Mỹ Vị Nhà Bên - Trĩ Nhiêu Tiểu Bính Càn

Chương 59

Trước Tiếp

"Nguyễn Tô Tô, mau kéo rèm lên đi!"

Diệp Hi Nhiễm gần như suy sụp, cô cố kìm nén tông giọng của mình, nhưng thực tế cô chỉ muốn hét lên thật to và lập tức tháo chạy khỏi căn phòng này ngay tức khắc.

"Ơ... ừ." Nguyễn Tô Tô không dám chậm trễ, vội vàng dò dẫm bò về phía đầu giường.

"Nhanh lên!"

Diệp Hi Nhiễm thúc giục thêm lần nữa, cô cảm thấy mỗi một giây lúc này đều dài đằng đẵng như cả thế kỷ.

Nguyễn Tô Tô khẽ rùng mình, nàng nghe ra sự bực bội trong giọng nói của đối phương nên cuống quýt dùng cả chân lẫn tay bò lên giường, vươn hai tay quờ quạng khắp nơi, cuối cùng cũng chạm được vào chiếc điều khiển.

Thế là ngay khi tiếng nói của Diệp Hi Nhiễm vừa dứt, một trận rung động cơ khí vang lên, tấm rèm thong thả được kéo ra. Ánh sáng từ cửa sổ bắt đầu len lỏi vào phòng, mang lại ánh sáng cho cả hai.

Khi vầng sáng đột ngột ập tới, cả hai đều không tự chủ được mà dùng tay che mắt. Việc ở trong bóng tối quá lâu khiến đôi mắt đã thích nghi với bóng đêm, giờ tiếp xúc lại với ánh sáng nên có phần không quen.

Diệp Hi Nhiễm vì thế mà nán lại thêm một chút, đợi đôi mắt thích ứng với ánh sáng rồi mới định rời đi. Nguyễn Tô Tô chớp lấy khoảng thời gian ấy để tự kiểm điểm, nàng lên tiếng xin lỗi: "Chị xin lỗi Nhiễm Nhiễm, vừa rồi chị... chị đã quá thất lễ."

"Em muốn mắng chị thế nào cũng được, đều là lỗi của chị. Nếu em thấy mắng vẫn chưa hả giận thì đánh chị cũng được, đấm hay đá chị đều chịu hết." Dứt lời, Nguyễn Tô Tô hơi đổ người về phía trước, bày ra bộ dạng biết sai và sẵn sàng chịu phạt, thái độ vô cùng thành khẩn.

Trước mắt Diệp Hi Nhiễm lúc này là cái đầu bù xù của Nguyễn Tô Tô. Cô bỗng thấy buồn cười, cảm giác nặng nề cũng vơi đi bớt. Lòng bàn tay cô chợt nóng lên và ngứa ngáy, một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cô muốn đặt tay lên đầu nàng.

Ừm, vừa rồi Nguyễn Tô Tô nói thế nào nhỉ? Có thể mắng, có thể đánh, vậy thì cô cứ đường hoàng mà thực hiện quyền lợi của mình thôi.

Diệp Hi Nhiễm không nhịn nữa, cô giơ tay lên, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Nguyễn Tô Tô một cú thật kêu. Nguyễn Tô Tô không ngờ cô lại ra tay nhanh như vậy, vị trí bị đánh cũng nằm ngoài dự đoán nên nànghoàn toàn không phòng bị, lập tức ôm đầu rụt lại, kêu oai oái vì đau.

"Tê... đau quá!"

Nàng vừa than vãn vừa lén quan sát biểu cảm của Diệp Hi Nhiễm, thầm đoán xem sau khi trút giận thì tâm trạng cô có khá lên chút nào không. Nhưng Diệp Hi Nhiễm lại bắt đầu trưng ra bộ mặt vô cảm, khiến nàng chẳng thể nhìn ra được điều gì.

Thấy dáng vẻ ôm đầu kêu la của Nguyễn Tô Tô thực sự rất buồn cười, sự bài xích của Diệp Hi Nhiễm đối với chuyện vừa xảy ra cũng không còn mãnh liệt như trước. Cô cố gắng trấn tĩnh lại để đầu óc có thể tỉnh táo tiếp nhận thông tin. Cuối cùng, cô cũng đủ dũng khí để hỏi ra câu hỏi vừa khiến cô xấu hổ vừa thắc mắc bấy lâu:

"Tô Tô, tại sao... chị lại hôn em?"

