Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 34

Trước Tiếp

Đảo mắt, Như Tuệ đã đến Nghiêm phủ bảy ngày, hai ngày đầu, hai nha hoàn khác trong viện cũng không để nàng động vào việc gì, bất kể là thức ăn hay là quần áo, đều không cho phép nàng chạm vào.

Loại phòng bị này là thực sự rất mơ hồ, cũng không dễ dàng bị phát hiện.

Ngày thứ ba, đại khái là thân phận của nàng rốt cuộc cũng được kiểm chứng, quản gia mới gọi nàng tới, viết khế ước bán mình cho nàng, còn cho nàng hai mươi lượng bạc.

Như Tuệ không chút do dự ấn dấu tay lên khế ước bán mình, từ đây nàng đã được bán cho Nghiêm gia.

Kể từ đó, thái độ của hai nha hoàn kia đối với nàng rốt cuộc có nhiều chuyển biến. Dựa theo lời quản gia dặn dò, Như Tuệ tạm thời được phân tới thư phòng hầu hạ.

Như Tuệ phát hiện, Nghiêm Lập Nho sinh hoạt vô cùng có quy luật, mỗi ngày sau khi hạ triều thì hồi phủ, trước hết dùng cơm cùng Phương Ngọc, dùng cơm xong thì tới thư phòng.

Mỗi đêm giờ Tuất đi ngủ, y chỉ ở trong viện của mình, cũng không ở cùng Phương Ngọc.

Ít nhất từ khi Như Tuệ vào phủ tới giờ, nàng không nhìn thấy Nghiêm Lập Nho tới gần sân viện của Phương Ngọc, nhưng ngược lại Phương Ngọc thường xuyên tới đây đưa chút canh, nhưng cũng không thấy Nghiêm Lập Nho uống.

Quan hệ giữa hai người này so với dự đoán của nàng, lại hoàn toàn bất đồng.

Nghiêm Lập Nho đối xử với Phương Ngọc lạnh nhạt như thế, với tính tình của Phương Ngọc căn bản không nên nhịn, thế nhưng ả ta vẫn chịu nhịn.

Bọn họ rốt cuộc có bí mật gì thế?

Như Tuệ vừa quét tước thư phòng đã vô cùng sạch sẽ, vừa suy tư.

Cửa thư phòng mở ra, Nghiêm Lập Nho đi đến.

Nhìn thấy Như Tuệ đưa lưng về phía y, dùng chổi lông gà phẩy nhát được nhát không mà phủi bức họa cũng không tồn tại một hại bụi, y phảng phất thấy được lúc chính mình còn cầu học, A Tuệ còn đương tuổi trẻ.

Khi đó, mỗi lần nàng phạm sai lầm, thầy sẽ phạt nàng đi quét tước thư phòng, nàng sẽ lén gọi y tới, bắt y giúp làm việc, nàng thì lười biếng cầm chổi lông gà phủi bụi, sau đó dùng sức mạnh quá, làm hỏng mất một bức tranh mà thầy đắc ý.

Lần đó bị thầy phát hiện, thầy cầm chổi lông gà đuổi theo nàng chạy hơn phân nửa cái sân.

Trong hồi ức tốt đẹp quá khứ làm khuôn mặt nghiêm túc của Nghiêm Lập Nho dịu xuống rất nhiều, lúc này Như Tuệ dường như cũng nhận thấy có người vào, xoay người nhìn thấy y, có chút hoảng loạn mà định quỳ xuống: “Lão gia.”

Nghiêm Lập Nho tiến lên đỡ lấy cánh tay của nàng: “Trong phủ cũng không có nhiều quy củ như vậy, không cần quỳ xuống.”

“Nô tỳ nhớ rồi.”

Nghiêm Lập Nho cau mày: “Ngươi không cần tự xưng nô tỳ.”

Như Tuệ ngẩn người, mới nói: “Vâng.”

Nàng thấy Nghiêm Lập Nho đi tới bàn, vừa định lui ra, rồi lại bị gọi lại: “Ngươi lại đây, mài mực cho ta.”

“Nhưng Như Tuệ không biết mài mực.”

“Không sao, ta dạy cho ngươi.”

