Sau Khi Giết Ta Sư Tôn Hóa Điên

Chương 61

Trước Tiếp

​Mặt sông ở Mãn Hà dưới ánh hoa đăng treo cao hiện ra những bóng hình thanh u lặng lẽ.ㅤ

Gợn sóng triền miên phiêu dạt, tiếng mái chèo khua nước nhịp nhàng làm lòng người bình thản.ㅤ

Khuynh Linh nhân lúc bác lái đò không để ý, lấy từ trong túi Tu Di ra bút và giấy vẽ.ㅤ

Nàng muốn vẽ lại vị thanh lãnh mỹ nhân vừa mới bắt gặp lúc nãy.ㅤ

Cài bút sau tai, nàng đắn đo mãi không biết hạ bút thế nào, bèn kéo tay áo Ân Cửu Nhược:ㅤ

"Ngươi nhìn rõ dung mạo của vị mỹ nhân kia không?"ㅤ

Bị kéo tay áo liên tục, Ân Cửu Nhược mới sực tỉnh, gương mặt nghiêng tinh tế thoáng hiện vẻ thẫn thờ.ㅤ

"Nhìn qua vài lần, không rõ lắm."ㅤ

"A, ta không vẽ ra được cái cảm giác đó, ngươi hiểu không? Kiểu xa cách như tuyết lạnh thêm một phân, như mưa buốt hơn một tấc ấy."ㅤ

Khuynh Linh cắn cán bút, buồn rầu vỗ đùi: "Cái thần vận đó không tài nào vẽ ra được."ㅤ

Ân Cửu Nhược bật cười khẽ, rồi lại chìm vào tâm sự riêng, chẳng màng đến nỗi lòng của "họa sĩ nhỏ".ㅤ

"Hay là giờ mình nhảy xuống cầu bơi ngược lại xem mỹ nhân đi? Tóc đen như mây, sắc như hải đường, cảnh đẹp thế gian sao có thể bỏ lỡ."ㅤ

Bác lái đò sảng khoái cười vang: "Yên Kinh mỹ nữ như mây, cô nương muốn ngắm thì cứ thường xuyên đến đây."ㅤ

Thuyền ô bồng trôi rất nhanh, Ân Cửu Nhược ngoái đầu lại chỉ thấy một vạt áo trắng như sương rồi bóng nữ nhân ấy mất hút.ㅤ

Đáy lòng nàng bỗng thấy hụt hẫng, thậm chí một câu cảm ơn cũng chưa kịp nói, thuyền đã trôi vào vùng ánh sáng mịt mờ.ㅤ

Bác lái đò thong thả khua chèo, trên sông lác đác vài chiếc thuyền tương tự, người trên thuyền vừa ngắm đèn vừa thưởng nguyệt.ㅤ

Khuynh Linh bị cảnh sắc chấn động, sự chú ý bị thu hút đi rất lâu không dứt ra được.ㅤ

Khi còn ở phàm trần lịch kiếp, năm nào nàng cũng xem hoa đăng, nhưng chưa từng thấy nơi nào cầu kỳ, lộng lẫy như thế này.ㅤ

Người làm đèn rất khéo tay, tre, giấy, lụa, gỗ... mọi chất liệu đều tạo ra cảm giác khác biệt, sống động vô cùng.ㅤ

"Chuyến đi mất một canh giờ rưỡi, các cô nương cẩn thận gió đêm lạnh, nên khoác thêm áo." Bác lái đò nhắc nhở.ㅤ

Khuynh Linh gật đầu, nhưng nàng và Ân Cửu Nhược có linh lực hộ thể nên không thấy lạnh.ㅤ

"Ma Sát, ngươi cứ ngoái đầu nhìn cái gì mãi thế?" Khuynh Linh chú ý tới Ân Cửu Nhược đang mất hồn mất vía.ㅤ

Thiếu nữ tóc đen buộc cao lúc này mới thu hồi tầm mắt, thẫn thờ đáp:ㅤ

"Không nhìn gì cả, chỉ là thấy nữ tử kia có chút quen mắt, muốn nhìn kỹ thêm để xác định."ㅤ

"Quen mắt? Thế mà vừa nãy ngươi bảo nhìn không rõ."ㅤ

"Cũng không phải nhìn không kỹ, chỉ là mạc danh cảm thấy quen thuộc thôi." Ân Cửu Nhược ôn tồn giải thích.ㅤ

Khuynh Linh tò mò hỏi: "Hay là bạn cũ ở nhân gian? Có lẽ người ta nhận ra ngươi nên mới nhường thuyền, còn ngươi thì lại quên họ."ㅤ

