Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Vậy... em về nhà trước nhé?" Diệp Hi Nhiễm nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, khẽ lên tiếng xác nhận lại với Nguyễn Tô Tô lần cuối.
"Được rồi, em có cần chuẩn bị gì thì cứ chuẩn bị trước đi, tối đến chị sẽ sang xem cùng em."
Diệp Hi Nhiễm khẽ "vâng" một tiếng rồi quay người bước đi, lòng không khỏi dấy lên chút thắc mắc. Xem phim kinh dị thôi mà, còn cần chuẩn bị gì nữa sao? Chẳng lẽ gan của Nguyễn Tô Tô lớn đến mức chị ấy thuộc kiểu người chuyên săn tìm những thử thách k*ch th*ch đến cực hạn? Hay lời nhắc chuẩn bị kia là ám chỉ cô nên tô điểm thêm cho bầu không khí rùng rợn thật đậm nét, vì bản thân bộ phim vốn dĩ đã không đủ để làm thỏa mãn chị ấy?
Một hồi suy diễn khiến Diệp Hi Nhiễm không khỏi há hốc mồm kinh ngạc. Nguyễn Tô Tô đúng là một kẻ máu mặt, thực sự quá đáng sợ.
Cô mang theo tâm thế ngỡ ngàng trở về nhà, trong lòng vừa có chút khiếp đảm, lại vừa nảy sinh một kiểu an tâm khác lạ. Nguyễn Tô Tô gan dạ hơn cô tưởng tượng rất nhiều!
Thời gian sau đó, cô dồn hết tâm trí vào việc cân nhắc nên bố trí địa điểm xem phim ra sao để vừa tôn lên không khí của tác phẩm, vừa mang lại cho Nguyễn Tô Tô một trải nghiệm hài lòng nhất. Mãi đến khi bóng đêm dần buông xuống, mọi thứ mới tạm gọi là hoàn tất.
Tà dương rút bóng, màn đêm phủ trùm, Nguyễn Tô Tô gõ cửa đúng hẹn. Thế nhưng vừa bước chân vào cửa, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Nguyễn Tô Tô suýt chút nữa thì hồn bay phách lạc, bản năng muốn rút chân chạy thẳng vì cứ ngỡ mình vừa lạc bước xuống âm tào địa phủ.
Trong phòng tuyệt nhiên không bật đèn, chỉ có mấy cây nến trắng muốt được thắp trên bàn trà giữa phòng khách. Ánh nến leo lét, lúc tỏ lúc mờ, hắt lên mặt tường những bóng hình chao đảo như sắp tan biến đến nơi.
Diệp Hi Nhiễm không biết kiếm đâu ra mấy tấm ga trải giường trắng muốt, treo lên rèm cửa che kín mít mọi ô cửa sổ. Ánh nến trắng hắt lên lớp vải trắng tinh, tạo nên một cảnh tượng lạnh lẽo đến rợn người. Chưa dừng lại ở đó, trên sàn nhà trước bàn trà còn đặt song song hai đôi giày cao gót, một đỏ một đen. Đỏ đến nhức mắt, đen đến thâm trầm. Cả hai đều đơn sắc, không một họa tiết trang trí, nhìn qua chẳng khác nào hai khối bóng ma đậm đặc chiếm giữ ngay trung tâm căn phòng, khiến người ta không thể nào phớt lờ.
Nếu chỉ có vậy thì còn chịu được, nhưng Diệp Hi Nhiễm còn đặt thêm một chiếc loa nhỏ, kết nối với điện thoại để phát bản nhạc cấm kỵ vẫn lưu truyền trên mạng: Chủ Nhật Buồn¹. Giọng hát ma mị, giai điệu quỷ quái cùng những ca từ mang sắc thái tuyệt vọng cứ thế luẩn quẩn, lấp đầy không gian.
Nguyễn Tô Tô dựng tóc gáy, nàng muốn chạy trốn ngay lập tức nhưng mười đầu ngón chân vì quá căng thẳng mà bấu chặt lấy đế giày, chẳng thể nhích nổi nửa bước. Nàng gào thét thầm lặng trong nước mắt: Tiểu Diệp hàng xóm chơi lớn quá rồi! Không phải bảo là sợ sao? Sợ mà còn có thể bài trí căn phòng thành cái kiểu âm phủ thế này chỉ để xem phim kinh dị thôi ư?
Nàng bắt đầu cảm thấy những lời Diệp Hi Nhiễm nói lúc trước có gì đó không đúng. Cô nàng này không phải đang tìm người dám đương đầu với thử thách k*ch th*ch, mà là chính mình muốn tìm cảm giác mạnh rồi bắt người khác làm bia đỡ đạn, hoặc giả là làm nhân chứng cho sự can đảm của cô.
