Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc Bạch Hưu Mệnh ngây người, bên ngoài Minh Kính Tư vệ đã đồng loạt rút đao trong tay ra.
Yêu tộc bậc cao!
Phong Dương quả thực mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vừa rồi hắn lại bắt lấy hồ yêu kia để hỏi chuyện suốt nửa ngày.
Tựa hồ cảm giác được ánh mắt không tốt, A Triền ngẩng đầu nhìn một đám người đông nghìn nghịt ngoài cửa, lắc lắc cái đuôi, cửa phòng rầm mà một tiếng đóng lại.
Nàng bước vài bước đến trước mặt Bạch Hưu Mệnh đang đứng bất động, híp mắt chăm chú mà nhìn chằm chằm vào loài người này một hồi, lại tới gần bên gáy chàng ngửi ngửi.
Mùi hương trên người của người này có chút quen thuộc, A Triền nghiêng đầu nghĩ nghĩ, đáng tiếc hiện tại đầu óc đã rối như tơ vò, chuyện gì cũng chưa nghĩ ra được.
Nếu đã không hiểu ra sao, dứt khoát là không nghĩ nữa, nàng trực tiếp nâng lên cái chân trước lông xù xù đẩy Bạch Hưu Mệnh một cái.
Bạch Hưu Mệnh lảo đảo về sau vài bước ngồi xuống chiếc ghế gỗ, phía sau lưng tựa vào thành cái bàn.
Độ cao này làm A Triền rất vừa lòng, nàng gấp không chờ nổi mà hất cái đuôi nhào về phía chàng.
Bạch Hưu Mệnh chỉ cảm thấy chính mình rơi vào một thảm lông mềm mại, đầu hồ ly tròn tròn để ở ngực chàng, còn cọ tới cọ lui ở trong lồng ngực chàng, miệng thỉnh thoảng phát ra tiếng gừ gừ, dường như rất hưởng thụ.
Theo động tác của nàng, chiếc ghế dưới thân Bạch Hưu Mệnh cùng cái bàn phía sau phát ra tiếng kẽo kẹt không chịu nổi gánh nặng.
Tuy rằng khi so sánh với a cha thì A Triền vẫn là một con tiểu hồ ly, nhưng trên thực tế, nàng chỉ cần tát một cái, đã có thể nhẹ nhàng chụp chết một người.
Hôm nay nếu ở nơi này không phải Bạch Hưu Mệnh, hiện trường nhất định sẽ trở nên rất khó thu dọn.
A Triền cọ đến hăng say, hai cái chân trước đều đặt ở trên đùi Bạch Hưu Mệnh, hiện tại ý thức của nàng cũng không tỉnh táo, tinh thần lại hưng phấn lạ thường, nàng chỉ biết người này hình như là món đồ chơi, nàng rất thích.
Cọ được một lát, thấy món đồ chơi lại không cho một chút đáp lại nào, A Triền mất hứng mà vung vẩy cái đuôi, dùng cái đuôi móc lấy cổ tay chàng đặt lên trên người mình.
Đây là muốn vuốt lông à?
Bạch Hưu Mệnh không nhịn được cong môi, thuận theo mà lấy tay vuốt vuốt, khẽ khàng chải lông mềm mại của nàng.
A Triền cảm thấy động tác tay của người này quả thực không tồi, vui vẻ mà giẫm giẫm chân trước, lại nhích lại gần người chàng.
Trong phòng thực sự hài hòa, ngoài phòng lại tĩnh lặng không một tiếng động.
Một đám Minh Kính Tư vệ tay cầm trường đao cảnh giác mà bao vây tiểu viện của A Triền chật như nêm cối, lúc này Phong Dương chức quan cao nhất ở đây lại càng thấy căng thẳng. Vừa rồi hắn chỉ liếc mắt một cái, rốt cuộc là con hồ yêu kia có bao nhiêu cái đuôi vậy?
Mặc kệ có mấy cái đuôi, đây chính là địa giới Đại Hạ, không chấp nhận được chuyện Yêu tộc làm càn. Đại nhân nhà hắn bị hồ yêu bắt đi thời gian dài như vậy, hắn không thể lùi bước, nhất định phải cứu đại nhân ra trước mới được!
Sau khi hạ quyết tâm, Phong Dương đi bước một tới gần cửa phòng đóng chặt, mãi đến khi tay hắn chạm đến cánh cửa.
