Tha Thứ Cho Anh Vì Không Còn Tặng Hoa Nữa

Chương 5

Trước Tiếp

Chương 5: Đĩa than

​Đường Thiên Kỳ tưởng Hà Cạnh Văn đưa mình về là để lên giường, bởi lẽ hiện tại giữa hai người chẳng còn lý do gì để qua lại riêng tư nữa.

​Thế nhưng anh đã lầm. Hà Cạnh Văn thả anh xuống dưới lầu rồi chuẩn bị rời đi ngay, có vẻ hắn còn việc khác phải bận.

​Lúc nào hắn cũng bận rộn như vậy.

“TK.”

​Ngay trước khi anh định quay lưng đi, hắn gọi anh lại. Cửa kính bên ghế lái hạ xuống, từ bên trong đưa ra một nhành huệ mưa màu hồng nhạt.

​Đường Thiên Kỳ đưa tay định nhận lấy. Vào khoảnh khắc trọng tâm của nhành hoa chuyển từ phần gốc sang phần ngọn, mu bàn tay anh cũng bị hai ngón tay thon dài của đối phương phủ lên.

​Hà Cạnh Văn khẽ gõ nhẹ hai nhịp: “Cuối tuần này tôi đi công tác, vắng mặt hai ngày.”

​Đường Thiên Kỳ rụt tay lại, lạnh lùng đáp: “Không liên quan đến tôi.”

​Vừa vào đến nhà, anh liền tiện tay ném nhành hoa vào chiếc bình thủy tinh đã bỏ không từ lâu ở huyền quan, chẳng buồn liếc nhìn thêm cái nào.

​Anh nhanh chóng tắm rửa qua một chút để xua tan cảm giác khó chịu còn sót lại sau cơn say. Đến khi định rút điện thoại ra gọi đi, Đường Thiên Kỳ mới phát hiện chiếc điện thoại cá nhân đã bỏ quên ở công ty.

​Hiếm hoi lắm mới có được một kỳ nghỉ cuối tuần trọn vẹn, Đường Thiên Kỳ không muốn lại chạy tới công ty nữa, đành dời cuộc gọi định kỳ cho mẹ từ thứ sáu sang thứ hai tuần sau.

​Còn về việc người khác có liên lạc được với anh hay không, thì một là do ý trời, hai là xem thành ý. Có chuyện gấp tự khắc người ta sẽ tìm cách, không có chuyện gì thì cũng chẳng cần liên lạc làm chi.

​Anh gieo mình xuống giường, định bụng tận hưởng một ngày nghỉ hoàn toàn trống rỗng.

Kẻ may mắn đầu tiên liên lạc được với anh vào sáng thứ bảy là Tào Chấn Hào. Đường Thiên Kỳ bị đánh thức giữa giấc nồng, gắt gỏng: “Đến mức phải gọi vào máy công việc của tôi, tốt nhất là anh nên có chuyện thật sự khẩn cấp.”

​Kết quả, lại là rủ anh đi check-in một nhà hàng đang hot trên mạng. Người đàn ông đã ngoài bốn mươi này sau khi nghỉ hưu sớm thì niềm đam mê lớn nhất là tìm kiếm món ngon, gã còn lập riêng một tài khoản IG, mới nửa năm đã tăng tới một trăm ngàn lượt theo dõi.

​Ngồi bên bàn ăn, nhìn những món ăn tinh xảo bày ra trước mắt, Đường Thiên Kỳ lại chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Anh chống đầu nhìn Tào Chấn Hào đang hào hứng chụp choẹt.

​Anh Hào tranh thủ lúc bận rộn liếc nhìn Đường Thiên Kỳ một cái, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào việc nhiếp ảnh.

“Tâm trạng không tốt sao?” Gã hỏi.

​Đường Thiên Kỳ lơ đãng khuấy ly trà sữa trân châu trước mặt, nghe tiếng ống hút thủy tinh va vào thành cốc lanh lảnh.

“Có người từ sau bữa tiệc mừng công cứ như hồn bay phách lạc ấy nhỉ.” Tào Chấn Hào cất điện thoại đi, “Thất tình? Hay là bị đá rồi?”

​Sư phụ đúng là sư phụ, chỉ vài câu đã đâm trúng tim đen của Đường Thiên Kỳ. Anh hút một ngụm trà sữa đầy bọt để che giấu sự chột dạ.

“Không có.”

“Nè nè nè.” Tào Chấn Hào đưa hai ngón tay chỉ vào mắt anh, “Ánh mắt láo liên.”

​Lại chỉ vào cổ anh: “Yết hầu thì cứ lên xuống không ngừng.”

“Hai chân thì cứ thay đổi trọng tâm liên tục, nhìn là biết đang chột dạ rồi. Có gì mà không thể nói với sư phụ chứ? Nhắm trúng cô nàng nào rồi? Sư phụ làm mai cho.”

