Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nàng thoạt nhìn giống như là đang ngủ, nhưng nàng không có hô hấp, ngực cũng chẳng hề có chút phập phồng, giống như là một bức tượng đá lạnh băng.
“Làm sao vậy, trong phòng có ai không?” Mẹ Lữ và cha Lữ đi ở đằng sau, thấy con trai và con rể đều đứng đó, không nhịn được lên tiếng hỏi.
Không có ai trả lời bà.
Liễu Tương Trạch gian nan mà cất bước đi đến bên giường, y run rẩy vươn ngón tay, kiểm tra dưới mũi Lữ Như Thảo, một hơi thở mỏng manh cũng không có.
Y vẫn còn chưa từ bỏ ý định, dịch tay xuống, kiểm tra mạch bên cổ* nàng. Khi ngón tay chạm vào cổ nàng, chỉ cảm thấy lạnh như băng và cứng rắn.
*Động mạch cảnh ở hai bên cổ, nằm ngay phía trên và hai bên cổ họng, kéo dài từ động mạch chủ ở ngực lên đến nền sọ. Mạch máu này có thể sờ thấy được. (từ cảnh có nghĩa là cổ)
Thân thể của nàng rất cứng, cứng giống như là cục đá vậy.
Lúc này cha Lữ và mẹ Lữ cũng thấy Lữ Như Thảo nằm ở trên giường, mẹ Lữ cất giọng run rẩy hỏi: “Như Thảo làm sao vậy? Có phải con bé bị bệnh không?”
“Mấy đứa, mau nói gì đi chứ!” Trong giọng của mẹ Lữ đã mang theo nghẹn ngào.
Liễu Tương Trạch chậm rãi mà quỳ gối bên mép giường, y nhẹ nhàng xốc cái chăn trên người Lữ Như Thảo lên, tay nàng đan nhau đặt ở trên bụng.
Y nắm lấy tay nàng, rất lạnh, rất lạnh.
Ngay tối hôm qua, y còn hỏi vì sao tay nàng lại lạnh như vậy, cho dù là mùa đông, tay nàng cũng rất ấm. Nàng nói là năm nay bất đồng.
Vì sao bất đồng?
Bởi vì… người đã chết thế nên tay mới lạnh.
Một khắc này, Liễu Tương Trạch không có cảm giác sợ hãi, chỉ cảm thấy trong lòng lập tức như thể bị đào rỗng.
Y ngơ ngác mà nhìn Lữ Như Thảo trước mặt phảng phất chỉ như ngủ say, hóa ra khi đó, nàng cũng đã không còn nữa.
Nước mắt lặng lẽ mà chảy đầy mặt, Liễu Tương Trạch nắm tay nàng, vùi đầu vào trong cánh tay, thống khổ mà nức nở.
Mẹ Lữ lúc này cũng nhào tới, bà nhẹ nhàng đẩy Lữ Như Thảo, cứ gọi từng tiếng, từng tiếng một: “Như Thảo, Như Thảo con đừng dọa mẹ, con mau tỉnh lại.”
Nàng đương nhiên không có khả năng lại mở mắt ra.
Cha Lữ lúc này cũng loạng choạng đi lên trước, ông ngơ ngẩn mà nhìn con gái trông như đang ngủ.
“Tại sao lại thế này chứ?” Mẹ Lữ vừa khóc vừa hỏi.
Đúng vậy, tại sao lại như vậy chứ?
“Tương Trạch, con nói có phải Như Thảo không chết hay không, nếu đã chết, con bé cũng không nên có dáng vẻ này.” Mẹ Lữ bắt lấy ống tay áo Liễu Tương Trạch.
Mẹ Lữ nói xong một hồi lâu, Liễu Tương Trạch dường như mới nghe được bà nói gì.
Y không có cách nào lừa gạt chính mình rằng Lữ Như Thảo còn sống, nhưng vì sao nàng lại biến thành như vậy, y cũng muốn biết.