Chờ Như Tuệ bước tới, trước tiên Nghiêm Lập Nho đổ một ít nước vào giữa nghiên mực, sau đó cầm lấy thỏi mực bắt đầu mài. Như Tuệ tò mò mà nhìn, không chờ Nghiêm Lập Nho bảo nàng làm, nàng đã hỏi: “Đại nhân, ta có thể thử không?”

“Được, ngươi đến đây đi.”

Như Tuệ rất nhanh đã học được cách mài như thế nào, Nghiêm Lập Nho cũng không hề nhìn nàng, bắt đầu viết chữ.

Đây là thói quen y dưỡng thành từ thuở thiếu thời, mỗi ngày đều phải viết một trang giấy to, đến nay vẫn không thay đổi.

Y mở ra bảng chữ mẫu trên bàn, bảng chữ mẫu kia đã có từ khá lâu rồi, trang giấy đã ố vàng, chữ ở trên đó Như Tuệ liếc mắt một cái là đã nhận ra.

Đó là chữ của phụ thân nàng, thư pháp của phụ thân nàng đã từng được rất nhiều văn nhân tôn sùng.

Bảng chữ mẫu này, là lúc trước phụ thân viết cho Nghiêm Lập Nho.

Nàng chỉ nhìn thoáng qua rồi không hề nhìn nữa, nàng sợ chính mình không khống chế được cảm xúc.

Ước chừng sau nửa canh giờ, Nghiêm Lập Nho rốt cuộc luyện chữ xong rồi, thấy Như Tuệ nhìn chằm chằm tờ giấy trải trên bàn, hỏi nàng: “Ngươi biết chữ không?”

Như Tuệ lắc đầu: “Không biết ạ.”

Dừng một chút, nàng đầy chờ mong hỏi: “Đại nhân có thể viết tên của ta không? Ta muốn biết tên mới đại nhân lấy cho ta trông như thế nào?”

“Được chứ.” Nghiêm Lập Nho mỉm cười đồng ý, lại lấy một tờ giấy Tuyên Thành trắng, viết xuống hai chữ Như Tuệ.

Lúc Phương Ngọc bưng chè đi vào thư phòng, lại nhìn thấy một màn này. Ả ta phảng phất lại thấy được năm đó Trần Tuệ và Nghiêm Lập Nho đã đính hôn, bọn họ thân mật không chút nào che giấu ở trước mặt ả ta.

Khi đó ả ta cười đứng ở bên cạnh, trong lòng lại có liệt hỏa thiêu đốt.

Ả ta rất muốn bán tiểu tiện nhân này đi ngay lập tức, nhưng không được, lần trước ả ta và phu quân bởi vì tiện nhân này cãi nhau một trận còn chưa làm hòa, nếu như lại vì nó mà nổi lên tranh chấp lần nữa, nói không chừng sẽ làm phu quân bảo vệ người càng chặt chẽ.

Phương Ngọc hít sâu mấy hơi, nghĩ thầm, muốn đối phó với dạng thế thân này biện pháp quá nhiều, dù gì cũng có thể để ả ta bắt được cơ hội.

Ả ta giơ tay gõ cửa, Nghiêm Lập Nho buông bút trong tay, ngẩng đầu nhìn qua.

Nhìn thấy Phương Ngọc, y chỉ nhàn nhạt nói: “Phu nhân đã tới.”

Phương Ngọc đi vào thư phòng, đặt chén chè trong tay lên trên bàn, cười nói: “Đây là chè ta đặc biệt nấu cho phu quân, phu quân nếm thử.”

Như Tuệ thấy Phương Ngọc vào, vội vàng tiến lên hành lễ: “Phu nhân, nô tỳ lui trước.”

Sau khi Như Tuệ rời khỏi, Phương Ngọc mới nói chuyện chính sự.

“Tướng công, Trình nhi đã bị giam chừng đó thời gian, đã tỉnh táo lại rồi, có phải nên thả con ra hay không?”

“Gấp cái gì, nhốt nó thêm năm ngày nữa, để mài giũa lại tính tình đi.” Nghiêm Lập Nho lại lấy ra một tờ giấy, dường như định vẽ tranh.

Thái độ của y lạnh nhạt như vậy Phương Ngọc đã sớm quen, thế nhưng ả ta lại thích tư thái của Nghiêm Lập Nho như vậy.

Trước đó thái độ của y với ả ta cũng như thế, xa cách như vậy, cao không thể với tới như vậy, sau đó còn không phải vẫn phải cưới ả ta đó sao, còn cùng ả ta sinh hạ Trình nhi.

