Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 220: Ngoại truyện 4

Trước Tiếp

A Triền nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy không thể chỉ đưa một tấm thiếp cưới, nếu không A Miên có khả năng sẽ tức giận trực tiếp ngất xỉu mất.

Một tháng sau, sứ giả đến từ Đại Hạ đưa thiếp cưới đến tay Dạ Trầm, A Miên thì nhận được thư A Triền tự tay viết.

A Miên vì đề phòng Dạ Trầm nhìn lén, mới vừa nhận được thư đã chạy mất, hoàn toàn không cảm giác được chuyện này không thích hợp.

Dạ Trầm nhận lấy phong thư cũng chưa dán kín miệng từ trong tay sứ giả, sau đó móc ra một tấm thiếp cưới từ bên trong.

Y cau mày mở thiếp cưới ra, chỉ nhìn thoáng qua đã đập bộp một cái mà khép lại, một lát sau lại mở ra nhìn thoáng qua, ý đồ tìm được chứng cứ chứng minh mình vừa mới hoa mắt, đáng tiếc thất bại.

Y siết chặt củ khoai lang nóng phỏng tay, bắt đầu thầm đếm số ở trong lòng: Ba, hai, một…

Bên ngoài cung điện, trời mưa như thể trút nước, không hề dấu hiệu nào giảm bớt.

Dạ Trầm dường như có thể đoán trước được, một tháng sắp tới, có khả năng y sẽ không thấy được mặt trời.

Y ghét bỏ mà nhìn thiếp cưới trước mắt, hỏi sứ giả cung kính đứng ở bên cạnh: “Nhân tộc các ngươi vì sao thích thành thân như vậy?”

Vị sứ giả kia há miệng th* d*c, do dự nói: “Vì… Danh phận ạ?”

Dạ Trầm chậc một tiếng: “Hôn sự này của Bạch Hưu Mệnh, không thể không tiến hành à?”

Sứ giả nghe y nói như vậy, lông tơ trên người đều dựng ngược. Vốn tưởng rằng tới Long tộc truyền tin cũng chỉ là một chân chạy, sao mà hiện tại xem ra, vị Long Vương này rất là bất mãn với Bạch đại nhân vậy?

“Việc này, này… Hạ quan cũng không làm chủ được ạ?” Sứ giả vẻ mặt đưa đám trả lời.

Hắn ta chỉ là người đưa tin mà thôi, hôn sự của Bạch đại nhân, sao hắn có thể xen vào.

Dạ Trầm ném thiếp cưới sang một bên: “Được rồi, ngươi có thể đi rồi.”

Vị sứ giả thở phào một tiếng, sau khi hành lễ với y, vội vàng đi khỏi, sợ muộn một chút, vị Long Vương thoạt nhìn tính tình không được tốt này sẽ trở mặt.

Trận mưa này kéo dài hơn hai canh giờ, trời đã sắp tối, nước mưa không hề có dấu hiệu yếu bớt.

Dạ Trầm lại đợi thêm một lúc, trước sau không thấy A Miên trở về, chỉ có thể đứng dậy đi tìm người.

Theo hơi thở của A Miên, y đi thẳng tới long trì tìm.

Long trì là nơi đám tiểu long trong ngày thường vẫn tu luyện, hàng trăm ao lớn lớn bé bé, lúc Dạ Trầm qua, nhìn thấy trong ao to giữa sườn núi có tiểu long đang đánh nhau, đại khái là tranh đoạt địa bàn.

Y chỉ nhìn thoáng qua rồi dời ánh mắt đi, đi dọc theo đường núi lên trên. Trên đỉnh núi nhiệt độ thấp hàn khí nặng, ao cũng nhỏ, hiếm khi có tiểu long nguyện ý đi lên.

Có điều thỉnh thoảng sẽ có chuyện ngoài ý muốn, còn chưa tìm được A Miên, Dạ Trầm đã nhìn thấy một tiểu bạch long trước, cái ao mà tiểu bạch long đang ngâm có hơi nhỏ, cái đuôi của nó thò ra bên ngoài, thỉnh thoảng đong đưa một chút.

Vảy rồng trên người nó không đẹp bằng những tiểu long khác, thỉnh thoảng có thể thấy chỗ loang lổ, có điều miễn cưỡng coi như chỉnh tề, từ vảy nhìn lên, nó đã là một tiểu long khỏe mạnh.

