Sau Khi Giết Ta Sư Tôn Hóa Điên

Chương 62

Trước Tiếp

Ân Cửu Nhược ngơ ngẩn nhìn Phù Thanh, chỉ trong chớp mắt nàng đã truyền hết linh khí của mình sang để chữa lành vết thương cho đối phương.ㅤ

Dưới sự điều khiển của Phù Thanh, Sĩ Sương kiếm tiếp tục b*n r* những mũi tên thần hóa, đánh tan màn sương quỷ quanh Tạ Nhược Thủy, giúp Ân Cửu Nhược nhìn rõ hơn một chút.ㅤ

Khi màn sương quỷ dị chạm phải mũi tên thần hóa của Sĩ Sương kiếm, nó nổ tung dữ dội, lửa bốc lên như những vì sao, tỏa ra mùi khói súng nồng nặc và những tiếng nổ chói tai.ㅤ

Quanh cỗ xe ngựa đen tuyền cuộn lên những cơn lốc vô tận, sức mạnh của lôi đình, băng tuyết và phong sương luân chuyển trên không trung, trải ra như một con rồng.ㅤ

Rõ ràng là nữ nhân ấy đang đầm đìa máu tươi, xương thần màu ngọc bên vai trái vỡ vụn như cỏ rác, nhưng khuôn mặt thanh lãnh của Phù Thanh vẫn giữ vẻ bình thản như nước.ㅤ

Ân Cửu Nhược tế ra Nhật Nguyệt Kim Luân, bay vút lên không trung để chặn đứng một đòn tấn công từ câu liêm lôi đình cho Phù Thanh.ㅤ

Nhưng nàng lại nhẹ nhàng gọi: "Điện hạ, không cần quản ta, đứng xa một chút, ngươi thấy Tạ Nhược Thủy chưa? Nàng ta ở ngay đó."ㅤ

Ánh kim quang và tím lôi nổ tung đầy trời nơi biên giới Thần giới, thanh quang và trọc khí từ những thân cây khô héo tuôn ra điên cuồng.ㅤ

Trong sự hỗn loạn đó, Ân Cửu Nhược đã thấy Tạ Nhược Thủy.ㅤ

Máu của Phù Thanh men theo lọn tóc và đầu ngón tay chảy xuống, từng giọt như những hạt châu rơi vào cát bụi. Đúng vậy, Ân Cửu Nhược đã thấy Tạ Nhược Thủy.ㅤ

Mấy trăm năm qua, Ân Cửu Nhược ngày đêm mong nhớ, tìm kiếm vô số lần, chao đảo giữa hy vọng và tuyệt vọng, giờ đây cuối cùng đã thấy rõ dáng vẻ của người này.ㅤ

Tạ Nhược Thủy mặc váy áo màu tím nhạt, giờ phút này dường như đã nhiễm sắc đỏ đậm, mái tóc dài dùng dải lụa huyết sắc buộc hờ, những đóa bỉ ngạn hoa nở rộ trên tà váy phức tạp, giống như đôi đồng tử đỏ thắm của nàng ta.ㅤ

Tạ Nhược Thủy có một khuôn mặt xinh đẹp quá mức, một con mắt màu hồng và một con mắt màu đen, sương mù thần ngục vây quanh nàng ta, trông vừa quỷ dị vừa yêu dã.ㅤ

Thật sự là phong hoa tuyệt đại, dung mạo như hoa như ngọc, thảo nào Ma Tôn lại vì nàng ta mà thần hồn điên đảo.ㅤ

Lúc này đất trời Thần giới biến sắc, ráng chiều bao phủ, bụi sáng đầy trời, những mảnh sáng bay múa va chạm không ngừng với lôi đình âm u.ㅤ

Câu liêm thu hồi rồi lại xoay quanh, phát ra âm thanh lạnh lẽo đáng sợ.ㅤ

"Ta thấy rồi... Thần Tôn, ta thấy rồi." Ân Cửu Nhược quay người nhìn vị nữ nhân đang tỏa thần quang và đẫm máu kia, tâm niệm khẽ động, lẩm bẩm: "Cảm ơn ngươi."ㅤ

