Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 147

Trước Tiếp

Khi Liễu Tương Trạch tỉnh lại, trong phòng rất yên tĩnh.

Y mở mắt ra nằm trên giường, có thể cảm giác được mình còn mặc áo ngoài, trên người đang đắp chăn bông.

Y hồi tưởng lại chuyện xảy ra đêm qua, Như Thảo tới, cùng y dùng cơm, y nương men say hỏi nàng có thể làm hòa lại không.

Nàng trả lời thế nào?

Đúng rồi, nàng nói để hôm nay y đi tìm nàng, nàng sẽ nói cho y biết đáp án.

Liễu Tương Trạch đứng dậy xuống giường, đẩy cửa phòng ra, đã thấy quản gia đứng hầu ở gian ngoài.

“Giờ nào rồi?” Y hỏi.

“Đã là giữa giờ Thìn.” Hôm nay Liễu Tương Trạch không cần thượng triều, cho nên quản gia cũng không đánh thức y dậy sớm.

“Sai người đưa nước vào đây.”

“Vâng.” quản gia đáp lời, không bao lâu đã có người hầu mang nước ấm và xiêm y sạch tới.

Rửa mặt xong, Liễu Tương Trạch thay bộ quần áo mới, khi ra gian ngoài, trên bàn đã dọn xong bữa sáng.

Trước khi y ngồi xuống, nhìn thấy một đôi đèn kéo quân vẫn treo ở trên giá, ngọn nến bên trong đã cháy hết từ lâu, lồng quay cũng không hề chuyển động.

Trong lòng Liễu Tương Trạch âm thầm suy tư, Như Thảo vẫn chưa mang đèn lồng đi, là không đủ thích à?

Hay là, trong lòng vẫn có khúc mắc với mình?

“Lão gia, ngài làm sao vậy?” Quản gia thấy y nhìn chằm chằm vào đèn lồng ngây người một hồi lâu, mới thử dò hỏi.

Liễu Tương Trạch không để ý đến quản gia, sau khi y ngồi xuống lặng lẽ mà ăn cơm sáng, đột nhiên hỏi: “Tối hôm qua phu nhân rời khỏi khi nào?”

Quản gia ngẩn người: “Việc này… khi phu nhân rời khỏi cũng không báo gì, hay là lão nô đi hỏi người gác cổng một câu?”

Đêm qua lão gia và phu nhân nói chuyện, ông ấy đã sớm cảnh cáo tôi tớ trong phủ, cũng không ai dám tới gần chính viện. Cũng không có ai thông báo với ông ấy là phu nhân rời khỏi khi nào, ông ấy vẫn luôn cho rằng lão gia giữ phu nhân ở lại.

Liễu Tương Trạch nhíu mày, định mắng quản gia thất trách, nhưng nghĩ đến đêm qua là tết Thượng Nguyên, nên cũng không truy cứu, chỉ một lát nữa là có thể gặp được nàng rồi.

Y chỉ nói câu: “Không cần, lần sau chú ý.”

“Lão nô ghi nhớ.” Quản gia nhẹ nhàng thở phào.

Thấy quản gia còn đứng ở bên cạnh, Liễu Tương Trạch hỏi: “Còn có việc gì?”

Vẻ mặt quản gia hơi có chút khó xử: “Là tiểu thiếu gia nghe nói tối hôm qua phu nhân tới, vẫn luôn muốn tới gặp phu nhân, nhưng đã bị lão nô sai người cản lại.”

“Đứa nhỏ Ngọc An này…”

Quản gia hạ giọng nói: “Tối hôm qua tiểu thiếu gia khóc tới hơn nửa đêm, nhìn dáng vẻ là thật lòng muốn xin lỗi phu nhân.”

“Thôi, để ngày sau xem thái độ của Như Thảo đi.”

Y có thể cảm giác được, Như Thảo thật sự không để ý hành vi lúc trước của Ngọc An, nhưng hành động của Ngọc An rốt cuộc quá mức khác người, vẫn nên chịu chút giáo huấn.

