Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Diệp Hi Nhiễm hôn sâu đầy mãnh liệt, như muốn dâng hiến tất cả những gì tốt đẹp nhất cho đối phương, khiến Nguyễn Tô Tô bắt đầu thấy khó thở. Nàng vô thức gồng sức ở cả chân và tay, cố gắng chống đẩy để tạo ra một khoảng không gian.
Thế nhưng, dù nàng có dùng sức thế nào, cơ thể Diệp Hi Nhiễm vẫn cứ sừng sững như bàn thạch, chẳng hề lay chuyển, phá vỡ mọi nhận thức trước đây của nàng về cô. Nàng vừa không phục vừa bực dọc, từ cánh mũi gian nan hắt ra những tiếng đứt quãng:
"Em... sức lực... sao tự nhiên... lại lớn như vậy?"
Diệp Hi Nhiễm nghe rõ, khẽ nở nụ cười đầy đắc ý. Đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy: "Chẳng phải là nhờ công lao huấn luyện của Nguyễn lão sư mỗi sáng sao?"
Nguyễn Tô Tô cứng họng, không nói nên lời. Hóa ra mọi căn nguyên lại bắt nguồn từ chính việc nàng dụ dỗ Diệp Hi Nhiễm cùng chạy bộ buổi sáng mỗi ngày. Những vất vả mà nàng đã gieo rắc lên cơ thể cô khi chạy bộ, cuối cùng lại vị lai ngược lại trên chính thân thể nàng không sót một chút nào.
Nhưng đổi góc độ mà nghĩ... thì cũng khá tốt. Thà rằng thắt lưng và đầu gối bủn rủn, còn hơn là chẳng có cảm giác gì.
Trong đầu Nguyễn Tô Tô thoáng chốc hiện ra bao nhiêu suy nghĩ, nhưng chuyện trước mắt là phải giải quyết vấn đề dưỡng khí. Không muốn phí lời, lại đẩy không ra, nàng chỉ còn một cách duy nhất. Nàng hạ quyết tâm, nhắm nghiền mắt rồi dùng răng bắt lấy đầu lưỡi đang làm loạn của Diệp Hi Nhiễm mà cắn nhẹ một cái.
Cảm nhận được cơn đau, Diệp Hi Nhiễm theo phản xạ mở miệng, xuýt xoa hít khí. Nguyễn Tô Tô rốt cuộc cũng có thể hít thở được bầu không khí trong lành.
"Chị cắn em?"
Diệp Hi Nhiễm khẽ bóp nhẹ bả vai Nguyễn Tô Tô, ánh mắt và ngữ khí đều mang theo vài phần nguy hiểm. Thế nhưng Nguyễn Tô Tô lại thấy vô cùng hưng phấn, dòng máu trong người không ngừng sôi trào. Nàng chẳng buồn quan tâm xem mình có kích động mặt trái nào đó của Diệp Hi Nhiễm hay không, trái lại còn rướn cổ, nhướng mày khiêu khích: "Đúng đấy, vậy em có giỏi thì cắn lại đi!"
"Nếu em thực sự muốn cắn, thì sẽ không chỉ có một lần này, và cũng chẳng nhẹ nhàng như thế đâu."
Diệp Hi Nhiễm khẽ l**m môi, ánh mắt khóa chặt lấy Nguyễn Tô Tô đang ở dưới thân. Gương mặt vốn nhu hòa thường ngày bỗng trở nên sắc sảo, tỏa ra một sức hút nhiếp hồn đoạt phách. Nguyễn Tô Tô cảm thấy một Diệp Hi Nhiễm như thế này đặc biệt quyến rũ, chẳng cần làm gì nàng cũng đã thấy rạo rực, nội tâm không ngừng gào thét: Hãy để cơn bão này đến mãnh liệt hơn nữa đi! Nàng cam nguyện để mình chết chìm trong đại dương mà cô tạo ra.
Nàng không lùi mà tiến, dùng đôi chân dài trắng muốt khẽ m*n tr*n khoeo chân Diệp Hi Nhiễm. Ý vị trong đó không cần nói cũng rõ, khiến đôi mắt Diệp Hi Nhiễm tức khắc đỏ hoe vì tình ý. Cô cảm thấy trong đầu như có thứ gì đó ầm ầm nổ tung, suýt chút nữa không giữ nổi vẻ trấn định.