​Đường Thiên Kỳ bất lực: “Thật sự không có mà.”

​Tào Chấn Hào dùng thìa xắn một miếng mousse phô mai vani, đưa vào miệng rồi thỏa mãn thở hắt ra, lại nhấp một ngụm cà phê.

“Giống như miếng mousse này vậy, vị thì cũng ngon đấy nhưng thiếu trà đen Ceylon đi kèm thì đúng là hơi phí. Có điều trà Ceylon hết hàng rồi, đành phải dùng cà phê thôi.”

“Thôi đi sư phụ, lần nào anh hẹn tôi ra cũng giục tôi yêu đương hết vậy.”

​Tào Chấn Hào cầm dĩa gõ nhẹ vào đầu anh: “Ý tôi là, nếu cậu không chịu sốt sắng lên thì đến cà phê cũng chẳng có mà uống đâu.”

​Đường Thiên Kỳ giả vờ giận dỗi đứng dậy định bỏ về thì bị Tào Chấn Hào kéo lại, dỗ dành ngon ngọt: “Được rồi được rồi, cứ đụng đến chuyện tình cảm là cậu lại phản ứng mạnh thế. Nói chuyện công việc đi, dạo này thế nào?”

​Đường Thiên Kỳ ngồi lại chỗ cũ, do dự hồi lâu mới hỏi: “Sư phụ, anh thật sự không định quay lại công ty sao?”

​Nụ cười trên mặt Tào Chấn Hào nhạt đi đôi chút, gã đổi một chiếc dĩa sạch, cuộn mấy sợi mỳ Ý trước mặt.

“Thấy cậu và Evan cùng hợp sức quản lý công ty tốt như vậy, tôi còn gì mà không yên tâm chứ. Tương lai là của người trẻ các cậu, tôi muốn nhân lúc chưa hoàn toàn lú lẫn thì làm chút việc trước đây chưa từng làm.”

​Nghe gã nói vậy, tâm trạng Đường Thiên Kỳ lại càng thêm nặng nề. Đầu năm nay Tào Chấn Hào từ chức, nguyên nhân lớn nhất là gã đi khám tại bệnh viện tư và phát hiện những triệu chứng sớm của bệnh Alzheimer, hay còn gọi là chứng mất trí nhớ ở người già.

​Thế là trọng trách quản lý công ty đột ngột đổ dồn lên vai Đường Thiên Kỳ và Hà Cạnh Văn. Cũng từ lúc đó, mâu thuẫn giữa hai bộ phận bị đẩy l*n đ*nh điểm, có lúc tưởng như không đội trời chung.

​Sau khi Hà Cạnh Văn lên chức, tình hình này có dịu đi một chút, nhưng cục diện vẫn hết sức căng thẳng. Chẳng qua hiện tại chưa vào mùa cao điểm của ngành nên bề ngoài mới sóng yên biển lặng vậy thôi.

​Đường Thiên Kỳ lo lắng: “Tôi sợ sang tháng bảy công ty sẽ loạn mất.”

​Tào Chấn Hào khẽ cười: “Làm sao mà loạn được. Có sếp Hà xông pha trận mạc, có Kỳ Kỳ trấn giữ hậu phương, hai đứa liên thủ thì chắc chắn bách chiến bách thắng.”

“Anh ta chẳng cần một kẻ phản nghịch như tôi đâu.” Đường Thiên Kỳ nhìn những hạt trân châu chìm nổi trong ly thủy tinh, “Anh ta có thái tử gia của anh ta là đủ rồi.”

​Tối đó, Đường Thiên Kỳ canh giờ chắc là Tào Chấn Hào đã soạn xong ảnh và bài đăng lên IG, định vào nhấn like ủng hộ. Nào ngờ bài đăng hiện ra đầu tiên lại là của Hà Cạnh Văn.

​Một tấm hình, không kèm chú thích. Chủ thể của bức ảnh là chiếc bàn gỗ tròn trong phòng khách sạn, góc trên bên trái thấp thoáng một chiếc đĩa than.

​Đó là đĩa than vừa mới phát hành của GoGo Penguin, một ban nhạc Jazz của Anh mà Đường Thiên Kỳ từng rất thích thời đại học. Lúc đó anh thích là vì Hà Cạnh Văn thích. Xem ra hiện tại niềm đam mê của sếp Hà vẫn không đổi, còn kẻ tầm thường học đòi thanh cao như Giám đốc Đường thì đã sớm quẳng cái sở thích nghe đĩa than này ra sau đầu.

​Anh cẩn thận lướt qua, chỉ sợ lỡ tay nhấn like cho Hà Cạnh Văn.

​Ngay sau đó, bài tiếp theo là một bộ chín tấm ảnh của Trần Tử Tuấn. Ở giữa là chiếc bánh kem sinh nhật, chú thích: 【Cảm ơn đã cùng em đón sinh nhật】

​Vị trí đính kèm: Anh Quốc.