"Tô Tô? Sao chị cứ đứng ở cửa mà không vào thế?" Diệp Hi Nhiễm hớn hở bước ra mời mọc, vẻ mặt háo hức như đã mong đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Nguyễn Tô Tô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, khó khăn nuốt nước miếng. Ánh mắt nàng đầy vẻ hốt hoảng, đảo qua những món đồ trang trí vừa khiến hồn vía nàng bay mất quá nửa, run rẩy cất lời: "Sao em... em lại bài trí căn phòng thành ra thế này?"
"Em đang định khoe với chị đây!"
Vừa nói, Diệp Hi Nhiễm vừa vòng ra sau lưng nàng, bày ra dáng vẻ của một bà chủ nhà hiếu khách, nửa đẩy nửa dắt đưa nàng vào phòng khách: "Chị xem em trang trí có ổn không? Không khí kinh dị thế này là đủ tầm để 'xứng đôi' với mấy khung hình trong phim rồi chứ?"
"Xứng... thực sự là quá xứng luôn."
Nguyễn Tô Tô mấp máy đôi môi, rặn ra từng chữ qua kẽ răng. Nàng thực sự muốn thốt lên rằng, cái tư thế này mà đặt thêm một tấm di ảnh lên bàn trà nữa thì đúng là "hoàn hảo", nàng nhìn thấy chắc sẽ không nhịn được mà quỳ xuống dâng hoa ngay tại chỗ mất.
"Chúng ta... xem phim gì đây?" Nguyễn Tô Tô kín đáo nắm chặt lấy tay Diệp Hi Nhiễm, tham lam cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô.
Nàng kinh hãi nhìn mấy cây nến trắng, lòng bàn chân bỗng dâng lên một luồng khí lạnh lẽo vô tận. Rõ ràng là ánh nến tỏa nhiệt, nhưng nàng lại cảm thấy cả căn nhà chỗ nào cũng lạnh buốt, như thể có vô số cơn gió độc đang bằng cách nào đó xuyên qua những ô cửa sổ đóng kín để lùa vào trong.
"Phim Lời nguyền (Ju-on)! Chị xem qua chưa?"
"Chị có nghe tên, nhưng chưa xem bao giờ." Nguyễn Tô Tô lắc đầu.
"Vậy thì vừa khéo, cả hai chúng mình đều chưa xem, chẳng lo bị ai tiết lộ nội dung trước. Cứ thế mà giữ tâm thế tò mò để thưởng thức thôi."
Diệp Hi Nhiễm nhớ lại bản tóm tắt, thấy cốt truyện cũng không tệ. Cô nghĩ thầm nếu bỏ qua những cảnh phim hù dọa thì đây cũng chỉ là một bộ phim bình thường thôi. Có một Nguyễn Tô Tô dũng cảm ngồi cạnh, gặp cảnh đáng sợ cô cũng chẳng lo.
"Thưởng thức phim..." Nguyễn Tô Tô khẽ lặp lại, nàngcảm thấy mình khó lòng mà thưởng thức nổi. Hy vọng đến lúc đó nàng có thể nhịn được mà không hét toáng lên là may lắm rồi.
"Chúng mình ra sofa ngồi đi."
Dứt lời, Diệp Hi Nhiễm kéo Nguyễn Tô Tô lại phía sofa. Cô đã cẩn thận trải sẵn một lớp đệm êm ái cùng một chiếc chăn bông mềm mại ở đó. Cô nghe nói phim kinh dị thường mang lại hiệu quả làm mát tự nhiên, nhất là vào đêm muộn, cảm giác lạnh sống lưng sẽ càng rõ rệt. Nếu thấy lạnh có thể đắp chăn cho ấm, còn nếu gặp cảnh quá hãi hùng không dám nhìn thẳng thì cứ trùm kín đầu, đợi cảnh đó qua đi lại chui ra xem tiếp. Tóm lại, chiếc chăn này đóng vai trò tối quan trọng, không thể thiếu và cũng không ai có thể thay thế.
Diệp Hi Nhiễm trải rộng chiếc chăn, dựng nó thành một hình vòm như căn lều dã ngoại, để trống một khoảng lớn ở giữa đủ cho hai người ngồi. Cô dìu Nguyễn Tô Tô ngồi vào trong trước, ra hiệu rằng trong tình huống khẩn cấp, chỉ cần hai tay túm lấy mép chăn kéo lên trùm kín đầu là có thể tự đánh lừa bản thân rồi.
"Chị ngồi đây đợi em một lát, em đi lấy cái giá đỡ." Như vậy họ có thể rảnh tay xem phim mà không cần thay phiên nhau cầm chiếc iPad nặng trịch.