Bà chủ tiệm hương nói, Như Thảo bị bệnh nặng, đại phu đã khám bệnh cho nàng nhất định sẽ biết nguyên nhân.
Rất nhanh, đại phu đã từng xem bệnh cho Lữ Như Thảo được mời tới đây.
Đại phu kia tuổi đã không nhỏ, râu tóc bạc trắng, sau khi đi vào trong phòng nhìn thấy Lữ Như Thảo không hề động đậy gì, khẽ thở dài một tiếng.
Ông ấy còn nhớ rõ bệnh nhân này, mấy tháng trước từng có duyên gặp mặt mấy lần, lúc gặp lại, quả nhiên đã hương tiêu ngọc vẫn.
Cho dù nhìn quen sinh tử, lão đại phu vẫn luôn thương xót cho mỗi một bệnh nhân mất đi.
“Đại phu, con gái của ta rốt cuộc bị làm sao vậy?” Mẹ Lữ cầu xin mà nhìn lão đại phu kia, mong mỏi xa vời có thể nghe được từ miệng ông ấy một tia hy vọng.
Sau khi lão đại phu nghe thấy bà hỏi có hơi nhăn mày lại, ánh mắt ông đảo qua mấy người ở đây, lên tiếng dò hỏi: “Mấy vị là người thân của Lữ phu nhân?”
“Vâng, đại phu muốn nói gì có thể nói thẳng.”
Lão đại phu kia gật gật đầu, vẻ mặt lại trở nên có chút lãnh đạm, ông ấy nói: “Đại khái hai tháng trước, Lữ phu nhân tới tìm lão hủ xem bệnh, lão hủ nhìn ra cô ấy mắc chứng cốt nham*.”
*Hiện tại chúng ta gọi là ung thư xương.
Nghe thấy bệnh này, vẻ mặt mấy người họ trắng bệch.
Lão đại phu tiếp tục nói: “Lúc ấy bệnh tình của Lữ phu nhân đã nguy kịch, bệnh của cô ấy lão hủ không cách nào chữa được, cô ấy cũng không phải tới tìm kiếm cách hay chữa bệnh, mà là tới chỗ lão hủ để tìm phương thuốc đặc biệt để giảm đau. Khi đó phương pháp giảm đau bình thường đã không có tác dụng với Lữ phu nhân, nhìn cô ấy thật sự đau đớn, ta mới nói phương thuốc bí truyền trong nhà cho cô ấy, nhìn thi thể hiện giờ của Lữ phu nhân, là do dùng phương thuốc giảm đau kia gây ra.”
“Không thể nào, sức khỏe muội muội ta vẫn luôn rất tốt!” Lữ nhị ca bỗng nhiên nói.
Lão đại phu chỉ nhìn hắn một cái, rồi dời ánh mắt đi, ông ấy nhàn nhạt nói: “Lữ phu nhân trước đó hẳn là còn tới chỗ các đại phu khác xem bệnh, nếu như mấy vị không tin, có thể tìm những người khác tới, hoặc là cũng có thể tìm ngỗ tác. Mặc dù là báo quan, lão hủ cũng nguyện ý phối hợp.”
“Không cần nói những lời hay lời tốt đó với chúng ta, ông biết rõ muội muội ta bị bệnh, không có bản lĩnh chữa bệnh thì cũng thôi, còn cho muội ấy phương thuốc bí mật gì, rõ ràng chính là ông hại chết muội ấy!”
Lão đại phu kia bị Lữ nhị ca chỉ trích một hồi, sắc mặt hoàn toàn lạnh xuống, ông ấy nhìn mấy người im lặng trong phòng, mới nói: “Vị công tử này trước khi chỉ trích lão hủ, không ngại trả lời lão hủ một câu hỏi trước, Lữ phu nhân bị bệnh mấy tháng nay, mặc dù là người bệnh thường tới y quán của ta đều có thể nhìn ra sắc mặt cô ấy khó coi, nói ắt hẳn là thân thể cô ấy không khoẻ, cậu làm huynh trưởng của Lữ phu nhân, vì sao mấy tháng trời cũng không phát hiện?”