Khóe môi Phù Thanh không ngừng trào máu, nửa thân người vừa được thần lực chữa trị lại bị khí của hình ngục bào mòn rách nát như cỏ dại, nhưng thần sắc của nàng vẫn lạnh lùng kiên nghị, dường như không thấy đau, còn khẽ cười: "Vậy thì tốt rồi."ㅤ

"Nhưng mà, không đáng để Thần Tôn vì ta mà như vậy." Trong mắt Ân Cửu Nhược xẹt qua vẻ phức tạp, "Thương thế của ngươi vẫn chưa lành..."ㅤ

"Vừa lúc gặp Tạ Nhược Thủy thì làm vậy thôi. Điện hạ đừng lo lắng, với ta chuyện này chỉ là nhấc tay là xong." Khóe môi dính máu của Phù Thanh vẫn giữ nụ cười không chút để tâm, tản mạn thanh cao: "Chẳng lẽ ngươi không muốn gặp nàng ta sao?"ㅤ

Đối diện với ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm túc của Phù Thanh, Ân Cửu Nhược khựng lại, rũ mắt: "Phải, ta muốn gặp nàng ta, biết nàng ta trông thế nào, như vậy là đủ rồi."ㅤ

Có lẽ có người thấy Ân Cửu Nhược thật ngốc, cứ phải đuổi theo một người mẹ không còn chút tình cảm nào với mình.ㅤ

Nhưng Ân Cửu Nhược không buông bỏ được, nàng muốn tận mắt xem người không cần mình rốt cuộc trông ra sao.ㅤ

Đây cũng coi như một chuyện quan trọng trong sinh mệnh của nàng.ㅤ

Một đời người rốt cuộc có bao nhiêu chuyện quan trọng? Có bao nhiêu người làm mình thay đổi? Có lẽ với kẻ khác là rất nhiều, nhưng Ân Cửu Nhược giống như một người nông dân nghèo khó, quanh đi quẩn lại chỉ quan tâm mảnh đất của mình và nhớ vài người.ㅤ

Nghĩ đến đây, Ân Cửu Nhược tự giễu, cảm thấy mình quả nhiên yếu đuối, từ đầu đến cuối đều ngốc đến tột cùng.ㅤ

Dù biết chấp niệm là không tốt, nhưng nếu không có nó, nàng sẽ chẳng còn gì cả.ㅤ

"Phù Thanh, ngươi đừng tưởng quý là Thần Tôn thì ta không dám làm ngươi bị thương lần nữa."ㅤ

Tạ Nhược Thủy tóc dài bay loạn, ẩn hiện tia điện xuyên qua: "Hôm nay nếu ngươi bị ta đánh trọng thương, cũng là do ngươi tự chuốc lấy."ㅤ

Ánh mắt nàng ta lạnh lùng u ám lướt qua Ân Cửu Nhược, không dừng lại lâu, lập tức vung câu liêm, lôi điện như rồng gầm thét trong không gian.ㅤ

"Tạ Nhược Thủy, mấy ngày trước ta đã nhắc nhở ngươi rồi, giờ ta chỉ thực hiện lời hứa thôi." Mỗi khi Phù Thanh nói một chữ, máu lại trào ra: "Ngươi cứ tự nhiên, ta cũng muốn lĩnh giáo thực lực thật sự sau khi ngươi kế thừa Thần Ngục."ㅤ

Tạ Nhược Thủy cười lạnh một tiếng, đôi mắt dị sắc đầy sát khí, đôi tay trắng bệch cầm câu liêm chắn trước người, sương quỷ không ngừng bảo vệ nàng ta bên trong, khí thế muôn vàn quỷ quyệt.ㅤ

Tạ Nhược Thủy hiểu rằng Phù Thanh từng yêu cầu nàng ta gặp Ân Cửu Nhược nhưng nàng ta đã từ chối. Thật không thể hiểu nổi, một nữ nhân sa vào tình ái lại dùng cả vị thế Thần Tôn và tu vi để ép buộc nàng ta.ㅤ

Thậm chí còn nhân lúc nàng ta rời khỏi Thần Ngục hôm nay, bất chấp trọng thương mà gây khó dễ.ㅤ