Chỉ tiếc…

Phương Ngọc kịp thời ngừng ý nghĩ, cười nói: “Trong lòng phu quân có dự tính là được, đúng rồi phu quân, thêm một tháng nữa, phụ thân đã trở lại rồi.”

Nghe được tin Trấn Bắc Hầu sắp về, Nghiêm Lập Nho mới có chút phản ứng: “Đã biết.”

“Vậy phu quân có muốn chuyển đến chính viện cùng ở cùng thiếp hay không, nếu như phụ thân phát hiện chúng ta không ở chung với nhau, sợ là sẽ không vui.”

Nghiêm Lập Nho vẫn chưa đồng ý, ngược lại ánh mắt nặng nề mà nhìn về phía Phương Ngọc: “Ngươi cảm thấy phụ thân sẽ bởi vậy trách cứ ta à?”

Phương Ngọc không tự giác mà nuốt nước miếng, ánh mắt Nghiêm Lập Nho làm ả ta có loại cảm giác bí mật bị người ta nhìn trộm, ả ta vội vàng rời ánh mắt đi, gượng cười nói: “Thiếp chỉ thuận miệng nói thế thôi, phu quân không cần để ở trong lòng.”

Sau đó mấy ngày, Phương Ngọc vẫn luôn sai người theo dõi sát sao Như Tuệ, lệnh cho bọn họ báo cáo lên đúng sự thật cho ả ta toàn bộ lời nói và việc làm giữa Như Tuệ và Nghiêm Lập Nho.

Ngày đầu tiên, ả ta biết được Nghiêm Lập Nho dạy Như Tuệ viết chữ ở trong thư phòng.

Ngày hôm sau, Như Tuệ làm một cái bánh củ cải trông chẳng ra gì cho Nghiêm Lập Nho, Như Tuệ bảo Nghiêm Lập Nho ăn, Nghiêm Lập Nho lại ăn.

Ngày thứ ba, Như Tuệ vào phòng ngủ của Nghiêm Lập Nho thu dọn giường cho y, tuy rằng rất nhanh đã ra, nhưng trước kia chưa bao giờ có nha hoàn dám bước vào phòng ngủ của y.

Ngày thứ tư…

Mỗi ngày cậu sai vặt trong viện Nghiêm Lập Nho tới báo cáo thấy phu nhân hận không thể xé xác cậu ta ra, không dám nói thêm gì nữa.

Tuy rằng lão gia và Như Tuệ cô nương kia không làm việc gì vượt qua khuôn phép, nhưng cho dù là ai cũng đều nhìn ra được, lão gia vô cùng yêu thích vị cô nương kia, sợ là không lâu sau, trong phủ này sẽ có thêm một vị di nương.

“Tiện nhân, tiện nhân, tiện nhân! Trần Tuệ, tiện nhân nhà ngươi!” Phương Ngọc dường như nổi điên đập hết vật trang trí trong phòng.

Đám nha hoàn chỉ dám canh giữ ở bên ngoài, cũng không ai dám tiến lên khuyên can.

“Ngô thúc, thúc ra đây.” Phương Ngọc đập xong đồ, sửa sang lại mái tóc tán loạn, đột nhiên lên tiếng.

Một ông cụ tuổi chừng sáu mươi lặng yên không một tiếng động mà xuất hiện ở trong phòng: “Cô nương có gì dặn dò?”

“Thúc đi giết ả tên Như Tuệ kia, làm ả lặng lẽ mà biến mất.”

Ông cụ được gọi là Ngô thúc lãnh đạm mà từ chối: “Hầu gia chỉ dặn thuộc hạ bảo vệ cô nương, giết người không ở trong vòng chức trách của thuộc hạ.”

Nói xong, người đã biến mất.

Phương Ngọc bị chọc giận đến thiếu chút nữa ngã quỵ, ả ta cắn răng oán hận nói: “Thúc không có biện pháp nào khác cho ta sao?”

Ả ta không thể xử trí tiểu tiện nhân ở trong phủ, vậy chỉ có thể dẫn người ra khỏi phủ.

Chỉ cần ra khỏi phủ, người có chết, Nghiêm Lập Nho cũng sẽ không tiếp tục truy cứu.