Lão đại phu bình thường rất ít khi nổi giận với người nhà bệnh nhân, trừ phi là không nhịn được.
Hôm nay người nhà này, thật sự là làm ông ấy không chửi không được
Giờ đã qua mấy tháng rồi, cả cái nhà này, thế nhưng không có một ai biết Lữ phu nhân bị bệnh?
Nhìn dáng vẻ này, vị Lữ phu nhân này đã bị bệnh chết hồi lâu, hôm nay bọn họ mới phát hiện thi thể!
“Cũng không cần các ngươi đi kiểm tra, lão hủ có thể nói thẳng cho các ngươi, Lữ phu nhân dùng thạch tương, thứ này là dùng để ngăn cơn đau, nhưng sau khi chết thân thể sẽ thạch hóa. Các ngươi có thể kiện lên Minh Kính Tư, để Minh Kính Tư đại nhân tới bình phán.”
Lão đại phu nói một mạch cho hết lời, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Những lời này của ông ấy không chỉ làm Lữ nhị ca không dám ngẩng đầu, những người khác cũng đều cảm thấy như là bị tát mấy cái.
Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, chân mẹ Lữ mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất: “Tại sao lại như vậy…”
Lữ nhị ca thấy thế vội vàng tiến lên muốn nâng bà dậy, mẹ Lữ lại nắm chặt lấy cánh tay hắn, vừa khóc vừa nức nở nói: “Như Thảo không còn, muội muội con đã không còn, con bé bị bệnh lâu như vậy, sao ta lại không phát hiện ra?”
Mẹ Lữ khóc lóc, hai mắt trợn trắng một cái, ngã thẳng xuống, may mắn được Lữ nhị ca đỡ được đầu.
Lão đại phu kia thấy thế vội vàng tiến lên châm cứu cho bà, một hồi lâu mới đứng dậy, nói với Lữ nhị ca: “Lệnh đường chỉ đau lòng quá độ, đặt bà ấy lên cái sập bên cạnh, nghỉ ngơi một lát là được.”
Sau đó ông ấy lại nói với cha Lữ: “Nếu như không có chuyện khác, lão hủ phải trở về trước còn khám bệnh, nếu như mấy vị báo quan, có thể báo với quan sai tới y quán của lão hủ để tìm.”
Nói xong rồi phất tay áo rời khỏi.
Có một số người, thật sự không biết nên đánh giá như thế nào.
Lão phu nhân kia đau lòng là thật, nhưng người một nhà này không hề để ý tới Lữ phu nhân cũng là thật.
Chờ lão đại phu đi xa, cha Lữ vẫn luôn im lặng mới rốt cuộc lên tiếng: “Lão nhị, gọi người tới đây, lo liệu tang lễ cho muội muội con.”
Lữ nhị ca gật gật đầu, hắn ôm mẹ Lữ ôm đến cái sập bên cạnh trước, sau đó mới vội vàng ra sân.
Lúc này trong phòng chỉ còn lại có Liễu Tương Trạch và cha Lữ im lặng đối diện nhau, đối mặt con rể đã từng khiến mình vô cùng tán thưởng, lúc này cha Lữ lại chẳng nói nổi một câu.
Ông muốn chỉ trích Liễu Tương Trạch không chăm sóc tốt cho con gái, nhưng lời lão đại phu kia nói vẫn vang vọng ở bên tai, ông làm phụ thân, thì đã làm gì?
Khi con gái bị bệnh, hòa ly trở về nhà, ông chỉ để ý đến chuyện mất đi một con rể tốt, làm Lữ gia mất đi trợ giúp trong quan trường, mà chưa bao giờ để ý đến tình trạng sức khỏe của con gái.