Thật sự điên đến lợi hại, thần tiên bình thường chỉ cần nghe một câu của Phù Thanh cũng sẽ đau đến tận xương tủy, vậy mà nữ nhân này lại cực kỳ nhẫn nhịn, mấy ngày trước vừa bị nàng ta đánh một đòn, giờ lại không chút sợ hãi.ㅤ

Trong mắt Tạ Nhược Thủy, Phù Thanh còn giống tâm ma hơn cả tâm ma, điên đến mức vô lý.ㅤ

"Lĩnh giáo cái gì? Nếu ngươi chịu thêm một đòn của ta, nỗi đau tan xương nát thịt ngươi chịu nổi không?"ㅤ

"Tự nhiên là được, mời Tư Ngục không tiếc lời chỉ giáo."ㅤ

"Phù Thanh, ngươi đường đường là Thần Tôn, vậy mà vì tư dục bản thân như thế." Tạ Nhược Thủy như nhớ lại chuyện gì đó, đáy mắt hiện lên vẻ hoài niệm, cười thê lương: "Ngươi và ta đều chỉ là con kiến dưới Thiên Đạo mà thôi, có khi còn không bằng con kiến."ㅤ

"Tạ Nhược Thủy, ta nói được làm được." Phù Thanh cong môi, tóc bạc nhẹ bay, mỹ diễm không gì sánh bằng: "Chuyện này không liên quan đến Thiên Đạo."ㅤ

"Hay cho câu không liên quan đến Thiên Đạo, ta chờ xem ngày ngươi tự làm tự chịu." Sắc mặt Tạ Nhược Thủy âm trầm: "Hahaha, tất cả chỉ là ngươi lừa mình dối người thôi. Con kiến còn có lựa chọn, còn ngươi và ta đều bị đóng đinh trên thiên mệnh."ㅤ

"Tạ Nhược Thủy!" Mắt Phù Thanh lạnh như sương, vung kiếm chỉ thẳng: "Nếu oán thiên mệnh, tại sao không nghịch?"ㅤ

"Mọi chuyện đã định, nghịch thế nào? Quá Sơ, ngươi nói cho ta xem nghịch thế nào?" Giọng Tạ Nhược Thủy thê lương, dường như đã cố kìm nén sự gào thét: "Ngươi đã biết hết thảy, chẳng lẽ đã nghĩ ra cách nghịch thiên?"ㅤ

Ánh mắt Phù Thanh lạnh băng trong thoáng chốc rồi khôi phục vẻ kiên nghị: "Tư Ngục đại nhân, nghịch thiên hay không là ở tâm ngươi. Ngươi nhận mệnh, không nghịch, không kháng, thì đúng là không bằng con kiến."ㅤ

"Giờ ngươi muốn nghịch, muốn kháng sao?"ㅤ

"Ta sẽ không giống ngươi, sẽ không để mình phải hối hận lần nữa."ㅤ

Tạ Nhược Thủy thẫn thờ một giây rồi cười lạnh, sương quỷ mãnh liệt trào dâng: "Nói nhiều vô ích, ngươi phải chịu ba chiêu của ta mới tan được cơn giận này. Vừa rồi một chiêu đã làm vỡ xương thần của ngươi, còn hai chiêu nữa, đỡ cho kỹ!"ㅤ

"Nếu ngươi muốn chiến," Phù Thanh khí độ cao khiết, một tay cầm kiếm chỉ thẳng Tạ Nhược Thủy: "Thì chiến."ㅤ

Sương mù quỷ dị tụ thành những gai nhọn, Tạ Nhược Thủy lau vết máu trên môi, bất chấp vết thương do thần hỏa gây ra, định tung chiêu thứ hai.ㅤ

Ân Cửu Nhược kinh hãi vì câu "đóng đinh trên thiên mệnh", đầu đau như búa bổ, tinh thần hỗn loạn bất kham.ㅤ