Đông đảo thuộc hạ đi theo phía sau hắn đồng thời ngừng thở, chỉ thấy Phong Dương vận chuyển nội tức, đánh một chưởng, đồng thời gầm lên một tiếng: “Hồ yêu lớn mật, dám ra tay với đại nhân nhà chúng ta …”
Cửa phòng rầm một tiếng mở ra, tình cảnh bên trong làm hắn nuốt trở vào tất cả những lời chưa nói xong.
Bạch đại nhân tư chất hơn người, thực lực mạnh mẽ giờ phút này vạt áo mở rộng, đang bị con hồ yêu kia đè lên… sàm sỡ?
Phong Dương xoa xoa đôi mắt, hắn nhất định là hoa mắt.
Bạch Hưu Mệnh quay đầu, nhìn về phía một đám thuộc hạ ngoài cửa, cùng với cái tên ngu xuẩn chàng tự tay bồi dưỡng ra, lạnh lùng nói: “Đóng cửa, cút ngay.”
Phong Dương sau thời gian ngắn ngủi hoài nghi nhân sinh, nhanh chóng tiến lên đóng chặt cửa phòng, hơn nữa dẫn theo một đám thuộc hạ rời khỏi tiểu viện, sau đó vây quanh tiểu viện vòng trong vòng ngoài không cho phép bất kỳ kẻ nào tới gần.
Loại tin tức kinh thế hãi tục này, cần không thể để người ngoài nghe ngóng ra một chút phong thanh nào!
Người của Minh Kính Tư canh giữ suốt một đêm, người của các hộ chung quanh sợ tới mức đóng chặt cửa nhà, ngay cả ngủ cũng không dám ngáy to.
Mãi đến sáng sớm ngày hôm sau, A Triền mơ mơ màng màng mà mở mắt ra, ngoài ý muốn phát hiện mình chẳng những biến trở về nguyên hình, dưới người còn đè lên một người đàn ông quần áo xộc xệch.
Nàng mơ hồ nhớ rõ ngày hôm qua một đám Minh Kính Tư tới làm phiền nàng, sau khi người đi nàng đốt hương A Miên cho, sau đó…
Nàng đã bị trúng thuốc rồi!
Nàng đã nói kỹ thuật điều hương của A Miên không đáng tin cậy một chút nào, trước đó mẹ còn che lại lương tâm mà nói A Miên có thiên phú, đây chính là cưng chiều!
A Triền vẫn còn tức giận, lại cúi đầu nhìn người đàn ông còn đang ngủ, trông còn rất thuận mắt, mùi hương cũng có chút quen thuộc.
Nàng lại thò móng vuốt ấn ấn ở trên người hắn, ừ… Thân thể rất rắn chắc.
Khi A Triền đang ấn Bạch Hưu Mệnh dưới móng vuốt, cặp mắt đang nhắm chặt kia bỗng nhiên mở ra.
A Triền mới thu hồi móng vuốt từ trên eo chàng lại, vừa quay đầu đã thấy được một đôi mắt đen đang nhìn chằm chằm vào mình, giật nảy trực tiếp nhảy xuống giường.
Lúc xuống giường không chú ý, cái đuôi không cẩn thận đảo qua bàn trang điểm, số chai lọ trên đó đổ ngang dọc, nàng đau lòng mà thở dài một tiếng, xoay người đã lập tức biến trở về hình người.
Chờ A Triền cứu vớt xong hộp phấn mặt và hộp trang sức của nàng, quay người lại đã thấy Bạch Hưu Mệnh ngồi ở bên mép giường, đang thong thả ung dung mà mặc quần áo.
Mới vừa rồi không chú ý, trên người người này có rất nhiều dấu vết màu đỏ chỗ nhạt chỗ đậm, xem ra ngày hôm qua nàng chẳng những biến trở về nguyên hình mà còn ý thức mơ hồ, những dấu vết đó đại khái có khả năng có quan hệ với nàng?
Tuy rằng A Triền không phải loài người, nhưng nàng vẫn cảm thấy trường hợp như vậy có một chút xấu hổ.
Thế nhưng a cha không dạy nàng, gặp phải loại tình huống thế này nên xử lý như thế nào.