Người Lữ gia động tác rất nhanh, lúc Lữ nhị ca dẫn người tới, phát hiện em rể quỳ gối trước giường muội muội, phụ thân thì đứng ở bên cạnh bàn, trong tay còn cầm một phong thư.
Trên bức thư kia đầy chữ, cha Lữ cứ đọc hết lần này tới lần khác.
Đó là di thư con gái ông trước khi chết để lại, trên đó viết rõ những khúc mắc giữa mình và muội muội Lữ Như Hinh, viết Lữ Như Hinh đã khiêu khích nàng như thế nào, cũng viết chân tướng nàng bị Liễu Ngọc An vu khống hãm hại.
Nàng nói: Thời gian cuối cùng, con gái thật sự quá mệt mỏi, không muốn tranh một chân tướng vô dụng với người khác, đơn giản là lựa chọn hòa ly.
Nàng còn nói: Con không biết cha mẹ có thể tin tưởng lời con nói hay không, dù gì trước nay hai người chỉ tin tưởng muội muội, không tin thì thôi, coi như con nói xằng nói bậy đi.
Bàn tay cầm bức thư của cha Lữ cứ run lên bần bật, chữ của Như Thảo, là ông tự tay dạy, nàng dùng chữ nhỏ trâm hoa, viết vô cùng đẹp đẽ.
Nước mắt làm mờ đôi mắt ông, làm ông gần như thấy không rõ chữ ở trên đó.
Cha Lữ nghĩ đến, năm trước khi con gái về nhà tặng quà năm mới, nàng thậm chí không thể vào trong nhà ngồi xuống, đã bị ông chỉ trích.
Nàng nói Lữ Như Hinh và Liễu Tương Trạch không trong sạch, ông mắng nàng bôi nhọ thanh danh em gái ruột.
Trước nay ông đều chưa hề bình tĩnh mà hỏi con gái rằng, vì sao muốn hòa ly, cũng không hề tin tưởng mỗi một câu mà con gái lớn đã nói.
Hôm mười hai ấy, nàng tới gặp bọn họ, ông không gặp.
Đêm qua, cả nhà đoàn viên, nàng tới, ngay cả cửa cũng không vào, còn nói về sau sẽ không.
Hóa ra nàng đang nói, về sau sẽ không còn đến nữa.
Cha Lữ nhìn ngày lạc khoản bức thư, mồng ba tháng Giêng.
Con gái ông chết vào một ngày ông không biết, sinh thời bị ông chặn ở ngoài cửa, sau khi chết cũng không bước qua cửa lớn Lữ gia.
Một khắc bị ngăn ở ngoài cửa kia, có phải với cái nhà này, với người cha này, nàng đã rất thất vọng?
“Cha, người làm sao vậy?” Lữ nhị ca đời này cũng chưa từng nhìn thấy cha mình khóc, nhất thời ngây dại.
Liễu Tương Trạch vẫn quỳ gối trước giường, ngơ ngác mà nhìn Lữ Như Thảo nằm ở trên giường, không quay đầu lại.
Vừa rồi y cũng đọc phong di thư kia, trước khi nàng viết di thư, vẫn để ý chuyện nàng bị Liễu Ngọc An vu cáo.
Nàng căn bản là không buông xuống.
Có khả năng, cho đến ngày nàng chết, vẫn không ai có thể trả lại trong sạch cho nàng.
Sau khi nàng chết vì sao lại tìm tới mình?
Với tính tình của nàng, tất nhiên là bởi vì không cam lòng?
Nhưng y đã làm gì?
Y xin lỗi nàng, cũng nói cho nàng chân tướng, sau đó nói y quyết định cho Liễu Ngọc An một cơ hội.
Một cơ hội…
Đối với người khác trước nay y đều khoan dung như thế, duy chỉ không khoan dung với nàng.