Đang định vươn tay nâng lấy mặt Nguyễn Tô Tô để trao thêm một nụ hôn sâu, thì nàng lại đưa một ngón tay lên chặn môi cô lại, thì thầm: "Vào phòng tắm... còn nữa, lấy bao ngón tay đi."
Trong khoảnh khắc, Diệp Hi Nhiễm dường như đã hiểu ra ý nghĩa tồn tại của những cái bao ngón tay ấy. Cô hơi rướn người, in một nụ hôn lên má Nguyễn Tô Tô: "Chờ em."
Cô nhanh nhẹn bật dậy lấy chiếc túi ở cửa ra vào, rồi bế thốc một Nguyễn Tô Tô đang xụi lơ như không xương trên sô pha lên, vững vàng sải bước về phía phòng tắm.
Vào bên trong, Diệp Hi Nhiễm khép cửa lại, trước tiên trải một chiếc khăn lông lên bệ rửa mặt rồi đặt Nguyễn Tô Tô ngồi vững vàng lên đó, nghiêm túc lắng nghe ý kiến của nàng:
"Tô Tô, chị muốn tắm vòi sen hay ngâm bồn?"
Trong phòng tắm hiện đại, chiếc bồn tắm màu trắng ngà rộng thênh thang có thể chứa cả hai người trưởng thành mà không hề chật chội. Khi hỏi câu này, Diệp Hi Nhiễm đã có lựa chọn tối ưu cho mình, nhưng cô vẫn sẽ tôn trọng ý muốn của Nguyễn Tô Tô.
Dù đang ngồi trên bệ rửa mặt, Nguyễn Tô Tô cũng không chịu rời xa sự tiếp xúc cơ thể với Diệp Hi Nhiễm. Nàng vẫn nghiêng người dựa dẫm vào cô, nghe vậy chỉ thẹn thùng đáp: "Tô Tô không còn sức đâu, phải có Tiểu Diệp hàng xóm đỡ mới được."
Diệp Hi Nhiễm đã hiểu ý, cô khẽ nở nụ cười vừa đắc ý vừa vui sướng, không quên ân cần dặn dò: "Chị cứ ngồi yên đây nhé, đừng để ngã đấy, em đi xả nước."
"Ừm, chị sẽ cố gắng giữ an toàn cho mình... rồi đợi em."
Nguyễn Tô Tô chống hai tay lên thành bệ rửa mặt, cố ngồi thật thẳng. Mãi đến lúc này, tác dụng của hơi men mới thực sự bốc lên mặt, cộng thêm hơi nóng trong phòng tắm khiến đôi má nàng đỏ rực, trông còn mê người hơn cả những trái táo chín mọng nhất trên sạp hàng.
"Ngoan."
Diệp Hi Nhiễm xoa đầu nàng một cái rồi đi về phía bồn tắm. Cô vặn vòi, điều chỉnh nhiệt độ nước vừa vặn, sau đó chặn nắp thoát nước lại. Tiếng nước chảy rộn ràng vang lên, cô khéo léo thêm vào chút sữa tắm và tinh dầu hoa hồng thơm ngát. Nghe tiếng nước chảy róc rách bên tai, Nguyễn Tô Tô vô thức khép chặt đôi chân, như để ngăn lại một điều gì đó đang chực chờ bộc phát ngoài tầm kiểm soát.
Áp lực nước ở đây khá lớn, chẳng mấy chốc, làn khói nóng đã bốc lên nghi ngút, bồn tắm đã đầy được phân nửa. Diệp Hi Nhiễm khóa vòi nước, chậm rãi sải bước về phía Nguyễn Tô Tô.
"Nước xong rồi, có thể ngâm bồn được rồi chị."
Nguyễn Tô Tô khẽ gật đầu, âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Nàng hơi rướn người về phía trước, vươn hai tay ra. Diệp Hi Nhiễm hiểu ý, lập tức bước tới ôm trọn nàng vào lòng, che chở đưa nàng rời khỏi bệ rửa mặt. Trái tim Nguyễn Tô Tô đập thình thịch, càng tiến gần bồn tắm, nhịp đập ấy càng dồn dập, tưởng chừng như muốn xuyên thấu lồng ngực mà rung động bên tai cô.
