Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày ấy chuyện xảy ra trên triều đình, không một quan viên nào dám tiết lộ nửa lời. Tứ cảnh và ngũ cảnh cách biệt một trời một vực, ngày xưa bất kể bọn họ có bao nhiêu bất mãn với phong cách hành sự của Bạch Hưu Mệnh, hiện giờ cũng chỉ có thể đè suy nghĩ này xuống đáy lòng.
Hiện tại bọn họ chỉ cầu mong Minh Vương có thể ngồi yên ổn ở trên vương vị, ít nhất chờ ngày bọn họ về hưu rồi lại nói.
Sau đó mấy ngày, tấu chương các triều thần đưa đến ngự án của Hoàng đế đều là kể lại công tích của Minh Vương, nói gần nói xa đều có ý là, hy vọng Minh Vương có thể an ổn ngồi trên vương vị, cho dù có phải đi, ít nhất cũng chờ bọn họ đều về hưu rồi lại nói.
Còn về phần những quan viên sau này phải đối mặt Bạch Hưu Mệnh à? Có quan hệ gì với bọn họ đâu.
Hoàng đế ngược lại cũng không bất mãn với việc Bạch Hưu Mệnh tiếp nhận chức vụ Minh Vương, Minh Vương các đời cũng không can thiệp triều chính, chỉ tọa trấn Đại Hạ, bảo vệ an nguy của Hoàng đế.
Dưới sự dạy dỗ của Minh Vương, phong cách hành sự của Bạch Hưu Mệnh tuy rằng có hơi ngang ngược một chút, nhưng một lòng hướng về ngài, làm việc từ trước đến nay thoả đáng chu toàn, ngài không lo lắng Minh Vương đổi người không quen, nhưng nhìn mớ bản tấu văn chương lai láng lại bùi ngùi cảm động trong tay kia, người đọc và người viết đều thấy cùng buồn cùng vui, ngài vẫn cảm thấy, nên chừa chút đường sống cho các triều thần.
Nhìn mà xem cái thằng nhãi kia bức các triều thần của ngài thành cái dạng gì, Thượng Thư Bộ Hình năm đó xuất thân Thám Hoa, sau khi làm quan đã lâu không viết văn, ngày thường trình bản tấu nội dung đều đơn giản rõ ràng, hôm nay sợ là đã phải lôi hết cả mớ văn chương áp đáy hòm ra dùng, cũng thật không dễ dàng.
Buông bản tấu xuống, Hoàng đế phái người đi truyền Minh Vương tiến cung.
Hai người trò chuyện hơn nửa ngày trong Ngự Thư Phòng, Hoàng đế mới vừa lòng mà tiễn Minh Vương đi.
Minh Vương mới vừa về Vương phủ, đã nghe công công quản sự nói Bạch Hưu Mệnh đã ở trong thư phòng đợi hơn một canh giờ.
Ngài sầm mặt mà đến thư phòng, thấy cửa thư phòng đóng lại, một chân đá văng, Bạch Hưu Mệnh ngồi bên trong đọc sách chỉ ngẩng đầu nhìn ngài một cái, lười biếng nói: “Phụ vương đã trở lại.”
“Nghịch tử, có phải ngươi cố ý không hả?”
“Cố ý gì ạ?” Bạch Hưu Mệnh vẻ mặt vô tội.
“Những bản tấu của đám triều thần đó là chuyện thế nào?” Minh Vương không để ý tới triều chính, đương nhiên cũng sẽ không đi nghiên cứu xem những triều thần đó ngày thường thích nói với Hoàng đế chuyện gì.
Con trai có thể một mình đảm đương công việc, ngài vốn dĩ nghĩ chờ con trai thành thân xong, vương vị này có thể đổi người ngồi rồi, ai biết hôm nay Hoàng đế tìm ngài tâm sự, nói không nỡ xa ngài, cuối cùng ngài bị dày vò không còn cách nào, chỉ có thể đồng ý chờ sau khi Thái tử đăng cơ, mới rời khỏi vị trí Minh Vương.