Thiên mệnh? Thiên mệnh của bọn họ là gì?ㅤ

Lại còn sự thật gì, lừa mình dối người gì nữa?ㅤ

Xung quanh lôi điện và thần hỏa đã bùng lên mạnh mẽ, Ân Cửu Nhược không kịp suy nghĩ nhiều, đột nhiên lao ra chắn Nhật Nguyệt Kim Luân giữa hai nữ nhân.ㅤ

"Điện hạ, xin tránh ra." Phù Thanh rũ mắt nhìn Ân Cửu Nhược, khuôn mặt tái nhợt: "Đây là chuyện giữa ta và Tư Ngục đại nhân."ㅤ

Tạ Nhược Thủy đứng giữa màn sương, thần sắc phức tạp nhìn Ân Cửu Nhược, lôi điện trong tay cũng dịu đi.ㅤ

Ân Cửu Nhược không quan tâm lời Phù Thanh, lặng lẽ đứng giữa hai người, nhìn Tạ Nhược Thủy với ánh mắt bình thản.ㅤ

Nhật Nguyệt Kim Luân sau lưng nàng xoay tròn, phát ra kim quang che chắn cho Phù Thanh, không cho khí của hình ngục chạm vào nàng nửa bước.ㅤ

Ân Cửu Nhược không thể để Phù Thanh chặn đòn cho mình nữa, kể cả khi nàng không bị thương cũng vậy.ㅤ

Sao có thể để nữ nhân này chịu thêm bất kỳ đòn nào từ Tạ Nhược Thủy.ㅤ

Huống chi nàng đã xem vết thương cho Phù Thanh, thần lực của nàng đang tán loạn yếu ớt, dù vị thế có cao đến đâu cũng sẽ bị trọng thương.ㅤ

Tạ Nhược Thủy không nhìn Ân Cửu Nhược nữa, câu liêm quấn quanh khí hủ huyết nghìn năm đâm thẳng về phía Phù Thanh.ㅤ

Thần tức của hình ngục đi đến đâu cỏ cây chết sạch đến đó, máu tanh chảy tràn như sông dài.ㅤ

"Ngươi tránh ra!" Ánh mắt Tạ Nhược Thủy nhìn về phương xa nào đó, giọng nói trầm đục lạnh lệ.ㅤ

Lôi điện trên câu liêm kêu xèo xèo, Ân Cửu Nhược nở nụ cười nhạt, tay trái cầm hư ảnh Nhật Nguyệt Kim Luân, đồng thời tạo ra một lá chắn vàng bao bọc lấy Phù Thanh.ㅤ

"Ta sẽ nhận hai chiêu cuối này của ngươi."ㅤ

Tạ Nhược Thủy khựng lại, không biết vì sao lại do dự.ㅤ

"Đừng do dự," Vạt áo Ân Cửu Nhược tung bay trong ánh kim quang: "Động thủ đi."ㅤ

"Điện hạ, xin hãy tránh ra!" Phù Thanh mắt rưng rưng, khẽ gọi.ㅤ

Mái tóc đen của Ân Cửu Nhược xõa tung, nàng không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng nói một chữ: "Không."ㅤ

Sau lưng nàng, thần huyết bùng cháy, Sĩ Sương kiếm lại tụ luồng thanh quang mới.ㅤ

Sắc mặt Phù Thanh trắng như sương, môi dính máu, ánh mắt kiên nghị nhưng lại mang vẻ tràn đầy sức sống khiến người ta đau lòng.ㅤ

Dường như có lôi đình muốn bẻ gãy nàng, lại có thanh quang che chở nàng.ㅤ

Nữ nhân một tay cầm kiếm, máu thần trên vai tỏa ra như cánh hoa anh đào bay múa trong gió, chờ đợi đón lấy đòn toàn lực của Tạ Nhược Thủy.ㅤ

Nhưng sự hủy diệt lại dừng lại trong chớp mắt.ㅤ

Mũi kiếm của Phù Thanh đẫm máu đẹp như hoa nở, nhưng Tạ Nhược Thủy lại đột nhiên thu hồi toàn bộ công kích.ㅤ

Sương mù quỷ dị rút đi như thủy triều, những tiếng thì thầm quái dị cũng biến mất không tăm tích.ㅤ

