Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi Lữ Như Thảo rời khỏi, Lữ Như Hinh thật cẩn thận mà chạm vào khuôn mặt nóng rát, thấy Liễu Tương Trạch đang nhìn nàng ta, mới cười gượng một cái: “Liễu đại ca, cha mẹ đang chờ huynh đấy, chúng ta đi vào trước đi.”
Nói xong, nàng ta lại dùng giọng điệu thỉnh cầu nói: “Chuyện trưởng tỷ đánh muội này, Liễu đại ca đừng nói cho cha mẹ, tránh cho bọn họ đau lòng.”
Liễu Tương Trạch im lặng một lát, mới nói: “Tỷ tỷ muội gần đây tính tình thay đổi rất nhiều, nếu là bởi vì ta mà nàng ấy hiểu lầm muội, ta xin lỗi muội.”
Lữ Như Hinh dường như không nghĩ tới chuyện y sẽ nói như vậy, giật giật khóe môi, giọng có hơi khô khốc: “Liễu đại ca, chuyện này không có quan hệ gì với huynh cả, là trưởng tỷ chuyện bé xé ra to, chờ ngày sau giải thích rõ ràng là được rồi.”
Ai ngờ lời nói của Liễu Tương Trạch lại xoay chuyển, đột nhiên nói: “Nhưng mà ngay cả tỷ tỷ của muội có tức giận thế nào, cũng sẽ không tùy ý đánh người, rốt cuộc là muội đã nói gì với nàng ấy?”
Lữ Như Hinh có lẽ không nghĩ tới người trước mắt sẽ tìm hiểu ngọn nguồn, ánh mắt nàng ta hơi lóe lên: “Là chuyện trước đây.”
Ánh mắt nàng ta nhìn về phía Liễu Tương Trạch mang theo một chút thăm dò: “Vừa rồi trưởng tỷ nói với muội về hôn ước trước đây của chúng ta.”
Nàng ta nói chúng ta, đương nhiên là chỉ nàng ta và Liễu Tương Trạch.
Liễu Tương Trạch dừng lại một chút: “Nói như vậy sẽ làm người khác hiểu lầm, về sau vẫn nên đừng nói thế nữa.”
“Cái gì?” Lữ Như Hinh dường như khó hiểu.
“Chuyện này đã qua đi rất nhiều năm, bất luận đã từng xảy ra chuyện gì, thê tử của ta đều là tỷ tỷ của muội.”
Lữ Như Hinh bỗng nhiên nắm chặt nắm tay, nàng ta không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng Liễu Tương Trạch đột nhiên thay đổi thái độ.
“Muội biết rồi, ngày sau muội sẽ không nhắc lại nữa.”
Liễu Tương Trạch gật gật đầu, nói với nàng ta: “Muội không cần dẫn đường, ta tự mình qua đó là được.”
Nụ cười trên mặt Lữ Như Hinh đã có hơi không duy trì nổi nữa: “Liễu đại ca có ý gì?”
“Chúng ta nên tránh tị hiềm.”
“Thế nhưng Liễu đại ca không phải đã nói, thanh giả tự thanh sao? Giữa chúng ta hoàn toàn trong sạch, vì sao phải sợ người khác hiểu lầm? Hay là trưởng tỷ lại nói gì đó với huynh?”
Bước chân của Liễu Tương Trạch hơi khựng lại, trả lời: “Ta chỉ bỗng nhiên phát hiện, lời tỷ tỷ muội nói, cũng không phải là không có lý.”
Mà đạo lý của y cũng không phải tất cả đều đúng.
Mấy ngày trước đây, y đi thăm ân sư của mình, những năm qua Lữ Như Thảo đều đi cùng y, năm nay nàng không tới, sư mẫu hỏi nguyên nhân, y bèn trả lời đúng sự thật.
Nói đến nguyên nhân hòa ly với Lữ Như Thảo, y giấu đi chuyện Ngọc An bị thương, chỉ nói nàng hiểu lầm mình và người khác dan díu.
