Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Muốn ăn không?" Nguyễn Tô Tô khẽ nhướng mày, đôi môi cong lên ý nhị.
Diệp Hi Nhiễm gật đầu lia lịa. Đồ vừa mới ra lò cơ mà! Lúc này là lúc hương vị thơm ngon nhất, cô dĩ nhiên là muốn ăn rồi.
"Muốn ăn cũng không phải là không thể." Nguyễn Tô Tô khẽ xoa cằm, gương mặt thâm thúy hiện rõ vẻ đang toan tính điều gì đó.
Diệp Hi Nhiễm trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ oán trách và lên án.
Chẳng phải chị đã bảo em có thể sang đây ăn chực bất cứ lúc nào sao? Giờ lại thế này là thế nào, còn đặt điều kiện nữa cơ à? Tính thừa nước đục thả câu sao?
Trong phút chốc, hình ảnh tốt đẹp của Nguyễn Tô Tô trong lòng cô bỗng chốc sụp đổ. Cô thầm dùng cây cọ trong trí tưởng tượng của mình, quết lên người Nguyễn Tô Tô một lớp lốt cáo. Nàng đích thị là một con cáo nhỏ giảo hoạt, chuyên môn đi bắt nạt một người dân lương thiện, cả tin như cô.
"Chị định nói gì?" Cô nén vẻ hậm hực, muốn nghe xem Nguyễn Tô Tô định tung ra chiêu trò gì.
"Chị định nói là..." Nguyễn Tô Tô vừa mới mở lời, Diệp Hi Nhiễm còn đang dỏng tai chờ đợi thì một bóng đen bỗng ập đến trước mắt, cổ cô bị một đôi cánh tay ấm áp ôm trọn lấy.
Nguyễn Tô Tô cư nhiên bất thình lình ôm chầm lấy cô! Nàng gần như treo cả người lên vai cô, gương mặt cứ thế cọ qua cọ lại giữa cằm và gò má cô. Làn da mềm mại của nàng hết lần này đến lần khác chạm vào da thịt cô, truyền sang cả hơi thở dìu dịu của đối phương.
"Làm gì thế này?"
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến Diệp Hi Nhiễm còn đang ngẩn ngơ. Cô vội đưa tay giữ lấy cánh tay Nguyễn Tô Tô, định ngăn chặn hành vi nhào vào lòng cọ mặt ngày càng thuần thục này của nàng.
Thế nhưng, Nguyễn Tô Tô hoàn toàn phớt lờ lời cảnh cáo đầy thâm ý của cô. Đôi tay nàng linh hoạt như một chú cá chạch, điêu luyện thoát khỏi sự kìm kẹp của Diệp Hi Nhiễm, trong nháy mắt lại càng cố tình ôm chặt lấy cổ cô mà nũng nịu: "Ai nha, tới thì cũng tới rồi, hay là cùng chơi trong phòng livestream của chị một chút đi. Cái điệu bộ ăn uống của em trông thực sự rất ngon mắt đó."
"Ủng hộ chị một chút, được không nào? Bánh tart trứng và bánh kem đều cho em ăn hết, ăn không đủ chị lại làm tiếp mẻ khác." Nguyễn Tô Tô tiếp tục tung thêm mồi nhử, dùng hết mọi chiêu trò để giữ chân cô cho bằng được. Lần này em hàng xóm nhỏ đã tự mình dẫn xác tới cửa, nàng cũng đã lên tiếng nhắc nhở rồi, lẽ nào lại để cô chạy thoát lần nữa.
Diệp Hi Nhiễm khẽ sụt sịt, thần sắc có chút dao động nhưng vẫn chưa chủ động đồng ý ngay.
Nguyễn Tô Tô thấy có hy vọng, tâm trí xoay chuyển cực nhanh, lại càng quấn quýt lấy Diệp Hi Nhiễm chặt hơn. Nàng hơi đứng thẳng người dậy, không cọ mặt nữa, mà dùng hai tay ấn lên xương bả vai và đôi vai cô, bắt đầu mát-xa với lực đạo vừa phải. Nàng thẳng thắn tung ra đòn quyết định: "Chị thực sự rất cần Nhiễm Nhiễm đó nha!"
Diệp Hi Nhiễm sững sờ. Cô thầm nghĩ, đây đúng là trực tiếp phơi bày thỉnh cầu trước mặt mình rồi. Hiếm khi nào thấy Nguyễn Tô Tô đề nghị điều gì mà lại kiên trì đến thế, vậy nên lần này, cô đã thực sự bị ấn tượng sâu sắc.