Dùng xong cơm, Liễu Tương Trạch lại sai quản gia đi chuẩn bị xe ngựa.

Sau khi ngồi trên xe ngựa, y vẫn chưa đi thẳng tới chỗ Lữ Như Thảo, mà là đi tới Lữ gia trước.

Trước khi đi tìm Như Thảo, y cần đến Lữ gia, nói rõ ràng mọi chuyện. Tuy nói việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nhưng rốt cuộc là Như Thảo bị oan ức, nếu như muốn được nàng tha thứ, còn phải nói rõ ngọn nguồn việc này cho nhạc phụ nhạc mẫu trước mới được.

Liễu Tương Trạch đột nhiên đến, kinh động toàn bộ Lữ gia. Lữ nhị ca tự mình ra cửa nghênh đón y, lại dẫn y tới chính viện.

Lúc này, Lữ Như Hinh đang ngồi bên cạnh cha mẹ nói chuyện.

Nhìn thấy Liễu Tương Trạch vào, nàng ta đứng lên, lên tiếng vấn an y trước: “Liễu đại ca.”

Trước đây, Liễu Tương Trạch thật sự không có cảm giác xưng hô này có gì không đúng, trước kia Lữ Như Hinh vẫn luôn gọi y như thế này.

Sau đó y và Lữ Như Thảo thành hôn, nàng ta cũng gả đi xa, bọn họ dường như chưa từng gặp lại.

Nhưng hôm nay, y bỗng nhiên ý thức được, vì sao Lữ Như Thảo không tin giữa mình và Lữ Như Hinh trong sạch. Trước khi y hòa ly, lần nào gặp Lữ Như Hinh, nàng ta cũng đều gọi y là Liễu đại ca, mà không phải tỷ phu.

Liễu Tương Trạch khẽ gật đầu Lữ Như Hinh, cũng không nói gì.

Lữ Như Hinh thấy y lãnh đạm như vậy, nghĩ tới ngày ấy y không chút lưu tình mà nói muốn giữ khoảng cách với nàng ta, trong lòng cười lạnh một tiếng, hiện tại muốn giữ khoảng cách với nàng ta, trước sao không thấy y kiêng dè những thứ này?

Tâm tư của hai người vẫn chưa bị người khác phát hiện ra, nhìn thấy Liễu Tương Trạch, cha Lữ trong lòng nghi hoặc, sau khi mọi người ngồi xuống, ông mới đặt câu hỏi: “Hôm nay sao Tương Trạch lại có rảnh tới nhà, đã xảy ra chuyện gì à?”

Liễu Tương Trạch đứng lên, hành lễ với cha Lữ và mẹ Lữ, sau đó mới nói: “Hôm nay tiểu tế tới là muốn xin lỗi nhạc phụ nhạc mẫu.”

Thấy y đột nhiên đổi về xưng hô trong quá khứ, trên mặt hai người đều hiện lên vẻ vui mừng, trước đó bọn họ khuyên bảo con gái lớn mọi cách mà con bé cũng không chịu nghe, hiện giờ ngược lại bên phía con rể lại có ý cầu hòa trước.

“Vì sao lại xin lỗi, lời này của Tương Trạch sao ta nghe không hiểu?” Cha Lữ còn muốn biết nguyên nhân, ông lên tiếng dò hỏi.

“Mấy hôm trước tiểu tế đã tra ra, Ngọc An bị thương, cũng không có quan hệ với Như Thảo, là con nghe lời nói của một phía, hiểu lầm nàng ấy, làm nàng ấy đau lòng.”

“Tại… Tại sao lại như vậy?” Vẻ mặt mẹ Lữ khiếp sợ, nhất thời khó có thể tiếp thu.

Sau khi bọn họ tin tưởng con gái nhà mình hại con nuôi lại còn không thừa nhận, mà giờ lại nói cho bọn họ tất cả đều là hiểu lầm?

Khoảng thời gian này bọn họ đối xử lạnh nhạt với Như Thảo, thì tính thế nào?