Cô chắc chắn rằng vừa rồi Nguyễn Tô Tô đã hôn mình. Dẫu lần đầu có thể là tai nạn, nhưng lần thứ hai, rõ ràng nàng đã chủ động ngậm lấy vùng da nhạy cảm của cô. Cô không hiểu nổi nàng đã mang tâm tư gì mà lại làm ra hành động khó hiểu như thế.

Hôn...

Bị Tiểu Diệp dùng đúng từ ngữ này để khái quát lại, trong phút chốc, Nguyễn Tô Tô cảm thấy mọi tâm tư thầm kín của mình đều bị phơi bày sạch sẽ. Đầu óc nàng cứng đờ, đôi tay đang ôm đầu cũng vô thức buông thõng xuống eo. Hàng vạn cách trả lời lướt qua trong đầu, nhưng cuối cùng nàng vẫn chọn cách đối diện thật lòng với tình cảm của mình.

Nàng khẽ cong môi, để lộ ra khía cạnh kiều diễm nhất của bản thân. Đôi mắt nàng lúng liếng như tơ, mang theo một thoáng nhìn đầy ý tứ hướng về phía Diệp Hi Nhiễm, cố gắng che giấu sự hoảng loạn và bất an trong lòng: "Nếu chị nói rằng... vì chị không kìm lòng được thì sao?"

"Không... không kìm lòng được?" Gương mặt Diệp Hi Nhiễm đỏ bừng lên, cô run giọng lặp lại lời chị.

Nguyễn Tô Tô lúc này cũng đỏ mặt tía tai. Mũi tên đã đặt trên dây, không thể không bắn.

Cả hai gương mặt đều đỏ rực, đối diện với nhau không quá hai giây là ánh mắt lại vội vàng lảng tránh, rồi ngay sau đó lại thẹn thùng mà quấn quýt lấy nhau, cứ thế lặp đi lặp lại. Có vẻ như sau khi chuyện hôn được nói trắng ra, cả hai đều chẳng thể nhìn nhau bằng ánh mắt bình thường được nữa.

Chỉ một ánh mắt vô tình chạm nhau cũng đủ khiến tim cả hai loạn nhịp.

"Nhiễm Nhiễm, có lẽ em không biết lúc đó em trông đẹp đẽ và cuốn hút đến nhường nào đâu."

Nguyễn Tô Tô bỗng khựng lại. Nói được đến đây đã ngốn hết toàn bộ dũng khí của nàng, những lời tiếp theo thực sự quá đỗi thẹn thùng. Nàng khẽ hé môi nhưng chỉ có thể hớp lấy từng ngụm khí lạnh, chẳng thể thốt nên lời.

Chưa bao giờ nàng nghĩ rằng mình cũng có lúc nhút nhát đến thế. Nhớ lại trước kia, nàng vẫn thường thầm cười nhạo cô em hàng xóm nhát gan, hở chút là bị dọa sợ. Giờ đây, nàng thấy xấu hổ vô cùng, chỉ muốn tự đấm mình một trận vì cái thói tự cao tự đại rồi lại phải cuống cuồng xin lỗi người ta. Tiểu Diệp đâu có nhát, rõ ràng là nàng nhát hơn cô ấy nhiều!

"Là do chị bị ma quỷ ám ảnh nên mới gây ra rắc rối cho em. Hy vọng em đừng để tâm quá nhiều, chúng ta vẫn cứ như trước đây, là bạn tốt của nhau, có được không?"

Cuối cùng, Nguyễn Tô Tô đành nén lại những lời chưa kịp nói mà thốt ra như vậy. Thực tâm nàng muốn nói rằng: [Là do chị không kìm lòng được, là do chị tâm trí không kiên định, là chị đã vượt quá giới hạn vì muốn được thân mật với em.]

Diệp Hi Nhiễm nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe, cô cố gắng phân tích logic trong lời nói của Nguyễn Tô Tô nhưng cứ thấy có gì đó sai sai. Vì ngã vào lòng cô, thấy cô đẹp nên mới muốn hôn? Nhưng lúc đó tối đen như mực, có nhìn thấy cái gì đâu? Cái lý do thấy đẹp nghe cứ như đùa vậy.