Cô dành ra một chút tâm trí để cảm nhận cảm giác trên đôi vai mình. Sau khi được đôi bàn tay búp măng của Nguyễn Tô Tô xoa bóp, gân cốt cô quả thực đã giãn ra rất nhiều, thậm chí cảm giác như khí huyết cũng lưu thông hơn, những khớp xương mỏi nhừ đều được mở ra, mang lại sự thư thái và nhẹ nhõm vô ngần. Nguyễn Tô Tô mát-xa chẳng hề qua loa, nàng thực sự đã dồn hết tâm huyết vào đó.
Suy nghĩ hồi lâu, Diệp Hi Nhiễm mới nhẹ bẫng thốt ra hai chữ: "... Được rồi."
Coi như đây là cách cô hoàn lại món nợ ân tình vì những lần sang nhà Nguyễn Tô Tô ăn chực. Dẫu sao, việc thường xuyên được thưởng thức những món ăn vừa ngon lành vừa bổ dưỡng đến thế vốn là chuyện chẳng hề dễ dàng.
Đúng là há miệng mắc quai.
Chỉ trách món đồ ngọt Nguyễn Tô Tô làm hôm nay quá đỗi mời gọi, lại trách đôi chân này của cô cứ chẳng chịu nghe lời, cứ đến giờ là lại tự giác tìm đến nhà người ta, để rồi sa vào tấm lưới tình si mà Nguyễn Tô Tô đã vô tình giăng sẵn.
Duang~
Thế là tự chui đầu vào lưới.
Sau một hồi cảm khái, Diệp Hi Nhiễm cuối cùng cũng chấp nhận những việc mình sắp phải làm. Một khi đã hứa với Nguyễn Tô Tô, cô tuyệt đối sẽ không nuốt lời.
"Em nói thật đấy chứ?!" Nguyễn Tô Tô khẽ giật mình, mất cả phút đồng hồ mới tiêu hóa hết câu trả lời ấy.
Chẳng trách nàng lại kinh ngạc đến thế, bởi trước đây Diệp Hi Nhiễm luôn giữ thái độ cự tuyệt khăng khăng, vậy mà giờ đây lại chủ động đồng ý? Dù nàng có tự tin rằng hôm nay, nhờ thiên thời địa lợi nhân hòa, mình có thể mưa dầm thấm lâu khiến cô đổi ý, nhưng nàng chẳng thể ngờ Diệp Hi Nhiễm lại gật đầu nhanh đến vậy! Nàng cứ ngỡ mình phải tốn thêm không ít công sức, thậm chí còn mấy chiêu thức bí truyền vẫn đang giấu kỹ chưa kịp tung ra cơ đấy.
Em hàng xóm nhỏ này thực sự đã mang đến cho nàng một bất ngờ quá đỗi ngọt ngào.
"Em lừa chị làm gì?" Diệp Hi Nhiễm đầy vẻ nghi hoặc. Cô chẳng rỗi hơi đâu mà vào lúc này lại đem chuyện đó ra đùa giỡn để khiến nàng hụt hẫng.
Nhận được lời khẳng định chắc nịch, gương mặt Nguyễn Tô Tô không tự chủ được mà rạng ngời ý cười, đôi con ngươi nhìn Diệp Hi Nhiễm cũng lấp lánh như ngàn ánh sao nhảy múa. Nàng cảm thấy hôm nay Diệp Hi Nhiễm đẹp đến lạ kỳ, dẫu chỉ là chiếc áo thun giản dị khoác lên người cô cũng mang một phong vị rất riêng. Nàng chợt nhận ra, hình như Diệp Hi Nhiễm chưa bao giờ mặc đồ xấu, bất kể là kiểu dáng gì, cô mặc vào cũng đều khiến người ta phải trầm trồ.
Tại sao nàng lại có thể nhìn cô mãi mà không thấy chán nhường này?
"Nhiễm Nhiễm của chị là tốt nhất~" Nguyễn Tô Tô dừng hẳn động tác mát-xa từ lúc nào không hay, khẽ thốt lên từ tận đáy lòng.
Trong giọng nói ấy chứa đựng sự tán thưởng, lòng yêu thích, và cả một niềm mê luyến sâu đậm. Người nghe dù chẳng thể thấu hết mọi tầng cảm xúc, nhưng vẫn cảm nhận được chút tình ý thiếu nữ nồng đượm bên trong, khiến tâm tư Diệp Hi Nhiễm thoáng chốc rối bời. Cô vừa định giữ chút rụt rè mà gật đầu, toan hỏi mượn nàng vài món đồ để che giấu thân phận thì...