Ân Cửu Nhược nhíu mày, tay vẫn cầm kim luân cảnh giác nhìn Tạ Nhược Thủy, không hề có ý lùi bước.ㅤ

Tám con ngục mã hí vang chấn động thiên địa, tấm rèm của cỗ xe đen tuyền được vén lên chờ chủ nhân trở về.ㅤ

Tạ Nhược Thủy lạnh lùng liếc nhìn Phù Thanh và Ân Cửu Nhược một lần nữa, đôi dị đồng lóe lên tia sáng khó hiểu rồi quay lưng vào xe.ㅤ

Cỗ xe ngựa lăn bánh, Tạ Nhược Thủy từ đầu đến cuối không nói với Ân Cửu Nhược câu nào, chỉ có vài ánh mắt lạnh lùng là sự tiễn biệt cuối cùng.ㅤ

Sát ý tan biến, Ân Cửu Nhược cảm thấy kinh ngạc, rõ ràng nàng thấy Tạ Nhược Thủy đang cực kỳ giận dữ, tại sao lại không ra chiêu nữa?ㅤ

Chẳng lẽ là vì không nỡ xuống tay với mình? Nàng tự cười thầm trong lòng.ㅤ

Ánh sáng Thần giới dần hiện ra, Ân Cửu Nhược chạy đến bên Phù Thanh định đỡ nàng dậy, máu thần của nàng dính đầy tay Ân Cửu Nhược.ㅤ

Ấm áp và dính nhớp.ㅤ

Nhưng máu đó lập tức tan thành bụi sáng theo gió biến mất.ㅤ

Nhìn nữ nhân thân hình trong suốt tựa mây mù, Ân Cửu Nhược không nhận ra giọng mình đã nghẹn ngào khóc, nàng chạm vào cổ tay Phù Thanh, chỉ thấy làn da mịn màng nhưng đầy vết thương.ㅤ

"Thần Tôn... thương thế của ngươi, sẽ không sao chứ?"ㅤ

Phù Thanh khẽ nhíu mày, ngơ ngẩn nhìn Ân Cửu Nhược, trong lòng tham luyến sự quan tâm dịu dàng này, ước gì thời gian dừng lại mãi mãi.ㅤ

"Sẽ không có chuyện gì lớn đâu."ㅤ

"Nhưng xương thần của ngươi vỡ rồi," Ân Cửu Nhược đầy vẻ lo lắng: "Phải tìm Y Tôn chữa trị ngay mới được."ㅤ

Nữ nhân rũ mắt che giấu sự si mê, lặng lẽ cảm nhận hơi thở và mùi hương thanh khiết của Ân Cửu Nhược.ㅤ

"Được, ta tự về là được rồi."ㅤ

Nói xong, Phù Thanh kìm nén ý muốn ở lại thêm, định hóa thành ánh sáng rời đi.ㅤ

"Thần Tôn, để ta đưa ngươi về." Ân Cửu Nhược nắm lấy cổ tay Phù Thanh, nghiêm túc nói: "Việc này do ta mà ra, ta không thể bỏ mặc ngươi."ㅤ

Lòng bàn tay Ân Cửu Nhược ấm áp, dù chỉ là sự tiếp xúc đơn giản, Phù Thanh vẫn run rẩy, đuôi mắt đỏ lên vì hơi nước, toát ra vẻ thánh khiết pha lẫn yêu dã.ㅤ

Nàng như nếm được vị ngọt nhẹ nhàng, không quá mãnh liệt để nàng phải sợ đây là mơ.ㅤ

Nàng không biết đây có phải cơ hội cuối để được gần Ân Cửu Nhược thế này không.ㅤ

Nhưng nàng đã thấy rất mãn nguyện rồi, có thật nhiều ngọt ngào xen lẫn chua xót.ㅤ

Nếu không còn cơ hội nào nữa, nàng cũng có thể dựa vào ký ức này để vượt qua quãng đời còn lại.ㅤ

Thấy lông mi Phù Thanh run rẩy, Ân Cửu Nhược nhíu mày hỏi khẽ: "Có phải vết thương đau quá không?"ㅤ

