Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 4: Đêm mưa ẩm ướt
Tắm rửa xong, Đường Thiên Kỳ nằm sấp trên gối chơi Switch. Đây là món quà Hà Cạnh Văn tặng anh vào dịp Boxing Day năm ngoái, kể từ khi bóc hộp, nó chưa bao giờ vắng mặt trong các hoạt động trước khi ngủ của anh.
Thực ra, đây chẳng tính là quà cáp gì, mà là một lần so găng khác giữa anh và Hà Cạnh Văn.
Vào ngày Boxing Day, thông thường cấp trên sẽ tặng quà cho cấp dưới. Lúc đó hai người vẫn còn đồng cấp, hành động này chẳng khác nào một sự khiêu khích. Để đáp trả, Đường Thiên Kỳ đã tùy tiện ném cho hắn chiếc cà vạt màu xanh đậm giấu trong ngăn kéo bấy lâu kèm theo cả hộp quà.
Lúc đó Hà Cạnh Văn thoáng khựng lại, rồi mang theo biểu cảm vi diệu mà nhướng mày.
Sau này Tào Chấn Hào mới cười đến không thở nổi mà bảo anh rằng, tặng cà vạt cho đàn ông mang hàm ý rất mập mờ, làm Đường Thiên Kỳ ngượng đến mức không ngẩng đầu lên được.
Chẳng ngờ ngày hôm sau Hà Cạnh Văn lại đeo nó thật. Lúc họp, Đường Thiên Kỳ căng thẳng đến mức nhìn chằm chằm vào cổ áo sơ mi của hắn, không đoán định được ý đồ của đối phương là gì. Mãi đến khi hai người lại cãi nhau vì dự án, Hà Cạnh Văn mỉa mai một câu tính tình trẻ con, anh mới phản ứng lại rằng hắn đang mượn việc này để sỉ nhục anh không hiểu sự đời.
Khoảnh khắc đó, Đường Thiên Kỳ quyết định sẽ vĩnh viễn không phơi bày chân tâm của mình trước mặt Hà Cạnh Văn. Nếu để cái thằng khốn này biết bao nhiêu năm qua mình dùng danh nghĩa là đối đầu thực chất là thầm yêu, chẳng phải sẽ làm hắn sướng phát điên sao.
Ngày hôm sau Đường Thiên Kỳ đến công ty rất sớm, không ngờ Hà Cạnh Văn còn sớm hơn, đã bắt đầu vào guồng công việc. Anh dùng vân tay mở khóa cửa văn phòng, vừa liếc mắt đã thấy trên bàn làm việc đặt một cành hồng tỉ muội tươi rói còn đọng sương.
Anh tiện tay quẳng nó vào chiếc bình hoa rỗng, không thèm ban phát thêm chút chú ý nào.
Ngặt nỗi tin nhắn của Hà Cạnh Văn lại tới.
【Tối nay qua chỗ em】
Đường Thiên Kỳ không kìm được mà tặc lưỡi một cái. Sếp Hà đúng là có nhã hứng, sáng sớm tinh mơ đã nghĩ đến chuyện đó. Anh đáp lễ một câu: 【Xin lỗi sư huynh, tối nay có hẹn, thứ lỗi không tiếp đón】
Anh tắt chuông và rung của chiếc điện thoại cá nhân, ném lại vào ngăn kéo cho vào lãnh cung.
Hà Cạnh Văn có nhắn thêm gì không anh không rõ, nhưng tin nhắn của Trần Tử Tuấn thì đã đến, hỏi anh một vấn đề chuyên môn.
Đường Thiên Kỳ hồi âm: 【Lại đây】
Chẳng hiểu sao một thái tử gia như Trần Tử Tuấn lúc nào cũng trưng ra bộ dạng khép nép, như thể ngày nào cũng bị sếp bắt nạt ở công sở vậy. Cậu ta càng như thế Đường Thiên Kỳ càng thấy phản cảm, nhưng vì người là do anh tự ái giành về nên không tiện vứt trả lại bộ phận kinh doanh.