Thế nhưng ở một khía cạnh khác, cô có thể cảm nhận được lời khen của Nguyễn Tô Tô hoàn toàn xuất phát từ lòng thành, không hề có chút giả tạo. Chính những yếu tố mâu thuẫn này càng khiến cô không tài nào nhìn thấu được tâm tư thực sự của nàng, cũng chẳng thể đoán nổi vì sao nànglại không kìm lòng được mà hôn mình. Những sự việc liên tiếp xảy ra tựa như một nút thắt rối rắm và chặt chẽ, cô nhất thời chưa thể tháo gỡ ngay được, cũng chẳng biết phải đáp lại Nguyễn Tô Tô thế nào cho phải.

"Chị đừng nói nữa, em muốn yên tĩnh một mình."

"Chắc nộp tiền điện cũng thành công rồi."

"Những lời chị vừa nói em đều sẽ ghi nhớ, để em về nhà suy nghĩ kỹ đã."

"Được rồi..."

Nguyễn Tô Tô chẳng thể ngăn cản, mà cũng không nỡ ngăn cản. Tiểu Diệp hàng xóm thực sự cần thời gian để tiêu hóa hết mọi chuyện.

Tấm rèm đã được kéo ra hoàn toàn, căn phòng lại khôi phục vẻ sáng sủa vốn có. Nắng vàng rực rỡ từ cửa sổ rót vào, sưởi ấm cả gian phòng. Lớp áo trên người cũng bị nắng hun đến ấm sực, hơi thở tràn ngập mùi hương của nắng sớm.

Diệp Hi Nhiễm cuống cuồng đến mức tay chân lóng ngóng. Cô dùng tư thế gần như là vắt chân lên cổ mà chạy, lao vút từ phòng ngủ ra phòng khách, giật cửa nhà Nguyễn Tô Tô rồi biến mất hút nơi hành lang tầng 14.

Đến khi Nguyễn Tô Tô nghe thấy tiếng đóng cửa dồn dập rồi hậu tri hậu giác đuổi theo thì đã muộn một bước, chẳng còn thấy bóng dáng cô đâu nữa. Hành lang vắng lặng như tờ, đến một con muỗi cũng chẳng thấy tăm hơi, cứ như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

"Chạy nhanh thật đấy, chắc thỏ cũng chẳng đuổi kịp mất?"

Nguyễn Tô Tô thở dài một tiếng rồi trở vào trong, đóng cửa lại với một nỗi lòng nặng trĩu. Nàng bắt đầu lo lắng, không biết sáng mai chạy bộ, Tiểu Diệp có còn xuất hiện đúng hẹn hay không.

...

Vừa về đến nhà, trái tim Diệp Hi Nhiễm dường như mới bắt đầu cảm nhận được hết thảy những gì vừa diễn ra trong bóng tối ban nãy. Nó bắt đầu đập liên hồi theo tâm trạng đang rối bời của cô. Từng nhịp, từng nhịp một như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, vừa căng thẳng, vừa ngạt thở, nhưng lại đầy mạnh mẽ. Mọi cảm xúc trong lòng cô đều bị khuấy động lên.

A a a a a a!

Diệp Hi Nhiễm áp hai tay lên má, gào thét không thành tiếng.

Nguyễn Tô Tô nói nàng không kìm lòng được! Rốt cuộc là thế nào cơ chứ?!! A a a a!!

Rõ ràng mỗi chữ Hán nàng nói cô đều biết và hiểu nghĩa, nhưng tại sao khi ghép thành một câu ngắn gọn như vậy, cô lại nghe mà chẳng thể thông? Cứ như thể cô chưa từng được đi học vậy, bài tập đọc hiểu này thực sự quá khó với cô rồi. Nguyễn Tô Tô rốt cuộc làm sao có thể thốt ra những lời đó một cách nhẹ tênh như vậy chứ?

Cùng là con gái với nhau, sao lại có chuyện không kìm lòng được cơ chứ?

Dẫu là với chị gái hay với Hàm Yên, cô cũng chưa từng thân mật đến mức ấy. Cô thấy các cô gái khác đi dạo phố vẫn thường nắm tay hay khoác vai, ôm eo nhau, những điều đó hoàn toàn bình thường và dễ hiểu. Thế nên khi Nguyễn Tô Tô có những hành động tương tự, cô tuy không quen nhưng cũng không hề bài xích, bởi cô biết đó là khoảng cách giao tiếp thông thường giữa những người bạn gái thân thiết.