Phù Thanh khép mắt, khẽ đáp: "Không có."ㅤ

Người nữ nhân này thân thể lạnh như sương tuyết, Ân Cửu Nhược muốn đưa nàng đi tìm Y Tôn ngay nhưng thần lực của nàng quá tán loạn, không thể tự bay.ㅤ

Ân Cửu Nhược bèn triệu hồi Tiểu Anh Vũ.ㅤ

Con vật nhỏ màu xanh lần đầu đến Thần giới nên tò mò nhìn quanh: "Oa, chủ nhân đổi tính đưa ta đi chơi sao?"ㅤ

"Biến lớn đi, ta muốn đưa Thần Tôn đi tìm thầy thuốc." Ân Cửu Nhược vòng tay ôm lấy Phù Thanh, vẻ mặt nôn nóng.ㅤ

Tiểu Anh Vũ: "Ngươi gọi ta đến để làm cửu vạn sao?"ㅤ

"Ngươi là bản mệnh thú, đây là chức trách của ngươi, nhanh lên!" Ân Cửu Nhược ra lệnh.ㅤ

"Thần Tôn, thất lễ rồi, ta ôm ngươi lên nhé?"ㅤ

"Ừm." Phù Thanh run rẩy, khi được Ân Cửu Nhược ôm, nàng mím môi, ngửi thấy mùi hương sạch sẽ ấm áp trên người đối phương.ㅤ

Tiểu Anh Vũ vừa bay vừa lẩm bẩm oán trách vì phải chở hai người, bảo rằng mình không vui.ㅤ

Sợ Phù Thanh bị lạnh, Ân Cửu Nhược ôm chặt nàng trong lòng. Phù Thanh yếu ớt nói với Tiểu Anh Vũ: "Vài ngày nữa đến tìm ta, ta làm món ngon cho ngươi nhé?"ㅤ

"Thật sao?" Tiểu Anh Vũ mừng rỡ: "Thần Tôn thật tốt, ta thích ăn hạt dẻ, bánh ngọt..."ㅤ

"Được, sẽ làm hết cho ngươi."ㅤ

Tiểu Anh Vũ vừa bay vừa nói kháy Ân Cửu Nhược không cho nó ăn no, khiến Ân Cửu Nhược bực mình vạch trần nó ăn vụng cả lu gạo.ㅤ

"Điện hạ, bản mệnh thú của ngươi còn nhỏ, đừng hung dữ với nó quá." Phù Thanh khẽ nắm lấy vạt áo Ân Cửu Nhược, tựa sát vào lòng nàng để lấy hơi ấm.ㅤ

Thấy có người bênh, Tiểu Anh Vũ càng đắc chí, bảo mình là trẻ con phải ăn nhiều mới lớn.ㅤ

"Hừ, đứa trẻ mấy trăm tuổi," Ân Cửu Nhược cười lạnh: "Da mặt ngươi đúng là dày."ㅤ

"Vật giống chủ, chứng tỏ da mặt ngươi cũng dày!" Tiểu Anh Vũ làm mặt quỷ.ㅤ

Nghe hai người cãi nhau, lòng Phù Thanh trào dâng cảm xúc ấm áp xen lẫn mất mát.ㅤ

Như thể nàng và Ân Cửu Nhược có thể làm lại từ đầu, làm bạn bè...ㅤ

Nhưng tất cả chung quy chỉ là một giấc mộng.ㅤ

Đến chỗ thầy thuốc, các thần tiên nghe tin Thần Tôn bị trọng thương đều vội vàng đến thăm.ㅤ

"Vết thương lần này... dính khí của hình ngục, sẽ rất khó lành và đau đớn hằng ngày." Các y sư đều nhíu mày.ㅤ

Bạch Hạc Vong Cơ sắp khóc đến nơi: "Thần Tôn, sao ngài lại đi đánh nhau với Tư Ngục đại nhân?"ㅤ

Phù Thanh bình thản: "Gặp Tạ Nhược Thủy, muốn gặp nàng ta một chút thôi, nhưng nàng ta không chịu nên ta phải dùng biện pháp mạnh."ㅤ

Y sư kê đơn, đoán rằng Tạ Nhược Thủy cũng bị thương không nhẹ. Phù Thanh còn định gửi thuốc sang cho Tạ Nhược Thủy để "gây hấn" thêm.ㅤ

