Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 144

Trước Tiếp

Hôm Tết Thượng Nguyên, các nhà các hộ đều sớm treo đèn lồng ngoài cửa nhà, có một số gia đình giàu có, trong viện cũng thắp đèn sáng trưng.

Lữ gia giống như mọi năm, người một nhà tụ tập ở chính viện, vừa ăn bánh trôi vừa nhìn tôi tớ trong phủ thắp sáng từng ngọn hoa đăng trong viện.

Một lúc nữa, Lữ nhị ca còn muốn dẫn theo con trai con gái tới Thiên nhai xem hội đèn lồng, Lữ nhị tẩu còn đang khuyên em chồng lát nữa cùng đi với bọn họ.

Lữ Như Hinh không đồng ý, cháu trai và cháu gái nàng ta bèn chạy tới kéo tay nàng ta làm nũng.

Nàng ta ôm hai đứa bé vào lòng, cười nói: “So với ở đây làm nũng với ta, còn không bằng các cháu đi dỗ ông bà, để bọn họ cũng cùng đi, đến lúc đó cô cô cũng đi cùng các cháu.”

Mẹ Lữ giận dỗi nói: “Mấy đứa này mưu ma chước quỷ nhiều, ta và cha con không thèm đi xem đèn với chúng đâu, dỗ chúng ta đi hội đèn lồng còn không phải là vì để chúng ta giúp trông hai đứa quỷ này.”

“Nhìn thấu không được nói toạc ra, mẹ thật đúng là không giữ lại chút thể diện nào cho nhị tẩu cả.”

Lữ Như Hinh nói xong, cả nhà đều cười.

Lúc này, quản gia từ bên ngoài đi vào, đi đến bên cạnh cha Lữ, hạ giọng nói: “Lão gia, vừa rồi đại cô nương lại tới.”

Nụ cười trên mặt cha Lữ ý có hơi nhạt đi một chút, nhưng ngữ khí cũng không gay gắt bằng mấy ngày trước: “Người đâu rồi?”

“Người gác cổng nói, đại cô nương không yêu cầu thông báo, nói lão gia và phu nhân hôm nay có lẽ là không rảnh để gặp cô ấy, cô ấy dập đầu lạy ba cái ở cửa rồi đi rồi.”

“Như Thảo làm vậy là có ý gì?” Mẹ Lữ cũng nghe thấy quản gia nói, sắc mặt không khỏi biến đổi.

“Còn có thể là có ý gì, cũng chỉ là oán chúng ta lần trước không gặp nó thôi.” Lời tuy nói như vậy, nhưng trong lòng cha Lữ không biết vì sao sinh ra vài phần bất an.

Con gái lớn này của ông làm sao lại nhượng bộ như vậy, chẳng lẽ là gặp phải chuyện gì?

Ông nói với quản gia: “Gọi người gác cổng kia tới.”

“Vâng.” Sau khi quản gia rời khỏi không lâu, đã dẫn theo người gác cổng Lữ phủ tới. Người gác cổng kia tướng mạo trung thực, vẻ mặt có hơi lo lắng.

Cha Lữ dịu giọng dò hỏi: “Như Thảo còn nói gì khác không?”

Người gác cổng chần chờ một chút mới nói: “Nô tài thấy đại cô nương vẫn luôn đứng ở ngoài cửa, nên nói lão gia hôm nay hẳn là có rảnh, hay là cứ vào phủ một lúc, cô ấy lại lắc đầu, nói không quấy rầy thanh tịnh của cả nhà. Lúc cô ấy đi, nô tài loáng thoáng nghe thấy cô ấy nói, nói về sau cũng sẽ không*.”

*Do ông ấy nghe không rõ, hoặc không hiểu ý. Chi tiết sẽ có ở đoạn sau.

Cha Lữ nghe xong người gác cổng nói, sắc mặt cũng dịu lại, cảm thấy con gái lớn rốt cuộc cũng nhận thức được sai lầm của chính mình.