Nhưng cô chưa từng thấy bạn bè nào lại đi hôn cổ, lại còn ngậm lấy vùng da mềm mại dưới xương quai xanh của nhau cả.

Ngay cả sự thân mật giữa chị Kiều Kiều và chị Nguyệt, cô cũng chỉ được nghe kể lại chứ chưa từng tận mắt chứng kiến. Mà hai chị ấy như vậy là vì họ yêu nhau, lại còn là vợ vợ hợp pháp đã được Cục Dân chính chứng nhận, danh chính ngôn thuận thuộc về nhau trước sự chứng kiến của cả nước. Vì thế, họ làm gì cũng là lẽ thường tình.

Còn cô và Nguyễn Tô Tô chỉ là bạn tốt, vẫn chưa đến mức... chưa đến mức là người yêu của nhau.

Một cơn đau đầu bất chợt ập tới, Diệp Hi Nhiễm đau khổ vò đầu bứt tai.

"Đau quá đi mất."

Cô nghĩ đến mức đầu óc muốn nổ tung. Bị cơn đau hành hạ, Diệp Hi Nhiễm cảm thấy tốt nhất nên tạm gác vấn đề này sang một bên, thử tập trung vào việc khác xem sao.

Cô xoa xoa thái dương, vô tình liếc thấy công tắc đèn trên bức tường ngăn cách giữa cửa ra vào và phòng khách. Cô chợt nhớ ra lý do mình sang nhà Nguyễn Tô Tô là vì mất điện, nên mới thuận thế sang đó xài ké điều hòa. Đã qua lâu như vậy, chắc hẳn là có điện rồi.

Cô bước nhanh tới trước công tắc, vươn tay nhấn nhẹ.

Tạch.

Bóng đèn vụt sáng, dường như muốn tranh đua ánh sáng với cả mặt trời bên ngoài. Tiến thêm vài bước, màn hình điện tử trên tủ lạnh cũng đã hiển thị nhiệt độ và vận hành trơn tru, các thiết bị điện khác cũng bắt đầu hoạt động trở lại như bình thường.

Diệp Hi Nhiễm bật điều hòa phòng khách rồi gieo mình xuống sofa, ôm chặt lấy chiếc gối ôm thơm tho kê dưới cánh tay, vùi mặt vào đó như muốn trốn tránh thực tại. Thế nhưng cứ hễ nhắm mắt lại là những hình ảnh vừa rồi lại hiện ra mồn một. Cảm giác ấm áp, ướt át nơi cổ và trước ngực vẫn cứ quẩn quanh, khiến cô chẳng thể nào quên được.

"Phiền quá đi mất!"

Diệp Hi Nhiễm nhăn mặt r*n r*. Cô thực sự muốn vác gậy xông sang nhà bên tẩn cho Nguyễn Tô Tô một trận, để hình bóng nàng đừng có lượn lờ trước mắt cô nữa. Là mỹ nữ thì nhìn mãi cũng thấy phiền thôi!

Lúc này, ngay cả việc vùi mặt trốn tránh cũng chẳng xong. Cô ngẩng đầu khỏi gối ôm, chán nản lật xem điện thoại, lướt qua đủ thứ tin tức kỳ quặc trên mạng. Trên thanh thông báo hiện lên một tin nhắn mới, cô gạt xuống định xóa hết các thông báo đẩy thì phát hiện Lại Hàm Yên đã gửi cho mình một tin nhắn từ trước. Cô vội vàng bấm vào xem.

【Lần trước cậu hỏi tớ có nên đi tham gia hội ký tặng không đó? Nhớ biên tập bảo ngày hai mươi phải trả lời mà, tớ thấy sắp đến ngày rồi nên hỏi xem cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?】

Diệp Hi Nhiễm nắm chặt điện thoại, đọc đi đọc lại từng chữ trong tin nhắn nhưng không lập tức hồi âm. Bên tai cô lúc này dường như vẫn vang vọng đủ mọi thanh âm của Nguyễn Tô Tô. Khi thì tràn đầy khao khát, lúc lại quyến rũ, có khi lại tinh nghịch, chúng hội tụ thành một dòng suối nhỏ, cứ thế tuôn chảy không dứt.

Trước Tiếp