Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 64

Trước Tiếp

Xe rất nhanh đã chạy vào khu biệt thự, cảnh sắc xung quanh trở nên vô cùng quen thuộc. Lộc Hữu Thanh có chút không nỡ rời xa sự yên tĩnh ấm áp này cùng Nhan Hạc. Đợi khi xe dừng lại trước cửa biệt thự, cô vẫy tay ra hiệu cho tài xế đừng vội xuống xe, để Nhan Hạc tiếp tục dựa vào mình ngủ thêm một lát.

Nhan Hạc nửa dựa vào lòng cô, gương mặt khi ngủ thanh thản tựa nhẹ lên vai cô. Hơi thở ấm áp phả lên người cô rất dễ chịu, đây là tư thế ngủ thể hiện sự ỷ lại và an tâm tuyệt đối.

Lộc Hữu Thanh rất thích nàng dựa vào mình như thế. Từ thời cấp ba đến tận bây giờ, mỗi khi Nhan Hạc mệt mỏi đều sẽ dựa vào cô làm nũng để hấp thụ hơi ấm từ người cô. Điều này khiến Lộc Hữu Thanh nảy sinh ảo giác rằng giữa hai người căn bản chưa từng xảy ra nhiều chuyện đến thế. Vì vậy cô càng hy vọng Nhan Hạc có thể ngủ thêm một chút, dựa vào cô lâu thêm một chút. Cô cũng muốn mượn việc này để trốn tránh chuyện gặp phải Ô Dụ - một sự việc khiến cô vô cùng sợ hãi.

Cô nghe thấy Ô Dụ nói chuyện với Nhan Hạc, nghe thấy Ô Dụ nói về việc Nhan Hạc muốn chia tay nhưng cô không đồng ý. Cô sợ hãi Nhan Hạc sẽ vì thế mà không tin tưởng mình, sẽ bắt đầu hoài nghi tình yêu này của cô.

Lộc Hữu Thanh không dám đánh cược khả năng này. Cô cần phải nắm giữ thật chặt trái tim Nhan Hạc. Cô muốn Nhan Hạc phải tin tưởng mình một trăm phần trăm, có như vậy mới có thể trấn an tâm thần đang thấp thỏm lo âu của cô.

Không biết có phải do ánh mắt cô chứa đựng quá nhiều cảm xúc nặng nề hay không, Nhan Hạc chỉ ngủ thêm năm phút đã khẽ nhíu mày mở mắt ra. Lộc Hữu Thanh vội vàng đè nén những cảm xúc phức tạp kia xuống, thay bằng nụ cười dịu dàng quan tâm mà nàng quen thuộc nhất.

"Tỉnh rồi sao?" Khóe miệng cô ngậm ý cười.

Nhan Hạc mơ màng ngồi dậy từ người cô, dụi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Về đến nhà rồi sao?"

"Ừm." Lộc Hữu Thanh trả lời.

"Mình ngủ bao lâu rồi?" Nhan Hạc nhận ra Lộc Hữu Thanh không hề gọi mình dậy mà vẫn luôn đợi mình tỉnh lại, trong lòng nàng có chút rung động.

"Không lâu đâu, mới năm phút thôi. Có lẽ cậu vẫn là thích nhất chiếc giường ở nhà mình. Đi thôi, chúng ta vào nhà ngủ."

Nhan Hạc vì vậy xuống xe trước. Cơn gió lạnh gào thét thổi qua khiến cái đầu còn đang lơ mơ vì mới ngủ dậy của nàng hoàn toàn tỉnh táo lại. Nàng lại thật sự rúc vào lòng Lộc Hữu Thanh mà ngủ mất, còn ngủ rất thoải mái. Hơn nữa trong lúc mơ màng, dường như nàng còn nghe thấy Lộc Hữu Thanh ngân nga hát ru mình. Tiếng hát nhẹ nhàng hòa cùng mùi hương trên người cô chính là khúc hát ru dễ ngủ nhất.

Một Lộc Hữu Thanh dịu dàng như thế, cho dù có giấu giếm nàng thì có thể giấu chuyện gì to tát được chứ? Nhan Hạc nghĩ vậy nên cũng không cảm thấy những lời Ô Dụ nói đáng sợ đến mức nào nữa. Nàng lạc quan trở lại, khóe miệng bắt đầu nở nụ cười.

Nàng lắc lắc đầu, mở cửa xe rồi khoác thêm áo phao cho Lộc Hữu Thanh. Sau khi đảm bảo cô sẽ không bị lạnh, nàng mới nắm tay cô bước xuống.