Nhưng anh phải thừa nhận, chuyên môn của Trần Tử Tuấn giỏi hơn lũ trái cây kia gấp trăm lần, chỉ cần điểm xuyết vài câu là thông suốt. Anh lại thầm thấy may vì đã cướp được cậu ta về, nếu không để cậu ta theo Hà Cạnh Văn vừa thạo kinh doanh vừa giỏi kỹ thuật, sau này công ty lấy đâu ra chỗ cho một Giám đốc như anh dung thân.
“Tối nay bộ phận thiết kế đi team building, có hứng thú tham gia không?” Anh bâng quơ hỏi Trần Tử Tuấn.
Trần Tử Tuấn ấp úng, cuối cùng nhìn về phía góc đối diện, áy náy nói: “Sorry anh Kevin, tối nay em có hẹn rồi.”
Đường Thiên Kỳ nghe tim mình hẫng một nhịp, cũng đưa mắt nhìn về hướng đó.
Xuyên qua hai lớp tường kính, ánh mắt anh chạm phải Hà Cạnh Văn.
Anh quay đầu lại, nhìn thẳng vào Trần Tử Tuấn: “Tôi vẫn chưa nhận được bản kiểm điểm của cậu, định khi nào mới đưa đây?”
Trần Tử Tuấn ngẩn người: “Em cứ tưởng…”
“Tưởng anh Evan của cậu chỉ dọa miệng cho vui, tưởng dỗ dành được anh ta là không cần nhìn sắc mặt tôi, tưởng có người chống lưng là muốn phạm lỗi thế nào cũng được?”
“Em không có ý đó, anh Kevin.”
Đường Thiên Kỳ nở nụ cười lạnh lùng, tựa lưng vào ghế văn phòng, phô ra cái uy của một vai phản diện chính hiệu.
“Là anh Evan của cậu chính miệng nói là nộp trước khi tan làm, có oan ức gì thì cứ đi tìm anh ta mà kêu.”
Thái tử gia cuối cùng vẫn có tính nóng, dù khí thế không đủ mạnh nhưng vẫn dũng cảm lườm anh một cái, rồi ra ngoài cầm điện thoại gõ lạch cạch để mách lẻo.
Đường Thiên Kỳ dùng khóe mắt liếc thấy Hà Cạnh Văn cũng cầm điện thoại lên, là máy cá nhân.
Đấy, ai thân ai sơ, thái độ đã bày ra rành rành rồi. Đường Thiên Kỳ thầm mừng vì mình luôn quyết đoán khi đưa ra lựa chọn, nếu không để sếp Hà mang danh bạn trai của mình mà làm việc gì cũng thiên vị thái tử gia, chắc anh phát ói mất.
Anh tựa đầu vào gối tựa ghế, vuốt ngược hết tóc ra sau.
Cán cân đã nghiêng hẳn về một phía, anh không biết khi nào Hà Cạnh Văn mới định ra tay với mình.
Hứa Tuấn Minh đặt bàn tại nhà hàng họ hay tới. Vừa tan làm, bộ phận thiết kế đã vắng sạch bóng người, bên kinh doanh cũng không ngồi yên được, một lát sau cũng giải tán gần hết.
Lúc Đường Thiên Kỳ rời đi, Trần Tử Tuấn vẫn đang hì hục viết nốt bản kiểm điểm, bên kinh doanh gần như chỉ còn lại mình sếp Hà. Chẳng biết nên khen hắn si tình hay mắng hắn bạc tình đây.
Trên bàn tiệc, Đường Thiên Kỳ là người đến cuối cùng. Theo quy định, anh tự phạt ba ly ngay khi vào cửa, sau đó ngồi xuống nghe mọi người tán gẫu, bản thân lười chẳng buồn tham gia.
Anh vô tình nghe được một tin sốt dẻo: Phó tổng giám đốc của Thâm Kiến, đối thủ lớn nhất của Trung Thiên đã từ chức để ra làm riêng, còn lôi kéo thêm mấy kỹ thuật viên nòng cốt. Chủ tịch Tiền của Thâm Kiến đã buông lời đe dọa sẽ phong sát kẻ ăn cháo đá bát này cùng với đám phản đồ kia, đừng hòng có ai kiếm được cơm trong ngành này nữa.
“May mà anh Kevin với sếp Hà quan hệ bình thường, chứ không sau này sếp Hà cũng muốn ra riêng thì anh Kevin bị liên lụy chết mất.”