Đến khi Diệp Hi Nhiễm ướm thử định đặt nàng vào bồn, mũi chân vừa chạm vào làn nước ấm áp, nàng mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng đã bị bỏ quên: "Đợi đã... quần áo... vẫn còn trên người mà."
Đúng là cả hai vẫn còn đang mặc đồ nguyên vẹn.
"Gấp cái gì cơ chứ?"
Diệp Hi Nhiễm áp môi sát vào đường cong thanh tú nơi cổ Nguyễn Tô Tô mà thì thầm. Cô với lấy túi bao ngón tay, xé lớp bao bì rồi chọn vài cái đeo vào. Từng động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, rõ ràng là lần đầu làm chuyện này nhưng Diệp Hi Nhiễm lại thành thục như thể đã thực hành hàng trăm lần. Nguyễn Tô Tô nhìn đến ngẩn người, đôi môi hé mở hồi lâu chẳng thể khép lại.
"Như thế này đúng không chị?" Đeo xong, cô còn khẽ nghiêng đầu hỏi lại Nguyễn Tô Tô để xác nhận xem mình làm có đúng cách hay không. Cảm giác thẹn thùng trong lòng Nguyễn Tô Tô lúc này quả thực đã chạm tới đỉnh điểm...
Một lát sau, nàng mới khẽ đáp lại cách làm của Diệp Hi Nhiễm, không phải bằng lời nói, mà bằng một kỹ năng khêu gợi học được từ đâu đó.
Diệp Hi Nhiễm như một mồi lửa vừa bị châm ngòi, bản tính mãnh liệt tiềm tàng trong cơ thể hoàn toàn thức tỉnh. Cô tựa như một con thú nhỏ không biết thỏa mãn, bắt đầu gặm nhấm từ cổ, bờ vai đến xương quai xanh của Nguyễn Tô Tô, từng tấc từng tấc một trượt dần xuống dưới. Những cái chạm ấy khiến Nguyễn Tô Tô run rẩy không thôi, quần áo dường như cũng tự động rời khỏi cơ thể, chẳng cần cô phải tốn sức gỡ bỏ. Lúc này, nàng mới thực sự hiểu câu "không gấp" của Diệp Hi Nhiễm mang ý nghĩa gì.
Bõm...
Cả hai cùng ngã mình vào làn nước, vô số dòng nước ấm áp hội tụ lại, bao bọc lấy cơ thể hai người. Đáy bồn tắm đã được lót tấm chống trượt nên không lo té ngã, nhưng thành bồn phía ngoài lại không có thiết kế đó. Một khi tay đã dính đầy bọt xà phòng mà muốn vịn vào thành bồn để đứng dậy thì quả thực là một thử thách.
Nguyễn Tô Tô lúc ấy chẳng mảy may bận tâm đến chuyện đó. Được đối mặt trực diện, thành thật với Diệp Hi Nhiễm trong không gian riêng tư này khiến nàng vừa căng thẳng lại vừa thấy cơ hội này thật hiếm có. Nàng không ngừng ngước mắt nhìn ngắm cơ thể mờ ảo của đối phương trong làn hơi nước, ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt cả linh hồn Diệp Hi Nhiễm.
Cô dịu dàng nâng lấy gương mặt Nguyễn Tô Tô, để nàng có thể nhìn mình một cách rõ ràng và trực diện nhất: "Cứ nhìn đi, em không có nơi nào mà chị không thể xem cả."
Nguyễn Tô Tô đỏ mặt nhưng không từ chối, nàng thật sự mở to mắt nhìn cô đắm đuối, đôi tay cũng không tự chủ được mà m*n tr*n bên hông cô. Nàng vẫn còn đang thăm dò thì Diệp Hi Nhiễm đã bắt đầu rung động, lòng bàn tay cô áp sát vào thắt lưng sau của Nguyễn Tô Tô.
Nhiệt độ cơ thể Nguyễn Tô Tô nóng đến kinh người. Ngay khi tay Diệp Hi Nhiễm vừa chạm vào, nàng đã bắt đầu run rẩy, cơ thể vô thức lùi dần về phía sau cho đến khi không còn đường lui, tấm lưng dán chặt vào thành bồn tắm.