Ông xua xua tay về phía cửa phòng: “Được rồi, lui xuống đi.”

Sau khi người gác cổng rời khỏi, mẹ Lữ vẻ mặt không vui nói: “Nếu không phải ông, hôm nay Như Thảo sao có thể qua cổng mà không vào, có người cha như ông không hả?”

“Được rồi, nhìn dáng vẻ nha đầu này cũng biết sai rồi, lần này bỏ lỡ thì bỏ lỡ, nếu như bà muốn gặp nó, mấy hôm nữa tự mình đi gặp nó là được.”

Mẹ Lữ lườm ông: “Lần này không ngăn cản tôi nữa à?”

Cha Lữ ho nhẹ một tiếng, không để ý tới bà.

Lữ Như Hinh nghe cha mẹ nói, sắc mặt không khỏi sầm xuống, thầm nghĩ, không hổ là Lữ Như Thảo, thật biết đắn đo lòng người, vậy mà có thể dùng cách như vậy làm phụ thân mềm lòng.

Sau khi rời khỏi Lữ gia, Lữ Như Thảo dọc theo đường phố đèn đuốc sáng trưng, đi về phía Liễu phủ.

Hôm nay trên đường có rất nhiều người, phần nhiều là cha mẹ dẫn theo con nhỏ, bọn họ đã ăn xong cơm tối từ sớm, đều tới Thiên nhai xem hoa đăng.

Lữ Như Thảo đi qua bên cạnh những người đi đường qua lại, rất nhiều người ngửi được mùi hương kia, mới ý thức được vừa có người đi qua.

Lúc đến Liễu gia cũng chỉ mới đầu giờ Dậu, cửa lớn Liễu gia mở rộng, quản gia đứng ở cửa, thỉnh thoảng nhìn ra phía ngoài, dường như đang đợi ai đó.

Chờ nàng đi tới gần, quản gia dường như mới phát hiện ra nàng, vội vàng chạy lên đón, thái độ cung kính vô cùng: “Phu nhân, ngài đã tới.”

“Đã để ông đợi lâu.”

“Phu nhân thật đúng là làm nô tài tổn thọ, ngài mau vào đi, lão gia vẫn luôn ở trong viện chờ ngài đấy, ngay cả cơm cũng chưa ăn.”

Lữ Như Thảo ừ một tiếng, cũng không sửa lại xưng hô không thích hợp của quản gia, đi thẳng hướng tới chính viện.

Quản gia theo ở phía sau, thầm nghĩ khoảng thời gian phu nhân không ở nhà, trong phủ cũng chưa từng thấy nhân khí, còn may lão gia qua năm mới đã suy nghĩ cẩn thận, biết dỗ người về nhà.

Tuy rằng bên ngoài vẫn luôn có không ít tin đồn nhảm nhí, nói phu nhân không thể sinh con, lại không chịu nhường ra vị trí linh tinh gì đó, nhưng thân là quản gia Liễu gia, ông ta lại nhìn rất rõ ràng, lão gia và phu nhân, rõ ràng là kẻ muốn cho người muốn nhận.

Lão gia nhà bọn họ là người như vậy, tình nguyện nhận một đứa bé làm con thừa tự, cũng không chịu nạp thiếp, nếu nói không thật lòng với phu nhân, sợ là dưới gầm trời này cũng không có mấy người thật lòng.

Vốn cuộc sống cũng khá tốt, thế nhưng tiểu thiếu gia được nhận làm con thừa tự tới cũng không bớt lo, gây ra chuyện náo loạn như vậy, chỉ hy vọng bọn họ có thể sớm nói rõ ràng hết ra. Đoán chừng nếu hôm nay phu nhân chịu tới, hẳn là sẽ cho lão gia một cơ hội nhỉ?

Lữ Như Thảo đi vào chính viện, đã nhìn thấy trong viện treo rất nhiều hoa đăng, hình thức và vị trí của hoa đăng so với năm ngoái cũng không khác biệt lắm.