Ả ta rất hiểu người đàn ông này, ngay cả là Trần Tuệ y đặt ở trong lòng nhiều năm, nhìn thấy không thể cứu được, y sẽ lập tức từ bỏ.

Người đàn ông không tim không phổi này, trong lòng coi trọng nhất chỉ có quyền thế. Mà cha ả ta có thể cho y quyền thế, cho nên y chẳng hề do dự mà cưới ả ta.

Ngay cả Trần Tuệ y đã yêu nhiều năm thì thế nào, cuối cùng còn không phải tới muộn một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn con ả đó đi vào chỗ chết.

Sau khi Phương Ngọc hạ quyết tâm, ngược lại không còn phẫn nộ như vậy nữa. Đối với một người sớm hay muộn sẽ chết, còn cần phải để ý gì nữa.

Ngày hôm sau theo như phu thê hai người họ ước định là ngày Nghiêm Trình được thả ra. Phương Ngọc lòng tràn đầy chờ mong Nghiêm Lập Nho trở về nhà, cho rằng chờ y trở về là con trai là có thể được thả từ trong từ đường ra.

Ai ngờ sau khi Nghiêm Lập Nho trở về nhà lại đen mặt xách theo gậy gộc đến từ đường, sau khi ả ta nghe được người hầu báo lên sợ tới mức vội vàng chạy đến từ đường.

Khi ả ta chạy tới từ đường, Nghiêm Trình đang bị mấy cậu sai vặt ấn xuống, người đã ăn vài roi.

Nghiêm Lập Nho lúc còn trẻ đã thử luyện võ, đáng tiếc cũng không có thiên phú, chỉ có thể xem như người luyện võ không đủ tư cách. Nhưng cũng hơn nhiều Nghiêm Trình quá sa vào tửu sắc. Lần này y không hề có nương tay, gậy đánh vào người Nghiêm Trình, âm thanh kia làm người ta sợ hãi.

“Phu quân làm gì vậy, Trình nhi đã bị giam nửa tháng nay, nó rốt cuộc làm sai chuyện gì?” Phương Ngọc chạy lên ôm lấy tay Nghiêm Lập Nho.

“Làm sai cái gì?” Nghiêm Lập Nho kìm nén cơn giận hất Phương Ngọc ra, lệnh cho đám sai vặt đều lui ra ngoài mới lại nói tiếp, “Nghiệp chướng này có nói với ngươi hay không, xác sống kia sắp thăng cấp?”

“Sao có thể?” Hai mẹ con đồng thời phát ra tiếng hô kinh ngạc.

“Ngươi không biết?” Nghiêm Lập Nho căm tức nhìn con trai.

Nghiêm Trình sắc mặt trắng bệch lắc đầu: “Không biết, chuyện này không thể nào, ông ngoại rõ ràng đã nói, xác sống chỉ ăn máu thịt người bình thường sẽ không thăng cấp được mà.”

Phương Ngọc bừng tỉnh đại ngộ: “Chẳng lẽ là xác sống kia sắp thăng cấp, lúc này mới không chịu Trình nhi khống chế, tự mình chạy đi?”

Thấy con trai cũng không như là biết chuyện mà không báo cố ý giấu giếm, Nghiêm Lập Nho cuối cùng cũng không tức giận như vừa rồi nữa.

Lại nghe Phương Ngọc hỏi: “Phu quân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến chàng nổi giận như vậy?”

Nghiêm Lập Nho thở hắt ra: “Hôm qua bộ Hình bắt được một con xác sống, đã xử trí chém giết ngay tại chỗ, kết quả hôm nay lại xảy ra án xác sống đả thương người.”

Hiển nhiên, xác sống Tiết Minh Đường bắt được kia cũng không phải xác sống mất đi khống chế mà mẹ con Nghiêm Trình nuôi.

Sau đó y cũng gọi Tiết Minh Đường tới hỏi qua, xác sống bị bắt chỉ có cấp một, rõ ràng là vừa mới được chế tạo ra.

Có thể trong khoảng thời gian ngắn chế tạo xác sống, lại còn có biết chiêu giương Đông kích Tây, hiển nhiên là con xác sống cấp hai kia đã bắt đầu chuẩn bị tăng lên cấp ba.

Bất kể là yêu ma quỷ quái, sau khi vào tam cảnh sẽ tiến vào cấp độ khác biệt, xác sống sẽ sinh ra trí tuệ.