​Đường Thiên Kỳ lướt ngược lên kiểm tra lại một lần nữa, rồi cười lạnh một tiếng, tắt máy ném trả lên giường.

​Kỷ niệm sinh nhật thôi mà, còn phải lặn lội sang tận Anh Quốc, sếp Hà có cần phải “cheap” thế không.

​Cứ coi như Đường Thiên Kỳ lại dở chứng đi. Tắm xong, anh vậy mà lại lôi chiếc máy hát đĩa đóng bụi từ lâu trong kho ra, lau dọn sơ qua rồi lấy chiếc đĩa than mà Hà Cạnh Văn tặng mình lúc tốt nghiệp từ trên kệ sách cao nhất xuống.

Các bộ phận của máy hát đều đã mòn vẹt, khiến bản nhạc Jazz vốn dĩ du dương trở nên rè nhiễu khó nghe. Trên nền nhạc ấy, những ký ức ngọt ngào cũng dần hóa thành đắng ngắt.

​Đường Thiên Kỳ đã phải nỗ lực rất nhiều mới khiến Hà Cạnh Văn biết đến sự hiện diện của mình. Anh không tiếc công sức cày cuốc để lọt vào top 10 của khoa, chỉ để đổi lấy cơ hội được trò chuyện trực tiếp với cựu sinh viên ưu tú trong ngày lễ kỷ niệm trường.

​Cho đến tận bây giờ, từng lời họ nói với nhau ngày hôm đó vẫn hằn sâu trong tâm trí anh: về tương lai, về lý tưởng, và về việc sẽ xây dựng thành phố này ra sao.

​Cuối buổi trò chuyện, Hà Cạnh Văn nói rất hoan nghênh Đường Thiên Kỳ nộp hồ sơ sau khi tốt nghiệp, họ sẽ trở thành những đồng nghiệp tốt của nhau.

​Đường Thiên Kỳ không biết Hà Cạnh Văn còn nhớ chuyện đó hay không, nhưng nhìn tình cảnh hiện tại, có lẽ hắn đã quên sạch rồi.

​Anh nhấc cần kim lên, để âm thanh nhiễu loạn phiền lòng kia im bặt.

​Tính đến hôm nay, anh đã thầm yêu Hà Cạnh Văn tròn trịa tám năm.

​Trên con đường đuổi theo bóng hình ấy, Đường Thiên Kỳ chưa từng dừng lại nghỉ ngơi dù chỉ một khắc. Chuyên ngành đại học của anh là Trắc địa, về mặt kỹ thuật mà nói thì đây là công tác tiền kỳ cho thiết kế kiến trúc. Nhưng vì Hà Cạnh Văn từng than thở rằng mình có nhiều ý tưởng mới lạ mà lực bất tòng tâm vì rào cản kỹ thuật, nên Đường Thiên Kỳ đã học lấn sang cả thiết kế kiến trúc và thiết kế kết cấu.

​Sau khi tốt nghiệp, anh nộp hồ sơ theo đúng hẹn, vậy mà Hà Cạnh Văn lại chấm cho phần thể hiện trong buổi phỏng vấn của anh mức điểm D-. Anh chẳng hề thấy nản lòng, chỉ tự nhủ rằng bản thân chưa đủ ưu tú, phải nỗ lực hơn nữa mới có thể chạm tới hắn.

​Thời điểm đó, vì giúp Hà Cạnh Văn làm hồ sơ thầu mà anh thức trắng đêm sửa bản vẽ, trong căn nhà thuê rẻ tiền buồn ngủ đến mức đầu đập vào tường, Đường Thiên Kỳ cũng chưa bao giờ thấy khổ.

​Thậm chí, chỉ vì một ly trà sữa, anh còn thấy những ngày tháng ấy thật ngọt ngào.

​Thế nhưng bốn năm sau, chính là hôm nay, anh ngồi trên tấm thảm len giữa căn hộ cao cấp ở khu vực sầm uất, đối diện với cả một tủ kính đầy ắp bằng khen và cúp vô địch, vậy mà nơi lồng ngực lại dâng lên từng đợt cay đắng. Trái tim anh cứ thế thắt lại, như muốn co cụm thành một nắm nhỏ nhoi.

​Anh ôm lấy đầu gối, vùi đầu thật sâu, hai xương bả vai tựa như đôi cánh bướm run rẩy khẽ khàng theo từng nhịp thở.

​Nếu tình cảm này mang đến đau khổ nhiều hơn là mật ngọt, liệu anh có nên cân nhắc việc từ bỏ không?

Lời tác giả

Ý nghĩa của hoa huệ mưa: Trải qua bao sóng gió, anh vẫn dành cho em tình yêu thuần khiết nhất.

Trước Tiếp