Y vẫn luôn cho rằng, đó cũng chỉ là một lần tình cờ gặp gỡ, ngay cả quá khứ đã từng có gì đó, cũng đã qua đi nhiều năm như vậy, vì sao còn phải tính toán chi li?
Sư mẫu lại mắng y đến máu chó phun đầy đầu, nói y quả thực uổng công đọc sách thánh hiền.
Lén gặp mặt cùng nữ tử khác, vốn đã là y sai. Bị thê tử phát hiện, điều nên làm nhất là trước tiên giải thích rõ ràng, mà không phải chỉ trích đối phương hiểu lầm.
Y cho rằng lão sư sẽ bác bỏ sư mẫu, lão sư lại ý tứ sâu xa mà nói với y rằng, trò cho rằng ngay thẳng trong sạch, nhưng đó chỉ là trò tự cho là đúng, con người có cái miệng là dùng để nói chuyện, nếu ngay thẳng, vì sao không dám nói rõ ràng?
Lúc đi, sư mẫu nói với y, con đối người khác khoan dung như thế, đối với thê tử của chính mình lại dùng mọi cách trách móc nặng nề, con cảm thấy nàng ấy có sai, chẳng lẽ con không sai à?
Bà còn nói, con tự phụ như vậy, ngày sau tất nhiên sẽ hối hận.
Liễu Tương Trạch cũng không giải thích, cũng không hề nói vấn đề lớn nhất khiến hai người hòa ly cũng không ở chỗ này. Nhưng y vẫn nghe vào lời dạy bảo của lão sư và sư mẫu.
Trong chính viện, mẹ Lữ cầm trong tay cái vòng tay vỡ vụn mà thở dài, bà vừa giận trưởng nữ chống đối lúc nãy, lại vừa hối hận, không nên nói nặng như vậy.
Lúc này Liễu Tương Trạch đi đến, trước hết vấn an cha Lữ mẹ Lữ, tuy rằng chức quan của y cao hơn cha Lữ, nhưng thái độ đối với bọn họ lại vẫn cung kính.
Con rể tốt như vậy, con gái lớn lại còn không biết đủ, nghĩ đến đây, cha Lữ lại thấy giận sôi máu.
Chờ Liễu Tương Trạch ngồi xuống, ông ấy mới nói thẳng: “Tương Trạch à, hôm nay mời con tới, là vì ta muốn tạ lỗi với con.”
“Nhạc phụ đại nhân chớ có làm con tổn thọ.”
“Là chúng ta không dạy được Như Thảo, mới khiến con bé làm ra chuyện điên rồ tới vậy, làm hại Ngọc An bị thương, không biết vết thương của đứa bé kia đã đỡ nhiều chưa?”
“Đã đỡ nhiều rồi ạ.”
“Vậy là tốt rồi, nếu như đứa bé kia vì Như Thảo mà bị thương, chúng ta cũng khó có thể an tâm.”
Liễu Tương Trạch nói giọng khách khí: “Nhạc phụ không cần quan tâm tới việc này.”
Hôm nay y đến, cũng là cảm thấy ngày đó y quá giận mà thông qua Lữ Như Hinh nói việc này cho nhà nhạc phụ thật sự có chút không ổn.
Lại chuyện thêm với y mấy câu, mẹ Lữ thử thăm dò hỏi y, y và Lữ Như Thảo có thể làm hòa lại với nhau hay không, y cũng chỉ cười mà không đáp.
Cho dù là thái độ như thế này, cũng làm cha Lữ và mẹ Lữ vui vẻ không thôi.
Sau khi rời khỏi Lữ gia, Liễu Tương Trạch trở lại phủ.
Từ sau khi Lữ Như Thảo rời khỏi, trong phủ trở nên lạnh lẽo hơn rất nhiều, đi thẳng đến thư phòng, y mở cửa phòng ra, bên trong cũng hết sức lạnh lẽo.
Y ngồi ở bên bàn luyện chữ, trong lòng lại vẫn không cách nào bình tĩnh lại.