Y cần phải xử lý xác sống kia trước khi nó thăng cấp, may mà Tiết Minh Đường còn coi như có chút năng lực, thời gian này tuy rằng vẫn chưa tìm được tung tích xác sống cấp hai kia, nhưng cũng không có thêm người chết, y còn có thể miễn cưỡng áp vụ án này xuống.

Mặc dù chuyện này Nghiêm Trình cũng không cảm kích, nhưng cũng không ảnh hưởng Nghiêm Lập Nho nhìn hắn ta không vừa mắt, ngày Nghiêm Trình ra khỏi từ đường còn xa mới tới, Phương Ngọc cũng không dám cầu xin.

Sau khi Nghiêm Lập Nho trở lại viện của mình, trong viện hai nha hoàn đang nói chuyện vừa rồi xảy ra với Như Tuệ, một người còn đang hỏi Như Tuệ: “Như Tuệ tỷ tỷ, rốt cuộc là tỷ pha trà như thế nào vậy, uống trà tỷ pha, lão gia sẽ không chịu uống trà người khác pha nữa.”

Như Tuệ cười trả lời: “Cũng chỉ theo trình tự bình thường thôi, không có gì đặc biệt.”

Nàng sờ sờ cổ tay mình, nơi đó có một vệt đỏ giống vết đao cắt, có điều biến mất rất nhanh, chẳng mấy chốc đã không nhìn thấy.

Thấy Nghiêm Lập Nho đã trở lại, hai nha hoàn kia không dám nói nữa, Như Tuệ vẻ mặt tự nhiên mà đi theo y vào trong phòng hầu hạ.

Vào phòng ngủ của Nghiêm Lập Nho, Như Tuệ giúp y thay quần áo, lại rót cho y một tách trà mới vừa pha.

Nhìn thấy tư thái càng thêm quy củ, lời nói cử chỉ của Như Tuệ càng ngày càng giống A Tuệ, mỏi mệt suốt cả ngày của Nghiêm Lập Nho cuối cùng tiêu tan rất nhiều.

“Lão gia, ngày mai ta có thể ra khỏi nhà một chuyến không?”

“Muốn đi làm gì?”

“Ngày mai là sinh nhật phụ thân ta, ta muốn đi tế bái ông ấy.”

“Được, ta sẽ nói cho quản gia.” Nghiêm Lập Nho không chút do dự mà đồng ý luôn.

“Đa tạ lão gia.” Như Tuệ mỉm cười, đi đến phía sau bóp vai cho y.

Ngày mai đương nhiên không phải sinh nhật của phụ thân nàng, nhưng lại là ngày Phương Ngọc sẽ ra cửa.

Như Tuệ phát hiện, cứ mỗi cách bảy ngày, Phương Ngọc sẽ ra khỏi nhà một chuyến, hơn nữa chỉ dẫn theo một nha hoàn bên cạnh lại không dẫn theo hộ vệ, chuyện này là do nàng ngẫu nhiên phát hiện, tên hộ vệ kia thời khắc đi theo Phương Ngọc, vậy mà trong lúc ả ta ra ngoài vẫn ở lại trong phủ câu cá.

Người trong phủ này dường như với hành vi của Phương Ngọc mãi cũng thành quen, sau hai lần quan sát, Như Tuệ đã phát hiện ra không thích hợp.

Như Tuệ cũng là người đã gả cho người khác, hai lần này sau khi Phương Ngọc trở về, bộ dáng kia không giống như là mới vừa mua xong xiêm y trang sức mà ả thích.

Sáng sớm ngày hôm sau, Như Tuệ sớm đã ra khỏi cửa, lại chưa rời khỏi quá xa.

Chờ nàng thấy Phương Ngọc ngồi trong một chiếc xe ngựa giản dị không tương xứng với phong cách xa hoa ngày thường ra cửa, nàng đi theo.

Xe ngựa đi với tốc độ không nhanh, chỉ là lộ trình có hơi xa, mãi cho đến ngõ Tả Chi mới dừng lại được.

Phương Ngọc được nha hoàn đỡ đi vào ngõ nhỏ, mãi đến một tòa nhà nhị tiến viện.

Người đi vào chỉ có mình ả ta, nha hoàn đưa ả ta đến đó rồi quay lại trong xe ngựa chờ.