Nghe nói nữ tử loài người rất chú trọng danh tiết, nam tử hẳn là không để ý như vậy nhỉ?
Bạch Hưu Mệnh mặc xong áo trong, ngẩng đầu lên đã thấy A Triền đang đờ người ra nhìn chàng.
Khóe môi chàng hơi cong lên một chút, lên tiếng hỏi: “Cô nương tên gọi là gì?”
“Ta tên A Triền.”
“Ừ.” Bạch Hưu Mệnh đứng lên, thuận tay thắt đai lưng, “Ta họ Bạch, Bạch Hưu Mệnh, Trấn Phủ sử Minh Kính Tư.”
Ánh mắt A Triền tức khắc cảnh giác, quan viên Minh Kính Tư Đại Hạ, không phải là muốn bắt nàng đi đó chứ?
Bạch Hưu Mệnh dường như là đã nhận ra ý thù địch của nàng, ngước cặp mắt đào hoa xinh đẹp kia lên, giọng điệu bình thản: “Hôm qua tại hạ nhận thấy trong phòng cô nương có yêu khí, không ngờ rằng sau khi vào nhà, cô nương bỗng nhiên khống chế ta, cũng… với ta”
Trong vẻ mặt cứng đờ của A Triền, giọng điệu của chàng càng thêm chần chờ: “Ta tin rằng hôm qua cô nương không phải cố ý.”
A Triền gật đầu thật mạnh, nói đúng rồi, nàng không phải cố ý, chuyện này chỉ do ngoài ý muốn, chờ về nhà sẽ đi đánh muội muội.
“Chỉ là ta và cô nương ở chung suốt một đêm, sự tình liên quan đến danh tiết…”
A Triền lập tức cắt ngang lời chàng: “Dù sao cũng không ai thấy, không bằng coi như chuyện này không hề xảy ra? Bạch, Bạch đại nhân nếu muốn gì, có thể đề xuất.”
A Triền hiếm khi hào phóng, rốt cuộc bởi vì loại chuyện giết người diệt khẩu này hình như không phải chính thống, vậy chỉ có thể dùng lợi dụ.
“Chỉ sợ không thể coi như không có gì xảy ra.”
“Vì sao?”
Bạch Hưu Mệnh đi đến trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, ngoài cửa sổ vô số cặp mắt đồng thời nhìn lại đây.
“Bởi vì hôm qua bọn họ đều nhìn thấy cô nương sàm sỡ ta.” Chàng khẽ cười một tiếng, “Danh tiết nam tử Đại Hạ ta cũng rất quan trọng, cho nên, cô nương phải chịu trách nhiệm.”
A Triền nhìn một đám người đang bám vào bờ tường nhà mình, rơi vào trầm mặc.
Bỗng nhiên cảm thấy cái kế hoạch diệt khẩu này cũng khá tốt.
Cuối cùng A Triền căng da đầu làm kẻ phụ tình một lần, khăng khăng không chịu trách nhiệm, Bạch Hưu Mệnh đành phải lui mà cầu việc khác, kết làm bằng hữu với nàng.
Tóm lại, rốt cuộc cũng tiễn được người đi.
Bạch Hưu Mệnh nói trong Nhân tộc giữa bằng hữu với nhau có thể tặng quà, không quá mấy ngày, A Triền đã nhận được hai con gà quay mà chàng tự tay nướng.
Sau khi hai con gà quay mỹ vị kia vào bụng, ấn tượng tốt của A Triền đối với Bạch Hưu Mệnh đã bay lên độ cao mới, người này chẳng những nhìn thuận mắt, ngay cả tay nghề nướng gà cũng giỏi hơn a cha ———— rất nhiều!
A Triền quyết định muốn trở thành bằng hữu tốt nhất của Bạch Hưu Mệnh, vì thế nàng tặng cho Bạch Hưu Mệnh một rổ linh quả tươi, quả nhiên chàng rất vui vẻ mà nhận lấy.
Mấy ngày sau, Tống Dục đã thi Hương xong.
Trong khoảng thời gian đang chờ đợi yết bảng này, chỉ có hai ngày trước hắn đi một chuyến tới Minh Kính Tư, thời gian khác đều ở lỳ trong phòng viết truyện, mỗi ngày có thể viết được bảy tám trang, A Triền vô cùng vừa lòng với việc này.