Chiếc cổ vừa được thư giãn trong chốc lát bỗng bị ai đó vòng tay ôm lấy. Ngay sau đó, một xúc cảm mềm mại, ẩm ướt khẽ chạm nhanh vào cằm cô rồi lập tức rời đi. Nhanh như bị một chú ong mật châm nhẹ, Diệp Hi Nhiễm trong phút chốc còn chưa kịp ý thức được chuyện gì vừa xảy ra.
Mãi đến khi Nguyễn Tô Tô buông tay, đôi mắt tràn đầy ý xuân nhìn cô cười rạng rỡ, bàn tay còn khẽ chạm lên bờ môi như đang dư vị điều gì đó, cô mới sực tỉnh.
!!!
Diệp Hi Nhiễm bỗng thấy đầu óc minh mẫn lạ thường. Làm gì có chú ong mật nào ở đây, rõ ràng vừa rồi là Nguyễn Tô Tô thừa lúc cô đang phân tâm mà hôn trộm vào cằm cô!
Lại hôn cô nữa rồi!
Đây đã là lần thứ mấy rồi nhỉ? Đầu óc Diệp Hi Nhiễm đột nhiên trống rỗng, đến mức chẳng thể nhẩm tính nổi số lần. Xong rồi, cứ cái đà này chị ta sẽ được đằng chân lân đằng đầu mất thôi. Dù cô không hề phản cảm với nụ hôn của nàng, nhưng cũng không thể cứ để nàng chiếm thế chủ động mãi như vậy được?
Cô cũng phải hôn lại cho huề vốn chứ.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã khiến Diệp Hi Nhiễm giật mình kinh hãi. Sao cô lại có thể muốn chủ động hôn Nguyễn Tô Tô cơ chứ? Cô chưa bao giờ nảy sinh ý nghĩ này với Yên Yên, dù cả hai là bạn thân và thời gian quen biết, gắn bó còn lâu hơn cả Nguyễn Tô Tô. Vậy tại sao chỉ riêng với Nguyễn Tô Tô, cô lại nảy sinh h*m m**n kỳ lạ này? Thật chẳng hợp lý chút nào.
Hơn nữa, còn một vấn đề nan giải. Nguyễn Tô Tô đã hôn cằm cô, hôn cả... ngực cô... Vậy cô, rốt cuộc là muốn hôn vào đâu trên người chị đây?
Trong lúc suy tư, tâm trí Diệp Hi Nhiễm bất giác hiện lên gương mặt rạng rỡ như hoa đào, mềm mại và căng tràn sức sống của Nguyễn Tô Tô. Hiện lên cả khoảnh khắc nàng khẽ nhướng môi rồi dùng ngón tay trắng nõn v**t v* cánh môi mình ban nãy. Động tác ấy như được phóng đại, chậm rãi tái hiện khiến Diệp Hi Nhiễm nhìn rõ mồn một.
Nguyễn Tô Tô có phần nhân trung đầy đặn, đôi làn môi ửng hồng tự nhiên dưới ánh nắng, khẽ rung động khiến người ta chỉ muốn đưa tay lên nâng niu.
Nơi cô muốn hôn nhất, hóa ra lại chính là đôi môi của nàng.
Cô muốn được hôn môi Nguyễn Tô Tô, muốn kiểm chứng xem cảm giác ấy có giống như cô hằng tưởng tượng — mềm mại và ngọt ngào như mật ngọt hay không. Nguyễn Tô Tô luôn nói người cô tỏa ra hương thơm ngọt ngào, nhưng Diệp Hi Nhiễm thực sự cảm thấy, Nguyễn Tô Tô mới chính là người mang vị ngọt ấy.
......
Diệp Hi Nhiễm mải mê đuổi theo những luồng suy nghĩ hỗn độn, gương mặt bất giác trở nên nghiêm nghị. Cô hoàn toàn tách biệt với không gian xung quanh, chìm đắm vào thế giới nội tâm đơn độc, chẳng còn mảy may để tâm đến người và việc ngay bên cạnh mình.
Chính sự im lặng bất ngờ này đã khiến Nguyễn Tô Tô mất đi khả năng phán đoán. Nàng không thể thấu hiểu nổi ẩn ý trong sự im lặng ấy, cứ ngỡ rằng cô đang giận dữ, cảm thấy hành động đường đột vừa rồi của nàng là một sự xúc phạm.
Trước đây đã từng có một lần, Diệp Hi Nhiễm thay đổi thái độ ngay sau khi bị nàng hôn.
Nguyễn Tô Tô không muốn phải nếm trải cảm giác ấy thêm lần nào nữa. Nàng vội vàng chấn chỉnh tinh thần, lên tiếng xin lỗi nhằm xoa dịu tình hình.
"Nhiễm Nhiễm, chị xin lỗi, vừa rồi chắc là chị làm em sợ." nàng cắn môi, ánh mắt dán chặt vào Diệp Hi Nhiễm đầy lo lắng.