Nói đoạn, cô buông tay Nguyễn Tô Tô ra để bước đi. Khoảnh khắc lòng bàn tay bị bỏ lại, hơi ấm biến mất, bóng dáng Diệp Hi Nhiễm cũng sắp sửa rời khỏi tầm mắt. Bên tai nàng giờ chỉ còn lại tiếng nhạc quỷ dị và tiếng gió hun hút rít qua như đang thổi vào tận trong tâm can.
Nàng nhìn lên bức tường, ánh lửa từ hàng nến đan xen tạo thành những bóng hình méo mó, nhìn kỹ lại trông giống như những khuôn mặt người dị dạng với ngũ quan lệch lạc. Những khuôn mặt ấy vặn vẹo, không ngừng di động, đôi khi há miệng to hoác như những hố sâu thăm thẳm. Chỉ nhìn một cái thôi, Nguyễn Tô Tô đã cảm thấy mình như sắp bị cái miệng khổng lồ đó nuốt chửng không còn một mẩu xương.
Đáng sợ quá! Nàng không thể ở lại đây một mình, dù chỉ một giây thôi cũng không chịu nổi.
Đuôi mắt Nguyễn Tô Tô đỏ hoe, nàng không kịp suy nghĩ gì thêm, cơ thể đã hành động nhanh hơn cả đại não. Nhìn bóng lưng Diệp Hi Nhiễm, nỗi hoảng loạn dâng lên tột cùng, trong đầu nàng chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Cô ấy định đi, cô ấy muốn bỏ lại mình một mình ở đây!
Không được...
Nàng vội vàng vươn tay ra, giữ chặt lấy cánh tay Diệp Hi Nhiễm ngay khi cô vừa định bước đi, ngăn cô lại bằng một giọng điệu kiên định, không cho phép khước từ: "Chị đi lấy cùng em."
Diệp Hi Nhiễm ngẩn người ra một lát. Nguyễn Tô Tô hôm nay sao lại dính người thế nhỉ? Nhưng cô cũng không phản đối, chỉ đáp nhẹ: "Vâng."
Cô dẫn Nguyễn Tô Tô vào phòng lấy giá đỡ. Trong phòng cũng không bật đèn để hưởng ứng cái bầu không khí kinh dị mà chị hàng xóm từng gợi ý. Ngoài phòng khách ra, mọi ngóc ngách khác trong nhà đều chìm trong bóng tối đen đặc. Riêng về chiếc giá đỡ iPad, vì ngày nào cũng dùng nên cô biết rõ vị trí của nó, dù không bật đèn vẫn có thể lấy được dễ dàng.
"Lấy được chưa em?"
Trong bóng tối đặc quánh, Nguyễn Tô Tô nắm chặt lấy cánh tay cô. Nàng không nhìn rõ cử động của Diệp Hi Nhiễm, chỉ cảm nhận được cô khẽ khom người xuống.
"Lấy được rồi, chúng mình ra thôi."
"Ừ."
Nguyễn Tô Tô vẫn cẩn trọng níu lấy tay Diệp Hi Nhiễm không rời nửa bước, cùng cô đi ngược trở ra phòng khách, rồi cả hai cùng chui vào khoảng trống phía dưới chiếc chăn đã được dựng sẵn.
Diệp Hi Nhiễm ấn sáng màn hình iPad, thuần thục mở ứng dụng video, chọn bộ phim trong danh sách đã lưu rồi nhấn nút bắt đầu. Tiếp đó, cô xoay ngang màn hình, để chế độ toàn cảnh rồi đặt ngay ngắn lên giá đỡ.
"Phim bắt đầu rồi nhé." Diệp Hi Nhiễm trịnh trọng thông báo. Cô vô thức ngồi thẳng lưng, đầy vẻ mong chờ vào những thước phim sắp hiện ra.
Ở phía bên kia, vừa nghe thấy giai điệu mở màn của bộ phim, trái tim Nguyễn Tô Tô đã bắt đầu vận hành với tốc độ cao, nhịp đập nhanh gấp đôi bình thường. Nàng cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang nóng lên hầm hập. Từng tế bào trong người như đang gào thét đòi đào tẩu khỏi cái không gian âm phủ đáng sợ này để trở về với cuộc sống nhân gian ấm áp, tươi đẹp.