Ánh đèn lấp lánh trên sông, Ân Cửu Nhược mỉm cười, đôi mắt sáng phản chiếu ánh hoa đăng, nàng lắc đầu:ㅤ

"Ta ở phàm trần đã là chuyện mấy trăm năm trước. Những duyên nợ ấy chắc sớm đã đầu thai, quên sạch quá khứ rồi."ㅤ

"Hóa ra là vậy. Nhân gian trăm năm đúng là trôi qua như bóng câu qua khe cửa." Khuynh Linh chống cằm hỏi nhỏ: "Vậy chẳng phải ngươi không có bằng hữu sao?"ㅤ

Giọng Ân Cửu Nhược rất nhẹ: "Đã từng có."ㅤ

"Thế sau đó thì sao? Cãi nhau à?"ㅤ

"Ừm, cắt đứt rồi." Ân Cửu Nhược cúi đầu cười, chuyện cũ giờ như đã qua mấy kiếp người.ㅤ

"Không định hòa giải sao?"ㅤ

"Cũng không hẳn. Tính ta quyết tuyệt, không muốn cúi đầu, cũng không chịu được ủy khuất."ㅤ

Ân Cửu Nhược tự giễu: "Vả lại gần đây tinh thần ta hỗn loạn, những chuyện quá xa xôi không tài nào nhớ nổi."ㅤ

"Thế... ngươi không có người yêu hay thanh mai trúc mã gì sao?" Khuynh Linh đắn đo mãi mới dám hỏi câu này.ㅤ

Nàng đã nghe loáng thoáng chuyện giữa Ân Cửu Nhược và Quá Sơ Thần Tôn nên muốn dò hỏi.ㅤ

Ân Cửu Nhược suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Không có, ta không vướng bận tình ái."ㅤ

"Vậy à." Khuynh Linh kết thúc chủ đề.ㅤ

Thuyền xuyên qua vòm cầu, rời xa bến cũ. Ân Cửu Nhược bỗng cảm thấy bến bờ ấy dù đi hết đời cũng không quay lại được nữa.ㅤ

Thuyền cứ trôi, tiếng nhạc du dương vang lên từ những con thuyền lớn, ai nấy đều chìm đắm trong mộng ảo.ㅤ

Khuynh Linh thấy Ân Cửu Nhược vẫn trầm tư, bèn hỏi: "Ngươi không thích xem đèn à?"ㅤ

"Không, ta rất thích." Ân Cửu Nhược ngước mắt nhìn ánh đèn mờ ảo trên sông: "Thực sự rất thích."ㅤ

Khuynh Linh thấy Ân Cửu Nhược hôm nay lạ lùng, nhưng không nói rõ được là lạ ở đâu.ㅤ

Đến giữa dòng, trăng lên cao, người trên thuyền bắt đầu ra ngoài uống rượu, ngâm thơ.ㅤ

Bác lái đò mang ra vò rượu ngon và mấy món ăn nhẹ đặt lên bàn gỗ mun.ㅤ

"Hai vị cô nương, có rượu thịt ngắm đèn mới là nhất, mời dùng tự nhiên."ㅤ

"Ơ, dịch vụ chu đáo thế sao? Có sẵn cả rượu thịt?" Khuynh Linh ngạc nhiên.ㅤ

Bác lái đò cười: "Không phải, là vị bạch y cô nương nhường thuyền lúc nãy để lại đấy. Nàng nói người nàng đợi sẽ không tới."ㅤ

Khuynh Linh nhìn thức ăn, là rượu hoa quế thơm ngào ngạt, sườn nướng, thịt chua ngọt, khoai kéo tơ và điểm tâm.ㅤ

Chuẩn bị vô cùng chu đáo, còn có cả thoại mai để giải ngấy.ㅤ

"Người nàng ấy đợi chắc quan trọng lắm." Khuynh Linh kết luận: "Người đó chắc thích ăn ngọt như trẻ con, thật đáng yêu."ㅤ

Bác lái đò và Khuynh Linh cười vui vẻ, chỉ có Ân Cửu Nhược ngẩn người, khứu giác tràn ngập mùi hương ngọt ngào.ㅤ

Khuynh Linh rót rượu cho cả ba: "Bác tài cũng làm một chén đi."ㅤ

Bác lái đò từ chối: "Cô nương đó để riêng cho lão một vò rồi, nàng chúc mọi người đêm nay đều hạnh phúc."ㅤ

"Một người lương thiện như vậy, sao người nàng chờ lại không tới nhỉ?" Khuynh Linh thắc mắc.ㅤ