Đợi ước chừng một canh giờ, Phương Ngọc mới được một người nam tử trẻ tuổi anh tuấn đỡ đi ra, trên mặt ả ta vẫn còn ửng đỏ nhàn nhạt.

Như Tuệ đứng ở một đoạn khác của con ngõ, trong tầm nhìn hiện rõ ràng hành động của hai người đối diện kia, nam tử trẻ tuổi kia dường như còn quấn quýt si mê Phương Ngọc, Phương Ngọc dường như nhét cho hắn một tờ ngân phiếu, rồi ngồi lên xe ngựa đi mất.

Nhìn theo xe ngựa rời khỏi, nam tử kia mới trở về ngõ nhỏ.

Chuyện này thật là có chút ngoài ý muốn, nàng cho rằng Phương Ngọc si mê Nghiêm Lập Nho như thế, sẽ toàn tâm toàn ý với y, một lòng một dạ đến già.

Nhưng với nam tử trẻ tuổi ở ngõ Tả Chi này thì tính là gì?

Nghiêm Lập Nho biết việc này không?

Theo quan sát của nàng trong thời gian gần đây, trong Nghiêm phủ hiếm khi có chuyện có thể giấu diếm được đôi mắt Nghiêm Lập Nho, ngay cả nàng đều có thể trong khoảng thời gian ngắn phát hiện Phương Ngọc khác thường, Nghiêm Lập Nho sẽ không có phát hiện gì sao?

Có lẽ đây là nguyên nhân y và Phương Ngọc chia viện mà ở.

Ngay sau đó Như Tuệ lại lắc đầu, hẳn là không phải.

Nghiêm Lập Nho này, tâm cơ thâm trầm, y rõ ràng không muốn ứng phó Phương Ngọc, Phương Ngọc lại cũng chỉ có thể nghe theo y, có lẽ là bởi vì chột dạ.

Phương Ngọc giỏi cân nhắc mọi thủ đoạn như vậy, chuyện này có thể là ngoài ý muốn tạo thành sao?

Như Tuệ nhìn ngõ Tả Chi, nàng đã bắt đầu hoài nghi, nam tử trẻ tuổi ở đó, nói không chừng là quen biết với Nghiêm Lập Nho.

Thời gian sau, Nghiêm phủ vẫn bình an không có việc gì.

Có một lần, Như Tuệ đề ra với Nghiêm Lập Nho yêu cầu có chút quá mức, yêu cầu y lúc hồi phủ mua cho nàng bánh ngọt ở một tiệm bên cạnh Thiên nhai, vậy mà Nghiêm Lập Nho thật sự mua về.

Nhận bánh ngọt, nàng chia một nửa đút cho Nghiêm Lập Nho ăn, vậy mà y cũng ăn.

Nghiêm Lập Nho không thích đồ ngọt, cho dù năm đó, Trần Tuệ đút cho y thì y cũng không chịu ăn, Như Tuệ càng không có thể diện lớn như vậy.

Như Tuệ thu số bánh còn lại, thời cơ nàng chờ rốt cuộc đã tới rồi.

Ngày hôm đó Nghiêm Lập Nho được nghỉ hưu mộc*, cũng là ngày Phương Ngọc ra phủ. Như Tuệ cho rằng Phương Ngọc sẽ đổi thành ngày khác mới đi, không ngờ rằng ả ta vẫn đúng giờ ra cửa.

*Nghỉ hưu mộc hay nghỉ tắm gội, cứ mỗi mười ngày thì quan viên được nghỉ một ngày.

Trong xe ngựa, nha hoàn của Phương Ngọc còn khuyên nhủ: “Phu nhân, hôm nay lão gia nghỉ hưu mộc, chúng ta không nên ra ngoài đâu.”

Phương Ngọc cười nhạo một tiếng: “Tướng công hiện giờ bị tiện nhân kia mê hoặc đến thần hồn điên đảo, còn chỗ nào thấy được ta nữa. Mấy ngày trước đây, tướng công còn mua đồ ăn từ bên ngoài về cho ả.”

Tâm trạng ả ta không tốt, đương nhiên muốn tìm người phát tiết.

Ninh lang tuổi trẻ sức dai, tuy ở trong lòng ả ta so ra vẫn kém tướng công, nhưng sau khi thành hôn tướng công vẫn luôn hiếm khi cùng phòng với ả ta, mà ả ta cũng có nhu cầu lớn, nhiều năm qua đi, nỗi khổ trong lòng ả ta nào có ai hay biết.