Lúc này tiếng đập cửa vang lên, y đột nhiên quay đầu, lại nghe ngoài cửa vang lên giọng quản gia: “Lão gia.”
“Vào đi.”
Sau khi quản gia vào trong, đặt chén canh bưng trong tay xuống một góc của bàn sách.
Đưa canh cho y là thói quen của Lữ Như Thảo, sau đó người trong phủ đều biết.
Ngày xưa, Lữ Như Thảo biết y về nhà, cho dù y bận rộn ở trong thư phòng, cũng nhất định phải tới làm ồn ào với y.
Còn phải mang tới mấy món canh chè gì đó mà nàng làm, có một lần món chè đổ lên trên bàn của y, làm ướt bảng chữ mẫu của danh gia y khó khăn lắm mới tìm thấy.
Y giận mấy ngày, cuối cùng vẫn bị nàng dỗ được.
Bọn họ thành hôn nhiều năm nay, vẫn luôn gập ghềnh trắc trở, luôn cãi nhau, nhưng dường như mỗi một lần đều làm hòa.
Liễu Tương Trạch hồi tưởng lại, dường như mỗi một lần, nàng đều sẽ nhận sai.
Mà lần này, rõ ràng là nàng sai rồi, vì sao nàng lại không chịu nhận chứ?
“Lão gia?” Quản gia thấy y nhìn chằm chằm vào chén canh ngây người, bèn thử gọi một tiếng.
Liễu Tương Trạch lấy lại tinh thần, hỏi quản gia: “Hôm nay tình hình Ngọc An thế nào?”
“Tiểu thiếu gia hôm nay tinh thần không tồi, buổi trưa ăn một bát cơm, còn chơi ở trong sân một lát.” Sau đó, quản gia dường như lại nhớ tới chuyện gì, nói, “Lúc ngài không có nhà, đường tẩu của ngài còn tới cửa muốn thăm tiểu thiếu gia, có điều ngài không ở nhà, nên bị lão nô từ chối rồi.”
Liễu Tương Trạch hơi nhíu mày, đứa bé Ngọc An này là do y nhận làm con thừa tự từ nhà của đường ca, đường tẩu cũng đồng ý rồi. Vị đường tẩu này thường xuyên tới phủ, ngày xưa thái độ của Lữ Như Thảo với bà ta rất kém, cũng không chịu cho Ngọc An có nhiều lui tới với đối phương, còn bắt y phải nói rõ ràng chuyện này với đường ca, y bị nàng làm ầm ĩ đến không còn cách nào, chỉ đành phải nói với đường ca, sau lần đó, vị đường tẩu này cũng rất ít khi tới cửa.
“Tẩu ấy chỉ ghé qua lần này thôi à?” Liễu Tương Trạch hỏi.
“Có ba lần, có điều ngài đều không ở nhà.” Quản gia có chút khó xử nói, “Có một lần bị tiểu thiếu gia biết được, đám người hầu không ngăn lại được, nên để cho bọn họ gặp mặt một lần, còn nói mấy lời.”
Trong quá khứ, việc vặt trong nhà đương nhiên có Lữ Như Thảo lo liệu, y chưa từng phải để tâm, chỉ cảm thấy vị đường tẩu này không biết chừng mực, hôm nay lại nghe thấy chuyện này, lại có suy nghĩ khác biệt.
“Tình cảm giữa Ngọc An và đường tẩu rất tốt à?” Y hỏi.
Quản gia do dự một chút, đúng sự thật trả lời: “Là rất thân thiết ạ.”
“Ngoại trừ ở trong phủ, bọn họ có từng lén gặp mặt không?”
“Cái này… Lão nô cần phải đi hỏi tôi tớ hầu hạ bên cạnh tiểu thiếu gia đã ạ.”
“Vậy đi hỏi thăm xem sao đi.” Tuy rằng quản gia không hiểu hôm nay vì sao lão gia lại hỏi đến việc nhỏ nhặt thế này, nhưng vẫn đi hỏi.
Hỏi ra đáp án khiến Liễu Tương Trạch có chút giật mình.