Dường như cảm giác được khí tức của Dạ Trầm, tiểu bạch long ngẩng đầu, cất giọng trong trẻo hô lên một tiếng: “Vương thượng.”

Dạ Trầm nhận ra nó, nếu tiểu long này tính theo bối phận của nhân loại, nên gọi y một tiếng ông cậu. Tiểu long này không phải ở sinh ra Long tộc, phiêu bạt ở bên ngoài mấy năm mới trở về, cả người còn đầy vết thương.

A Miên rất thích tiểu long này, thường xuyên cùng chơi với nó.

“Ừ.” Y thuận miệng đáp một tiếng, lại hỏi, “Sao lại ở đây có một mình, bị bắt nạt à?”

“Không có, là bọn họ quá ồn ạ.” Tiểu bạch long không hề che giấu sự ghét bỏ đối với đám huynh tỷ trong tộc.

Dạ Trầm cười một tiếng, lại hỏi nó: “Biết A Miên ở đâu không?”

“A Miên ở trong ao trên cùng, vừa rồi còn nghe được nàng ấy đang khóc, hiện tại không nghe thấy tiếng nữa.”

Dạ Trầm gật gật đầu, tiếp tục đi lên trên, chờ khi đến đỉnh núi, dưới chân đã là lớp băng thật dày, mưa trên bầu trời rơi xuống dường như đều trộn lẫn với vụn băng.

Trên đỉnh núi chỉ có một cái cái ao, khí lạnh tỏa ra bốn phía, bốn phía ao lớp băng rất dày, nước ao được quây ở trong đó.

Trong ao cũng không có bóng người, có điều ngày xưa nước ao trong suốt nhìn thấy đáy, lúc này trên mặt nước đang không ngừng nổi lên bóng nước.

Dạ Trầm đứng ở bên cạnh ao nhìn một hồi lâu, bọt nước trong ao đôm đốp nổ tung, lại nổi lên một đợt bọt nước mới.

Khó trách tiểu bạch long không nghe được tiếng khóc, đây là hòa tiếng khóc của mình ở trong nước.

Y thật sự có chút dở khóc dở cười, tiến lên vài bước, cúi người thò tay vào trong ao.

Nước ao lạnh lẽo chảy qua khe hở ngón tay Dạ Trầm, vốn chỉ có nước trong ao xuất hiện hình dáng người, hình dáng kia dần dần rõ ràng, cuối cùng ngưng tụ biến thành bộ dáng A Miên.

A Miên còn đang thút tha thút thít ở trong nước, Dạ Trầm nắm tay nàng, kéo nàng từ trong ao ra.

Ra khỏi ao, nước trên người A Miên ào ào mà rơi xuống mặt đất, nàng không hề cảm thấy lạnh, hoàn toàn đắm chìm ở trong bi thương của chính mình.

“Còn tính khóc bao lâu?” Dạ Trầm vừa hỏi, vừa dắt tay nàng đi xuống dưới chân núi.

“Ngài quản ta, ta muốn khóc đến khi trời già đất cỗi!” A Miên bớt thời giờ mà trừng mắt với Dạ Trầm, “Đều tại ngài đưa ta trở về, A Triền mới có thể bị loài người âm hiểm kia lừa kết hôn!!!”

Tuy rằng Dạ Trầm cảm thấy A Miên hình dung Bạch Hưu Mệnh rất chuẩn xác, nhưng lừa kết hôn … Nàng nhất định là có hiểu lầm gì đó với tỷ tỷ nàng.

Nếu thực sự có người bị lừa kết hôn, Bạch Hưu Mệnh mới là người cần phải lo lắng.

Có điều sau khi nuôi A Miên, Dạ Trầm học được một đạo lý khắc sâu, khi mà nàng không nói lý, ngàn vạn lần đừng có mà giảng đạo lý cho nàng.

“Vậy ngươi không đi tham gia hôn lễ bọn họ?”

“Đi!” A Miên khóc còn lớn tiếng hơn nữa.

Tới gần mùa thu, trận mưa kéo dài không dứt từ Long tộc này rốt cuộc cũng tưới tới Thượng Kinh.