Khuôn mặt cha Lữ căng chặt, ông trầm giọng hỏi: “Vậy chân tướng như thế nào?”

Nếu Liễu Tương Trạch đã lựa chọn làm sáng tỏ việc này, đương nhiên cũng sẽ không giấu giếm, nói rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra.

Nghe y nói xong, cha Lữ thở dài một tiếng: “Ánh mắt của Vương thị kia thật là thiển cận.”

Con rể này của ông, nếu đã nhận đứa bé kia làm con thừa tự, sao có thể bởi vì con gái có khả năng có thai mà đưa đứa bé kia về.

Ngay sau đó ông lại hỏi: “Ngọc An thì thế nào?”

Liễu Tương Trạch trả lời: “Tiểu tế đưa thằng bé về nhà, đã trừng phạt rồi, sau này sẽ cẩn thận kiểm tra phẩm hạnh của nó, nếu thật sự không được, sẽ có suy xét khác.”

Mẹ Lữ nhăn mày lại: “Cứ bỏ qua như vậy, tuổi còn nhỏ đã biết hãm hại mẹ nuôi, ai biết được về sau còn sẽ thế nào?”

“Cách nhìn của đàn bà!” Cha Lữ hừ lạnh một tiếng, “Con rể làm như vậy mới là đúng.”

Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, vì thanh danh Liễu gia, chuyện này đương nhiên không thể để người ngoài biết được, đã không thể nói, đứa bé kia cũng không thể không hề có nguyên do gì mà đuổi ra khỏi nhà.

Còn nữa, dù gì đứa bé kia và con rể cũng có quan hệ huyết thống, bất kể như thế nào cũng không thể cắt đứt được. Nếu con rể đã không trả lại nó cho cha mẹ, tất nhiên là không nỡ rồi.

Tuy rằng con gái sẽ chịu ấm ức nhất thời, nhưng sau này con riêng cũng bị con bé nắm thóp, còn có thể làm con rể càng thêm thương yêu con bé.

Con rể đã chủ động tới nhà xin lỗi, đã cho đủ thể diện, bọn họ cũng không thể đúng lý mà không tha cho đứa bé đó được.

Mẹ Lữ lại không thể nhiều nghĩ vậy, bà vẫn bất mãn: “Sao có thể là cách nhìn của đàn bà, nếu không phải chuyện này, Tương Trạch và Như Thảo sao có thể ầm ĩ đến tình trạng hòa ly được.”

Bà cảm thấy, Liễu Ngọc An kia và mẹ đẻ Vương thị của nó, rõ ràng là cái ngữ phá hoại gia đình nhà người khác. Thậm chí, bà thấy con rể này cũng không nên làm như vậy, sao còn có thể giữ đứa bé đó lại?

Đôi vợ chồng già suýt chút nữa bởi vì Liễu Ngọc An mà cãi nhau, cha Lữ vội vàng nháy mắt với con gái nhỏ, Lữ Như Hinh bước lên nói: “Mẹ, việc này c*̃ng không hoàn toàn là vấn đề của Liễu đại ca, nói đến cùng, vẫn bởi vì tỷ tỷ không thể sinh con, giữ đứa nhỏ này lại, cũng là tốt cho tỷ tỷ.”

Mẹ Lữ tức khắc im lặng.

Lời này của Lữ Như Hinh nói quá mức thẳng thừng, có điều ngày xưa nàng ta cũng đã nghĩ sao nói vậy như thế, cha Lữ mẹ Lữ cũng chưa cảm thấy có gì không ổn, rốt cuộc ở đây đều là người một nhà.

Liễu Tương Trạch lại bỗng nhiên nói: “Ta vẫn chưa cảm thấy không có con nối dõi là lỗi của Như Thảo, huống hồ ta cũng xin lỗi Như Thảo, hơn nữa đã nói rõ ràng, nàng ấy cũng không phản đối quyết định của ta.”

