Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 227: Ngoại truyện 11: Nếu như Tây Cảnh còn sống (4 )

Trước Tiếp

A Triền suy nghĩ một hồi, vẫn từ chối lời đề nghị của Bạch Hưu Mệnh: “Ta không đi đâu.”

Tuy rằng nàng có thể cảm giác được Bạch Hưu Mệnh không có ác ý với nàng, nhưng Thượng Kinh Đại Hạ đối với chủng tộc khác mà nói là cấm địa cũng là lồng giam, lòng người khó dò, trong triều đình Đại Hạ không thiếu người căm thù Yêu tộc, nàng không nên cho bọn họ cơ hội.

Tránh cho đến lúc đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phải cần a cha tới cứu, vậy quá mất mặt.

Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh tối lại trong một chớp mắt, nhưng rất nhanh đã khôi lại phục bình thường.

Chàng gật gật đầu, cất giọng tùy ý nói: “Cũng được, chờ ta đến Thượng Kinh sẽ viết thư cho nàng, có thích gì không, ta mang về cho nàng.”

Viết thư? A Triền ngẩn người, nàng còn chưa viết thư cho người khác bao giờ, nghe qua dường như rất thú vị.

“Được nha.” Nàng đồng ý vô cùng sảng khoái, hoàn toàn quên mất một khắc trước nàng còn nghĩ tới chuyện rời khỏi phủ Tế Châu.

Lại qua nửa tháng, Tống Dục ở nhà bên cạnh đã thu dọn xong hành lý, sau đó đã được người của Minh Kính Tư đóng gói mang đi.

A Triền lúc ấy mới biết, người Bạch Hưu Mệnh phải hộ tống về Thượng Kinh chính là Tống Dục, thư sinh này dường như liên lụy tới đại án khó lường nào đấy.

Đáng tiếc miệng của Bạch Hưu Mệnh quá kín, mãi đến khi chàng xuất phát, A Triền cũng không thể hỏi ra từ chỗ chàng một chút tin tức nội tình gì cả, chàng chỉ đồng ý chờ kết thúc vụ án, sẽ viết thư nói cho nàng.

Lòng hiếu kỳ không được thỏa mãn A Triền đành phải đi mua giấy bút, chờ nhận thư.

Sau khi Bạch Hưu Mệnh rời đi một tháng, A Triền nhận được thư gửi từ Thượng Kinh.

Trong thư chàng viết bọn họ đã thuận lợi tới Thượng Kinh, trên đường gặp phải thích khách, Tống Dục kia lá gan quá nhỏ, bị dọa đến mức bị bệnh mấy ngày.

A Triền cảm thấy thư sinh nhà bên không giống như người có lá gan nhỏ như vậy, nhưng nàng không có chứng cứ.

Bạch Hưu Mệnh còn nói cho nàng, Tống Dục hình như là đích tử của Tống Quốc công đương triều, vụ án liên lụy không nhỏ, còn đang điều tra. Người hiện tại đang ở trong Minh Kính Tư, mỗi ngày ngoại trừ đọc sách , còn có thời gian nhàn hạ viết thoại bản, câu chuyện đang viết rất thú vị.

Chàng hỏi A Triền có thích đọc thoại bản hay không, nếu thích, có lẽ chờ Tống Dục viết xong sau có thể cho người sao chép một bản gửi cho nàng.

Khi hồi âm cho Bạch Hưu Mệnh, A Triền còn đang suy nghĩ, trong số Nhân tộc mà nàng quen, nhất định không ai có thể tri kỷ hơn Bạch Hưu Mệnh.

Lần đầu tiên nàng viết thư hồi âm cho người ta, vốn còn cho rằng không có gì để viết, thế nhưng cuối cùng cũng viết đầy hai tờ giấy.

Ngoài trừ đáp lại lời hỏi thăm của chàng, cùng với tò mò về vụ án của Tống Dục, trong dòng thư cuối cùng nàng còn hết sức nhấn mạnh rằng mình vô cùng, vô vùng thích đọc thoại bản, đoán chừng chàng nhất định có thể hiểu rõ ý ngoài lời của mình.

Khi phong thư thứ hai của Bạch Hưu Mệnh được gửi đến tay A Triền, Tế Châu đã bắt đầu có tuyết rơi.