Trên mỗi chiếc đèn lồng, đều còn viết câu đố đèn.

Nhìn chữ ở trên đó, hẳn là đều do Liễu Tương Trạch tự tay viết.

Nàng tò mò mà xem từng cái, nhìn năm cái, chỉ đoán trúng ba câu đố.

Đang lúc nàng muốn tiếp tục xem thêm, Liễu Tương Trạch tay cầm theo hai đèn lồng đi ra, chỉ nhìn thoáng qua, ánh mắt Lữ Như Thảo đã bị hai chiếc đèn lồng kia hấp dẫn.

Trong tay Liễu Tương Trạch lại cầm một đôi đèn kéo quân, bên trong thân đèn vẽ hình một nam một nữ, bọn họ đang đọc sách, viết chữ, dùng cơm, làm những việc bình thường.

Y đưa một ngọn đèn cho Lữ Như Thảo, nói với nàng: “Lần đầu tiên học làm đèn kéo quân, không quen tay lắm, nàng xem tạm nhé.”

Cũng hiếm khi nhìn thấy y không tự tin với mình như vậy.

Lữ Như Thảo nhận lấy đèn lồng, nàng xách đèn lồng tới trước mặt mình, bên trong lồng quay chậm rãi mà xoay tròn, còn rất thú vị.

Tuy rằng đèn kéo quân này không tinh xảo bằng bên ngoài bán, nhưng đối với người mới làm mà nói xem như đủ dụng tâm.

“Khá đẹp, ta rất thích.”

Liễu Tương Trạch cười: “Nàng thích là được.”

Y nhìn sắc trời, đề nghị: “Muốn đi dạo hội đèn lồng một lúc không?”

Những năm trước y không thích tham gia náo nhiệt, nhưng Lữ Như Thảo thích, thỉnh thoảng cũng kéo y cùng đi.

“Không đi, người quá đông.”

“Vậy…” Y vắt hết óc, không biết nên nói gì mới có thể làm nàng ở lại lâu một chút.

Trước kia đều là nàng nói, y nghe. Nhưng đổi thành y nói, mới biết được nghĩ ra một đề tài chung để nói lại khó đến như vậy.

“Nghe quản gia nói ngài còn chưa dùng cơm?” Lữ Như Thảo ngắt lời y, hỏi lại.

Liễu Tương Trạch khựng lại, gật đầu: “Là vì không kịp dùng cơm, hay là chúng ta cùng nhau ăn một chút?”

“Ta đã ăn rồi.”

Trên mặt Liễu Tương Trạch hiện lên vẻ thất vọng, lại nghe nàng nói: “Sai người bày cơm đi, đã nói bao nhiêu lần với ngài rồi là phải ăn cơm đúng giờ, tránh cho đói bụng sẽ thành bệnh dạ dày.”

“Ta biết, về sau sẽ không thế.” Liễu Tương Trạch trịnh trọng mà đồng ý, vội vàng dặn dò tôi tớ đi chuẩn bị cơm canh.

Không bao lâu sau, quản gia đã đưa đồ ăn tới, hơn nữa còn chuẩn bị rượu.

Thời gian bình thường Liễu Tương Trạch cũng không uống rượu, hôm nay không biết vì sao có hứng thú uống rượu.

Lữ Như Thảo treo chiếc đèn kéo quân lên trên giá bên cạnh, ngồi ở bên bàn với y.

Thấy nàng thật sự cũng không chịu ăn một miếng cơm, Liễu Tương Trạch cũng không khuyên, cầm lấy đôi đũa cúi đầu ăn cơm.

Lữ Như Thảo lẳng lặng mà ngồi đó, khi ngẩng đầu, nhìn thấy trong bình hoa trong góc không biết khi nào đã cắm mấy cành mai vàng.

Nàng nhìn chăm chú vào bình mai vàng một hồi lâu, mới dời ánh mắt đi.