Nhưng mà nhìn thân thể này của Hoàng đế, chờ Thái tử đăng cơ khả năng phải đợi mấy chục năm nữa.
Trên đường trở về, Minh Vương đột nhiên nghĩ thông, ngày ấy ở trên triều đình, Bạch Hưu Mệnh không chỉ đào hố cho đám tông thân kia, mà nó còn tự đào hố cho chính mình nữa.
Thằng nhãi này tám phần biết ngài muốn chạy mới cố ý nói muốn vương vị, sau đó tranh thủ khi ngài lơi lỏng, âm thầm kích động các triều thần khuyên bảo Hoàng đế, lại để Hoàng đế tới khuyên ngài.
Bạch Hưu Mệnh khép lại quyển sách trên tay, vẻ mặt tươi cười: “Suy nghĩ của chư vị đại nhân, nhi tử há có thể can thiệp, bọn họ tất nhiên là thật lòng không nỡ xa phụ vương, người tài giỏi thường nhiều việc, ngài vẫn nên nhịn một chút đi.”
“Khi nào nghĩ ra chiêu này?” Minh Vương hỏi.
Bạch Hưu Mệnh cũng không giấu giếm: “Hôm Tần Hoành chạy, nhi tử đã suy nghĩ, tám phần sau khi con thành hôn ngài cũng muốn chạy. Vừa lúc con nghe nói các tông thân bất mãn với hôn sự của con, đơn giản là một công đôi việc cùng giải quyết mọi chuyện.”
Minh Vương bị tức giận đến mức thổi râu trừng mắt: “Ta tìm danh sĩ dạy con một bụng mưu lược, con toàn dùng để đối phó với ông đây!”
“Lời này của phụ vương sai rồi, nhi tử cũng không nỡ xa người.”
Minh Vương hừ lạnh một tiếng, lời này ai tin, ngài cũng bị Minh Vương đời trước lừa gạt như vậy. Chờ phản ứng lại, bóng dáng đối phương đã không thấy đâu, chỉ có thể khổ sở vô cùng mà tọa trấn Đại Hạ.
Nhìn trên mặt thằng nhãi này không hề che giấu đắc ý, ngài xách một cái ghế ngồi xuống, đột nhiên thay đổi đề tài: “Hoàng đế nói Tư Thiên Giám chọn được ba ngày tốt.”
Tuy rằng còn chưa hạ sính lễ, nhưng Tư Thiên Giám kia đã rất có mắt nhìn trước tiên tính xong ngày thành hôn, hôm qua mới vừa báo tới chỗ Hoàng hậu.
“Là ngày nào ạ?” Bạch Hưu Mệnh rốt cuộc có hứng thú.
Minh Vương nghiêng người liếc mắt nhìn chàng một cái, chậm rãi nói: “Ba ngày tốt, Hoàng hậu cảm thấy ngày vào chín tháng sau thích hợp nhất, vi phụ cũng cảm thấy như thế.”
Bạch Hưu Mệnh ném sách trong tay xuống, đứng dậy muốn đi ra ngoài.
“Quay lại, đi đâu thế?”
“Bỏ nhà đi trốn, đưa A Triền tới Cánh Đồng Bát Ngát cậy nhờ nhạc phụ đại nhân.”
Ngày thành hôn chọn cho chàng đến sang năm, hiện tại cả người Bạch Hưu Mệnh tràn ngập hai chữ phản nghịch.
Minh Vương bị tức giận đến mức nói không lựa lời: “Nhạc phụ ngươi đang chôn ở dưới đất rồi.”
“Không có việc gì, không ảnh hưởng tới chuyện chúng con tới đó với ông ấy.”
Minh Vương ấn gân xanh trên trán xuống: “Ta cũng chưa nói ngày được định vào chín tháng sau.”
Bạch Hưu Mệnh rốt cuộc dừng bước chân, hạ mình cho Minh Vương một ánh mắt.
Minh Vương lại lần nữa cảm thấy, nuôi đứa con trai này ngoại trừ làm tức chết chính mình căn bản không có chỗ nào tốt.