Khi đó nàng nói nhận lời xin lỗi, cũng tha thứ cho y.
Liễu Tương Trạch lộ ra một nụ cười thảm, sinh thời nàng cũng không tha thứ cho y, sau khi chết thật sự sẽ tha thứ y sao?
Tựa như hôm qua nàng nói với y, hôm nay tới tìm nàng, sẽ cho y một đáp án.
Nhưng đời này, y cũng không thể nào nghe từ miệng nàng đáp án kia.
Y vĩnh viễn sẽ không biết, nàng nói với y những lời đó, rốt cuộc câu nào là thật, câu nào là giả.
Khi nàng nói tha thứ y, có phải trong lòng vẫn oán hận y không?
Hận y mắt mù tâm cũng mù, hận y bạc tình quả nghĩa.
Khi nàng bị bệnh, y vốn nên phát hiện trước tiên, vốn nên canh giữ ở trước giường nàng, cho đến một khắc cuối cùng.
Mà không phải để nàng lẻ loi mà chết ở chỗ này, trước khi chết còn cãi nhau với nàng, lời nói lạnh nhạt với nàng.
Ngay cả chính y cũng không thể tha thứ cho mình, sao có thể mong cầu Như Thảo tha thứ cho y.
Lữ Như Thảo chết cũng không kinh động tới người khác, xác chết của nàng được mang về Lữ gia, Lữ gia lập linh đường cho nàng, không thông báo cho bất kỳ thân hữu nào đến phúng viếng, canh giữ ở trong linh đường chỉ có người Lữ gia.
Chưa từng có cha mẹ túc trực bên linh cữu của con cái, việc này không hợp với quy củ, nhưng lần này, cha Lữ luôn luôn để ý đến quy củ lại canh giữ ở trước linh đường Lữ Như Thảo.
Một ngày cuối cùng túc trực bên linh cữu, thân thể cha Lữ đã không chống đỡ nổi, ông được con trai đỡ lên, trước khi đi ra khỏi linh đường, thấy con gái nhỏ quỳ gối trong linh đường.
Ông dừng lại bước chân, quay đầu nhìn con gái nhỏ, đột nhiên lên tiếng: “Ngươi oán Như Thảo đoạt đi hôn sự của ngươi, cũng oán vi phụ lúc trước bảo ngươi từ hôn, đúng không?”
Lữ Như Hinh chậm rãi ngẩng đầu, từ khi thi thể Lữ Như Thảo được khiêng về nhà, nàng ta đã cảm giác được cha mẹ huynh trưởng lạnh nhạt, nàng ta suy đoán trước khi chết nhất định Lữ Như Thảo đã nói với phụ thân gì đó.
Chuyện đã tới nước này, trong lòng Lữ Như Hinh biết chính mình tất nhiên là không so nổi với một người chết, cũng không tiếp tục giấu giếm ý nghĩ của chính mình nữa, nàng ta xoa xoa đầu gối đã thấy đau đứng lên, nói với cha Lữ: “Con gái không nên oán hận ư? Nếu không phải tỷ ấy, người gả cho Liễu đại ca hẳn là con mới đúng, lúc ấy rõ ràng Liễu đại ca thích con, con gả qua đi sẽ cùng huynh ấy cầm sắt hòa minh, trở thành quyến lữ người người hâm mộ, mà không phải giống như bây giờ, nghe lời cha tìm một trượng phu đoản mệnh, hiện giờ ngay cả con mình cũng không giữ được.”
“Cho nên ngươi cố ý đi châm ngòi quan hệ giữa tỷ tỷ ngươi và tỷ phu, còn làm chúng ta hiểu lầm con bé!”
