Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Vào nhà đi."
Nguyễn Tô Tô mở cửa, tiên phong bước vào rồi lấy từ tủ giày ra hai đôi dép lê mới tinh đưa cho hai người.
"Chị mua loại kích cỡ tự do (freesize) nên Tiểu Xán đi chắc sẽ hơi rộng, còn Nhiễm Nhiễm cứ đi thử xem sao. Nếu không vừa chân thì tạm chấp nhận hôm nay nhé, mai em sẽ đi mua đúng cỡ của hai đứa về."
Từ Quang Xán nhanh nhảu xỏ chân vào thử trước. Diệp Hi Nhiễm đi sau khép cửa lại, cũng cởi giày rồi xỏ chân vào đôi dép lê, nào ngờ... lại vừa vặn đến lạ kỳ. Cô ướm thử, bước đi vài vòng trên sàn nhà, cảm giác rất êm ái, dép không bị tuột cũng không hề vướng víu, bước đi vô cùng chắc chắn.
Thử xong phần mình, cô quay sang nhìn Từ Quang Xán thì không nhịn được cười trước cảnh tượng khá hài hước. Bàn chân của cậu nhóc ước chừng nhỏ hơn đôi dép tận một phần ba! Vì Nguyễn Tô Tô mua loại cỡ lớn dành cho nam giới trưởng thành, mà tầm vóc của Tiểu Xán vẫn chưa tới tầm đó, nên hễ cậu cử động nhẹ là đôi dép lại chực chờ tuột ra, bước đi cực kỳ vất vả vì không kiểm soát nổi điểm tiếp đất.
Nguyễn Tô Tô nhìn mà không đành lòng: "Thôi, em cứ đi lại giày cũ của mình đi. Cứ cố đi đôi dép này, chị chỉ sợ em ngã ra đấy thì khổ."
"Đúng là khó điều khiển thật ạ." Từ Quang Xán gật đầu lia lịa, đổi lại đôi giày của mình xong mới thấy nhẹ nhõm hẳn.
Cậu nhóc xách đống nguyên liệu mua ở siêu thị đặt lên bàn, rồi bắt đầu ngó nghiêng khắp nhà với vẻ mặt hừng hực khí thế: "Chị Tô Tô ơi, giờ mình làm món gì ăn trước đây?"
Nguyễn Tô Tô liếc nhìn đồng hồ treo tường để tính toán thời gian: "Giờ mới chưa đầy hai giờ chiều. Món chính là cá hầm cải chua thì đợi đến gần giờ cơm tối hãy làm. Giờ chị em mình bắt tay vào làm mấy món bánh ngọt em thích trước, coi như đồ ăn vặt lót dạ. Ăn không hết em có thể mang về nhà, hoặc mang đến trường nhâm nhi lúc ra chơi."
"Tuyệt quá! Chị Tô Tô làm nhiều nhiều một chút nhé, chắc phải đến cuối tuần sau em mới lại được qua đây, tận một tuần lễ nữa, lâu lắm luôn!"
"Bánh quy thì chị nướng nhiều cho em được, chứ mấy món kia hạn sử dụng ngắn, lại phải ăn lúc còn tươi mới là ngon nhất nên không làm quá nhiều được đâu. Cứ cách một quãng thời gian em lại qua đây ăn, như vậy mới thấy ngon miệng và không bị chán đồ chị làm."
Từ Quang Xán cảm thấy lý lẽ của chị họ có chút chưa đúng, cậu vặn lại ngay: "Em ăn cơm ba mẹ nấu mười mấy năm nay có chán bao giờ đâu, đồ chị Tô nấu thì làm sao mà chán nổi ạ, số lần em được ăn món chị làm còn chẳng bằng một góc bữa cơm ở nhà nữa là."
Nguyễn Tô Tô ngẩn người mất nửa giây, không ngờ mình lại bị cái lý luận trẻ con ấy thuyết phục một cách kỳ diệu.
Nàng khẽ lắc đầu, lùa Từ Quang Xán ra phía chiếc bàn lớn đặt ở phòng khách: "Đợi ở đây, chị đi lấy dụng cụ. Trước tiên chị dạy em làm sữa đông hai tầng, món này vừa đơn giản vừa nhanh, học xong em về làm cho ba mẹ ăn, nịnh cho hai người vui vẻ khéo lại được thêm tiền tiêu vặt đấy." Nguyễn Tô Tô đột ngột nảy ra ý tưởng đầy thú vị.