Đám quan viên Tư Thiên Giám mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ mà hoài nghi nhân sinh, rõ ràng đã quan trắc thiên tượng rồi mà, cũng đã tính toán ngày giờ, trước sau mấy ngày Bạch đại nhân thành thân đều là trời nắng, sao đột nhiên mưa rơi không ngừng vậy?

Mắt thấy cách ngày đại hỉ còn không đến năm ngày, mấy vị quan viên phụ trách suy tính thiên tượng bọn họ sắp giật trọc cả đầu, nếu hôm thành thân còn mưa nữa, đừng nói là tóc, mấy cái mũ cánh chuồn của bọn họ sợ là cũng theo nước mưa trôi mất.

Cuối cùng thật sự không còn cách nào, trong đó có một vị quan viên tin tức linh thông đề nghị: “Nghe nói Bạch đại nhân mời một vị Long Vương tới Thượng Kinh dự lễ, nếu thật sự không được, đi cầu Giám Chính nhờ vị Long Vương kia hỗ trợ là được.”

Quan viên đưa ra chủ ý ngu ngốc này bị mấy vị đồng liêu nhìn chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng tất cả mọi người cam chịu chọn phương án này.

Đáng tiếc Long Vương được gửi gắm kỳ vọng cao cũng không thể tác động gì tới mưa ở Thượng Kinh, mà người duy nhất có thể làm mưa tạnh chính là muội muội của A Triền lúc này đang lăn lộn ở trên giường, còn A Triền thì bình chân như vại mà ngồi ở bên cạnh sửa móng tay.

A Miên lăn đủ rồi, tóc tai rối bời ngồi dậy từ trên giường A Triền, tức giận hỏi: “Có phải tỷ bị loài người kia lừa hay không?”

“Ta mà lại bị người khác lừa à?”

A Miên nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy suy đoán này quả thật không mấy tin cậy, vì thế tiếp tục đoán: “Vậy thì nghĩa là hắn dụ dỗ tỷ, tỷ bị sắc đẹp mê hoặc, quá là không biết xấu hổ!”

A Miên chỉ lo chính mình tức giận, không chú ý tới đuôi lông mày A Triền đã nhướng lên.

Suy đoán này thật ra không có gì, vấn đề là vì sao A Miên lại suy đoán theo góc độ này?

Trước đó nàng đã thấy A Miên và Dạ Trầm ở bên nhau, cho rằng A Miên còn ngây thơ chưa hiểu mấy chuyện này, hiện tại xem ra, là ngụy trang quá tốt.

A Triền từ trên ghế dịch tới mép giường, ghé sát vào A Miên hỏi nàng ấy: “Vì sao muội thoạt nhìn giống như rất có kinh nghiệm?”

A Miên tức khắc cứng đờ, vội vàng phủ nhận: “Không có.”

“À…” A Triền còn lâu mới tin, “Thật vậy sao?”

Ánh mắt A Miên mơ hồ một chút, nhưng rất nhanh lại chuyển sự chú ý trở về, không dễ dàng bị A Triền dẫn dắt suy nghĩ: “Việc này không quan trọng, nói chính sự đi.”

“Vậy muội nói đi.”

“Muội không đồng ý hôn sự của hai ngươi!” A Miên ngồi thẳng người, rất có khí thế.

“Được rồi, vậy muội tính mang ta bỏ trốn theo đường nào?” A Triền phối hợp hỏi.

“Đương nhiên chưa nghĩ ra.” Khí thế kia trong nháy mắt yếu xuống.

“Vậy muội tiếp tục khóc đi.”

“Muội đã biết mà, trong lòng tỷ chỉ có hắn. Chuyện lớn như thành thân, thế mà lại nói cho muội cuối cùng hu hu……” A Miên lại rơi nước mắt như mưa.

A Triền rất muốn nói muội cũng không phải người cuối cùng biết, nhưng đây kỳ thật không quan trọng.

A Miên khóc một lát thấy A Triền còn không qua dỗ, tiếng khóc tức khắc cao hơn một tông: “Hu hu…… hu hu ……”

“Được rồi, nếu như ta không thành hôn, chúng ta còn không biết khi nào mới có thể gặp lại.” A Triền xoa xoa tóc A Miên, làm cho tóc nàng càng rối hơn

“Hừ, đều là lấy cớ.” A Miên xoay đầu sang bên kia.

