Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"A Hạc." Một giọng nữ mát lạnh vang lên từ phía sau Nhan Hạc, giọng nói như ngậm một tầng sương mù, không nghe rõ được cảm xúc chứa đựng bên trong.
Chân mày Nhan Hạc nhíu chặt, trong đầu vẫn còn quanh quẩn những lời Ô Dụ vừa nói, lại nghe thấy giọng của Lộc Hữu Thanh khiến trái tim nàng đột nhiên run rẩy. Cảm giác này làm nàng dường như trở lại lần đầu tiên nhìn thấy Lộc Hữu Thanh sau vụ tai nạn xe hơi, cảm giác bị người phía sau nhìn chằm chằm gắt gao khiến nàng nảy sinh vài phần ngẩn ngơ, không kìm được mà đổ mồ hôi lạnh.
Ô Dụ đã hoàn toàn im bặt, ánh mắt nhìn sâu về phía sau lưng Nhan Hạc, cô ấy không biết Lộc Hữu Thanh đã đến từ lúc nào, có nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi của hai người hay không. Nếu bị cô biết được, liệu Nhan Hạc sau này còn có thể rời đi không? Hơn nữa, nói những lời này ngay trước mặt Lộc Hữu Thanh, Ô Dụ vẫn có chút không mở miệng nổi, cô ấy cắn răng, chọn cách nuốt ngược những lời chưa nói hết vào trong.
Nhan Hạc muốn xoay người lại, nhưng không biết tại sao cơ thể mình lại nặng nề đến thế, giống như bị cơn gió lạnh giá này thổi đến mức đông cứng tại chỗ, một lúc lâu sau mới gian nan xoay người lại.
Lộc Hữu Thanh đứng ở vị trí cách đó hơn mười mét, ánh đèn trong sân giống như màn bế mạc u tối, chỉ tỏa ra một tầng sáng nhạt nhòa phía sau cô. Cô đứng ngược sáng, bộ lễ phục tinh xảo cùng những sợi tóc hơi lay động theo gió đẹp đến mức dường như cũng đang phát sáng, nhưng thật sự là không nhìn rõ được dáng vẻ của cô.
"Lại đây." Người phụ nữ chỉ đứng đó không có động tác gì, thậm chí đến một lời thừa thãi cũng không nói, giống như một nữ vương tự phụ hạ lệnh, trong giọng nói mang theo thái độ không thể nghi ngờ. Nhan Hạc không nhìn thấy, bàn tay buông thõng của cô đang nắm chặt lại thành nắm đấm, dùng sức đến mức các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch.
Nhan Hạc rốt cuộc đã có thể nghe rõ cảm xúc trong lời nói của cô, run rẩy, dịu dàng lại áp lực vài phần tức giận, giống như món trân bảo mình thích nhất bị người khác nhìn thấy nên mới tức giận như vậy, thế mà lại khiến Nhan Hạc cảm thấy dưới chân dâng lên từng đợt lạnh lẽo.
Đầu óc Nhan Hạc như một mớ hỗn độn, cơ thể nàng nghe theo lời của Lộc Hữu Thanh, theo bản năng muốn nhấc chân bước qua đó, nhưng đã bị Ô Dụ phản ứng kịp thời vội vàng giữ chặt lấy.
"Đừng đi, cô ta là kẻ điên, cậu đi rồi sẽ không ra được đâu. Mau đi theo mình rời khỏi đây!"
Cô ấy là người hiểu rõ Nhan Hạc nhất, biết rằng hiện tại nếu Nhan Hạc nghe lời đi qua đó, thì sau này muốn rời đi nữa sẽ không còn đơn giản như vậy, vì thế dù nói thế nào cô ấy cũng muốn ngăn nàng lại.
Nhan Hạc mờ mịt nhìn về phía cô ấy, rồi lại nhìn về phía Lộc Hữu Thanh ở phía trước, hai người với hai đoạn lời nói hoàn toàn khác nhau đang giao tranh trong đầu nàng, trái tim giống như bị xé rách, chia thành hai phần, một nửa nói đừng đi, nửa kia lại thúc giục nàng mau chóng bước qua.
"A Hạc." Thấy cổ tay Nhan Hạc bị kéo lại, ánh mắt Lộc Hữu Thanh tối tăm dừng lại trên hai bàn tay đang nắm lấy nhau, cô không phản bác cũng không khẳng định, chỉ thúc giục Nhan Hạc mau lại đây.
