Mỹ Vị Nhà Bên - Trĩ Nhiêu Tiểu Bính Càn

Chương 124

Trước Tiếp

Nhà họ Nguyễn không có phòng dư, nên đến tối, Diệp Hi Nhiễm đương nhiên ở cùng phòng với Nguyễn Tô Tô, hai người cùng chen chúc trên chiếc giường đơn mét rưỡi mà nàng từng gắn bó suốt thời thơ ấu.

Tắm rửa xong xuôi, Nguyễn Tô Tô tựa lưng vào thành giường đọc sách, ba mẹ Nguyễn cũng đã tắt đèn đi ngủ. Thời gian vẫn còn sớm, Diệp Hi Nhiễm không ngủ được nên cảm thấy bồn chồn.

Đôi mắt cô đảo liên tục, bắt đầu kiếm chuyện với Nguyễn Tô Tô. Cô không ngừng tấn công vào những điểm yếu của nàng, lúc thì cù lét vào eo, lúc lại cắn nhẹ vào cổ hay h*n l*n ch*p m**. Nguyễn Tô Tô cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, nàng "ừm" một tiếng, dẹp cuốn sách sang bên, bóp lấy gương mặt mịn màng của Diệp Hi Nhiễm mà nghiến răng hỏi: "Đồng chí Diệp Hi Nhiễm, rốt cuộc em muốn cái gì đây?"

"Chị."

Diệp Hi Nhiễm bình thản thốt ra một chữ, rồi bình thản nhìn Nguyễn Tô Tô đỏ mặt tía tai.

"Nói chuyện nghiêm túc xem nào." Lần này giọng điệu của nàng càng thêm "đáng sợ", Diệp Hi Nhiễm cảm thấy Nguyễn Tô Tô lúc này rất có thể sẽ cho mình một trận.

Đang ở nhà bác Nguyễn mà, nhà cũ cách âm không tốt, sao có thể tùy tiện làm bậy được? Cô có nói ra thì cũng bằng thừa.

"Thôi được rồi." Cô thè lưỡi, nói ra mục đích thực sự: "Em muốn xem ảnh hồi nhỏ của chị, để xem hồi đó chị có toát ra khí chất 'đại lão' như bây giờ không."

"Tất nhiên là có rồi."

Nguyễn Tô Tô xuống giường, lục tìm album ảnh trong tủ. "Hồi nhỏ chơi trò chơi, mấy bạn nữ toàn đòi chung đội với chị thôi. Họ bảo chị còn lợi hại hơn mấy đứa con trai, cứ đi theo chị là thắng chắc. Chị nhớ trong album có ảnh chụp chung đấy."

Diệp Hi Nhiễm vốn dĩ có thể hình dung ra cảnh Tô Tô ưu tú từ bé, nhưng nghe vậy vẫn thấy lòng hơi nhói, không khỏi chua chát: "Hóa ra từ nhỏ quanh chị đã có một đám con gái vây quanh rồi cơ à?"

"Nhưng cuối cùng chị vẫn bại dưới tay em đấy thôi, bình giấm nhỏ họ Diệp ạ. Ăn giấm nhiều là xấu xí lắm đấy, đến ghen với cả mấy đứa trẻ con mà em cũng làm được sao?" Nguyễn Tô Tô cười khẽ, với tay bóp mũi Diệp Hi Nhiễm khiến cô một phen khó thở, phải bực bội gạt tay nàng ra.

"Lo mà tìm ảnh đi, đừng có động tay động chân." Cô vẫn chưa hết dỗi, bĩu môi lẩm bẩm: "Lúc bình thường thì gọi Nhiễm Nhiễm, giờ lại bảo người ta là bình giấm. Hứ!"

Nguyễn Tô Tô: "..." Bạn gái khó chiều quá thì phải làm sao bây giờ?

Nàng kiễng chân, rút từ ngăn trên cùng của tủ ra mấy quyển album dày cộp, đặt "bộp" một cái xuống bàn làm bụi bay mù mịt. Những cuốn album này đã vài năm rồi không có người mở ra. Dù tủ được lau dọn định kỳ, nhưng những vật phẩm bị bụi thời gian phủ mờ thế này khó tránh khỏi dính chút bụi bặm.