“Là do tự bản thân tỷ ấy ngu xuẩn, nhất định phải tin tưởng.” Lữ Như Hinh cười lạnh một tiếng, “Hiện giờ tỷ tỷ đã chết, phụ thân muốn đổ toàn bộ sai lầm lên đầu con gái sao? Mắng tỷ ấy chẳng lẽ không phải phụ thân và mẫu thân à? Đuổi tỷ ấy ra khỏi nhà không cho tỷ ấy vào cửa cũng không phải con mà?”
Cha Lữ rốt cuộc không thể nhịn được nữa, chỉ vào cửa lớn cả giận nói: “Ngươi cút cho ta!”
Lữ Như Hinh cất bước đi ra ngoài.
Phía sau, giọng của cha Lữ vang lên: “Ta coi như không sinh ra đứa con gái như ngươi, sau này không cần xuất hiện ở trước mặt ta và mẹ ngươi nữa.”
Lữ Như Hinh không thể tin nổi mà xoay người: “Cha, tỷ tỷ bị bệnh chết, cũng không phải con hại chết tỷ ấy, tỷ ấy sống không tốt cũng không phải một mình con làm sai, cha dựa vào đâu mà đối với con như vậy?”
Cha Lữ không để ý đến nàng ta, chỉ lệnh gia đinh ném hành lý của nàng ta và người ra khỏi Lữ gia.
Mẹ Lữ yên lặng mà nhìn một màn này, cũng không tiến lên ngăn cản.
Sinh thời, không có người đứng ở bên phía Lữ Như Thảo, sau khi nàng chết cha mẹ rốt cuộc mới chịu làm chủ cho nàng, nhưng vậy cũng đã muộn rồi.
Đuổi con gái nhỏ đi, cha Lữ lại không có cảm giác nhẹ nhõm hơn chút nào.
Lữ Như Hinh có câu nói đúng, Như Thảo cũng không phải bị nàng ta hại chết, tất cả bọn họ, đều là đầu sỏ gây tội.
Thi thể Lữ Như Thảo được mang về Lữ gia, Lữ gia từ chối Liễu Tương Trạch đến phúng viếng.
Liễu Tương Trạch xin ba ngày nghỉ bệnh, ở trong phòng đóng cửa suốt ba ngày.
Ba ngày sau, khi quản gia Liễu phủ nhìn thấy Liễu Tương Trạch cả người đều chấn động.
“Lão gia, tóc ngài …” Vẻ mặt quản gia kinh hãi mà chỉ vào tóc Liễu Tương Trạch, mái tóc vốn đen nhánh, thế nhưng trắng hơn phân nửa.
Liễu Tương Trạch không để ý đến quản gia, y mặc xong quan bào, giống như mọi ngày đi thượng triều.
Trên triều đình, Hoàng đế giống như thường ngày chờ triều thần thượng tấu, khi ánh mắt đảo qua Liễu Tương Trạch cảm thấy không đúng, lại cẩn thận nhìn xuống một lần, mới phát hiện người hình dung tiều tụy, mái tóc hoa râm kia chính là Hồng Lư Tự khanh của ngài.
Số triều thần còn lại kỳ thật cũng đều chú ý tới Liễu Tương Trạch, ngặt nỗi đang buổi lâm triều, cũng không ai dám tùy tiện lên tiếng.
“Liễu ái khanh phải chăng gặp phải chuyện gì?” Hoàng đế trực tiếp lên tiếng dò hỏi.
Liễu Tương Trạch dừng một chút, mới tiến lên nói: “Thần… Thê tử của thần đã qua đời.”
Hoàng đế thấy dáng vẻ này của y, trong lòng cũng có chút đồng tình, nghĩ thầm chắc chắn là Liễu Tương Trạch và thê tử tình cảm sâu đậm, nếu không cũng sẽ không thương tâm đến bạc tóc.
“Thôi, Liễu ái khanh trở về nghỉ ngơi mấy ngày cho khỏe.”
“Tạ bệ hạ săn sóc.” Liễu Tương Trạch quỳ xuống đất dập đầu, như là một cái xác không hồn.