Thấy Liễu Tương Trạch nói như vậy, trong lòng Lữ Như Hinh biết trước đó mình tính kế sợ là không thành công rồi.

Nàng ta hận Lữ Như Thảo có thể tìm được người đàn ông tốt giống như Liễu Tương Trạch, lại oán Lữ Như Thảo trước đây đã đoạt đi người này từ trong tay mình.

Nhưng oán hận rất nhiều, nghĩ đến lời này của y rồi lại cảm thấy buồn cười.

Liễu Tương Trạch thật đúng là không hiểu tỷ tỷ này của nàng ta, tính cách của Lữ Như Thảo rất giống mẹ, Liễu Ngọc An kia nhất định sẽ làm Lữ Như Thảo canh cánh trong lòng, tỷ ấy không bảo Liễu Tương Trạch đuổi nó đi, đó nhất định cũng vì đã cân nhắc lợi hại, mà không phải vì đã bỏ qua chuyện này.

Nghe Liễu Tương Trạch nói đã xin lỗi con gái lớn, vẻ mặt cha Lữ càng thêm vừa lòng, hỏi: “Như thế là tốt, ta biết con là người có trách nhiệm. Nếu hiểu lầm giữa hai đứa đã cởi bỏ, ngày sau có tính toán thế nào?”

Liễu Tương Trạch gật đầu, lại không nói thêm gì.

Dường như nhận thấy y có chút ngượng ngùng, cha Lữ cười ha ha một tiếng: “Được rồi, chuyện giữa hai đứa thì hai đứa tự mình xử lý là được, lát nữa Tương Trạch ở lại phủ dùng cơm đi.”

“Tiểu tế không làm phiền nữa, lát nữa con sẽ đi gặp Như Thảo.”

“Được rồi, vậy chúng ta không ngăn cản con, mau đi đi.” Trước mắt Liễu Tương Trạch có ý cầu hòa, cha Lữ đương nhiên thấy vui mừng.

Từ Lữ gia đi, Liễu Tương Trạch ngồi xe ngựa đi thẳng tới nhà của Lữ Như Thảo.

Căn nhà này trước đó y đã tới một lần, nhưng lần đó nàng cũng không mở cửa.

Lần này, y xuống xe gõ cửa, gõ hồi lâu, vẫn không có ai đáp lại.

Ông cụ nhà hàng xóm cách vách đi từ đằng kia lại, thấy y vẫn luôn đứng ở cửa, mới hỏi một câu: “Cậu tới tìm Lữ phu nhân à?”

Liễu Tương Trạch nhìn đối phương, gật gật đầu: “Không biết lão trượng có biết nàng ấy ra ngoài khi nào không ạ?”

Ông cụ nhíu mày nghĩ ngợi: “Hình như cô ấy vẫn luôn không ở nhà, đã nhiều ngày nay đèn lồng trong nhà cũng chưa được thắp lên, cũng chưa thấy có người ra vào, hay là cậu tới chỗ khác tìm xem đi.”

Nghe đối phương nói như vậy, Liễu Tương Trạch nghi hoặc trong lòng, không ở nhà, nàng có thể ở đâu?

Có điều gõ cửa lâu như vậy cũng không có ai đáp lại, hiển nhiên lão trượng này cũng không nói dối y.

Sau khi y cảm ơn đối phương, ngồi trở lại trên xe ngựa, dặn người đánh xe đi thẳng tới cửa hàng đồ cổ ở phường Xương Bình.

Vốn tưởng rằng lần này rốt cuộc có thể gặp được Lữ Như Thảo, nhưng sau khi xe ngựa dừng lại, Liễu Tương Trạch lại chỉ thấy cửa hàng đã khóa cửa.

Trong lòng y bỗng nhiên có chút bất an, người không ở trong nhà, cửa hàng cũng đóng cửa, Lữ Như Thảo rốt cuộc sẽ đi đâu?

Thấy lão gia nhà mình đứng ở đó vẫn không nhúc nhích, người đánh xe thử lên tiếng hỏi: “Lão gia, kế tiếp phải đi đâu?”