Nha hoàn không thể khuyên nhủ được, Phương Ngọc cũng cúi mắt xuống, trong lòng tính toán giờ cũng đã đến lúc rồi, hai ngày trước ả ta đã tìm thân thích của tiện nhân kia ở nông thôn, để cho bọn họ nghĩ cách dụ tiện nhân đó ra khỏi phủ, chỉ cần hai ngày nữa, ả ta có thể diệt trừ tai họa này.

Bên kia, trong Nghiêm phủ, Tuệ Nương lại lần nữa xin nghỉ với Nghiêm Lập Nho, nói rằng muốn đi tới phường Phúc An lấy bút nàng đặt làm.

Khi Nghiêm Lập Nho hỏi vì sao nàng phải đặt làm bút lông, nàng mới ấp úng mà nói, tháng sau là sinh nhật y, muốn tặng cho y.

“Lão gia, ngài có thể đi cùng ta không?” Như Tuệ nhìn vào mắt Nghiêm Lập Nho, “Nếu ngài không thích, còn có thể sửa.”

“… Được.” Nghiêm Lập Nho đồng ý.

Gần đây y luôn gặp ác mộng, mơ thấy A Tuệ, mỗi lần nhìn thấy A Tuệ cả người đầy máu trong mộng, sau khi tỉnh lại y đều muốn đối tốt gấp bội với Như Tuệ.

Chỉ cần là nàng muốn, đều cho nàng.

Tính toán đã gần tới giờ, Như Tuệ bảo Nghiêm Lập Nho tới tiệm trà chờ nàng, nàng thì tới tiệm ở ngõ Tả Chi ở phường Phúc An lấy bút nàng đã tiêu hai lượng bạc để đặt.

Phương Ngọc cùng Ninh lang bước ra ngõ nhỏ, tay ả ta còn nắm tay Ninh lang, đúng lúc chạm mặt Như Tuệ từ cửa hàng bên cạnh đi ra.

Hai người liếc nhau, ánh mắt Như Tuệ dừng ở trên tay Phương Ngọc và Ninh lang, trên mặt lộ ra sự kinh hãi.

Phương Ngọc biến sắc, nói với Ninh lang bên cạnh: “Mau bắt lấy ả kia, nếu như bị ả nói ra ngoài, chúng ta sẽ xong đời.”

Ninh lang cũng biết được việc này nghiêm trọng, tiến lên bắt lấy Như Tuệ, bịt lại miệng nàng.

Có Phương Ngọc ở bên che chắn, bọn họ thấy khôngcó ai, lại vào ngõ Tả Chi.

Như Tuệ bị Ninh lang thân thể khoẻ mạnh khống chế, giãy giụa cũng không mạnh, chung quanh cũng không có ai bị kinh động.

Nghiêm Lập Nho ở trong tiệm trà đợi nửa khắc, trước sau không thấy Như Tuệ trở về, bèn đứng dậy đi tới chỗ cửa hàng nàng đã vào.

Thấy cửa hàng này ở ngoài ngõ Tả Chi, Nghiêm Lập Nho liếc mắt đảo qua một cái, giữa mày hiện lên vẻ chán ghét nhàn nhạt.

Y tìm ông chủ cửa hàng dò hỏi, mới biết được Như Tuệ đã lấy bút đi rồi, nhưng người lại còn chưa quay về.

Ra khỏi cửa hàng, Nghiêm Lập Nho liếc mắt một đã nhìn thấy ở đầu ngõ có một cây bút bị bẻ gãy.

Y ngẩng đầu nhìn về phía xe ngựa đỗ cách đó không xa, ánh mắt trầm xuống, cất bước đi vào ngõ Tả Chi.

Như Tuệ bị trói gô ném xuống đất, Ninh lang kia canh giữ ở bên ngoài, trong phòng chỉ còn lại Phương Ngọc.

Vốn tưởng rằng phải hai ngày nữa mới có thể xử lý được tiện nhân này, không ngờ rằng hôm nay ả lại rơi vào trong tay mình. Phương Ngọc trên cao nhìn xuống mà nhìn Như Tuệ, ánh mắt Như Tuệ mang theo sự cầu xin, không chút do dự tát cho nàng một tát: “Tiện nhân, lúc quyến rũ tướng công của ta, có từng nghĩ đến hôm nay?”