“Ngươi nói là, vị đường tẩu này của ta thường xuyên tới chỗ Ngọc An học thăm nó?”
“Vâng, đứa sai vặt của tiểu thiếu gia nói như thế ạ.”
Không biết vì sao, trong đầu Liễu Tương Trạch bỗng nhiên nhớ tới lời chất vấn đó của Lữ Như Thảo.
Y tin tưởng Ngọc An được nhận làm con thừa tự từ nhà của đường ca, vì sao không tin nàng?
Bởi vì, Ngọc An là do y một tay dạy dỗ, đứa bé này hiểu chuyện lại thành thật, cho nên y cũng không cảm thấy Ngọc An sẽ nói dối.
Cũng bởi vì ngày xưa tính tình của Lữ Như Thảo cũng không vừa, đối với Ngọc An cũng không tính là thân thiết.
Cho nên, khi mọi chuyện phát sinh, y đương nhiên là nghiêng về phía Ngọc An nhỏ yếu.
Nhưng nếu như có người ảnh hưởng tới Ngọc An thì sao?
“Quản gia.”
“Lão gia, ngài cứ dặn dò.”
“Tìm hai người, theo dõi vị đường tẩu kia của ta, cũng không cần ngăn cản bà ta gặp mặt Ngọc An.” Liễu Tương Trạch nhìn về phía quản gia, “Bất kể bọn họ nói gì đó, đều ghi nhớ kỹ nói lại cho ta.”
Quản gia che giấu kinh ngạc, gật đầu đáp: “Lão nô nhớ kỹ.”
Sau đó, ông ấy có chút chần chờ mà nói: “Ngài đang cảm thấy, phu nhân bị oan uổng ạ?”
Sắc mặt Liễu Tương Trạch trầm xuống: “Không có quan hệ với nàng ấy, ta chỉ không muốn bị người khác che giấu.”
Lữ Như Thảo cũng không biết, sau khi nàng rời khỏi đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Nàng cầm lò Ngu Sơn trở về cửa hàng, bởi vì không ở Lữ gia lâu lắm, ngay cả cơm nàng còn chưa ăn, lúc trở về đương nhiên là còn rất sớm.
Buổi chiều rảnh rỗi, Trần Tuệ hỏi nàng đã nói chuyện gì cùng cha mẹ, nàng chỉ cười nói còn có chút hiểu lầm, hai người không tiếp tục nói đề tài mất hứng này nữa.
Lúc trời tối, Lữ Như Thảo lại phát bệnh một lần nữa, may mà Trần Tuệ vẫn luôn ở bên cạnh nàng.
Lúc này đây, nàng ấy không phải nằm trên sàn nhà lạnh băng nữa.
Trần Tuệ cầm đệm chăn ấm áp từ trong nhà sang, còn đốt một chậu than.
Quý cô nương lại mang tới mấy quyển sách, nói nàng ấy nằm cũng không có việc gì, để Tuệ Nương đọc sách cho nàng ấy nghe, Trần Tuệ bèn bắt đầu đọc sách cho nàng ấy nghe.
Mỗi lần Trần Tuệ đọc xong một đoạn truyện, đều trao đổi cùng nàng vài câu cốt truyện, tuy rằng nàng chỉ có thể chớp mắt đáp lại, nhưng lại rất có cảm giác được tham dự vào.
Trên cửa sổ tầng hai của cửa hàng đồ cổ hiện ra ánh nến ấm áp, A Triền nhìn thoáng qua, mới đóng cửa hàng lại.
Sau khi nàng đóng cửa thì đi về hướng sân sau, mới đi không được vài bước, vừa ngẩng đầu, đã thấy trong sân có một người đang đứng.
Tối nay ánh trăng như lụa, người nọ đứng yên ở dưới ánh trăng, dung mạo anh tuấn càng thêm rõ ràng.