“Với năng lực của sếp Hà thì mở công ty riêng là chuyện sớm muộn thôi, chẳng lẽ làm tay sai cho Chủ tịch cả đời…”
Có người ho mạnh một tiếng, nhắc nhở anh bạn này cẩn thận kẻo lỡ lời.
“…làm nhân viên của Chủ tịch! Ý tôi là nhân viên!”
Đường Thiên Kỳ nốc cạn một ly rượu, hừ lạnh trong lòng. Cái ngành này của bọn họ, khi đã leo l*n đ*nh cao thì kết cục thường chỉ có hai loại: một là tự lập môn hộ, hai là bị ép phải tự lập môn hộ, không có ngoại lệ.
Anh không biết tương lai Hà Cạnh Văn định chọn loại nào. Với tư cách là kỹ thuật viên nòng cốt, điều duy nhất anh có thể làm là dốc sức đè chặt đầu bên kia của chiếc bập bênh xuống, để tránh cho hắn trèo cao ngã đau.
Mang tâm sự trong lòng mà không say mới lạ. Đường Thiên Kỳ uống đến mức say mướt, dìu không nổi, nhiệm vụ đưa anh về nhà đương nhiên rơi lên đầu Hứa Tuấn Minh.
Mọi người đã giải tán gần hết, tài xế lái hộ Hứa Tuấn Minh gọi vẫn chưa tới. Cậu ta nhẹ nhàng vỗ lưng Đường Thiên Kỳ để anh bớt khó chịu, bỗng nghe thấy anh lầm bầm nói gì đó.
Hứa Tuấn Minh ghé sát tai anh hỏi: “Anh nói gì cơ, anh Kevin?”
Vì khoảng cách quá gần, gương mặt thanh tú kia cứ thế phô bày không chút che giấu. Những tâm tư kìm nén bấy lâu trong lòng Hứa Tuấn Minh bắt đầu trỗi dậy, cậu ta không kìm lòng được mà ngày càng ghé sát lại gần hơn.
Đường Thiên Kỳ lại mở miệng, lần này Hứa Tuấn Minh đã nghe rõ.
“Sư huynh…”
Khi say người ta thường gọi tên người mà mình để tâm nhất, mà người đủ tư cách để Đường Thiên Kỳ gọi một tiếng “sư huynh” thì chỉ có thể là…
Còn chưa kịp bàng hoàng vì phát hiện này, điện thoại của Hứa Tuấn Minh đã reo vang. Cậu ta vội vàng bắt máy để xua đi sự căng thẳng vì suýt chút nữa đã phạm sai lầm.
“Sếp Hà? Vâng, anh Kevin đang ở cùng em, vẫn là quán cũ. Vâng, được ạ, không phiền đâu.”
Cúp máy, Hứa Tuấn Minh ngồi bần thần trên ghế, thần sắc vô cùng phức tạp.
Tại sao lại là hắn?
Lúc Hà Cạnh Văn đến nơi, Đường Thiên Kỳ đã đánh xong một giấc, nhưng hơi men vẫn còn nồng. Anh chỉ miễn cưỡng tự mình bước vào trong xe, vừa tựa lưng vào ghế đã lập tức lịm đi. Hà Cạnh Văn giúp anh chỉnh lại tư thế đầu cho ngay ngắn, dặn dò Hứa Tuấn Minh vài câu chú ý an toàn rồi vòng sang ghế lái.
Hắn không kìm được mà cứ liếc nhìn con ma men qua gương chiếu hậu.
Trong xe im lặng hồi lâu. Đi qua đoạn đường ùn tắc, thấy chân mày đang nhíu chặt của Đường Thiên Kỳ hơi giãn ra, hắn mới lên tiếng.
“Say đến mức này thì còn làm ăn được gì nữa, đồ ngốc.”
Đi được nửa quãng đường, bầu trời đêm vốn đang treo vầng trăng sáng bỗng lất phất mưa rào, càng làm cho đoạn đường cao tốc vốn đã kẹt xe thêm phần trắc trở. Cũng giống như thái độ của Đường Thiên Kỳ đối với hắn vậy, lúc nắng lúc mưa, không tài nào đoán định, khiến hắn đi đoạn đường nào cũng chỉ đành vừa đi vừa dừng.