“Sợ con sốt ruột, cuối cùng ngày được định vào hai tháng sau. Qua mấy hôm nữa thì đưa sính lễ, nếu con còn muốn cưới vợ thì an phận lại chút cho ta.”
Bạch Hưu Mệnh rốt cuộc vừa lòng: “Đa tạ phụ vương.”
“Cút!”
Đi được vài bước, Bạch Hưu Mệnh lại xoay người, “Phụ vương, ngoại trừ châu báu trang sức, lúc đưa sính lễ ngài có thể chuẩn bị thêm chút linh quả gì đó không, nàng thích ăn.”
“Bổn vương có cần đưa cho con nhẫn trữ vật luôn không?” Minh Vương thâm trầm hỏi.
Bạch Hưu Mệnh ho nhẹ một tiếng: “Nhi tử cút liền.”
Mục đích đạt thành, một khắc chàng cũng không muốn ở lại, ra khỏi Vương phủ, chàng lập tức đi về phía phường Sùng Ninh.
Mà A Triền còn không biết, lúc Bạch Hưu Mệnh san bằng mọi chướng ngại vật trên đường thành hôn của bọn họ, còn không có quên tính kế cha chàng, thật sự là “Con hiếu”.
Gần đây thời tiết khá nóng, Tuệ Nương vội vàng thu xếp của hồi môn cho nàng, thỉnh thoảng còn muốn bổ sung thêm vài thứ, hôm nay dùng cơm trưa xong, Tuệ Nương lại đi ra ngoài, A Triền không đi theo mà ở lại nhà viết danh sách của hồi môn.
Viết còn không được một nửa, theo tiếng ve kêu ngoài cửa sổ, nàng đã bắt đầu mơ màng ngủ thiếp đi.
Chiếc bút không còn mực từ trong tay nàng rơi xuống, dọc theo chiếc bàn bằng phẳng lăn xuống mặt đất phát ra một tiếng, người gối lên cánh tay ngủ lại không hề phát hiện.
Ngày mùa hè nhàn hạ sau giờ Ngọ, thật sự rất thích hợp để ngủ, khi nàng tỉnh lại, bên ngoài trời vẫn còn sáng, nàng lại chuyển từ bàn sang giường.
Phía sau thỉnh thoảng có gió mát thổi tới, A Triền ngáp một cái lười biếng mà xoay người, chỉ thấy người đàn ông đã lâu không gặp đang ngồi dựa ở đầu giường quạt cho nàng, chàng mặc một bộ trường sam màu xanh lam tay áo rộng, ống tay áo theo động tác chàng đưa quạt nhẹ nhàng đong đưa.
Chiếc quạt ba tiêu bằng lá hương bồ trước đó Tuệ Nương mua ở tiệm tạp hóa, trông thật sự có hơi xấu, nhưng được cái rẻ và dùng tốt, đã được A Triền mang theo tới đây.
Hiện giờ ở trong tay Bạch Hưu Mệnh, phảng phất như giá trị của nó cũng được nâng lên, ước chừng có thể bán được mười mấy văn.
“Nhìn cái gì?” Thấy đôi mắt A Triền cứ nhìn chăm chú vào mình, Bạch Hưu Mệnh cười hỏi.
A Triền lấy lại tinh thần, duỗi tay đi sờ tay áo chàng, hôm nay chàng mặc rất là thoải mái tươi trẻ, nhìn có vẻ giống như là người tốt.
Bạch Hưu Mệnh cũng không né tránh, vẫn quạt cho nàng.
A Triền sờ sờ, vải kia chạm vào có hơi lạnh, mỏng nhẹ mà mềm mại. Nàng đang muốn thu tay lại, cây quạt lại rơi xuống giường, Bạch Hưu Mệnh bắt được tay nàng.
Tay A Triền bị chàng giữ lại trong lòng bàn tay, nhiệt độ trên tay chàng không nóng bức người như ngày xưa, ngược lại có hơi lạnh lẽo, như thể loại hàn ngọc thượng hạng.