Gửi cùng với thư tới còn có một cái hộp, A Triền còn tưởng rằng bên trong là thoại bản Tống Dục viết, sau khi mở ra mới phát hiện là trâm hoa.

Tuy rằng lúc đầu có chút thất vọng, có điều trâm hoa chàng gửi thật là đẹp, A Triền lại thấy vui vẻ.

Xem qua quà tặng, nàng mở thư ra, vụ án của thư sinh đã tra ra manh mối.

Bạch Hưu Mệnh nói, vì kéo dài vinh quang của phủ Quốc công, Tống Quốc công tự tay đổi thứ tử có được thiên phú tu luyện với đích tử, cũng gửi Tống Dục vốn là đích tử đến Tế Châu.

Nếu không phải Tống Quốc công quá mức thiển cận, sợ Tống Dục tài hoa xuất chúng khiến cho người ta hoài nghi, phái người cản trở con đường khoa cử của hắn, cũng sẽ không bị A Triền phát hiện, dẫn đến sau đó xảy ra rất nhiều chuyện.

Vụ án này vừa được tra ra, bởi vì Tống Quốc công hành sự quá mức hoang đường, cũng không hề có ý hối cải, dưới sự giận dữ Hoàng đế đoạt lại tước vị Quốc công của ông ta, giáng làm tước Bá, mà tước vị không được kế thừa.

Nói cách khác, sau khi Tống quốc công qua đời, con trai ông ta sẽ không còn tước vị có thể kế thừa, cũng coi như là giải quyết từ gốc rễ phiền não lớn nhất đời này của ông ta.

Tống Dục trước sự chứng kiến của Hoàng đế trên triều đình, cầu xin được cắt đứt quan hệ với Tống Quốc công, từ nay hai người hoàn toàn không còn liên quan gì tới nhau nữa.

A Triền vừa đọc thư vừa tấm tắc, còn tưởng rằng ân oán khúc mắc trong thoại bản cũng đủ ly kỳ, không thể tưởng tượng được trong hiện thực còn sâu hơn.

Suy nghĩ của loài người thật sự là làm nàng không hiểu thấu, Quốc công kia chẳng lẽ nuôi không nổi hai đứa con hay sao, vì sao nhất định phải bỏ đi một đứa?

Hiện tại thì hay rồi, ông ta không bao giờ phải lo lắng làm sao để kéo dài vinh quang gia tộc nữa rồi.

Dòng cuối cùng của thư, Bạch Hưu Mệnh còn nói với A Triền, lúc viết thư Thượng Kinh vừa mới có tuyết rơi, trong nhà chàng có một hồ cá chép rồng đang lúc béo nhất, chàng chọn một con béo nhất, chờ lúc trở về sẽ tự tay làm cho nàng ăn.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trước khi ăn Tết chàng có thể quay lại Tế Châu.

Khi A Triền nhìn đến chữ cá chép rồng không nhịn được cười một tiếng, xem xong thư cất đi, nàng chống cằm nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ.

Bông tuyết bay lả tả, đã trên mặt đất đã đắp một lớp tuyết thật dày, nơi xa mơ hồ có tiếng bọn trẻ con vui đùa ầm ĩ truyền đến.

Nghe nói lúc Nhân tộc ăn Tết trên bàn cơm nhất định phải có một con cá, ngụ ý hàng năm có dư*, tuy rằng nàng còn chưa ăn Tết bao giờ, nhưng hiện tại đã bắt đầu mong đợi.

*Cá (ngư) đồng âm với dư.

Buổi tối hôm đó A Triền vẫn luôn suy nghĩ nội dung hồi âm, Bạch Hưu Mệnh còn tặng nàng trâm hoa, có phải nàng cũng nên tặng chàng món quà gì đó hay không, thế nhưng tặng cái gì thì tốt đây?

A Triền nghĩ tới nghĩ lui tới hơn phân nửa đêm, cũng không nghĩ ra ý kiến gì hợp lý.

Khi nàng tắt ánh nến, tính toán ngày mai lại suy nghĩ thêm, sáo xương vẫn luôn đeo ở bên hông nàng bỗng nhiên vang lên một tiếng rồi nổ tung.

Sáo xương kia nàng và A Miên dùng để xác nhận vị trí lẫn nhau, do mẹ tự tay luyện chế. Bên chỗ nàng không có bất kỳ dị thường gì xảy ra, tất nhiên là bên chỗ A Miên đã xảy ra chuyện.