"Hơi bụi một chút, chắc phải dùng khăn giấy lau qua đã." Nguyễn Tô Tô nhìn chằm chằm mấy cuốn album, chưa có động thái gì khác.

Diệp Hi Nhiễm đã nhanh tay cầm lấy quyển trên cùng, bắt đầu lật xem: "Không sao đâu, em xem xong rồi lau sau, lát đi rửa tay là được. Em không đợi nổi để khám phá tuổi thơ của chị nữa rồi."

"Thế... tùy em vậy."

Nguyễn Tô Tô bất lực lắc đầu, ngồi xuống cạnh cô cùng lật giở từng trang ảnh, dần dần tìm về ký ức của những ngày tháng đơn độc trưởng thành khi chưa gặp được Diệp Hi Nhiễm.

"Ơ, cái này là biểu diễn văn nghệ ạ?" Diệp Hi Nhiễm dừng lại ở một trang ảnh, chỉ vào tấm hình có dòng tiêu đề: "Hội diễn văn nghệ lớp Chùm Nho - Trường mầm non XX".

Trong ảnh, cô bé đang đứng trên ghế ở vị trí cao nhất chính là Nguyễn Tô Tô thời thơ ấu. Nàng mặc bộ váy công chúa, đầu đội vương miện nhỏ, xung quanh là một dàn kỵ sĩ mặc giáp cầm kiếm. Thế nhưng biểu cảm trên mặt lại quậy phá vô cùng, chẳng có chút gì là hoạt bát đáng yêu hay duy nhã đoan trang như hình tượng công chúa thông thường. Trông nàng cứ như thể chỉ cần cởi bộ váy kia ra là có thể vung kiếm chém quân thù tan tác không còn mảnh giáp vậy.

"Ừm." Nguyễn Tô Tô ngượng ngùng liếc nhìn Diệp Hi Nhiễm, nỗ lực lục tìm những mảnh ký ức vụn vặt.

"Mấy đứa con trai cứ hay giật bím tóc chị, phiền phức lắm. Thế là chị tẩn cho chúng nó một trận, nhưng vẫn thấy chưa hả giận. Đến lúc lên sân khấu lại thấy chúng nó giả vờ làm kỵ sĩ bảo vệ mình, chị thấy khó chịu nên lúc đối diện với ống kính mặt mới biến thành thế kia đấy..."

Đang nói dở, Nguyễn Tô Tô bỗng thẹn thùng im bặt. Diệp Hi Nhiễm thì đã cười đến không dứt ra được: "Ha ha ha ha ha! Tô Tô ơi, hồi nhỏ chị đáng yêu quá đi mất!"

Nguyễn Tô Tô: "..."

Xem hết mấy cuốn album, Diệp Hi Nhiễm đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ mãn nguyện.

Nguyễn Tô Tô thấy vậy không đành lòng, nàng dẹp hết mọi ý định đùa nghịch, kéo cô lên giường rồi tắt đèn. Nàng buông một câu đầy vẻ "uy quyền": "Ngủ ngay cho chị."

"Em không... ưm..."

Nguyễn Tô Tô thẳng tay kéo chăn trùm kín đầu cô, vùi lấp luôn cả tiếng kháng nghị yếu ớt của Diệp Hi Nhiễm.

"Dưỡng sức cho tốt đi, ngày mai còn có trận mạt chược đang chờ đấy."

"Mạt chược á?"

"Mẹ chị vốn là người không ngồi yên một chỗ được, đó là sở thích mười năm như một của bà rồi. Trước đây chị chẳng mấy khi chịu chơi cùng, giờ bà đã có thêm một cô con gái nữa, ngày mai thế nào bà chẳng kéo em ra sòng mạt chược."

"Nhưng mà em có biết chơi đâu." Diệp Hi Nhiễm lo lắng, theo bản năng coi đây là một bài khảo nghiệm mà mẹ Nguyễn dành cho mình.

"Chị biết mà, để chị dạy em."

Nguyễn Tô Tô nghiêng người qua, dù trong bóng đêm vẫn có thể bắt trọn ánh mắt của cô rồi đặt lên đó một nụ hôn dịu dàng.

Trước Tiếp