Ánh mắt Lộc Hữu Thanh giống như có thực chất, rơi trên cổ tay khiến Ô Dụ sợ hãi theo bản năng mà buông tay đang nắm Nhan Hạc ra.
Ngực Nhan Hạc run lên, bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng quyến luyến của Lộc Hữu Thanh: "Bên ngoài rất lạnh, chúng ta mau về nhà thôi." Từng câu từng chữ làm tan rã nỗi bất an và nghi hoặc trong lòng nàng.
Nàng mím môi, cố gắng phớt lờ sự bàng hoàng đang tràn ngập trong lòng, nói với Ô Dụ ở bên cạnh: "Xin lỗi, mình phải về trước đây, hôm khác lại tụ họp nhé." Nói xong, nàng liền nhấc chân đi về phía Lộc Hữu Thanh.
Ô Dụ "Ơ" lên hai tiếng, sa sầm mặt nhìn Lộc Hữu Thanh ở đối diện: "Lộc Hữu Thanh, cô đã làm gì Nhan Hạc? Chuyện cậu ấy mất trí nhớ có phải do cô làm không?"
Lúc đó Nhan Hạc đã chạy đến bên cạnh Lộc Hữu Thanh, nàng đưa tay lấy chiếc áo lông vũ trong tay Lộc Hữu Thanh, vô cùng thuần thục khoác lên người cô. Lộc Hữu Thanh nhìn nàng, khóe miệng hiện lên một nụ cười dịu dàng, sau đó cô nhìn về phía Ô Dụ, ánh mắt mang theo vẻ không vui rõ rệt.
"A Hạc là vị hôn thê của tôi, tôi sẽ không làm tổn thương cậu ấy, trái lại là Ô tiểu thư đây, vừa xuất hiện đã muốn mang vị hôn thê của tôi đi, không biết đã được tôi đồng ý chưa nhỉ."
Ô Dụ bị nghẹn họng, lập tức muốn nổi giận mắng mỏ, nhưng đột nhiên bị câu nói tiếp theo của Lộc Hữu Thanh chặn đứng ở cổ họng: "Ô tiểu thư, Lê tổng đang đợi cô đấy."
Ô Dụ sửng sốt, nuốt nước miếng: "Tôi đã nói với chị ấy rồi, chị ấy biết tôi đang ở đây."
"Vậy sao, nhưng hình như thời gian quy định của các người đã vượt quá rồi." Lộc Hữu Thanh cười nhạt, cánh tay khoác lên khuỷu tay của Nhan Hạc đang ngẩn ngơ, động tác vô cùng thân mật.
"Đi thôi, bên ngoài thật sự rất lạnh, miếng dán giữ nhiệt cậu đưa cho mình đều lạnh ngắt rồi." Giọng điệu cô mang theo vài phần oán trách, nhưng lại rất dịu dàng kéo khóa áo khoác cho Nhan Hạc.
Nhan Hạc run lên, từ trong mờ mịt bừng tỉnh lại: "Về nhà mình lại dán cho cậu."
"Được, mình biết A Hạc là tốt nhất mà." Lộc Hữu Thanh cười đáp, cùng Nhan Hạc xoay người định rời đi.
Ô Dụ thấy hai người sắp đi, vừa vội vàng nhấc chân muốn gọi Nhan Hạc, thì đúng lúc này Lộc Hữu Thanh quay đầu nhìn cô ấy một cái rồi lại thu hồi tầm mắt tiếp tục trò chuyện với Nhan Hạc.
Chỉ là một cái liếc mắt nhàn nhạt không có bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại khiến Ô Dụ lạnh toát cả người, cô ấy gần như không trụ vững nổi mà lùi về phía sau một bước, cho đến khi lưng tựa vào bức tường cứng ngắc, toàn thân nhũn ra rồi chậm rãi ngồi bệt xuống.
Cô ấy đương nhiên biết ý nghĩa của cái liếc mắt đó từ Lộc Hữu Thanh, ngay cả bản thân cô ấy còn không thoát khỏi sự khống chế của Lê Vấn Thu, thì lấy tư cách gì, lấy niềm tin ở đâu ra mà đòi mang Nhan Hạc đi cơ chứ.
Ô Dụ đột nhiên cảm nhận được sự tuyệt vọng trời đất mù mịt, nhìn hai bóng lưng đang nắm tay nhau đi xa trông vô cùng xứng đôi kia, cô ấy không nhịn được mà run rẩy thở hắt ra một hơi, dưới ánh đèn, những dấu hôn chằng chịt trên cổ bị lớp phấn nền che lấp hiện ra vài dấu vết, kéo dài mãi vào sâu trong lớp vải.