A Triền buồn bã nói: “Hôn sự vốn định ở năm năm sau, nếu không phải lần trước khi chia tay muội vừa khóc lại vừa gào, sao ta có thể đẩy hôn sự lên trước?”

“Thật sao?” A Miên bỗng nhiên có chút chột dạ, lúc ấy là theo thói quen khóc thế thôi, ai biết A Triền lo lắng cho nàng như vậy.

“Bằng không thì sao?” A Triền lườm muội muội một cái.

A Miên lập tức ôm lấy cánh tay A Triền: “Muội đã biết A Triền đối với muội tốt nhất.”

A Triền hừ một tiếng: “Biết thì tốt.”

“Vậy muội và Bạch Hưu Mệnh cùng rơi vào trong nước, tỷ cứu ai?”

A Triền ngây người.

“Muội biết ngay muội không phải người quan trọng nhất trong lòng tỷ mà!” A Miên lại bắt đầu gào.

A Triền xoa xoa huyệt Thái Dương, thật sự muốn đá văng muội muội ra ngoài, ai có thể tới cứu nàng với?

Tuy rằng A Miên bạo phát một chút tính chiếm hữu đối với A Triền, nhưng nàng rốt cuộc vẫn bị A Triền dỗ xong, hai chị em châu đầu bắt đầu cùng nhau thưởng thức đồ trang sức xinh đẹp gần đây A Triền nhận được.

Tâm trạng nàng tốt, bên ngoài trận mưa liên tiếp mấy ngày rốt cuộc ngừng lại.

Sau khi mưa tạnh, nước mưa trên nóc nhà vẫn từ mái hiên tí tách nhỏ xuống đất, Dạ Trầm vốn ngồi ở trong phòng lật xem thoại bản bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài.

Một bóng người nhảy qua tường viện, tư thái tiêu sái mà đáp xuống trong viện, người tới đúng là Bạch Hưu Mệnh.

Trên người chàng còn mặc quan bào màu đỏ thắm, trong tay xách theo một vò rượu nhỏ, thấy Dạ Trầm nhìn qua, bèn giơ tay ném vò rượu kia qua.

Dạ Trầm trở tay đỡ được, mở ra ngửi ngửi, tuy rằng không phải rượu ủ từ linh quả, nhưng hương vị không tồi, là rượu ngon.

Y lấy mấy cái chén trà trên bàn, rót hai chén rượu, đẩy cho Bạch Hưu Mệnh một chén, chờ chàng ngồi xuống xong mới lên tiếng hỏi: “Không phải nói là Nhân tộc các ngươi nam nữ trước khi thành thân không thể gặp mặt sao?”

“Không gặp.” Dừng một chút, chàng bổ sung nói, “Nàng hiện tại không rảnh gặp ta.”

Dạ Trầm đương nhiên biết vì sao A Triền không rảnh, bởi vì A Miên hiện tại cũng không rảnh gặp y.

Từ khi tới Thượng Kinh, hai chị em kia hận không thể dính ở bên nhau, hoàn toàn không cho người khác đường chen chân vào.

Bạch Hưu Mệnh uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, quay đầu hỏi Dạ Trầm: “Khi nào các ngươi đi?”

Dạ Trầm ngắm nghía chén rượu trong tay, vẻ mặt một lời khó nói hết: “Ta muốn bây giờ đi luôn, ngươi cảm thấy được không?”

Bạch Hưu Mệnh nghĩ ngợi, hình như không ổn cho lắm.

Dạ Trầm liếc nhìn chàng một cái, cười lạnh một tiếng, đây cũng là một người không thể ra quyết định.

“Không muốn ta tới, ngươi cũng đừng đưa thiếp cưới tới Long tộc.”

“Ngươi cho rằng ta muốn đưa à?” Bạch Hưu Mệnh kéo vò rượu qua, lại rót cho chính mình một chén rượu.

“Vậy ngươi cho rằng ta nguyện ý tới đấy chắc?” Dạ Trầm hừ một tiếng.

Đáng tiếc chuyện này, hai người bọn họ nói đều không tính.

Hai người trở nên im lặng, cụng cụng chén, cùng là người lưu lạc thiên nhai.

 

Trước Tiếp