Hạt cơm cuối cùng trong bát đã được ăn sạch sẽ, Liễu Tương Trạch mới buông đôi đũa xuống.

Sau đó y rót cho chính mình một chén rượu, uống một hơi cạn sạch, rượu cay nồng làm vẻ mặt y có chút quái dị.

“Không phải ngài không thích uống rượu à?”

Nàng còn nhớ rõ, hôm thành thân, rượu giao bôi của bọn họ Liễu Tương Trạch cũng mang vẻ mặt miễn cưỡng mà uống xong.

Khi đó nàng còn cho rằng Liễu Tương Trạch bất mãn với nàng, sau đó mới phát hiện, ngày thường y cũng không uống rượu, ngay cả khi dự yến tiệc với đồng liêu cũng không uống rượu.

“Ta không phải không thích, chỉ là quá dễ say.” Chỉ một chén rượu vào bụng, mặt và tai Liễu Tương Trạch đã đỏ bừng lên, sau đó y lại uống thêm một chén.

“Hai chén đã say?”

“Phải uống bốn chén mới có thể say.” Liễu Tương Trạch vươn ba ngón tay, Lữ Như Thảo không khỏi có chút buồn cười, xem ra thật sự có chút say, tửu lượng này thật đúng là quá kém.

“Hôm nay sao bỗng nhiên lại muốn uống rượu?” Nàng tò mò hỏi.

Bởi vì uống rượu xong, y mới có thể nói ra những lời ngày xưa bất kể như thế nào cũng không nói ra miệng được.

Liễu Tương Trạch im lặng thêm một lúc nữa, không trả lời câu hỏi này, mà chỉ hỏi nàng: “Ngày ấy ta xin lỗi nàng, nàng nói nàng tha thứ ta, có thật thế không?”

Ánh mắt Lữ Như Thảo chậm rãi dời đi từ trên người y, trên mặt hiện lên một nụ cười: “… Là thật.”

“Nếu… Nàng thật sự tha thứ cho ta, có thể lại cho ta một cơ hội không?” Y dùng vẻ mặt nghiêm túc mà nói với Lữ Như Thảo.

Bởi vì uống rượu, đôi mắt y có hơi đỏ, ngay cả nói chuyện cũng trở nên thẳng thắn hơn rất nhiều.

“Cơ hội gì?”

Y nói: “Cho ta một cơ hội tái giá với nàng.”

Lữ Như Thảo đang muốn lên tiếng, y lại nói: “Ta biết, nàng rất thất vọng về ta, ta đã nói sai lời, cũng làm sai chuyện, nhưng ta bảo đảm sẽ không có lần tiếp theo.”

Nói rời, y còn giơ tay lên dường như muốn phát lời thề.

Lữ Như Thảo mỉm cười, trước sau không trả lời.

Sau khi Liễu Tương Trạch uống rượu trở nên vô cùng bướng bỉnh, dường như hạ quyết tâm muốn lấy được câu trả lời từ chỗ nàng mới bằng lòng bỏ qua.

Bị y quấn lấy hỏi hồi lâu, Lữ Như Thảo mới nói: “Để ta suy xét một chút đi.”

“Vậy nàng muốn suy xét bao lâu?” Liễu Tương Trạch truy vấn.

Lữ Như Thảo cúi đầu nghĩ ngợi, nói: “Ngày mai đi, ngày mai chờ ngài tỉnh rượu, nếu như còn nhớ rõ lời đã nói, ngài tới hỏi ta, ta nói cho ngài đáp án.”

“Được” Liễu Tương Trạch trịnh trọng gật gật đầu, “Ngày mai ta sẽ đi tìm nàng.”

Lữ Như Thảo nhìn mặt Liễu Tương Trạch đỏ lên, ánh mắt mê mang, nói với y: “Ta đỡ ngài về phòng nghỉ ngơi.”