“Đã trễ thế này, sao Bạch đại nhân lại tới? Chẳng lẽ Bạch đại nhân không biết, đêm hôm khuya khoắt trai đơn gái chiếc không nên ở chung một chỗ sao?” A Triền liếc mắt nhìn chàng một cái, ngữ khí vô cùng không thân thiện.
Trong khoảng thời gian này, A Triền vẫn luôn hoài nghi ngày ấy Tuệ Nương chỉ muốn dỗ nàng.
Bạch Hưu m*nh c*n bản là không thích nàng! Nàng cũng thế!
Bạch Hưu Mệnh đi tới chỗ nàng, dừng lại ở trước mặt nàng, hạ giọng giải thích với nàng: “Mấy ngày gần đây ta ra ngoài một chuyến, hôm nay vừa trở về.”
“Thật à?” Ánh mắt A Triền giống như lơ đãng mà đảo qua trên người chàng, “Bạch đại nhân bận rộn như vậy, vẫn nên hồi phủ nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
“Trước khi hồi phủ, ta có lời muốn nói với nàng.”
“Không muốn nghe.” A Triền khẽ hừ nhẹ một tiếng, rồi đi qua bên cạnh chàng.
“Thật sự không nghe?”
“Không nghe!” A Triền trả lời chắc như đinh đóng cột, nàng thoạt nhìn chẳng lẽ giống như là người rất dễ nói chuyện à?
“Vậy được rồi.” Trong giọng nói của Bạch Hưu Mệnh mang theo tiếc nuối rõ ràng, “Vậy một hồ cá chép rồng sắp vượt Long Môn trong phủ ta, cũng chỉ có thể tự ta thưởng thức mà thôi.”
Chân A Triền vừa nhấc lên trong nháy mắt lùi lại, nàng còn từ cách vài bước lui thẳng đến trước mặt Bạch Hưu Mệnh.
“Vượt Long Môn? Là Long Môn mà ta biết đó hả?” Đôi mắt A Triền lấp lánh tỏa sáng, hiển nhiên đối với đề tài này nàng cảm thấy hứng thú vô cùng.
“Đúng vậy, đáng tiếc nàng không có hứng thú, vậy quên đi.” Mặt Bạch Hưu Mệnh lộ vẻ tiếc nuối.
“Ai nói, ta cảm thấy hứng thú mà.” A Triền lập tức lật đổ lời phía trước đã nói, nàng còn chưa từng nhìn thấy cá chép vượt Long Môn đâu, nhảy qua Long Môn hương vị của cá chép rồng có thể nào ngon hơn hay không?
“Chuyện này không được rồi?” Bạch Hưu Mệnh ra vẻ khó xử, “Đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc không tiện ở chung một chỗ.”
“Bạch Hưu Mệnh!” Mắt hạnh của A Triền trừng lên.
Trong mắt Bạch Hưu Mệnh tràn ra ý cười, rốt cuộc không hề trêu nàng nữa, vươn tay với nàng: “Tại hạ có được vinh hạnh mời cô nương tới phủ nhỏ của mình không?”
Nàng hơi nâng cằm lên, bắt bẻ nói: “Cái gì mà cô nương, người khác đều gọi ta A Triền, vì sao ngài không gọi như vậy?”
“A Triền.” Bạch Hưu Mệnh cất giọng trầm trầm gọi ra tên nàng, hết sức dịu dàng.
Gương mặt A Triền nóng lên, ánh mắt mơ hồ: “Nghe thấy rồi.”
“Vậy A Triền có chịu cùng ta hồi phủ không?” Bạch Hưu Mệnh hỏi.
A Triền đặt bàn tay nhỏ vào lòng bàn tay chàng, Bạch Hưu Mệnh nắm tay lại, giữ bàn tay nhỏ mềm mại của nàng trong lòng bàn tay.
Dưới ánh trăng, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng nói chuyện của A Triền.
“Xem xong vượt Long Môn ngài phải đưa ta trở về, bằng không Tuệ Nương sẽ lo lắng.”
“Được”
“Ta muốn chọn một con cá chép rồng béo nhất mang về.”
“Nàng muốn con nào cũng đều được.”