Ánh đèn thành phố rực rỡ bị những giọt mưa trên kính chắn gió khúc xạ thành từng điểm sáng lung linh. Bên ngoài xe là sự ồn ã, bên trong xe là sự tĩnh mịch, Hà Cạnh Văn tận hưởng khoảnh khắc bên nhau hiếm hoi này.
Hắn bật radio, đúng lúc đài đang phát ca khúc Đêm Mưa Lạnh.
Khi tiếng ngân trầm thấp của đoạn kết thúc, một giọng nói khác vang lên trong xe.
“Sư huynh, tôi làm anh khó xử lắm sao?”
Đường Thiên Kỳ khi say luôn thu lại những chiếc gai nhọn, trở nên mềm yếu hơn hẳn.
Anh không biết mình rốt cuộc chiếm vị trí nào trong lòng Hà Cạnh Văn, nhưng ít nhất đêm nay đối phương đã đến đón anh.
Vậy có phải anh cũng có thể đánh bạo giả định rằng, hắn đã nảy sinh lòng trắc ẩn với anh, ngoài những d*c v*ng đơn thuần kia?
Nghe câu hỏi của Đường Thiên Kỳ, Hà Cạnh Văn không trả lời mà hỏi ngược lại: “Em có biết khi sư phụ em từ chức, tại sao bà Dương không giữ anh ta lại không?”
Đường Thiên Kỳ ôm lấy đầu gối, lí nhí đáp: “Vì Chủ tịch đề phòng anh ta lâu rồi, đợi đến khi anh ngồi vững vị trí đó thì cũng thế thôi.”
Bất kể ai ngồi vào chiếc ghế đó, trên đầu cũng luôn treo lơ lửng thanh gươm Damocles, mà sự tồn tại của Đường Thiên Kỳ chắc chắn đã làm tăng thêm sức nặng cho thanh gươm ấy.
Hà Cạnh Văn lại bật ra một tiếng cười khẩy đầy ẩn ý, hoặc có thể gọi đó là một sự tự giễu.
“Mệt quá.” Đường Thiên Kỳ cụp mắt nói, “Tham gia vào mấy cuộc đấu đá chính trị của các anh thực sự rất mệt.”
Mưa tạnh, đường cao tốc cũng đã thông thoáng, Hà Cạnh Văn nhấn ga nói: “Đừng nghĩ nhiều nữa, chỉ cần làm những gì em thích là đủ rồi.”
Vậy anh có thể đuổi Trần Tử Tuấn đi không?
Đường Thiên Kỳ thực sự rất muốn mượn rượu làm càn mà thốt ra câu đó.
Nhưng giờ đây anh chẳng có tư cách cũng chẳng có lý do. Trần Tử Tuấn là một quân cờ quan trọng trong cuộc chiến chính trị của Hà Cạnh Văn. Nếu mất đi sự ủng hộ từ bên thứ ba, vị Tổng giám đốc vừa nhậm chức như hắn có lẽ chưa kịp ngồi ấm chỗ đã bị kéo xuống ngựa.
Biết bao nhiêu người ở trụ sở chính Hải Thị đang thèm khát vị trí này, bao nhiêu đôi mắt đang chằm chằm soi xét Hà Cạnh Văn, chỉ sợ không bắt bẻ được lỗi lầm nào của hắn.
“Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội”, chỉ cần Đường Thiên Kỳ còn nắm quyền sinh sát trong các dự án công trình, anh định sẵn là phải đứng ở phía đối đầu với Hà Cạnh Văn.
Dường như Hà Cạnh Văn đoán được anh đang nghĩ gì, hắn vặn to âm lượng radio, trầm giọng nói: “TK, có em ở đây, tôi sẽ ổn hơn nhiều.”
Tiếng trống dồn dập trong bài hát đột ngột át đi phần lớn tiếng nói của hắn. Đường Thiên Kỳ không nghe được trọn vẹn, mà anh nghĩ, có lẽ mình cũng chẳng cần phải nghe quá rõ ràng làm gì.
Ngoài cửa sổ lại lất phất mưa bụi, tưới cho cả thế giới này ngày một ẩm ướt hơn.
*Thành ngữ “Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội”: Ý nói đôi khi tài năng hoặc vị thế của một người chính là nguyên nhân khiến họ gặp họa.