"Chị nóng quá..."
Thực tế, ngay từ khoảnh khắc được Diệp Hi Nhiễm bế vào phòng tắm, nàng đã cảm thấy hơi nóng hừng hực. Những gì nàng biết cũng chỉ là lý thuyết suông, chẳng khá khẩm hơn Diệp Hi Nhiễm là bao.
"Chị nhẫn nhịn một chút nhé." Diệp Hi Nhiễm rẽ nước tiến lại gần, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Nguyễn Tô Tô từ phía sau. Cô đặt những nụ hôn lên người nàng, chờ đến khi nàng dần thả lỏng và chủ động quấn quýt lấy mình, cô mới bắt đầu chuyển đổi trận địa.
Cô cúi đầu, vùi mặt vào trước ngực Nguyễn Tô Tô, chẳng một lời báo trước mà dịu dàng ngậm lấy đóa hoa hồng nhỏ trên ngực nàng. Nguyễn Tô Tô chưa bao giờ trải qua cảm giác này, đôi chân nàng đạp l**n tr*ng n**c, cố gắng cắn môi để không phát ra những âm thanh xấu hổ.
......
Vạn sự khởi đầu nan, nhưng một khi đã nếm trải qua thì ắt sẽ trở nên thuần thục.
Diệp Hi Nhiễm dần nắm thóp được những tử huyệt trên cơ thể Nguyễn Tô Tô. Cô hiểu rõ mình phải làm gì để khiến nàng thỏa mãn, và biết rằng nàng vốn cực kỳ yêu thích cảm giác bị mình dùng chút vẻ hung bạo mà cắn nhẹ lên da thịt.
Cuộc vui kéo dài đến tận hai hiệp, nước trong bồn cũng đã thay qua mấy lượt. Có đôi lúc, Nguyễn Tô Tô không ngừng bám víu vào thành ngoài bồn tắm, định bụng tìm đường đào tẩu, nhưng Diệp Hi Nhiễm còn chưa kịp can thiệp thì đôi bàn tay nàng đã không chịu nổi bề mặt trơn nhẵn của sứ, lại lịm đi mà trượt xuống làn nước.
Nguyễn Tô Tô thét khẽ, nức nở cầu xin, Diệp Hi Nhiễm lúc này mới thở dài một tiếng mà buông tha cho chị. Cô tỉ mỉ lau khô người cho Nguyễn Tô Tô, bọc nàng trong chiếc khăn tắm mềm mại rồi bế lên giường, sau đó mới quay lại phòng tắm dọn dẹp vệ sinh.
Khi cô bước ra, Nguyễn Tô Tô đã chẳng còn giữ chút hình tượng nào, vùi đầu vào chăn mà nằm bẹp. Hai người họ hiện giờ mang hai bộ dạng hoàn toàn trái ngược. Diệp Hi Nhiễm mặt mày thần thái rạng ngời, đuôi mắt chân mày đều vương vấn ý xuân, nhìn qua là biết ngay vừa trải qua một cuộc nồng cháy viên mãn.
Còn Nguyễn Tô Tô thì sao? Gương mặt nàng uể oải, tựa như vừa bị nữ yêu tinh nào đó hút cạn tinh khí, vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc" mà cuộn tròn trong chăn, thầm thương cho cái thân xác vừa bị vắt kiệt của mình.
"Mệt lắm hả chị?" Chợt nhận ra thần sắc của đối phương, Diệp Hi Nhiễm giật mình. Cô vội vàng lách vào trong chăn, nằm cạnh Nguyễn Tô Tô và lo lắng hỏi han.
Nguyễn Tô Tô theo bản năng rúc vào lòng Diệp Hi Nhiễm, bĩu môi nũng nịu: "Chị đói quá..."
Diệp Hi Nhiễm nhận ra rằng, sau khi trải qua sự tiếp xúc thân mật nhất, Nguyễn Tô Tô bỗng trở nên quấn quýt hơn hẳn. Tuy nhiên, cô chẳng hề ghét bỏ sự thay đổi này, trái lại còn thấy thích thú khi làm bất cứ việc gì cũng có nàng kề bên bầu bạn.