Liễu Tương Trạch xoay người dặn dò: “Hiện giờ ngươi tới Lữ gia, hỏi xem người trong Lữ gia có biết là phu nhân có căn nhà nào khác không, hoặc là nơi đặt chân khác.”

“Vâng.”

Người đánh xe không dám chậm trễ, vội vàng cho xe ngựa chạy tới Lữ gia.

Liễu Tương Trạch thì vào mấy cửa hàng chung quanh, hỏi thăm tung tích Lữ Như Thảo.

Y hỏi thăm chung quanh một vòng, chỉ biết cửa hàng của Lữ Như Thảo từ năm mới vẫn luôn không mở cửa, cũng không ai biết nàng đã đi đâu.

Cuối cùng ông chủ tiệm tạp hóa bên cạnh mách nước cho y một câu: “Cậu không ngại đi tới tiệm hương bên cạnh cửa hàng đồ cổ hỏi một câu, hôm giao thừa trước khi ta đóng cửa hàng, còn nhìn thấy Lữ chưởng quầy đi sang tiệm hương, mọi khi Lữ chưởng quầy và Trần chưởng quầy của tiệm hương cũng thân thiết lắm.”

Liễu Tương Trạch cảm ơn đối phương xong, đi thẳng về phía tiệm hương, tới cửa mới phát hiện cửa hàng này vậy mà cũng không mở cửa.

Trước đó ông chủ tiệm tạp hóa nói chủ tiệm hương và chưởng quầy ở luôn trong tiệm, Liễu Tương Trạch bèn gõ cửa không ngừng.

A Triền nghe được tiếng đập cửa dồn dập mới đi ra mở cửa, vừa mở cửa ra đã thấy Liễu Tương Trạch đứng ở bên ngoài.

Nàng còn có chút ấn tượng về người này, chồng trước của Lữ chưởng quầy, lần trước người này và muội muội của Lữ chưởng quầy cùng tới đây, nàng còn cố ý nhìn thêm vài lần.

Làm Lữ chưởng quầy sau khi chết không thể an tâm, ngoại trừ người nhà nàng ấy, còn là người này.

“Quấy rầy rồi.” Sau khi Liễu Tương Trạch nhìn thấy A Triền, ngữ khí có chút vội vàng, “Nghe nói cô nương và Như Thảo quan hệ thân thiết, không biết có thể báo cho tại hạ, nàng ấy hiện giờ đang ở đâu không?”

Nghe y hỏi như vậy, A Triền đã biết, người này bị Lữ chưởng quầy dẫn tới.

Tuy rằng cuối cùng y vẫn sẽ biết chân tướng, nhưng A Triền quyết định thúc đẩy một chút.

Nàng cố ý lộ ra vài phần nghi hoặc, hỏi: “Không phải Lữ chưởng quầy ở trong nhà à?”

“Tại hạ mới vừa đi qua nhà nàng gõ cửa, cũng không có người mở cửa, hẳn là nàng không ở nhà.” Liễu Tương Trạch nhẫn nại giải thích, ngay sau đó lại nói, “Cô nương có thể mời giúp Trần chưởng quầy ra đây không, nghe nói cô ấy và Như Thảo rất thân thiết, không biết cô ấy có biết hành tung của Như Thảo không?”

“Tuệ Nương nhà ta không có nhà, chỉ sợ không có cách nào trả lời câu hỏi của ngươi, có điều…”

“Có điều thế nào?”

A Triền nói với y: “Nếu như thật sự không có ai mở cửa, vậy thì cạy cửa ra đi.”

Lời đối phương nói thật sự có chút kỳ quái, Liễu Tương Trạch thấy A Triền muốn đóng cửa, một tay bắt lấy cánh cửa: “Cô nương có phải biết chuyện gì không, còn mong cô nương nói cho ta.”

A Triền nhìn y, ánh mắt có phần kỳ quái: “Ngươi không biết à?”

“Biết gì?”