Bởi vì lo lắng hắn xảy ra chuyện, ngay cả khi hắn ra ngoài mua đồ ăn, A Triền cũng đi theo bảo vệ, phòng ngừa truyện còn chưa đọc xong người đã không còn.
Chỉ là thư sinh Tống Dục kia thực sự là một người ưa náo nhiệt, ngắn ngủi một con phố, người khác cãi nhau hắn muốn qua xem một chút, nhà kia có thằng con bại gia bán sách của cha già hắn cũng phải qua xem một lượt, trên đường còn gặp được một thư sinh nghèo bán nghiên mực đổi lộ phí, hắn tới nghe giá sau đó phấn chấn mà ôm nghiên mực về nhà, đồ ăn còn chưa có mua đâu!
Tóm lại, A Triền đau khổ chờ một tháng, rốt cuộc chờ tới được kết thúc của thoại bản “Đồng hành cùng hồ yêu” quyển Trung …
Thế rồi kết cục đâu?
A Triền cảm giác chính mình giống như bị ông chủ hiệu sách lừa gạt, nhưng mà không có chỗ nào cãi lý được.
Đang đọc đến chỗ gay cấn, câu chuyện lại lần nữa đột ngột kết thúc. Quyển sách thứ ba còn chưa đợi được, trước đã chờ được thi Hương yết bảng.
Không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Tống Dục chẳng những có tên trên bảng, còn là Giải Nguyên* phủ Tế Châu.
*Người đứng đầu cuộc thi Hương.
Hôm yết bảng, A Triền cũng đi xem náo nhiệt, nghe chung quanh người ta nói sang năm các cử tử phải vào kinh tham gia thi Hội.
Chuyện này có nghĩa là, thoại bản quyển Hạ có khả năng phải chờ đến khi Tống Dục đến Thượng Kinh mới có thể viết?
A Triền không hiểu, nàng chỉ muốn đọc thoại bản mà thôi, vì sao còn phải trèo đèo lội suối?
Đảo mắt lại qua nửa tháng, đã nhiều ngày nay Tống Dục nhà bên đã bắt đầu thu dọn hành lý trong nhà, A Triền lại ở trong nhà thở ngắn than dài.
Tuy rằng nàng rất muốn được đọc kết cục thoại bản, thế nhưng nghe nói Thượng Kinh Đại Hạ không dễ dàng cho phép Yêu tộc đi vào.
Chạng vạng ngày hôm đó, Bạch Hưu Mệnh tới cửa bái phỏng.
Đã có mấy ngày chàng không tới, lần trước gặp mặt, chàng còn nói trong tay có đại án phải điều tra.
“Sao mà huynh đột nhiên tới, không phải đang tra án sao?” A Triền tò mò hỏi chàng.
Bạch Hưu Mệnh đưa túi giấy dầu trong tay cho nàng, A Triền rất thuận tay mà nhận lấy, mở ra nhìn, lập tức vui vẻ ra mặt: “Là gà nướng của Phúc Duyệt Lâu.”
Gà nướng của Phúc Duyệt Lâu không phân cao thấp với gà quay Bạch Hưu Mệnh tự tay làm, ở trong lòng A Triền cùng đứng hàng đệ nhất.
“Ừ, vụ án đã tra gần xong rồi, qua mấy ngày nữa ta phải hộ tống người có liên quan tới vụ án về Thượng Kinh.” Bạch Hưu Mệnh nói.
“Huynh cũng phải tới Thượng Kinh?” A Triền bỗng nhiên cảm thấy gà nướng trước mặt đã không còn thơm nữa, trong lòng có một chút buồn khổ.
“Đúng vậy.”
Bọn họ đều phải rời đi, nàng hẳn là cũng sẽ không tiếp tục ở lại nơi này.
Tuổi thọ của loài người ngắn ngủi như vậy, lần sau khi được đọc truyện của Tống Dục viết, có khả năng hắn đã không còn. Cho dù Bạch Hưu Mệnh có tu vi trong người, lần tới gặp chàng hẳn cũng là chuyện rất lâu sau này.
Tuy rằng còn chưa hề ly biệt, A Triền đã cảm nhận trước được ly biệt u sầu mà loài người viết ở trong thơ từ.
Sau đó nàng nghe được Bạch Hưu Mệnh hỏi nàng: “Muốn cùng ta đến Thượng Kinh không?”