Lộc Hữu Thanh vẫn mặc bộ váy đỏ lúc tham gia lễ trao giải, được bao bọc bên trong chiếc áo phao dáng dài màu đen. Làn da trắng nõn càng thêm nổi bật, giống như một đóa hoa hồng nở rộ trên nền tuyết trắng, càng tôn lên vẻ đẹp mỹ lệ dịu dàng của cô.

Gió lạnh thổi mạnh những chiếc lá rụng tàn úa, cuốn chúng bay tự do trên đường phố. Nhan Hạc sợ Lộc Hữu Thanh thấy lạnh nên vội vàng che chở cho cô. Cả hai nhanh chóng đi vào trong sân. Đứng trước cửa, Nhan Hạc nhập mật mã, những đốt ngón tay thon dài bị lạnh đến mức tái nhợt.

Theo tiếng thông báo mật mã chính xác vang lên, đầu óc đang hỗn loạn của Nhan Hạc dường như cũng đột nhiên tỉnh táo lại. Hình như nàng có chuyện gì đó quên chưa làm.

Hành động còn nhanh hơn cả suy nghĩ, trong lúc nàng đang mải nghĩ xem đó là chuyện gì thì tay đã vặn nắm cửa rồi đẩy cửa bước vào. Ánh đèn mờ ảo trong phòng khách phủ lên người hai người. Bầu không khí ấm áp dễ chịu từ phòng khách dịu dàng bao trùm lấy cả hai. Phòng khách trở nên rất sạch sẽ, mọi vật dụng đều được bày biện vô cùng chỉnh tề.

Bàn tay đang giữ nắm cửa của Nhan Hạc đột nhiên run lên. Nàng nhớ ra rồi, đây là do nàng đã dọn dẹp trước khi đi ngày hôm nay. Mà nàng dọn dẹp phòng khách là để...

"A Hạc." Người phụ nữ phía sau đột nhiên lên tiếng. Nhan Hạc quay đầu nhìn lại, Lộc Hữu Thanh đã treo chiếc áo phao dày cộp lên giá áo ở lối vào. Lúc này cô chỉ mặc mỗi chiếc váy lễ phục, ánh đèn mờ ảo phủ lên người cô một tầng sáng dịu dàng. Vẻ mỹ lệ của cô bớt đi phần sắc sảo mà thêm phần ôn nhu, giống như một đóa hoa hồng không gai rơi trên mặt tuyết. Nhan Hạc không kìm được mà nhìn đến ngây người.

Lộc Hữu Thanh cứ đứng ở cửa nhìn Nhan Hạc. Gió bên ngoài thổi nhẹ lọn tóc cô, tà váy khẽ lay động theo gió. Trong đôi mắt đen như mực tràn ngập ánh sáng trong trẻo, đôi môi mỏng mấp máy.

"Không phải cậu định cầu hôn mình sao?"

Lồng ngực giống như bị tiếng trống dồn dập nện mạnh vào, gây ra một trận run rẩy. Nhan Hạc hít sâu một hơi. Sau khi nghe thấy câu hỏi này của Lộc Hữu Thanh, đầu óc nàng trống rỗng, đồng tử co rụt lại, sững sờ đứng tại chỗ.

Làm sao Lộc Hữu Thanh biết được hôm nay nàng định tỏ tình với cô, hơn nữa giọng điệu lại khẳng định đến vậy? Tay Nhan Hạc theo bản năng sờ vào túi áo, trông có vẻ hơi lúng túng như đang che giấu điều gì.

Thấy Nhan Hạc sững sờ tại chỗ, Lộc Hữu Thanh mỉm cười, để lộ vẻ mặt như đã dự liệu từ trước. Cô đóng cửa lại, thong thả đổi giày, chỉnh lại những sợi tóc bị gió thổi loạn. Khi cô chậm rãi đi tới, mùi nước hoa trên người cô cũng theo đó bao phủ lấy Nhan Hạc, hương thơm nồng nàn khiến người ta say đắm.

"Hôm nay không phải cậu định cầu hôn mình sao?" Tay cô v**t v* gò má Nhan Hạc, đầu ngón tay khẽ chạm vào có chút ngứa ngáy. "Sao lại ngẩn người ra thế?"

Cô cười thực sự quá đẹp. Dưới ánh đèn, đôi mắt trong trẻo toàn là hình bóng của Nhan Hạc, đó là vẻ đẹp mỹ lệ và sự chiếm hữu khiến người ta rung động.