Diệp Hi Nhiễm bị tiếng gọi ấy kéo về thực tại. Theo phản xạ tự nhiên, cô nhìn chăm chằm vào đôi môi vẫn còn đỏ mọng của Nguyễn Tô Tô; trái tim cô bỗng thắt lại, rặng mây đỏ lập tức nhuộm thắm gương mặt. Cô cuống cuồng dời mắt đi chỗ khác, đến mức chẳng nghe lọt tai nửa câu sau của chị.
Sau khi nỗ lực trấn tĩnh lại tâm thần, cô mới cất giọng khàn khàn: "Tô Tô vừa nói gì cơ? Em... em nghe không rõ."
Thông qua hành vi né tránh ánh nhìn một cách quá đỗi lộ liễu của Diệp Hi Nhiễm, Nguyễn Tô Tô lập tức kết luận: Cô đang giận thật rồi. Nàng âm thầm tự trách mình vì đã có hành động thất lễ như vậy.
Sự đã rồi, nàng chỉ còn cách cố gắng cứu vãn. Nhưng việc Diệp Hi Nhiễm cố tình tảng lờ như không nghe thấy, phải chăng là cô không định truy cứu, hay là cô đang ngầm cảnh cáo nàng đừng lặp lại chuyện đó để tránh làm cô phật lòng? Nguyễn Tô Tô vốn thông tuệ là thế, giờ đây cũng phải rối bời trước những phản ứng kỳ lạ của em gái hàng xóm.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy, em hàng xóm nhỏ thật khó hiểu. Nàng cứ ngỡ mình đã bóc tách được lớp vỏ bọc cứng nhắc để chạm thấu nội tâm cô, nào ngờ Diệp Hi Nhiễm lại giống như một con búp bê Nga, mở ra lớp này lại thấy thêm lớp khác, cứ tưởng đã thấy đáy thì cô lại tặng cho nàng một điều bất ngờ mới, khiến nàng nhận ra mình đã quá chủ quan.
Thôi thì, Diệp Hi Nhiễm đã không muốn nhắc lại, nàng cũng sẽ không đề cập đến nữa. Tuy nhiên, nàng thấy vẫn cần thiết phải bày tỏ lý do đằng sau hành động của mình.
Nàng liếc nhìn gương mặt nghiêng nhu mì của cô, khẽ nói: "Chị chỉ là... vui quá thôi. Chị biết Nhiễm Nhiễm đối với chị rất tốt, không ngờ em còn có thể tốt với chị hơn cả những gì chị nghĩ."
Nguyễn Tô Tô không kìm lòng được mà nói thêm vài câu. Khi nhận ra mình lỡ lời, nàng lại thấy chẳng sao cả, dù sao đó cũng là những lời chân tình, để cô biết được cũng không có gì là không tốt.
"Em hiểu rồi."
Nàng nói bao nhiêu lời, Diệp Hi Nhiễm chỉ hờ hững đáp lại một câu, bình thản đến mức nằm ngoài dự kiến của Nguyễn Tô Tô. Nàng ngẩn người, quên cả phản ứng. Nàng thực sự muốn biết, liệu trong cơ thể Diệp Hi Nhiễm có phải vừa được thay thế bằng một linh hồn khác hay không.
Thực chất, Diệp Hi Nhiễm đang phải gồng mình che giấu sự hoảng loạn sau khi nhận ra bản thân có khao khát muốn hôn Nguyễn Tô Tô, nên cô chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến nỗi bất an của nàng. Cả hai đều mải mê che đậy sự thẹn thùng của chính mình mà chẳng ai nhận ra trạng thái tinh thần bất thường của đối phương.
Muốn nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh trớ trêu này, Diệp Hi Nhiễm lạnh mặt, nỗ lực duy trì vẻ trấn định mong manh. Cô quay đầu lại đối diện với Nguyễn Tô Tô, dùng chất giọng thản nhiên nhất có thể: "Chị có kính râm không? Cho em mượn một đôi."
"Có, có chứ, để chị đi lấy cho em." Nguyễn Tô Tô tuy không hiểu mục đích của cô nhưng vẫn nhanh chóng chạy vào phòng, dùng tốc độ nhanh nhất chọn ra một đôi kính mà nàng cho là đẹp nhất.
"Đây này, đôi này em đeo chắc chắn sẽ rất đẹp."
Nàng đặt đôi kính phẳng phiu trên lòng bàn tay đưa cho Diệp Hi Nhiễm, ánh mắt tràn đầy vẻ mong chờ. Nàng rất muốn thấy dáng vẻ của cô khi đeo nó lên.