A Triền không rảnh nghĩ nhiều, ngay trong đêm đó vội vàng rời khỏi phủ Tế Châu.

Vị trí cuối cùng A Miên xuất hiện là ở địa giới Long tộc, A Triền tìm mười mấy ngày cũng không thể tìm được tung tích muội muội, ngay khi nàng bắt đầu suy xét phải đi về nhà tìm a cha hỗ trợ, Long tộc phái sứ giả tới, mời nàng đến Long Cung.

Sau đó nàng gặp được A Miên mất liên lạc ở Long Cung.

A Triền quan sát muội muội một lúc lâu, cuối cùng đưa ra kết luận: “Béo.”

A Miên vận vận khí, trốn tránh trách nhiệm ở trong lòng, tất cả đều do Dạ Trầm!

Mỗi lần ăn cơm cùng hắn đều bảo nàng ăn ít, hồ yêu các nàng ăn uống đương nhiên không nhiều bằng rồng được!

Tức giận một lúc sau, A Miên bèn quăng việc này ra sau đầu, kéo A Triền hỏi nàng tình hình gần đây ở Nhân tộc.

A Triền chọn mấy chuyện thú vị nói cho A Miên, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng nhất, nghiêm túc nhắc nhở: “Đúng rồi, muội điều hương có vấn đề, về sau những công thức đó của mẹ, muội đừng có mà sửa đổi lung tung.”

Thấy muội muội sau một hồi lâu không có phản ứng, A Triền còn đang thắc mắc, đã nghe A Miên ấp úng nói: “Tỷ đoán vì sao muội lại xuất hiện ở Long Cung?”

Trong lòng A Triền bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

“Muội sửa lại công thức của mẹ làm chút mồi câu, muốn câu một con tiểu long về nhà nuôi.” Giọng A Miên càng lúc càng nhỏ, “Muội rõ ràng chọn đúng vị trí, nơi đó chỉ có tiểu long đi qua, ai biết lại… Nhảy lên một lão long.”

Nàng khó khăn lắm mới tìm ra chỗ rãnh biển kia kiên nhẫn ngồi canh hai tháng, cuối cùng câu lên được một con rồng bự như vậy, chẳng những ăn sạch mồi câu của nàng, còn không mặc quần áo!!!

A Miên tưởng tượng đến tình hình ngày đó, cả người đều bắt đầu đỏ bừng lên.

Nhìn thấy muội muội thay đổi sắc mặt, A Triền còn có gì mà không hiểu, muội muội ngốc này chẳng những hố nàng, còn tự đào hố cho chính mình.

Muộn một chút, A Triền rốt cuộc gặp được lão long Dạ Trầm mà A Miên nói. Thấy muội muội chủ động sán tới chỗ đối phương, A Triền dùng ánh mắt phá lệ bắt bẻ đánh giá đối phương một lúc lâu, nghĩ thầm, A Miên chỉ là quá trẻ tuổi, dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc.

Lão long chẳng những có được sắc đẹp, còn vô cùng hiếu khách. Được nhiệt tình khoản đãi hơn một tháng, A Triền quyết định cáo từ cũng thuận tiện muốn mang muội muội đi.

Kết quả muội muội trầm mê nuôi rồng không thể tự kiềm chế, cự tuyệt đề nghị của nàng.

Cuối cùng nàng chỉ có thể mang theo một đống đặc sản thiên tài địa bảo của Long tộc và kỳ trân dị quả đi.

Lúc đi nhìn thấy muội muội không tim không phổi đứng ở bên cạnh Dạ Trầm vẫy vẫy tay với mình, A Triền nghĩ thầm, tuy rằng tuổi của Dạ Trầm còn lớn hơn a cha, nhưng không hề gì, Long tộc da dày, chịu đòn giỏi.

Khi A Triền trở về phủ Tế Châu đã là đầu tháng Chạp, tuy rằng còn chưa tới lúc đón Tết, cũng đã có không khí mừng năm mới.

Ngoài cửa thành rất nhiều bá tánh đang xếp hàng, có người gánh hàng vào thành bán, cũng có một số người ngồi xe bò vào trong thành đặt mua hàng Tết, tiếng người cùng tiếng kêu gia súc hòa lẫn với nhau, có vẻ vô cùng náo nhiệt.

