Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 412: Xuống nước.

Trước Tiếp

“Anh Hoắc, anh nghĩ nhiều rồi.” Đôi mắt nước của Tô Uyển khẽ lay động, cô định rút tay mình ra nhưng bàn tay to lớn của người đàn ông ấy lại nắm rất chặt, những vết chai sần do cầm súng nơi đầu ngón tay ma sát vào làn da mịn màng của cô.

“Việc nhà họ Hoắc gặp chuyện mà không nói cho em biết, lại dứt khoát đòi chia tay với em, đó là lỗi của anh.”

“Nói ra những lời chia tay tuyệt tình đó, cũng là lỗi của anh.”

Mùi hương nam tính nồng đượm, mạnh mẽ của Hoắc Kiêu Hàn bao trùm lấy Tô Uyển, ánh mắt thâm trầm sâu thẳm nhìn xoáy vào đồng tử cô.

“Nhưng có những lời anh nói cũng là xuất phát tự tận đáy lòng.”

Ví dụ như khoảng cách tuổi tác giữa hai người, sự thiếu hụt trong giao tiếp mà những người cùng trang lứa thường có. Khi gặp vấn đề, người mà cô nghĩ đến đầu tiên không phải là anh. Những điều cô vừa nói về áp lực học tập, sự sẻ chia hay niềm vui cần người đồng cảm, thậm chí chỉ là hai người ở bên nhau nói dăm ba câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt… cô chưa bao giờ đối đãi với anh như thế.

Anh từng cho rằng đó là do tính cách của cô, nhưng giờ đây nhìn cái cách cô ở bên anh trai mình, nghe thấy cô biết khóc lóc mách tội với anh trai, anh mới nhận ra rằng: Khi ở trước mặt anh, cô chưa bao giờ bộc lộ con người thật của chính mình.

“Giữa chúng ta vẫn luôn tồn tại một vấn đề về sự tin tưởng. Thực ra, anh không hề bận tâm đến điều đó, bởi vì anh có đủ thời gian để giải quyết nó.”

“Thế nhưng hiện tại, anh không có nhiều thời gian đến thế.”

“Uyển Uyển, là em đối xử với anh như vậy trước.” Hoắc Kiêu Hàn cúi đầu, đôi quai hàm bạnh ra căng cứng, giọng nói trầm thấp nện từng chữ một: “Chính em là người không cho anh tham gia vào cuộc sống của mình, khước từ sự bước chân vào của anh.”

Tô Uyển đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ của Hoắc Kiêu Hàn.

Hóa ra ngày hôm đó, Hoắc Kiêu Hàn đã từng cho cô cơ hội, nhưng khi thấy cô cứ khăng khăng không chịu nói ra chuyện học bạ bị gây khó dễ, anh mới quyết định đóng kịch chia tay một cách tuyệt tình đến vậy.

“Vì thế, anh cũng không muốn em bị lôi kéo vào bất cứ giai đoạn, hay hậu quả nào trong việc thanh tra nhà họ Hoắc sau này.”

“Anh đến đây là để nói rõ chuyện này với em.”

Hoắc Kiêu Hàn nói một cách nghiêm nghị, lạnh lùng, thần sắc vô cùng nghiêm túc. Yết hầu dưới lớp áo khoác quân đội khẽ lăn động mạnh mẽ, như thể anh đang cố nuốt trôi cục bông sũng nước đang nghẹn ứ nơi cổ họng.

“Là do chúng ta bên nhau chưa lâu, nên em vẫn còn cảnh giác và bài xích anh, hay vốn dĩ những lời em nói với anh trước kia… đều không phải là lời nói thật lòng?”

Tô Uyển không ngờ rằng có ngày, mũi tên mà chính mình bắn đi lại quay ngược trở lại, cắm thẳng vào g*** h** ch*n mày của cô.

Ngược lại, chính cô giờ đây lại bị Hoắc Kiêu Hàn nắm thóp.

Bởi vì cô thực sự có tính toán riêng, cô vừa muốn sự nghiệp học hành, lại vừa muốn giữ lấy người đàn ông cực phẩm này. Cô độc lập tự cường, nhưng cũng không phải hạng người thích tự làm khổ mình. Ở cái tuổi này và địa vị này của Hoắc Kiêu Hàn, anh gần như đang đứng bên bờ vực thẳm, kết hôn càng sớm thì càng tốt.