Xúc cảm thật sự không tồi, A Triền tránh tay chàng ra, sờ dọc theo cổ tay chàng vào trong tay áo.
Dưới tay là cơ bắp cánh tay rắn chắc, cũng có cảm giác mát lạnh tương tự, nàng vô cùng vừa lòng mà thu tay lại, dịch sang bên cạnh Bạch Hưu Mệnh, chủ động tới sát lồng ngực chàng.
Ôm nàng từ sau lưng vào trong ngực, Bạch Hưu Mệnh vùi mặt vào bên gáy A Triền, trong hơi thở tràn đầy mùi hương nhàn nhạt trên người nàng, đã khá lâu không được gặp nàng, nhớ vô cùng.
“Hôm nay sao chàng lại tới đây?” A Triền giơ tay xoa mặt chàng, ngón tay chạm được cằm chàng, hơi có chút ram ráp.
Bạch Hưu Mệnh cố ý cọ cọ lên cần cổ mềm mại trắng nõn của nàng: “Nhớ nàng.”
“Ồ… Xem ra mấy ngày trước không có nhớ ta.”
Lúc này A Triền hoàn toàn quên mất trước đó nàng đã nói gì, cái gì mà trước khi đính hôn nam nữ không thể gặp mặt, khi nàng nhớ Bạch Hưu Mệnh, chàng lại không kịp thời xuất hiện, đó đương nhiên đều là chàng sai!
“Nhớ.” Xúc cảm ướt nóng trên cổ làm A Triền hơi ngẩng đầu, giọng Bạch Hưu Mệnh không rõ, “Mỗi ngày đều suy nghĩ làm thế nào sớm ngày cưới nàng về nhà.”
Khóe môi A Triền cong lên, ngay sau đó lại bất mãn mà hờn dỗi: “Chàng không được phép làm xằng bậy, lát nữa Tuệ Nương sẽ trở lại.”
“Ta có chừng mực.” Ngón tay Bạch Hưu Mệnh linh hoạt mà cởi đai bỏ dây lưng trước người nàng, áo ngoài mỏng manh từ đầu vai nàng chảy xuống, lộ ra da thịt trắng nõn.
“Chàng có gì mà chừng…” Lời còn chưa nói xong, A Triền đã bị xoay mặt sang, môi hơi hé ra cũng bị chàng ngậm lấy, đầu lưỡi cường thế mà thâm nhập giữa môi răng nàng, chàng hôn rất mạnh, còn mang theo dục sắc nặng nề, phảng phất muốn ăn người vào trong bụng.
Thân thể A Triền không ngừng ngửa ra sau, một tay chàng đỡ lưng nàng, tay còn lại đỡ đùi nàng, thả nàng xuống giường, rồi sau đó lại nhẹ nhàng áp xuống.
Cho đến khi nàng sắp thở không nổi, rốt cuộc mới buông tha cho nàng.
A Triền nằm trên khăn trải giường màu trắng há to miệng thở hổn hển, ánh mắt mê ly, cánh môi sưng đỏ, son môi trước đó tô đã sớm bị Bạch Hưu Mệnh ăn sạch sẽ, còn sót lại một vệt màu đỏ ở trên môi chàng.
Nàng theo bản năng mà vươn ngón trỏ đột ngột quệt đi vệt màu kia, chờ phản ứng lại, vừa định thu hồi ngón tay, đã cảm giác được đầu ngón tay bị khẽ l**m một cái.
“Còn nhớ nữa không?” Bạch Hưu Mệnh vỗ về mái tóc dài của nàng, giọng mang theo chút khàn khàn, dưới âm thanh kia là d*c v*ng dày đặc bị khống chế.
A Triền vội lắc đầu, nàng cảm thấy năng lực tự khống chế của người này đã tràn ngập nguy cơ, vẫn không nên so đo với chàng.
Bạch Hưu Mệnh khẽ cười một tiếng, nhìn thấu tâm tư một sự nhịn chín sự lành của nàng, lại ôm nàng làm bậy một hồi lâu mới bỏ qua.