A Triền xếp hàng ở cuối cùng đội ngũ không bao lâu, đã tham gia vào cuộc đối thoại của ông cụ đằng trước bán thổ sản vùng núi và chị gái bán cá.

Sau đó được ông cụ cực lực đề cử, đầu óc nàng nóng lên mua một con gà rừng.

Chờ ông cụ vào thành không thấy bóng dáng, A Triền xách lên con gà rừng vẫn ra sức giãy giụa kia, đột nhiên ý thức được, thực đơn nghĩ xong rồi, nhưng gà này ai tới làm đây?

Khi nàng và con gà rừng xù lông lên hai mặt nhìn nhau, trên đường phố cách đó không xa truyền đến từng đợt tiếng vó ngựa, người đi đường lui tới nhao nhao né tránh, A Triền cũng nhìn qua, con ngựa ô khí thế hung mãnh đã gần trong gang tấc.

Người trên lưng ngựa siết chặt dây cương, con ngựa ô vững vàng dừng lại cách A Triền vài bước chân.

A Triền ngẩng đầu lên, sau khi thấy rõ người tới, ánh mắt sáng lên, lộ ra nụ cười xán lạn: “Bạch Hưu Mệnh, đã lâu không gặp.”

Bạch Hưu Mệnh cúi mắt nhìn A Triền, trong ánh mắt cảm xúc phức tạp, hầu kết của chàng hơi lăn lộn, hồi lâu mới lên tiếng: “Nàng đã trở về.”

Chàng còn tưởng rằng, nàng giống như khi đó, sau khi rời khỏi rốt cuộc không tìm thấy nữa.

“Đúng vậy, vừa khéo như vậy vừa trở về đã gặp được huynh, muốn tới nhà ta ăn cơm không?” Đôi mắt A Triền sáng long lanh, chất chứa chờ mong mà mời mọc.

“Được.” Bạch Hưu Mệnh xoay người xuống ngựa, nhận con gà rừng trong tay A Triền, cười nói, “Muốn ăn món gì, ta xuống bếp.”

A Triền vội gật đầu, nàng chỉ chờ những lời này: “Vậy mau cùng ta về nhà đi.”

Người đến người đi trên đường phố, ngày mùa đông ánh mặt trời chiếu xuống trên thân hai người, xua tan đi khí lạnh xung quanh, con ngựa ô lười biếng mà đi theo phía sau bọn họ, cho đến khi lẫn vào trong đám người.

***

Thời gian lại qua đi rất rất nhiều, rất nhiều năm, Tây Cảnh được Minh Vương mời đến Thượng Kinh làm khách, thuận tiện thăm con gái. Rượu qua ba tuần, hơi rượu hun làm A Triền biến thành một tiểu hồ ly, vô cùng tự giác mà chui vào trong lồng ngực Bạch Hưu Mệnh.

Tây Cảnh nhìn con gái thuần thục chui vào vạt áo đối phương, nhẫn rồi lại nhịn, rốt cuộc vỗ bàn đứng lên, chỉ vào Minh Vương cả giận nói: “Con gái ta mới thành niên, con trai ngươi quả thực không biết xấu hổ!”

Minh Vương tức khắc không vui: “Nói nghe như thể con trai ta lớn tuổi lắm ấy, con gái ngươi còn lớn hơn con trai ta một trăm tuổi đấy!”

“Vậy thì thế nào, hồ yêu chúng ta có thể sống như vậy đấy, ngươi ghen ghét à!”

“Xì!”

Bạch Hưu Mệnh nhìn cha nuôi và nhạc phụ tương lai đã xông vào đánh nhau, lo lắng không thôi.

A Triền thò móng vuốt mở vạt áo Bạch Hưu Mệnh, thò ra nửa cái đầu, an ủi chàng: “Đừng lo lắng, chờ a cha đi gặp A Miên, thì sẽ không tức giận như vậy nữa.”

Cơn giận sẽ không biến mất, nhưng có thể chuyển từ Bạch Hưu Mệnh sang Dạ Trầm.

Bạch Hưu Mệnh sờ sờ lông mao mềm mại trên người nàng: “Vậy muội muội nàng phải làm sao bây giờ?”

A Triền đắc ý: “Mẹ đã trên đường tới rồi.”

Nếu a cha bị tức quá khóc, mẹ nhất định có thể dỗ được, nàng thật đúng là quá thông minh!

HOÀN TOÀN VĂN.

Trước Tiếp