Nhan Hạc nhịn không được nắm lấy cổ tay đang nghịch ngợm của cô, để cô áp lòng bàn tay vào mặt mình: "Sao cậu biết được?" Nàng run rẩy hỏi.

Lộc Hữu Thanh cười khẽ, nâng cằm nàng lên rồi cúi xuống trao một nụ hôn thật dài. Cho đến khi hơi thở và mật ngọt giao hòa mới buông đôi môi ra, cười nói.

"Mình chính là biết đấy, cái này gọi là tâm đầu ý hợp." Nhan Hạc thực sự không giỏi ngụy trang chút nào. Ngay từ ngày đầu tiên chiếc nhẫn đặt làm được gửi đến nhà, Lộc Hữu Thanh đã biết chuyện này thông qua camera giám sát. Sau đó cô lại nhận ra Nhan Hạc nhất định sẽ chọn một ngày đặc biệt để cầu hôn mình, nghĩ đi nghĩ lại thì chính là hôm nay.

Thế nhưng những lời giải thích đó đều bị cô nuốt xuống, cô chỉ nói: "Lúc mình sắp xếp quần áo cho A Hạc đã phát hiện ra chiếc nhẫn, cho nên mới đoán là hôm nay thôi."

Sau đó cô lại nhịn không được hôn Nhan Hạc một cái: "Lời vừa rồi chỉ là thử lòng một chút thôi, xem ra mình đoán đúng rồi." Cánh môi cô vì nụ hôn vừa rồi mà trở nên hồng nhuận, son môi bị nhòe đi nhưng lại mang đến một vẻ đẹp lộn xộn khác biệt, khiến người ta càng thêm muốn ôm lấy.

"Không cầu hôn sao? Vị hôn thê của mình?" Cô nháy mắt hỏi Nhan Hạc để nhắc nhở nàng. Thế nhưng bàn tay buông thõng đã căng thẳng đến mức nắm chặt thành quyền. Nếu không phải nhờ kỹ năng diễn xuất giúp cô duy trì nụ cười đúng mực, e rằng lúc này cô đã căng thẳng đến mức run rẩy cả người.

Nhan Hạc bừng tỉnh, giọng nói có chút rối loạn: "Cầu chứ, nhưng mà cậu đã biết rồi, tại sao..."

Lộc Hữu Thanh cười: "Được người yêu cầu hôn thì bao nhiêu lần cũng không thấy chán." Dù cả hai đều đã biết kết quả của cuộc cầu hôn này, Lộc Hữu Thanh vẫn vừa nói vừa chỉnh lại quần áo và mái tóc của mình để trông đoan trang hơn một chút.

Nhan Hạc vội vàng đưa tay vào túi muốn lấy nhẫn ra, nhưng đột nhiên phát hiện trong túi không có bất cứ thứ gì cả. Chiếc hộp hình vuông cứng cáp đã biến mất.

Cơ thể giống như rơi vào giữa hồ băng, nàng không thể tin được mà sờ sang cái túi còn lại, vẫn không thấy dấu vết của chiếc nhẫn đâu. Sao nhẫn lại mất được chứ? Sao nhẫn lại không thấy đâu rồi? Trong lòng Nhan Hạc bắt đầu hoảng loạn không rõ lý do.

Lộc Hữu Thanh nhìn dáng vẻ hoảng loạn của nàng, trong lòng cũng dâng lên vài phần thấp thỏm, nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"

"Mất rồi." Nhan Hạc nhíu chặt mày nhìn Lộc Hữu Thanh, "Nhẫn không thấy đâu nữa, chắc là lúc nãy đông người quá nên bị xô đẩy làm rơi mất rồi." Nàng vừa nói vừa bước nhanh tới lối vào định xỏ giày rời đi, "Bây giờ mình đi tìm ngay, cậu đợi mình một lát... Ưm." Lời nàng còn chưa dứt đã bị Lộc Hữu Thanh đẩy ép vào tường, đôi môi bị chặn lại thật chặt.

Nàng kinh ngạc trợn tròn mắt. Trong mắt nàng phản chiếu đôi mắt chứa đầy sự b*nh h**n của Lộc Hữu Thanh. Đây là lần đầu tiên trong đêm nay nàng thấy Lộc Hữu Thanh mất khống chế như vậy.

Trái tim Lộc Hữu Thanh run rẩy như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Đối với cô mà nói, nhẫn cầu hôn của Nhan Hạc cô đã có một chiếc rồi, có thêm một chiếc nữa cũng chỉ là thêm nỗi phiền não vì không biết nên đeo chiếc nào mà thôi. Điều cô coi trọng nhất, để tâm nhất chính là lời hứa của Nhan Hạc.

