Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 411: Chúng ta đã ngủ cùng nhau một đêm.

Trước Tiếp

Đã cuống lên rồi sao?

Chỉ mới thấy một xấp đề thi do Trung đội trưởng Bạch gửi tới thôi mà đã thế này, nếu để anh nhìn thấy cả xấp thư tình cô nhận được, chẳng phải anh còn cuống hơn sao.

“Anh Hoắc, em còn một số đồ dùng cá nhân cần mua, không tiện lắm đâu. Nếu anh không rảnh thì để em tự đi.”

Tô Uyển nói xong định lách qua người Hoắc Kiêu Hàn để ra khỏi phòng.

“Chuyện đêm đó ở thôn họ Mã, em còn nhớ không?” Vóc dáng cao lớn, hiên ngang của Hoắc Kiêu Hàn vẫn bất động như núi, hệt như một bức tường đồng vách sắt đứng sừng sững trước mặt Tô Uyển.

“Chúng ta đã ngủ cùng nhau một đêm.” Anh lại mở lời, từng chữ thốt ra đầy mạnh mẽ và dứt khoát.

Giọng nói sang sảng, đầy nội lực ấy đâm xuyên qua màng nhĩ của Tô Uyển. Một câu nói nhạy cảm và đáng xấu hổ như thế, vậy mà anh lại có thể nói ra với vẻ chính trực lẫm liệt đến vậy.

Tô Uyển từ từ quay người lại, rồi ngước mặt lên nhìn anh.

Đôi mắt hạnh trong trẻo gợn lên một tia cười cực nhạt, hàng mi dày rậm khẽ chớp động, hệt như không hiểu tại sao anh lại đột ngột nhắc tới chuyện này.

“Em nhớ mà.” Giọng Tô Uyển mềm mại, thậm chí còn mang theo chút hiển nhiên: “Đêm đó lạnh như vậy, quần áo bên trong của em đều bị cháy hỏng cả rồi. Rất cảm ơn anh Hoắc đã xả thân vì người khác, phát huy nhân cách cao đẹp, dùng cơ thể để sưởi ấm cho em. Nếu không, chắc chắn em đã bị một trận ốm nặng rồi.”

“Lúc đó sẽ làm lỡ cả kỳ thi liên thông cuối kỳ và vòng bán kết của em mất.”

Cô khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một độ cong nửa cười nửa không, ánh mắt thuần khiết và rạng rỡ nhìn anh, tung chiêu phản công: “Anh Hoắc, nếu anh nhắc đến chuyện này vì lo lắng, thì anh cứ yên tâm đi, em sẽ để nó thối rữa trong bụng cả đời, không nói với bất kỳ ai đâu.”

“Sau này cả anh và em chắc chắn đều phải kết hôn sinh con, đương nhiên không thể để người thứ ba biết được, đặc biệt là đối tượng tương lai của chúng ta sau này.”

Tô Uyển nhìn đôi mắt của Hoắc Kiêu Hàn trong phút chốc càng trở nên thâm trầm, lạnh lẽo, cùng với yết hầu rõ ràng là khẽ lăn động như đang đè nén, khắc chế điều gì đó. Cảm giác khoái chí vì màn “trả đũa” nhỏ nhoi này, thành công khiến lòng cô nảy nở những niềm vui sướng nhẹ tênh như bong bóng xà phòng.

Thật không biết cái người đàn ông già dặn, bảo thủ và chính trực này, khi tỉnh dậy chung một chăn với cô vào sáng hôm sau, nhìn thấy cả chiếc áo lót của cô, mà sao vẫn có thể giữ khoảng cách lạnh lùng, xa cách với cô đến thế. Thái độ lúc ấy chẳng hề mềm mỏng đi chút nào, cũng không hề có dấu hiệu lung lay.

Giờ còn đòi nói chuyện với cô, nói cái gì chứ?

Chẳng qua là trước khi chuyện của nhà họ Hoắc chưa được giải quyết xong, anh không muốn làm liên lụy đến cô, nên mới định đưa ra một phương án trung gian nào đó, kiểu như xin cô cho anh thêm chút thời gian chẳng hạn.

Dù sao thì cốt lõi của vấn đề vẫn là: Anh sợ cô thật sự đi yêu người khác.

Cô mới không thèm nhé, dựa vào cái gì mà anh nói gì cô cũng phải nghe, muốn làm gì thì làm chứ.

Trông thấy áp suất quanh người Hoắc Kiêu Hàn ngày càng thấp, khí lạnh run người trượt dài theo đôi mày cao và sắc lẹm, lồng ngực dưới lớp áo khoác quân đội phập phồng dữ dội. Dường như anh sắp phát điên vì tức giận rồi.

Ngay khoảnh khắc Hoắc Kiêu Hàn xoay người, bước lên một bước nhỏ, cả vóc dáng cao lớn vạm vỡ như ngọn núi đổ ập xuống đầy nguy hiểm về phía cô, Tô Uyển đột ngột giơ tay lên. Cô nhẹ nhàng phủi lớp tuyết mỏng trên vai anh, động tác tự nhiên như thể đang thu dọn đồ đạc của chính mình vậy.

“Tuy nhiên, vòng tay của anh Hoắc… thực sự rất rộng và ấm áp. Nó khiến em ngủ rất ngon suốt cả đêm, không còn gặp ác mộng nữa, đó cũng là đêm em ngủ yên giấc nhất kể từ khi trở về.”

Cô đón nhận ánh mắt với đồng tử đang đột ngột co rút của anh. Ngay cả khi đầu ngón tay cô chỉ vô tình chạm vào một góc áo, cơ thể anh cũng trở nên cứng đờ một cách lạ thường.

Người đàn ông già dặn này chẳng biết đùa đâu, cho nên sau khi “trả đũa” xong, thì phải nhanh chóng cho anh một viên kẹo ngọt, vuốt xuôi cơn giận của anh ngay. Nếu không, rất có thể anh sẽ tin là thật mất.

“Nếu anh Hoắc đã nói muốn làm anh trai em, vậy thì em sẽ coi anh là anh trai.”

“Chẳng có người anh nào lại đứng sát em gái mình như thế này cả, nhất là lại không phải anh em ruột.”

“Anh Hoắc, chúng ta nên giữ khoảng cách thì hơn, để người ta nhìn thấy từ cửa sổ thì không hay đâu.”

“Lần sau anh đừng như vậy nữa.”

Giọng điệu của Tô Uyển vừa mềm vừa ngọt, nhẹ nhàng thỏ thẻ, mang theo một chút oán trách, nhưng nhiều hơn cả là sự nghiêm túc đến ngây thơ. Gần như mỗi một chữ cô thốt ra, đều giẫm thật chính xác lên tuyến phòng thủ tâm lý của Hoắc Kiêu Hàn.

Sau đó, đầu ngón tay vừa phủi tuyết trên vai anh lại khẽ đẩy nhẹ vào lồng ngực anh, như thể muốn đẩy anh ra xa. Đây quả thực là một “nhát dao dịu dàng”, từng đao từng đao khiến anh mất đi lý trí, phát điên đến nơi rồi.

Nhịp thở của Hoắc Kiêu Hàn bỗng chốc nghẹn lại. Bàn tay to lớn đang lạnh buốt, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức, đột ngột nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tô Uyển. Anh tiến thêm một bước, đôi ủng quân đội chạm sát vào đôi giày vải của Tô Uyển, giọng nói trầm thấp, đầy từ tính trở nên vô cùng mạnh mẽ:

“Uyển Uyển, cho dù em có giận, em cũng không được phép dùng người đàn ông khác để kích động anh.”

 

Trước Tiếp