“Lữ chưởng quầy mắc bệnh nặng, vốn không còn bao nhiêu thời gian, nếu như ngươi không tìm thấy cô ấy, thì không nên hỏi cô ấy đi đâu, mà là nên hỏi, cô ấy còn sống hay không.”

Liễu Tương Trạch ngây người, lời A Triền nói không ngừng vang vọng ở bên tai y, mắc bệnh nặng, không còn bao nhiêu thời gian…

“Đây là… có ý gì?” Trong lòng Liễu Tương Trạch dâng lên một nỗi sợ hãi xưa nay chưa từng có, ngữ khí vẫn còn có thể duy trì được bình tĩnh, “Cô nương, lời này cũng không buồn cười.”

Thế nào gọi là còn sống hay không?

Rõ ràng tối hôm qua bọn họ mới gặp mặt, nàng còn khoẻ mạnh.

“Nghe nói ngươi là chồng trước của Lữ chưởng quầy?” Quan sát y một hồi lâu, A Triền mới nói, “Cô ấy bị bệnh rất lâu rồi, ngươi không phát hiện ra chút nào ư?”

Liễu Tương Trạch lui hai bước về phía sau, nàng bị bệnh thật lâu rồi?

Y bỗng nhiên nghĩ đến, khi đó Liễu Ngọc An nói, thân thể Như Thảo không khoẻ, giống như là mang thai, nhưng nàng vẫn chưa mang thai.

Cho nên khi đó, kỳ thật là nàng bị bệnh ư?

Sẽ chết vì bệnh sao?

Liễu Tương Trạch lắc đầu, không, sẽ không.

Y rốt cuộc bất chấp dáng vẻ, xoay người chạy về hướng phường Vĩnh Bình.

A Triền nhìn theo bóng dáng y biến mất ở đầu đường, mới thu hồi ánh mắt.

Lúc Liễu Tương Trạch chạy về phường Vĩnh Bình, người đánh xe bị y phái đi Lữ gia cũng dẫn theo người Lữ gia tới đây.

Không biết người đánh xe kia nói như thế nào, vậy mà cha Lữ mẹ Lữ và Lữ nhị ca cũng cùng theo tới đây.

Trước khi Liễu Tương Trạch tới, bọn họ cũng gõ cửa được một lúc rồi, nhưng vẫn không có ai trả lời.

Nhìn thấy Liễu Tương Trạch không hề có hình tượng mà chạy tới, hai vợ chồng già có chút kinh ngạc, chờ y tới bên cạnh, cha Lữ mới hỏi: “Tương Trạch, có chuyện gì vậy?”

Liễu Tương Trạch đứng ở trước mặt cha Lữ, há mồm thở phì phò, y quay đầu nhìn cửa lớn đóng chặt, nói với Lữ nhị ca: “Có thể sai người cạy cửa ra không, ta lo lắng Như Thảo ở trong nhà xảy ra chuyện.”

Lữ nhị ca đang muốn nói sao có thể, sức khỏe của muội muội hắn thật sự rất tốt.

Có điều nhìn vẻ mặt khó coi kia của Liễu Tương Trạch, hắn vẫn gật gật đầu, sai người hầu dẫn theo tiến lên cạy cửa.

Rất nhanh, cánh cửa đã bị cạy ra, trong viện im ắng.

Liễu Tương Trạch cất bước đi vào trong viện, đi thẳng tới chính phòng.

Đứng ở ngoài cửa chính phòng, y hít vào một hơi thật sâu, tiến lên một bước, mở cửa phòng ra.

Cửa phòng cũng không bị khóa lại, kẽo kẹt một tiếng cửa đã được mở ra. Trong phòng dường như đã nhiều ngày không được quét tước, mang theo mùi bụi bặm.

“Nơi này hẳn là thật lâu không có ai ở…” Lữ nhị ca nói được một nửa thì lời nói bị nghẹn lại trong yết hầu.

Hắn nhìn thấy, muội muội hắn lặng lẽ nằm ở trên giường, không hề nhúc nhích.

Trước Tiếp