Trong một khoảnh khắc nào đó, cô ấy thậm chí hy vọng chứng mất trí nhớ của Nhan Hạc vĩnh viễn không bao giờ khỏi, cô ấy đã ở dưới vực sâu rồi, không hy vọng Nhan Hạc cũng giống như mình.
Không biết đã ngồi bệt ở đó bao lâu, sức lực trên người Ô Dụ mới rốt cuộc khôi phục, cô ấy chống người đứng dậy, chuẩn bị nhanh chóng quay về, nhưng vừa xoay người đã nhìn thấy người phụ nữ đứng ở cuối con đường.
Người phụ nữ mặc bộ vest nữ chỉnh tề, mái tóc đen dài thẳng mượt xõa xuống, trên sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng, sợi dây xích vàng treo trên kính khẽ đung đưa theo gió, cao quý như thể vừa mới kết thúc một cuộc họp lớn nào đó, tay chống một chiếc gậy màu đen tuyền khảm vàng, đang lặng lẽ nhìn cô ấy.
Ô Dụ sững sờ tại chỗ.
Xong đời rồi.
-
Nhiệt độ trong xe quả thực ấm áp hơn bên ngoài rất nhiều, theo sự điều khiển của tài xế, hai người hoàn toàn rời khỏi nhà hát.
Nhan Hạc nhìn ra ngoài cửa sổ xe về phía nhà hát, khẽ nhíu mày.
Lộc Hữu Thanh phát hiện ra điểm bất thường của nàng, hỏi: "Lại nhìn gì thế?"
Nhan Hạc quay đầu nhìn cô, thấy tâm trạng Lộc Hữu Thanh vẫn còn khá tốt, suy nghĩ một chút rồi mở lời: "Mình vừa thấy trạng thái của Ô Dụ không tốt lắm, cậu ấy có thể tự mình về được không?"
Sắc mặt Lộc Hữu Thanh lập tức trầm xuống khi nàng nhắc đến tên người khác, đã ở bên cạnh cô rồi tại sao còn muốn nhắc đến người khác chứ, cô dời tầm mắt không nhìn Nhan Hạc nữa: "Không sao đâu, người yêu cô ấy đến đón rồi, giờ chắc đã đi về rồi."
Nhan Hạc vì thế không dám nói thêm gì nữa, nhưng nhìn Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh, trái tim nàng không cách nào bình tĩnh lại được.
Cho dù đã rời xa Ô Dụ, nhưng những lời cô ấy vừa nói vẫn cứ quanh quẩn trong đầu Nhan Hạc, giống như ném một hòn đá vào lòng hồ, làm dấy lên từng đợt sóng lăn tăn, nàng có cố gắng lờ đi thế nào cũng không thể khiến bản thân thật sự không nghĩ về chuyện này, ngược lại, những lời nói đó giống như những vết hằn, không thiếu một chữ nào khắc sâu vào trí não nàng.
Ô Dụ nói nửa năm trước nàng muốn chia tay với Lộc Hữu Thanh, chẳng phải trước đó nói là làm hòa sao, tại sao lại muốn chia tay, nếu đây là sự thật, Lộc Hữu Thanh rốt cuộc đã giấu giếm nàng những gì, còn cả nửa câu nói chưa dứt của Ô Dụ nữa, cô ấy rốt cuộc muốn nói điều gì.
Nhan Hạc chỉ cảm thấy đầu mình to gấp đôi, vừa choáng vừa nặng, trong khi Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh lại không hề lộ ra nửa phần sợ hãi hay lo lắng vì bị vạch trần, cô vẫn như thường lệ ngồi cạnh nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, mười ngón tay đan chặt vào nhau với nàng.
Nhan Hạc cảm giác các đầu ngón tay mình đều đang run rẩy, nàng cảm nhận được lòng bàn tay Lộc Hữu Thanh ấm áp hơn nàng rất nhiều.
"Làm sao vậy?" Dường như nhận ra sự bất thường của nàng, Lộc Hữu Thanh nhìn nàng, lo lắng hỏi, "Có phải Ô Dụ đã nói gì với cậu không? Hay là cậu lại nhớ ra chuyện gì rồi?"