“Ta không có quyến rũ lão gia, phu nhân cầu xin người bỏ qua cho ta, ta sẽ không nói ra gì cả.”

“Thật sao?”

“Vâng, về sau phu nhân nói cái ta cũng sẽ nghe.”

“Thật là một cô nương ngoan ngoãn, khó trách tướng công yêu thương ngươi như vậy, đáng tiếc…” Phương Ngọc cười lạnh, “Đáng tiếc hắn coi trọng chỉ là mặt ngươi mà thôi.”

“Cái gì?”

“Ngươi còn không biết sao, tướng công đã từng có một thanh mai trúc mã, trông giống hệt ngươi.” Phương Ngọc rơi vào hồi ức, “Sau đó ả ta thành thân gả cho người khác, tướng công còn lén đi nhìn ả ta. Vì thế, ta mới lén nói cho tướng công ả ta, Trần Tuệ kia là đồ tiện nhân trước khi thành hôn đã dây dưa với người khác, tướng công ả ta quả nhiên tin, từ đó về sau, mỗi ngày đều đánh ả ta ha ha ha ha.”

Như Tuệ yên tĩnh trở lại, ánh mắt trầm tĩnh mà nhìn Phương Ngọc.

Lúc trước nàng chỉ cho rằng mình không biết nhìn người, chưa từng nghĩ tới chuyện là Phương Ngọc ở giữa làm khó dễ.

Đúng lúc này, cửa mở. Nghiêm Lập Nho một tay nắm lấy bả vai Phương Ngọc, muốn đẩy ả ta ra.

Cũng không có ai chú ý tới, Như Tuệ vươn chân, móc lấy mắt cá chân Phương Ngọc.

Hai người đồng thời dùng sức, Phương Ngọc lảo đảo ngã ngửa đầu xuống đất, cái gáy vừa lúc đập phải chân giường.

Nghiêm Lập Nho tiến lên cởi trói cho Như Tuệ, Như Tuệ đứng ở bên cạnh y lại lo lắng mà nhìn Phương Ngọc, Phương Ngọc mắt vẫn mở, nhưng sau đầu đã chảy ra một vũng máu lớn.

“Cứu, cứu…”

Nghiêm Lập Nho nhìn Phương Ngọc, vẫn chưa tiến lên.

“Lão gia, có phải phu nhân không sống nổi hay không?” Vẻ mặt Như Tuệ hoảng sợ.

Sau một hồi lâu, Nghiêm Lập Nho mới nói: “Đi gọi đại phu.”

“Thế nhưng… Thế nhưng ta nghe nói phụ thân phu nhân là Trấn Bắc Hầu, nếu như bị ông ta phát hiện phu nhân bị thương có quan hệ với ngài, ông ta sẽ không bỏ qua cho ngài.”

Nghiêm Lập Nho cứng đờ.

“Lão gia.” Như Tuệ nhẹ giọng nói ở bên tai y, “Phu nhân tới đây yêu đương vụng trộm với người khác, lại bị tình lang và tỳ nữ của mình liên thủ giết hại, bất kể như thế nào cũng không liên quan tới ngài.”

Nghiêm Lập Nho đi về phía trước một bước, lại dừng lại, không biết là y đang đấu tranh với cái gì.

Phía sau, giọng Như Tuệ còn vang lên: “Chờ Trấn Bắc Hầu trở về, nói vậy vụ án đã chắc chắn được kết luận rồi.”

Phương Ngọc nhìn Nghiêm Lập Nho ngồi xổm ở trước mặt ả ta, cho rằng y sẽ cứu ả ta.

Lại thấy dây thừng trong tay y quấn lên cổ ả ta, sau đó thít chặt lại.

Như Tuệ đứng ở sau lưng Nghiêm Lập Nho, nhìn ánh mắt Phương Ngọc từ hoảng sợ đến tuyệt vọng, khẽ cười lên.

Cuối cùng, ánh mắt Phương Ngọc rốt cuộc dừng ở trên người Như Tuệ.

Ả ta thấy được nụ cười trên mặt Như Tuệ, nhìn thấy nàng hé miệng, dùng khẩu hình mà gọi ả ta: “A Ngọc.”

Trước Tiếp