Mắt Từ Quang Xán sáng rực lên như vừa được khai sáng, cậu nắm chặt nắm đấm đầy quyết tâm: "Sao em không nghĩ ra nhỉ! Chị Tô đúng là thiên tài, phương diện nào cũng lợi hại hết, lần này em nhất định phải học thêm được vài chiêu từ chị mới được."
"Đừng có ở nhà dì út mà khai tên chị ra là được, cứ bảo là em tự ngộ ra ấy..." Nguyễn Tô Tô khẽ đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, rồi bắt đầu đi tìm dụng cụ và nguyên liệu làm bánh. Lúc đi ngang qua Diệp Hi Nhiễm đang ngồi ở bàn ăn, nàng cúi người xuống nói khẽ vào tai cô: "Nếu chị không muốn làm điểm tâm cùng bọn em thì cứ tự nhiên tham quan nhà nhé. Em phải tiếp đãi vị 'công thần' này một chút, tiệc mừng công không thể làm qua loa được."
Diệp Hi Nhiễm: "..."
Nguyễn Tô Tô gọi nhóc con kia là "công thần".
Là "công thần" đã mở ra cánh cửa định mệnh dẫn cô đến với những cơn ác mộng rèn luyện thể lực thì có ——
Cô mấp máy đôi môi còn đang run rẩy: "Lát nữa chị sẽ nhập hội cùng mọi người sau." Dứt lời, cô chỉ tay về phía căn phòng đang khép hờ, nơi không rõ công năng là gì: "Căn phòng này, chị có thể vào tham quan được không?"
Nãy đi ngang qua phòng khách, cô thấp thoáng thấy bên trong có giá sách, trên một ngăn có đặt dãy truyện tranh với màu bìa trông rất giống tập truyện cô từng xuất bản, nhưng chưa dám khẳng định chắc chắn. Cô muốn vào xem để xác thực phán đoán của mình.
"Phòng đó là thư phòng, bên trong cất giữ những cuốn sách em rất yêu thích và dày công sưu tầm, nếu thấy buồn chị cứ tự nhiên xem nhé."
Trong phòng chẳng có gì khuất tất, tất cả đều là những báu vật được nàng trân trọng giữ gìn. Nguyễn Tô Tô tin rằng một người vẽ truyện tranh như cô cũng là người yêu sách, nên vui vẻ đồng ý ngay.
"Cảm ơn em, chị tự lo được mà. Em cứ đi dạy Tiểu Xán làm bánh đi, nó nhắc từ trên xe tới giờ rồi, nghe tội nghiệp lắm."
"Vậy... chị cứ tự nhiên nhé, có việc gì cứ gọi em."
Diệp Hi Nhiễm xua xua tay ra hiệu cho nàng yên tâm.
Không nán lại những chỗ khác, Diệp Hi Nhiễm lập tức lách mình vào thư phòng. Cô cảm thấy việc đi tới đi lui tham quan khắp nhà người khác có chút khiếm nhã nên không thoải mái, thà cứ ngồi yên một góc thế này lại thấy dễ chịu hơn.
Hơn nữa, cô cũng muốn lánh mặt một chút. Ở trong căn nhà này, sự hiện diện của Nguyễn Tô Tô quá đỗi mạnh mẽ! Cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý gì cả, mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, cứ thế mà bước vào lãnh địa của người khác.
Cảm giác thiếu an toàn khiến lòng Diệp Hi Nhiễm bồn chồn, lúc này chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến cô giật mình.
Vào đến thư phòng, cô tìm công tắc điện rồi bật lên. Căn phòng lập tức sáng bừng, soi rõ dãy kệ sách vốn đang mờ tối, làm hiện lên những gáy sách rõ mồn một.
Diệp Hi Nhiễm định bụng sẽ dựa theo ký ức để tìm dãy sách khiến mình hoài nghi. Cô cứ ngỡ sẽ mất kha khá thời gian, nào ngờ vừa ngước mắt lên, ở vị trí dễ thấy nhất, cô đã nhìn thấy hàng chục cuốn truyện tranh do chính mình xuất bản với đủ loại phiên bản khác nhau.
Trên kệ sách, Nguyễn Tô Tô còn dán một bảng ghi chú bằng nam châm, dùng bút dạ viết một dòng chữ to bản, đậm nét:
【 Kệ sách chuyên dụng của Tây Bảo 】
Tây Bảo.
Percy.
Nói cách khác, cô chính là Tây Bảo của nàng.
Trong căn phòng chỉ có mình mình, Diệp Hi Nhiễm bỗng thấy mặt mình đỏ bừng lên vì ngượng ngùng và hạnh phúc...