Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Không sao, không sao đâu, mấy đứa nhỏ nhà tôi đi học trên trấn chưa về, vừa hay có thể ngủ ở phòng chúng nó. Giờ tôi về bảo bà nhà dọn dẹp phòng ngay đây.” Người dân lúc nãy đang ngồi hút thuốc lào nói chuyện với Hàn Vệ, để lộ hàm răng ám khói vàng khè, niềm nở và nhiệt tình lên tiếng.
Hoắc Kiêu Hàn giúp Tô Uyển cởi đôi giày bông ra. Bên trong cô đi tận hai lớp tất bông, nhưng tất cả đều ẩm ướt và lạnh ngắt, lạnh đến thấu xương. Anh rất mực chừng mực, sau khi ngâm đôi chân đông cứng của Tô Uyển vào chậu gỗ, anh lại vắt khô khăn nóng để chườm lên cổ chân đang sưng tấy của cô.
“Làm phiền bác rồi ạ. Tình hình đặc thù, người bị thương cần được chăm sóc, tôi sẽ cùng cô ấy ở nhờ nhà bác.”
Ở một ngôi làng miền núi xa lạ thế này, lại trong tình cảnh nhóm của Tô Uyển vừa mới được cứu thoát, Hoắc Kiêu Hàn dĩ nhiên không thể để cô ở lại một mình nhà người dân. Anh ngẩng đầu nhìn Tô Uyển, giọng nói trầm ổn, mang theo sự dứt khoát đặc trưng của người lính; đây vừa là lời thông báo cho người chủ nhà, cũng vừa là nói với Tô Uyển.
Ánh mắt anh sâu thẳm và rực cháy như một ngọn lửa bao vây lấy cô, khiến người ta không khỏi kinh tâm động phách. Dường như anh hoàn toàn không để lại cho cô bất kỳ kẽ hở nào để từ chối.
Hàng lông mi dày của Tô Uyển khẽ run rẩy, hơi nước nghi ngút bốc lên làm nhòe đi đôi mắt cô. Cho đến tận bây giờ đầu óc cô vẫn còn quay cuồng, trong trạng thái quá tải vì những gì đã trải qua.
Cô không tài nào hiểu được tại sao Hoắc Kiêu Hàn lại có mặt ở nơi này?
Hơn nữa anh lại lao xuống từ con đường hoàn toàn ngược hướng với cô, liệu có phải anh và Hàn Vệ đang làm nhiệm vụ thì tình cờ chạm mặt cô không?
Thời đại này chưa có camera giám sát, chỉ cần ra khỏi Bắc Bình, dù chú Hoắc có quyền cao chức trọng đến đâu cũng rất khó lần theo dấu vết của bọn họ. Quan trọng nhất là Trần Thủ Thần cực kỳ xảo quyệt, hắn đã lấy khăn quàng cổ của Từ Phương Tường, còn ép cô ả viết di thư rồi vứt lại bên bờ sông nhằm ngụy tạo hiện trường giả một vụ tự sát. Việc này trực tiếp làm đứt đoạn manh mối duy nhất.
Đến nhà người dân, Hoắc Kiêu Hàn lấy ra chiếc chăn quân dụng của mình, cùng với tấm chăn bông mới tinh mà chủ nhà mang tới, quấn chặt lấy Tô Uyển đang run cầm cập vì lạnh.
“Uyển Uyển, có chuyện gì em cứ gọi anh, anh giữ cửa ngay bên cạnh đây.”
Dù cái lạnh khiến giọng anh hơi khàn đi, nhưng lời nói vẫn đanh thép, kiên định, mang lại cảm giác an toàn cực lớn. Nói xong, Hoắc Kiêu Hàn khuân những đống rơm khô bên ngoài vào trước cửa, trải từng lớp lên nền đất bùn, rồi nhét thêm những sợi rơm khô mềm vào trong áo.
Dưới ánh nến le lói, Tô Uyển rúc cả khuôn mặt vào trong chăn bông giữa cái lạnh vẫn đang không ngừng luồn lách vào tận xương tủy, chỉ để lộ ra đôi mắt đen lánh trong veo.
“Lữ đoàn trưởng Hoắc, sao anh lại xuất hiện ở đây? Không có những người khác trong đơn vị đi cùng sao?”
Tô Uyển không muốn đào sâu vào thái độ lúc lạnh lúc nóng này của Hoắc Kiêu Hàn. Về bản chất, anh là một quân nhân, và hơn hết là một người đàn ông chính trực, đầy trách nhiệm. Ngay cả khi hai người đã chia tay đến mức tuyệt tình, anh cũng chẳng bao giờ khoanh tay đứng nhìn cô gặp nạn.
Khi anh và cô còn bên nhau, anh vốn dĩ đã có tình cảm với cô.
Cô cũng vô cùng biết ơn anh. Nếu không nhờ anh xuất hiện kịp thời, nếu cô không bị chết cháy trên chiếc xe khách đó thì chắc chắn cũng sẽ bị đám cướp đường bắt giữ, dùng xích sắt khóa lại, biến thành công cụ phát tiết và sinh đẻ cho chúng. Đôi khi sự trẻ trung và nhan sắc, ở những ngôi làng nghèo khổ, hủ lậu lại chính là liều thuốc độc, chỉ mang lại cho bản thân những tai họa khôn lường.
“Anh đến để tìm em!” Hoắc Kiêu Hàn dừng động tác trên tay, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy xuyên qua làn ánh sáng mờ ảo, nhìn thẳng vào mắt cô.
Vừa trải qua chuyện nguy hiểm và kinh hoàng đến thế, anh vốn muốn cho cô chút thời gian để nghỉ ngơi, ổn định lại tinh thần, đợi đến ngày mai khi tâm trạng cô khá hơn mới hỏi chuyện. Anh rất muốn được ôm cô mãi, ở bên cạnh bầu bạn với cô, nhưng thân phận hiện tại của anh không cho phép. Anh cũng sợ việc mình tiếp cận quá gần sẽ khiến cô có những phản ứng thái quá. Theo những tiền lệ trước đây, lúc này cô hẳn phải đang rất cảnh giác với đàn ông.
Đó là một câu trả lời vừa nằm trong dự tính, lại vừa nằm ngoài dự đoán. Tô Uyển phả ra một làn hơi trắng, khẽ cụp mắt xuống.
Thế nhưng Hoắc Kiêu Hàn lại từng bước ép sát, anh không muốn tiếp tục cố ý che giấu hay kìm nén tình cảm của mình thêm nữa. Sự việc lần này đã giúp anh thấu hiểu một điều: So với việc tương lai tươi sáng của Tô Uyển sau này không bị gia đình họ Hoắc làm liên lụy…!
Sự an toàn của Tô Uyển, việc cô bị bắt cóc, bị bán đi, hay việc phải vĩnh viễn mất đi cô và không bao giờ được nhìn thấy cô nữa…!
Những điều này mới là quan trọng nhất!
Ít nhất khi có anh ở bên, ngay cả khi nhà họ Hoắc bị thanh trừng, anh cũng tuyệt đối không để Tô Uyển phải chịu một chút uất ức hay sỉ nhục nào. Càng không nói đến chuyện bị người ta bắt cóc, bán đi.
“Uyển Uyển, từ đầu đến cuối anh chưa từng muốn chia tay với em. Anh cũng đã nói rồi, cả đời này anh chỉ hẹn hò với mình em thôi.”