Điều cô muốn là dù Nhan Hạc đã nghe những lời Ô Dụ nói, dù biết cô có thể đang giấu giếm nàng một vài chuyện, nhưng nàng vẫn lựa chọn cầu hôn cô.

Cô đã có được nó rồi.

Lộc Hữu Thanh không màng tất cả mà hôn lên, dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy Nhan Hạc, hôn nàng thật sâu, như muốn kể cho nàng nghe về tình yêu sâu đậm và b*nh h**n nhất của mình.

"Đừng đi, ở lại với mình... Mình yêu cậu, người mình cần là cậu chứ không phải chiếc nhẫn. A Hạc, cầu xin cậu đừng rời đi, mình thực sự không chịu nổi nữa." Cô cắn tai Nhan Hạc, không ngừng m*t vành tai nàng, khắc ghi tình yêu nóng bỏng của mình vào trái tim Nhan Hạc. Dường như mọi chuyện lại quay về lúc trước, khi Nhan Hạc kiên quyết muốn rời bỏ cô.

"Chúng ta đúng là từng chia tay một lần, nhưng đã... làm hòa rồi, chúng ta sớm đã làm hòa rồi. Cậu còn nói muốn cùng mình đi du lịch mà. Mình không lừa cậu đâu, đừng nghe Ô Dụ nói bậy, đừng đi theo cô ta." Lộc Hữu Thanh tranh thủ những lúc th* d*c khi hôn để lên tiếng. Cô muốn giải thích tình hình lúc đó, nhưng vì cơ thể quá suy yếu nên chỉ có thể bị động dựa vào lòng Nhan Hạc, cất lời bằng giọng nói tràn đầy t*nh d*c.

Cô vẫn rất để tâm chuyện này, vẫn rất sợ Nhan Hạc vì lời nói của Ô Dụ mà suy nghĩ nhiều, từ đó làm lung lay ký ức của nàng. Lộc Hữu Thanh rất sợ nàng sẽ khôi phục trí nhớ. Cô chưa đủ tự tin để tin rằng sau khi Nhan Hạc nhớ lại mọi chuyện sẽ không tiếp tục giận mình. Có những chuyện không muốn đối mặt bắt đầu hiện ra trước mắt mà cô đã không còn cách nào ngăn cản, chỉ có thể đắm chìm vào cuộc vui này để tạm thời không nghĩ đến nữa.

Nhan Hạc thở hổn hển nhìn cô, đôi mắt màu nâu trà chứa đầy những tia sáng nhỏ nhặt. Bộ váy lễ phục màu đỏ trên người Lộc Hữu Thanh giống như một đóa hoa hồng đang nở rộ, và chính cô cũng vậy.

Nàng v**t v* gò má Lộc Hữu Thanh, sự thâm tình trong mắt nàng vậy mà không hề kém cạnh tình yêu trong mắt cô. Nàng cúi người hôn thật sâu, cạy mở bờ môi và hàm răng cô, giống như bóc từng cánh hoa hồng, để lại vết son môi của Lộc Hữu Thanh lên người mình, mơ hồ nói.

"Mình tin cậu, mình sẽ không đi cùng cậu ấy đâu. Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu, đừng sợ."

Cả hai hôn nhau một mạch đến tận ghế sofa, quần áo rơi đầy trên sàn nhà nhưng không một ai buồn phân tâm để ý tới. Lộc Hữu Thanh vô cùng thiếu cảm giác an toàn, cho dù đã nhận được lời hứa khẳng định của Nhan Hạc nhưng cô vẫn thấy sợ hãi. Sự tiếp xúc da thịt cũng không thể xoa dịu nỗi bất an trong cô. Cô ghé sát tai Nhan Hạc, dù đã không còn phát ra tiếng được nữa nhưng vẫn cố chấp mở lời bắt Nhan Hạc nói yêu mình, nói rằng nàng sẽ mãi mãi yêu cô, mãi mãi không rời xa cô.

Những lời hứa hẹn và tình yêu kiên định như thế, Lộc Hữu Thanh vĩnh viễn nghe không chán, cũng vĩnh viễn không ngừng yêu. Dường như làm vậy thì Nhan Hạc sẽ thực hiện đúng những gì nàng nói, sẽ luôn yêu cô, luôn bầu bạn bên cô và mãi mãi không rời xa cô. Đây chính là điều Lộc Hữu Thanh khao khát.

Nếu có thể, cô hy vọng thời gian mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc này, để cô và Nhan Hạc có thể mãi mãi yêu nhau như vậy.

Trước Tiếp