Liễu Tương Trạch nghe lời mà cùng nàng đi vào phòng trong, dùng giọng mơ hồ nói: “Như Thảo, tay nàng có hơi lạnh.”

“Bởi vì trời lạnh.”

“Thật sao, thế nhưng trước kia mùa đông tay nàng đều rất ấm.”

“Năm nay không giống.”

“Ồ…”

Y nằm lên trên giường, Lữ Như Thảo giúp y cởi giày, lại đắp chăn cho y, trước khi ngủ, y bắt lấy tay nàng hỏi: “Như Thảo, ngày mai nàng sẽ đồng ý với ta chứ?”

“Mau ngủ đi.”

Rất nhanh, trong phòng đã vang lên tiếng hít thở đều đều của y.

Tuy rằng tửu lượng rất kém cỏi, nhưng sau khi uống rượu cũng rất biết nghe lời.

Lữ Như Thảo ngồi ở mép giường, nhìn gương mặt bình thản khi ngủ của y.

Từ khi nàng còn trẻ đã thích gương mặt này, đảo mắt đã mười mấy năm, mà y cũng không có quá nhiều thay đổi.

Dùng bàn tay lạnh lẽo khẽ chạm vào gương mặt y, Lữ Như Thảo cười một tiếng, đáng tiếc về sau sẽ không còn nhìn thấy nữa.

Có điều thứ được gọi là thói quen này, rất nhanh là có thể thay đổi. Giống như nàng, trong khoảng thời gian hòa ly đó, nàng cũng không quen mỗi đêm tỉnh lại bên cạnh không có người.

Nhưng cuối cùng vẫn quen thôi.

Về sau Liễu Tương Trạch cũng sẽ quen.

Phường Xương Bình.

Sau khi A Triền thắp sáng hết đèn lồng trong nhà, về phòng thay một bộ đồ mới.

Trên người là chiếc áo hai lớp màu đỏ thêu chữ phúc bằng tơ vàng, trên cổ áo và tay áo đều được đính lông thỏ trắng như tuyết, phía dưới là váy dài tuyết nhung, chân váy thêu từng đóa mai đỏ, vừa ấm áp lại vừa hiện rõ không khí vui mừng.

Khi tiếng đập cửa vang lên, nàng còn ngồi ở trước bàn trang điểm loay hoay với mái tóc.

Nàng không để ý tới người ngoài cửa, lại tiến đến trước gương ngắm nghía cây trâm vàng hoa mai hôm nay mình chọn, càng nhìn càng thích.

Cộc cộc cộc…

Một lát sau, tiếng đập cửa lại không nhanh không chậm mà vang lên ba lần.

Lúc này A Triền mới xoay người đi mở cửa.

Cửa được mở ra, đèn lồng treo ở ngoài hiên nhẹ nhàng đung đưa, Bạch Hưu Mệnh mặc bộ áo gấm màu đen, khoác áo choàng màu đen đứng ở ngoài cửa.

A Triền nhìn thấy chàng, đôi mắt tức khắc cong lên.

Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh cũng nhìn chăm chú vào A Triền, khi nàng tươi cười rạng rỡ, vươn tay với nàng: “Không biết tại hạ có được vinh hạnh này không, được mời cô nương cùng nhau đi ngắm đèn?”

“Được.” A Triền thả bàn tay mềm mại vào trong tay chàng, bị chàng nắm lấy.

Sau khi hai người đi ra ngoài cửa, giọng A Triền loáng thoáng truyền tới.

“Sao ngài lại tới muộn như vậy, ta chờ sốt ruột lắm rồi.”

Tuy rằng trong quá trình chờ đợi nàng còn thay quần áo, lại còn chải búi tóc xinh đẹp, nhưng trong lòng nàng cũng thấy sốt ruột.

Bạch Hưu Mệnh cười một tiếng: “Là ta sai, lần sau nhất định tới trước thời gian.”

“Được rồi, tha thứ cho ngài.”

Trước Tiếp