Bác lái đò thở dài: "Thế gian hiếm có tình nhân, bạc tình thì nhiều. Chắc lại là chuyện cũ người đi mới đến thôi."ㅤ

Ân Cửu Nhược cầm chén rượu, nhìn bóng trăng rồi uống cạn ly rượu ngọt ngào ấy.ㅤ

"Bác tài nhìn thấu sự đời nhỉ. Chẳng bằng đi dạo thanh lâu uống vài chén rượu hoa cho rảnh nợ." Khuynh Linh nói.ㅤ

"Khuynh Linh, ngươi nói gì cơ? Uống rượu hoa?" Ân Cửu Nhược ngắt lời.ㅤ

"Đúng vậy, hưởng lạc trước mắt đã. Này, nhìn ngươi thuần khiết thế này, chắc chưa đi thanh lâu bao giờ?"ㅤ

Ân Cửu Nhược im lặng.ㅤ

"Lần sau ta dẫn ngươi đi cho biết." Khuynh Linh hào hứng.ㅤ

Từ xa vọng lại tiếng hát u linh: "Nàng nói nơi nào chẳng tương phùng... nhưng cuối cùng chỉ có thể đứng từ bờ bên kia nhìn lại."ㅤ

Mọi người đều nghe đến mê mẩn. Lúc này, vô số hoa đăng bằng tuyết bỗng nổi lên giữa dòng, lung linh như tinh trần.ㅤ

"Đẹp quá!" Khuynh Linh chỉ lên trời. Đèn tuyết thắp sáng chân trời, biến đêm đen thành ban ngày.ㅤ

"Đúng vậy, rất đẹp." Ân Cửu Nhược khẽ nói.ㅤ

Bác lái đò tiếp lời: "Hai vị may mắn thật, nhờ vị cô nương kia nhường thuyền, nếu không hôm nay phải mất hứng về rồi."ㅤ

"Bác tài, chuyến này hết bao nhiêu tiền? Để ta trả." Khuynh Linh hỏi.ㅤ

"Không cần, vị cô nương kia đã trả đủ tiền rồi."ㅤ

"Tại sao chứ?" Ân Cửu Nhược nắm chặt đồng tiền, cảm giác kỳ quái trong lòng càng đậm.ㅤ

"Chắc thấy hai vị thân thiết, nàng lại lẻ bóng nên muốn tác thành cho người khác." Bác lái đò đoán.ㅤ

"Thực sự muốn gặp lại nàng ấy để cảm ơn." Khuynh Linh xoa mặt: "Vừa nãy thuyền nhanh quá, thật thất lễ."ㅤ

Ân Cửu Nhược nhìn về phía xa: "Ừm, đúng là nên cảm ơn nàng ấy."ㅤ

Thuyền quay về bến. Họ thấy nhiều người nhảy xuống sông lạnh đến mức mặt trắng bệch.ㅤ

"Họ đang làm gì thế?" Khuynh Linh hỏi.ㅤ

"Hiến tế Thiên Đạo đấy, hiến tế sự thống khổ." Bác lái đò thản nhiên.ㅤ

Ân Cửu Nhược trầm mặc, Khuynh Linh nói nhỏ: "Chuyện này chắc có tiên môn cho phép, ta về báo với Thần Tôn sau."ㅤ

Lên bờ, họ không thấy vị cô nương kia đâu nữa.ㅤ

"Chắc không có duyên rồi." Khuynh Linh thất vọng: "Hy vọng nàng ấy tìm được người thương."ㅤ

Họ dạo phố tiếp, Khuynh Linh ăn kẹo đường rồi chê: "Không ngon bằng điểm tâm lúc nãy, ngọt phát ngấy."ㅤ

Ân Cửu Nhược nếm thử, đúng là ngọt đến phát đắng. Món điểm tâm lúc nãy độ ngọt rất vừa ý nàng.ㅤ

Trong thành bắt đầu đổ tuyết. Ân Cửu Nhược ngẩng đầu thấy một con diều đèn rực rỡ trên trời.ㅤ

Khuynh Linh bỗng hét lên: "Ma Sát! Nhìn kìa, đó có phải vị bạch y cô nương không?"ㅤ

Họ đuổi theo nữ tử áo trắng che mặt kia. Khuynh Linh vội vàng túm lấy vạt áo đối phương, suýt làm người ta ngã.ㅤ