Thế nhưng cô lại sợ chuyện gì cũng tìm đến anh, ỷ lại vào anh rồi sẽ tạo nên một sợi dây liên kết tình cảm sâu đậm hơn. Khổ nỗi người đàn ông này lại có tư tưởng lại bảo thủ, kiên quyết giữ vững lằn ranh trước hôn nhân, trong khi cô lại thích anh về mặt sinh lý, “vừa mắt” thân hình của anh.

Cứ hễ cô có hành động nào vượt quá giới hạn, là anh lại đề nghị kết hôn với cô. Một hai lần như vậy, nếu cô cứ mãi từ chối thì chẳng phải là đang “trêu hoa ghẹo nguyệt” một cách vô trách nhiệm sao? Người đàn ông với tâm tư nhạy cảm như anh, chắc chắn sẽ suy nghĩ lung tung.

Thú thực, nếu nói về sự thâm trầm và mưu kế, cô thật sự chơi không lại anh.

Tô Uyển đón lấy ánh mắt thâm trầm của anh, bàn tay vốn đang muốn vùng ra bỗng ngừng lại, để mặc anh nắm giữ. Thậm chí đầu ngón tay cô còn khẽ khàng, gần như không thể nhận ra mà móc nhẹ vào lòng bàn tay đầy vết chai súng của anh.

Cô ưỡn ngực, nhìn thẳng vào anh: “Năm anh mười tám tuổi, anh có muốn kết hôn không? Cho dù người đó là em đi chăng nữa.”

Câu nói này đánh thẳng vào sâu thẳm linh hồn Hoắc Kiêu Hàn, khiến dây thần kinh vốn đang căng như dây đàn của anh phải run rẩy dữ dội.

Mười tám tuổi?

Đó chính là khoảng thời gian anh cảm thấy con gái thật phiền phức, thậm chí là né tránh không kịp, cái khái niệm yêu đương đối với anh khi đó chỉ là một sự rắc rối và gánh nặng. Toàn bộ cơ bắp trên người anh vào khoảnh khắc ấy đều căng cứng lại.

“Em chỉ là muốn yêu đương với anh vào đúng lứa tuổi nên yêu đương, và kết hôn với anh vào lúc thích hợp để kết hôn thôi.”

Tô Uyển nâng mi mắt, hàng lông mi dày rậm khẽ rung động như cánh bướm: “Em thích được ôm hôn người mình yêu thì có gì sai nào?”

“Anh lúc nào cũng hung dữ với em, hở một tí là đòi kết hôn. Em phải hạ quyết tâm đi cùng anh cả đời thì mới sẵn sàng gần gũi với anh chứ.”

“Chuyện học bạ bị kẹt, nếu em nói cho anh biết, anh chắc chắn sẽ bắt em đi đăng ký kết hôn ngay, nhưng em đơn giản là không muốn kết hôn khi còn đang học cấp ba mà thôi.”

“Lúc nào cũng là anh nói sao thì là vậy, anh nói hôn năm phút là đúng năm phút, anh vốn dĩ chẳng hề cân nhắc đến cảm nhận của em, xem em có nguyện ý hay không.”

“Giờ thì em thuận theo ý anh rồi đó, anh muốn làm anh trai em thì cứ làm đi, giờ anh còn muốn thế nào nữa?”

“Người theo đuổi em đông lắm, em muốn yêu đương với ai là quyền của em, anh không quản nổi đâu.”

Đôi mắt của Tô Uyển dần phủ lên một lớp sương mờ, đôi môi đỏ hồng tươi tắn mấp máy, từng chữ từng chữ mang theo sự uất ức, yếu đuối lẫn giận dữ cứ thế tuôn ra ngoài.

Đuôi mắt tinh tế, cong vút tự nhiên của cô ửng lên một vệt đỏ.

Người đàn ông này vốn là kiểu người “ưa mềm không ưa rắn”. Cô càng dùng lý trí để nói chuyện với anh, anh sẽ chỉ càng lý trí và tỉnh táo hơn cô mà thôi. Nhưng nếu cô bộc lộ nỗi lòng mình bằng cách thể hiện sự yếu đuối, uất ức và nhượng bộ, người đàn ông ấy ngược lại sẽ mủi lòng mà xuống nước.

“Anh đi đi, đừng có làm lỡ việc đi trung tâm thương mại mua đồ của em.” Bàn tay nhỏ nhắn của Tô Uyển đẩy nhẹ vào lồng ngực anh, trông cô chẳng khác nào một chú mèo nhỏ đang xù lông vì bị cướp mất đồ ăn.

Trước Tiếp