Nàng bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ nhận lời Diệp Hi Nhiễm. Trong vô thức, nàng dời sự chú ý khỏi màn hình kinh dị để quan sát mọi thứ từ cô gái bên cạnh. Lúc này nàng mới nhận ra, chính cái không gian xem phim chật hẹp mà Diệp Hi Nhiễm dựng lên đã kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Hiện tại, dù cơ thể họ chưa chạm hẳn vào nhau nhưng cũng chỉ cách một khoảng nhỏ có thể bỏ qua. Nàng có thể nhìn rõ những sợi tóc con mới mọc trên đầu cô, hàng lông mi dài mảnh từng sợi rõ rệt, và bờ môi hồng nhuận khép mở tự nhiên. Trông thật là... dễ hôn. Không biết nếu chạm vào thì sẽ có vị gì nhỉ?
Nguyễn Tô Tô thoáng ngẩn ngơ trước ý nghĩ táo bạo của chính mình, nhưng rồi nàng nhanh chóng thấy đó là chuyện thường tình. Cô em hàng xóm này vốn dĩ chỗ nào cũng đẹp, chỗ nào cũng có sức hút mãnh liệt với nàng. Dù cô chỉ ngồi yên bên cạnh chẳng làm gì, ánh mắt nàng vẫn không tự chủ được mà dừng lại trên người cô, hệt như lúc này đây. Giữa muôn vàn sự vật phản chiếu, cô luôn là người rạng rỡ nhất.
Nàng mải mê ngắm nhìn Diệp Hi Nhiễm, còn Diệp Hi Nhiễm lại dồn hết tâm trí vào bộ phim. Cậy có một Nguyễn Tô Tô gan dạ ở bên, cô không hề xao nhãng mà tập trung cao độ vào từng diễn biến của cốt truyện.
Phần mở đầu kết thúc, bộ phim đi vào tình tiết của câu chuyện thứ nhất.
Lời đồn kể rằng tại ngoại ô Tokyo có một căn nhà ma ám u ám, bất kỳ ai bước chân vào đó đều tử vong hoặc mất tích một cách kỳ lạ. Năm xưa, chủ nhân căn nhà bỗng nhiên phát điên, sát hại vợ rồi tự sát, đứa con trai 6 tuổi cũng biến mất không dấu vết, không ai biết chuyện gì đã thực sự xảy ra. Căn nhà ấy tích tụ một luồng oán khí ngút trời.
Nữ chính Rika trong một lần đi l*m t*nh nguyện đã vô tình lạc vào căn nhà này. Cô kinh hoàng phát hiện một cậu bé sắc mặt tái nhợt với đôi nhãn cầu đen ngòm, to lớn xuất hiện lặng lẽ ngay sau lưng mình, nhìn cô bằng ánh mắt đầy bí ẩn và quỷ dị.
Rika bàng hoàng. Diệp Hi Nhiễm ngồi trước màn hình cũng không bỏ lỡ khoảnh khắc ấy. Khi thấy cậu bé hiện ra bất thình lình, cô cảm giác như đứa trẻ đó không chỉ nhìn nữ chính mà còn đang trân trối nhìn thẳng vào mình, khiến hồn vía cô muốn bay lên tận mây xanh.
"Á!"
Cô đưa tay che kín mắt, không kìm được mà hét lên một tiếng. Theo bản năng, cô quay sang nhìn Nguyễn Tô Tô bên cạnh, thút thít nói: "Đáng sợ quá Tô Tô ơi... Cậu bé đó chính là con trai của chủ nhà lúc đầu đúng không? Chị có thấy không? Em cảm thấy... nó không phải người sống đâu."
Diệp Hi Nhiễm run rẩy nói xong, lặng lẽ nghiêng đầu chờ xem phản ứng của Nguyễn Tô Tô. Cô thoáng thấy đường quai hàm căng chặt đầy mạnh mẽ của nàng. Những đường nét lưu loát ấy trông giống hệt như một nhân vật chính diện, dù gặp phải cảnh tượng kinh hãi trong phim vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh để xử lý mọi việc một cách tỉ mỉ.
Lòng Diệp Hi Nhiễm bỗng thấy yên ổn lạ thường. Đúng vậy, Nguyễn Tô Tô chính là người tràn đầy chính khí như thế. Có chính khí ở bên, mọi hơi hướm bất an từ phim kinh dị đều sẽ bị tiêu diệt sạch sành sanh.
CHÚ THÍCH
[1] Chủ Nhật Buồn: Tên một bài hát nổi tiếng của nhạc sĩ người Hungary - Rezső Seress sáng tác năm 1933. Bài hát này được mệnh danh là "Bài hát tự sát" do gắn liền với nhiều giai thoại về các vụ tự tử diễn ra tại châu Âu và Mỹ ngay sau khi nghe giai điệu này. Trong văn chương, cụm từ này thường dùng để ám chỉ một không gian u uất, bế tắc hoặc báo hiệu điềm gở.