Chàng quả thật giữ lời hứa, chuyện gì khác người cũng chưa làm, nhưng A Triền cảm thấy, còn không bằng làm chuyện khác người đi.
Chàng phảng phất như không có việc gì ngồi dậy, nhưng trên người nàng thì ngọn lửa kia đang cháy quá mạnh, A Triền tức giận đến mức thưởng cho chàng vài cái đạp.
Bạch Hưu Mệnh nắm bàn chân nhỏ trắng nõn của nàng, thong thả ung dung mà lấy tất ra đeo giúp nàng, còn nói châm chọc: “Làm sao vậy, có phải có chỗ nào không thoải mái hay không?”
“Không có!” A Triền nghiến răng nghiến lợi.
“Thật vậy sao?”
“Hừ!” A Triền hừ thật mạnh một tiếng, quay mặt đi căn bản không muốn nói chuyện cùng chàng.
Bạch Hưu Mệnh nằm nghiêng ở bên cạnh nàng, một tay chống đầu, cũng không thèm để ý nàng lạnh nhạt, chỉ lo tự nói: “Tư Thiên Giám đã chọn xong ngày thành hôn, A Triền muốn biết không?”
A Triền chớp lông mi, mang dáng vẻ ta không phải muốn biết cho lắm.
Bạch Hưu Mệnh vẫn tự nói tiếp: “Có một số khách ở khá xa, trước hết phải gửi thiếp cưới đến chỗ đối phương mới ổn thỏa.”
A Triền đã bắt đầu tự hỏi, đưa thiếp cưới từ Đại Hạ đến Long tộc tốn bao nhiêu thời gian.
Ngũ cảnh đi về một chuyến rất nhanh, nhưng nàng lại không thể nhờ Minh Vương giúp nàng đi đưa thiếp cưới.
Nàng vội vàng liếc mắt nhìn Bạch Hưu Mệnh, chàng hẳn là cũng không có thời gian đi, quả nhiên vẫn phải chuẩn bị trước, cho nên rốt cuộc là đến khi nào nàng thành hôn?
“Nhưng mà A Triền không muốn biết, vậy quên đi.” Bạch Hưu Mệnh xoay người ngồi vào mép giường, bắt đầu sửa sang lại quần áo, dường như tính rời đi.
“Từ từ ——” Biết rõ chàng là cố ý, A Triền vẫn cắn câu.
“Còn có việc gì sao?” Bạch Hưu Mệnh xoay người, dáng vẻ việc công xử theo phép công.
A Triền cũng từ trên giường ngồi dậy: “Bỗng nhiên cảm thấy chàng nói rất đúng, trước tiên phải biết ngày thành hôn, cũng có thể chuẩn bị trước.”
Bạch Hưu Mệnh lại lộ ra vẻ mặt khó xử: “Vừa rồi là ta nói lỡ lời, trước Nạp Chinh định ra ngày thành hôn, có phần không hợp quy củ, vẫn nên để ngày khác lại tính toán một lần nữa đi.”
“Bạch Hưu Mệnh!” A Triền nhẫn rồi lại nhịn, rốt cuộc không nhịn được cơn giận bổ nhào vào lưng chàng, tranh thủ khi chàng quay đầu đi, cắn ở trên cằm chàng một cái, còn để lại dấu răng nho nhỏ.
Bạch Hưu Mệnh rất phối hợp mà để nàng cắn một cái, trong mắt là ý cười nhàn nhạt: “Ngày thành hôn định vào hai tháng sau, giờ viết thiếp cưới xong, vừa lúc kịp đưa đi Long tộc.”
“Vậy chàng còn không nhanh lên.” A Triền thúc giục.
Bạch Hưu Mệnh đành phải cõng nàng, đưa nàng đến bên bàn đặt xuống.
Sau đó đi lấy bút, lại mài mực, ân cần đầy đủ, cuối cùng là đổi lấy một ánh mắt vừa lòng.