Ân Cửu Nhược đỡ lấy nàng ấy, cảm nhận được hơi lạnh như tuyết.ㅤ

"Xin lỗi, đã mạo phạm."ㅤ

Nữ nhân tái nhợt, hơi thở yếu ớt, ngón tay lạnh tựa băng.ㅤ

"Nàng không sao chứ? Bạn ta không có ác ý đâu." Ân Cửu Nhược hỏi thăm.ㅤ

Nữ nhân mỉm cười: "Ta hiểu, đa tạ nàng."ㅤ

"Chúng ta muốn cảm ơn nàng vì chuyện nhường thuyền và rượu thịt." Khuynh Linh nói.ㅤ

"Không có gì, bèo nước gặp nhau, là có duyên thôi." Bạch y nữ tử ôn nhu nói.ㅤ

"Nàng có cần giúp tìm người không?" Khuynh Linh đề nghị.ㅤ

Nữ tử mỉm cười ấm áp: "Đa tạ, đêm nay ta đã gặp được người đó rồi."ㅤ

"Thế sao họ không đi cùng nàng?"ㅤ

"Người đó có việc quan trọng hơn phải làm."ㅤ

"Việc gì mà quan trọng hơn cả đi chơi hồ chứ!" Khuynh Linh bất bình.ㅤ

Nữ tử rũ mắt: "Ta đã thấy mãn nguyện lắm rồi, không mong cầu gì thêm."ㅤ

Gió thổi lạnh, nàng run rẩy hỏi: "Hai vị hôm nay đi chơi có vui không?"ㅤ

"Vô cùng vui vẻ!" Khuynh Linh và Ân Cửu Nhược đều đánh giá cao.ㅤ

"Vậy thì tốt rồi. Cáo từ." Nữ tử mỉm cười lần cuối rồi đi khuất.ㅤ

"Người này sức khỏe yếu thật, đi đứng còn miễn cưỡng." Ân Cửu Nhược nhận xét.ㅤ

Họ trở về Thần giới. Ân Cửu Nhược đến thăm ba món cơ quan, mang theo dầu máy tặng chúng.ㅤ

Chúng muốn nàng ở lại ăn cơm với Thần Tôn, nhưng nàng hẹn lần sau.ㅤ

Trên đường đi, nàng gặp Phù Thanh. Nữ nhân đứng dưới cây liễu, mặt tái nhợt vì thần phạt.ㅤ

"Thần Tôn, thật khéo."ㅤ

Phù Thanh mỉm cười: "Ma Sát điện hạ, không cần đa lễ."ㅤ

Ân Cửu Nhược thấy Phù Thanh bị thương nặng, thần cốt vai trái vỡ vụn, thần huyết vẫn còn rỉ ra.ㅤ

Nàng đề nghị bắt mạch cho Phù Thanh. Khi chạm vào, nàng hỏi: "Ngài lại giao chiến với ai sao?"ㅤ

"Vì chút chuyện cũ thôi." Phù Thanh dịu dàng đáp.ㅤ

Nàng dặn Thần Tôn bảo trọng, rồi định đi. Phù Thanh hỏi về chuyến đi chơi ở hạ giới.ㅤ

Ân Cửu Nhược hào hứng kể, Phù Thanh thoáng ngẩn ngơ, lòng đầy hối lỗi vì những đau khổ trước đây nàng gây ra.ㅤ

Đang trò chuyện, một cỗ xe đen tuyền kéo bởi tám con ngục mã xuất hiện.ㅤ

Đó là Tư Ngục xuất hành. Tạ Nhược Thủy ngồi bên trong.ㅤ

Ân Cửu Nhược đuổi theo xe, gào lên: "Tạ Nhược Thủy! Ngươi tặng kiếm cho ta nhưng sao không chịu gặp mặt?"ㅤ

Cỗ xe không dừng lại. Ân Cửu Nhược uất ức, cảm thấy mình bị bỏ rơi lần nữa.ㅤ

Bỗng nhiên, một tàn ảnh xuất hiện, tế ra thần kiếm đánh trúng xe ngựa.ㅤ

Đó là Phù Thanh. Nàng cầm Sĩ Sương kiếm, tóc bạc bay trong gió.ㅤ

Tạ Nhược Thủy vọt ra khỏi xe, đôi mắt một đen một đỏ đầy giận dữ: "Phù Thanh! Ngươi dám mạo phạm cô!"ㅤ

Bà ta tung câu liêm chém nát xương vai Phù Thanh.ㅤ

Phù Thanh lùi lại, máu chảy đầm đìa, nhưng nàng vẫn hỏi Ân Cửu Nhược:ㅤ

"Ngươi thấy bà ta chưa? Tạ Nhược Thủy đang ở ngay kia, ngươi thấy bà ta chưa?"ㅤ

Trước Tiếp