Trong lòng Nhan Hạc dù có muôn vàn nghi hoặc, nhưng khi thật sự nghe Lộc Hữu Thanh hỏi han bình thản như vậy, nàng lại phát hiện mình không cách nào mở miệng được, nếu những lời Ô Dụ nói đều là thật, Lộc Hữu Thanh không nên có dáng vẻ này, cô nên giải thích cho nàng những chuyện đó mới đúng.
Nàng nên tin lời Ô Dụ sao, nàng không biết, nàng nên tin Lộc Hữu Thanh sao, nàng cũng không biết, Nhan Hạc chỉ cảm thấy mình sắp bị nỗi sợ hãi trong lòng xé thành từng mảnh nhỏ.
Lúc này Nhan Hạc với tâm trí rối bời và đầu óc hỗn độn cũng không nghĩ đến một chuyện, người đang ngồi cùng nàng, người yêu của nàng, chính là Ảnh hậu vừa mới đoạt giải Nữ chính xuất sắc nhất của giải Kim Tuyền.
"Không có gì đâu, cậu ấy chỉ kể cho mình nghe một vài chuyện trước kia thôi." Nhan Hạc nặn ra một nụ cười, muốn để Lộc Hữu Thanh yên tâm, nhưng nàng rốt cuộc không phải diễn viên, Lộc Hữu Thanh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự ngụy trang của nàng.
Bàn tay đang run rẩy bị nắm chặt lấy, mười ngón đan khít truyền hơi ấm từ lòng bàn tay đến tận tim nàng, Nhan Hạc bừng tỉnh, mím đôi môi tái nhợt nhìn qua, là gương mặt đầy lo lắng của Lộc Hữu Thanh.
Đêm nay cô không nghi ngờ gì chính là một tuyệt sắc giai nhân, là tiêu điểm và sự chú ý của mọi người, nhưng hiện tại đại minh tinh sau khi rũ bỏ hết vẻ phồn hoa, ở một mặt khác mà vạn người không nhìn thấy, ở thời điểm mọi người cho rằng cô nên vì chiếc cúp mà kích động, thì cô chỉ lo lắng nhìn Nhan Hạc, quan tâm nàng, dường như ngoại trừ Nhan Hạc ra thì không còn gì khiến cô để tâm nữa.
"Mình nghe thấy những gì cô ấy nói với cậu rồi, cậu có tin cô ấy không?" Nàng nắm lấy tay Lộc Hữu Thanh, đặt lên ngực mình, nhịp tim đập dường như thông qua lòng bàn tay truyền vào lòng Nhan Hạc, khiến tim nàng cũng không ngừng đập rộn ràng.
"Mình không biết, nhưng mình cảm thấy cậu sẽ không lừa mình." Nhan Hạc lắc đầu, nàng thật sự không biết, không biết Ô Dụ rốt cuộc có lừa nàng hay không, không biết những chuyện đó rốt cuộc có phải là thật không, đồng thời nàng lại sợ nếu đó là thật, Lộc Hữu Thanh rốt cuộc tại sao lại không nói cho nàng những chuyện này, nàng bản năng kháng cự bất cứ chuyện gì hay ý nghĩ nào bất lợi cho Lộc Hữu Thanh.
"Không sao đâu." Lộc Hữu Thanh rất hài lòng với câu trả lời của nàng, cô không nhịn được cười rồi cúi người hôn lên môi nàng, sau đó giơ tay che mắt nàng lại để nàng nhắm mắt, ôm chặt bờ vai Nhan Hạc để nàng dựa vào lòng mình hấp thụ hơi ấm, dỗ dành nàng như dỗ dành một đứa trẻ.
"Mình sẽ không lừa A Hạc đâu, chẳng phải A Hạc vẫn luôn biết rõ điều đó sao, ngoan nào, ngủ một lát đi, chúng ta sắp về đến nhà rồi."
Hương thơm thanh khiết ngào ngạt cùng với hơi ấm cùng lúc bao phủ lấy Nhan Hạc, nàng giống như rơi vào một nơi trăm hoa đua nở, hơi thở quanh quẩn nơi đầu mũi khiến nàng an tâm, nàng không nhịn được mà ôm chặt lấy Lộc Hữu Thanh, vùi đầu sâu vào cổ cô, cùng với đó là sự tan biến của nỗi lo sợ bất an luôn thường trực từ nãy đến giờ.
Nhan Hạc dường như thật sự đã ngủ thiếp đi, tinh thần mệt mỏi nhanh chóng chìm vào cơn buồn ngủ, ngủ trong lòng người nàng yêu nhất, đến cả ý thức cũng theo gió mà tan đi.