Sau khi hạ triều, Hoàng đế tới Ngự Thư Phòng, trong lòng còn nghĩ đến chuyện của Liễu Tương Trạch, mới lệnh thái giám hầu hạ bên người đi hỏi thăm thử.
Không bao lâu sau, đại thái giám mới vội vàng trở về, bẩm tin tức tìm hiểu được cho Hoàng đế.
“Bệ hạ, nghe nói Liễu đại nhân mấy tháng trước đã hòa ly với thê tử rồi.”
Hoàng đế nghe xong mày nhíu chặt: “Liễu Tương Trạch đang lừa trẫm à?”
Đại thái giám vội vàng nói: “Vậy cũng không phải, việc này nói ra cũng không trách Liễu đại nhân được, là con nuôi trong nhà Liễu đại nhân hãm hại Liễu phu nhân, Liễu đại nhân tin lời con nuôi kia nói, cãi nhau với Liễu phu nhân, sau đó dưới sự giận dữ Liễu phu nhân đã hòa ly với ngài ấy.”
“Vậy Liễu phu nhân chết như thế nào?”
Đại thái giám thở dài: “Phu nhân bị bệnh chết, kỳ thật Liễu phu nhân đã sớm phát hiện mình bị bệnh nan y, nhưng vẫn luôn không nói việc này cho bất kỳ ai.”
“Đây quả thật làm người ta tiếc nuối, nhưng Liễu Tương Trạch cũng không nên phản ứng lớn như thế.”
“Việc kế tiếp có chút kỳ quặc.” Đại thái giám hạ giọng nói, “Nghe nói Liễu phu nhân kia sau khi chết hóa thành quỷ đi tìm Liễu đại nhân, sau đó Liễu đại nhân tra ra thê tử bị oan uổng, còn cầu xin Liễu phu nhân quay lại với mình, Liễu phu nhân bảo ngài ấy ngày hôm sau đi tìm mình, ai ngờ tìm được một thi thể.”
Hoàng đế liếc xéo đại thái giám một cái: “Ngươi đang nói đùa với trẫm đấy à?”
Đại thái giám vội vàng nói: “Nô tài nào dám nói đùa với bệ hạ chứ, nếu như bệ hạ không tin có thể cho người đi điều tra, thi thể của Liễu phu nhân kia hiện giờ còn ở Lữ phủ, thi thể kia đã thạch hóa, đến nay cũng không thối rữa. Tin tức Lữ phu nhân hóa thành quỷ, trên dưới Lữ phủ cũng đều biết, nghe nói hôm Tết Thượng Nguyên Liễu phu nhân còn đến ngoài cửa nhà bái biệt người nhà.”
Hoàng đế nghe đại thái giám nói nửa ngày, cuối cùng đã hiểu rõ chuyện này.
Ngài trầm ngâm một lát, dặn dò: “Truyền Bạch Hưu Mệnh tiến cung.”
“Vâng.”
Mệnh lệnh của Hoàng đế truyền ra ước chừng một khắc, Bạch Hưu Mệnh đã xuất hiện ở Ngự Thư Phòng.
“Bệ hạ.” Bạch Hưu Mệnh cung kính hành lễ.
Hoàng đế xua xua tay ý bảo chàng không cần đa lễ, sau đó nói: “Khanh đi tra chuyện phu nhân Liễu Tương Trạch, nghe nói sau khi nàng ta chết xác chết không thối rữa, đi tra xem trong đó có gì dị thường, có ảnh hưởng gì tới người khác hay không.”
“Thần lĩnh chỉ.”
Thấy vẻ mặt Bạch Hưu Mệnh nghiêm túc, Hoàng đế lại nhắc nhở một câu: “Lúc đi chú ý đúng mực.”
Bạch Hưu Mệnh giật giật khóe môi: “… Thần hiểu rõ.”