Ân Cửu Nhược định tiến lên nhận lỗi thì Phù Thanh ngăn lại, bảo Ân Cửu Nhược cứ về đi, sau này nàng sẽ gửi đồ ăn cho Tiểu Anh Vũ sang Ma giới.ㅤ

Phù Thanh chỉ muốn giữ lại một chút liên kết nhỏ nhoi với Ân Cửu Nhược.ㅤ

Khi Phù Thanh chuẩn bị về tầng trời 36, Ân Cửu Nhược gọi lại: "Thần Tôn, vì ta mà ngươi bị thương, hay là để ta theo về chăm sóc ngươi?"ㅤ

Phù Thanh đứng lặng hồi lâu rồi quay lại cười: "Hảo ý của điện hạ ta xin nhận." Nhưng nàng từ chối vì sợ nếu ở gần Ân Cửu Nhược hằng ngày, nàng sẽ không kiềm chế được mà làm ra chuyện điên rồ.ㅤ

Một tháng sau, Ân Cửu Nhược và Khuynh Linh đến tầng trời 36 thăm Phù Thanh.ㅤ

Họ ăn mặc như thiếu nữ đi chơi xuân, mời Phù Thanh xuống hạ giới giải sầu.ㅤ

Ân Cửu Nhược muốn báo đáp ơn chữa thương. Bạch Hạc Vong Cơ thấy lạ khi Ân Cửu Nhược lại nhiệt tình như vậy.ㅤ

Phù Thanh dù đã hạ quyết tâm tránh mặt nhưng cuối cùng vẫn đồng ý đi cùng.ㅤ

Sắc mặt nàng vẫn tái nhợt. Ân Cửu Nhược triệu hồi Tiểu Anh Vũ để chở Phù Thanh.ㅤ

Tiểu Anh Vũ giờ rất quý Phù Thanh vì hay được cho ăn.ㅤ

Họ đến thành Bắc Hoài phồn hoa. Khuynh Linh dẫn họ đến một tòa lâu cao: "Ôm Nguyệt Phong".ㅤ

Ân Cửu Nhược dở khóc dở cười khi biết đây là thanh lâu. Khuynh Linh bảo cứ vào uống trà xem múa thôi, không sao cả.ㅤ

Phù Thanh cũng đồng ý vào. Tú bà thông báo hôm nay hoa khôi kén khách.ㅤ

Khuynh Linh vung vàng để vào trong. Ân Cửu Nhược nhận được bảng số 36.ㅤ

Trong tiếng nhạc, Phù Thanh nhớ lại kiếp đầu tiên, khi nàng cũng là một hoa khôi thanh lâu và đã gặp Ân Cửu Nhược.ㅤ

Đêm đầu tiên nồng nàn, sự chăm sóc dịu dàng của Ân Cửu Nhược khiến nàng yêu đến mức không muốn dừng lại.ㅤ

Kiếp đó họ đã sống như một đôi phu thê bình thường, cùng nhau già đi.ㅤ

Ân Cửu Nhược rót rượu ấm cho Phù Thanh, nhắc nàng đừng uống rượu lạnh.ㅤ

Hành động quan tâm nhỏ nhặt này làm Phù Thanh nhớ lại những kiếp trước họ từng đối ẩm.ㅤ

Khuynh Linh thấy Phù Thanh như sắp khóc, Phù Thanh bảo do bị sặc rượu.ㅤ

Khuynh Linh rủ Phù Thanh sau này thường xuyên đi chơi cùng. Phù Thanh thấy hạnh phúc len lỏi trong lòng.ㅤ

Dù thiên mệnh có thể ập đến bất cứ lúc nào, nhưng được ở bên nhau thế này nàng cũng không hối tiếc.ㅤ

Đột nhiên, tú bà thông báo hoa khôi đã chọn được khách nhân:ㅤ

"Mời vị khách số 36 theo hoa khôi lên lầu!"ㅤ

Mọi người xôn xao, muốn biết ai là người may mắn đó.ㅤ

---ㅤ

Trước Tiếp