Cô nắm lấy bàn tay nàng, m*n tr*n giây lát rồi thủ thỉ: "Vậy giờ tụi mình thay đồ rồi đi ăn nhé."
Cuộc vui kết thúc cũng là lúc đã quá giờ cơm tối. Nhìn qua cửa sổ, phố xá đã lên đèn rực rỡ, thảo nào bụng dạ cả hai đều bắt đầu kêu gào biểu tình.
Thay quần áo xong, hai người chọn đại một quán cá nướng ngay gần khách sạn để giải quyết bữa tối. Quán trang trí bình thường, đúng kiểu tiệm ăn bình dân ven đường, khách khứa không đông nhưng hương vị lại ngon đến bất ngờ. Cái dạ dày trống rỗng được vỗ về một cách cực kỳ thỏa mãn, cả hai đều cảm thấy như nhặt được báu vật nơi đất khách quê người.
Cá nướng tuy ít xương dăm nhưng vẫn có xương. Nguyễn Tô Tô lười biếng ngồi một bên, vật lộn với đống xương cá nên ăn rất chậm, loay hoay mãi mà chẳng được mấy miếng thịt vào miệng.
Vốn dĩ từ nhỏ đã quen ăn cá nên Diệp Hi Nhiễm có kinh nghiệm lọc xương rất phong phú. Cô tạm gác chuyện ăn uống của mình sang một bên, cầm một chiếc đĩa sạch rồi lặng lẽ lọc từng dải xương. Cô kiên nhẫn tích trữ phần thịt cá đã làm sạch lên đĩa, cho đến khi chúng chất thành một ngọn núi nhỏ mới đẩy sang phía Nguyễn Tô Tô: "Chị ăn đi, đống này không còn xương nữa đâu."
Nguyễn Tô Tô lúc này vẫn còn đang cắn dở một chiếc xương dài, nghe vậy liền "phì" một tiếng nhả ra, kinh ngạc hỏi: "Hóa ra nãy giờ em bận bịu là để gỡ xương cho chị à!"
"Có vấn đề gì sao?"
Diệp Hi Nhiễm lau tay, hối thúc nàng ăn nhanh cho nóng. Nguyễn Tô Tô vâng dạ nghe lời, kéo đĩa thịt cá về phía mình rồi ăn ngấu nghiến, đôi mắt không giấu nổi vẻ cảm động rưng rưng.
Nàng cứ ngỡ Diệp Hi Nhiễm đột nhiên chuyên chú lọc xương như vậy là do một sở thích kỳ lạ nào đó—kiểu như muốn kiên nhẫn xử lý hết những phần khó nhằn một lần, rồi mới thong thả tận hưởng món ăn hoàn hảo không chút tì vết, để cảm giác ngon miệng khi ăn những miếng thịt lớn không bị đứt quãng bởi bất kỳ phiền nhiễu nào.
Nàng thật chẳng ngờ, Diệp Hi Nhiễm lại vì nàng mà thay đổi cả thói quen ăn uống.
Thấy nàng lúng túng với mớ xương cá, cô liền âm thầm giúp nàng giải quyết rắc rối. Phải rồi, nàng luôn hiểu rõ điều đó, rằng Nhiễm Nhiễm đối với người mình thương chưa bao giờ biết giữ lại chút gì, tình yêu của cô luôn là sự cho đi trọn vẹn.
Thế nên, nàng nhất định phải ăn sạch đĩa thịt cá chứa đựng đầy tâm ý này!
Nguyễn Tô Tô bắt đầu vùi đầu khổ chiến, ăn được một nửa, nàng bỗng ngẩng lên, lặng lẽ ngắm nhìn Diệp Hi Nhiễm.
Diệp Hi Nhiễm khẽ chớp mắt: "?"
"Em ơi, cảm giác thịt cá em gỡ cho chị dường như ngon hơn hẳn ấy!"
Diệp Hi Nhiễm bật cười, khẽ búng nhẹ vào trán chị, mắng yêu: "Chị ngốc vừa thôi chứ?"
"Em cứ đánh đi, rồi em sẽ nhận về một cô bạn gái ngốc nghếch cho xem."
"Thế thì cho em trả hàng nhé."
"Tiệm này một khi đã xuất kho là miễn đổi trả, em cứ chịu khó mà dùng cả đời đi!"