Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 21 – Ai là con mồi
“Thiếu tá Kamal? Anh Xuyên, đây chẳng phải là người hầu anh mang tới sao?” Kiều Mộ bịt miệng làm bộ ngạc nhiên, nhưng vẻ đắc thắng nơi đáy mắt y không sao giấu nổi, “Hai người sao lại…”
Kamal lập tức buông eo tôi ra, đưa tay day trán: “Thật ngại quá, thiếu tá Bạc, tôi uống nhiều quá, nếu không gặp được cậu ấy thì e là tôi đã ngã nhào rồi.”
Mả cha nó, gã này cũng là một tay diễn xuất thật lực đây. Nhìn tôi như kiểu người có thể đỡ nổi gã chắc? Vịn chặt lấy bồn rửa tay, đất trời đảo lộn, đến đứng cũng không vững, Kamal đành phải quay sang đỡ lấy tôi. Kiều Mộ nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, khịt khịt mũi, chau mày: “Ở đây nồng nặc mùi thuốc lá quá.”
“Đại thiếu gia, tôi…”
Tôi vừa mở miệng đã nghe Bạc Dực Xuyên lạnh lùng thốt lên: “Cút xuống lầu canh cửa, không được phép lên đây nữa.”
Tôi biết thừa chắc chắn anh đã hiểu lầm, nghĩ rằng tôi quyến rũ Bạc Long Xương và anh không thành, bèn thừa cơ bấu víu lấy Kamal ở đây, thật đúng là hạ đẳng đến cùng cực. Nhưng giờ phút này, tôi có trăm miệng cũng không bào chữa nổi.
Chẳng muốn nhìn thêm dù chỉ một giây cái vẻ đắc ý của Kiều Mộ, tôi đầu óc mê muội, loạng choạng bước ra khỏi nhà vệ sinh. Đến đầu cầu thang, tôi suýt chút nữa đã bước hụt, cánh tay bỗng thắt lại, được ai đó kịp thời giữ lấy.
“Ơ, A Thật, cậu sao vậy? Say rượu à?” Giọng của Lặc Sa nghe lúc xa lúc gần, ngay sau đó cánh tay tôi được vắt lên một bờ vai vững chãi. Lòng tôi uất ức thắt lại thành một đoàn, bèn ôm chầm lấy cậu ta: “Lặc Sa, mình đi quán Gia Vị ăn Laska có được không?”
Lặc Sa cứng đờ người, biểu cảm đầy khó xử nhìn về phía sau lưng tôi.
“Lặc Sa, tống cậu ta lên xe, trói lại.” Giọng nói của Bạc Dực Xuyên lạnh lẽo như băng nhọn đâm xuống đất.
Mẹ nó, lại trói tôi! Y hệt ngày xưa, hở tí là trói tôi!
“Xin lỗi nhé, anh Xuyên là cấp trên của tôi, tôi chỉ có thể làm theo lệnh thôi, đắc tội rồi.” Lên đến xe, Lặc Sa nhanh thoăn thoắt đã trói nghiến tôi lại. Tay chân tôi rã rời, đành mặc kệ cậu ta.
Tôi nằm ngửa ra ghế sau, bên ngoài trời vẫn đang mưa. Nước mưa trên cửa kính loang lổ tạo thành đủ loại hình thù quái dị, chắc là do tác dụng của tinh chất mạn đà la khiến tôi bắt đầu sinh ra ảo giác rồi. Hèn chi Kamal bảo thứ này có thể giúp họ gặp được thần linh, cái thứ này đúng là một chín một mười với việc ăn phải nấm độc. Chẳng biết gã mang theo bên người có phải vì sau trận bị tôi tẩn cho nhừ tử lần trước mà rút kinh nghiệm hay không, từ giờ hễ gặp anh chàng đẹp trai nào da trắng thì cứ dùng cái này hạ gục trước rồi mới ra tay. Đường đường là một thiếu tá mà vẫn không bỏ được cái bản tính xấu xa như loài chó rông của đám người đó.
“Lặc Sa, cho tôi uống miếng nước, tôi thấy không ổn lắm.” Tôi lầm bầm. Những thứ khác thì không sao, tôi chỉ sợ chất mạn đà la này sẽ xảy ra phản ứng hóa học với độc tố trong cơ thể mình, làm tôi chết nhanh hơn thôi.
“Chờ chút, trên xe không có, để tôi xuống dưới lấy một chai.” Cậu ta vừa mở cửa xuống xe đã thốt lên một tiếng khe khẽ: “Đại thiếu gia, mọi người tan tiệc rồi à? Thiếu tá Kamal đâu rồi?”
“Ở trên xe kia.”
“Ngài ấy ở đâu? Về nhà họ Bạc nghỉ lại cùng ngài à?”
“Ừm.”
Nước mưa lành lạnh tạt vào mặt tôi, tôi mê man liếc nhìn sang bên cạnh, thấy Bạc Dực Xuyên được đỡ lên xe. May mà bên trong chiếc Knight XV này đủ rộng rãi, anh ngồi xe lăn cũng không chiếm hết chỗ, nhưng hai gã lính nhìn vào trong, thấy tôi nằm chiếm trọn băng ghế sau thì không khỏi lộ vẻ khó xử.
“Hai cậu sang xe của thiếu tá Kamal đi.”
Thế là cửa xe đóng lại, trong khoang sau chỉ còn lại tôi và anh. Cấu tạo bên trong của Knight XV rất giống xe tăng, khoang sau và ghế lái được ngăn cách bởi một lớp thép, trên đó có một ô cửa sổ nhỏ, nếu không mở ra thì người phía trước và phía sau hoàn toàn không thấy đối phương đang làm gì, khả năng cách âm cũng cực kỳ tốt.
Cái cửa sổ nhỏ đó hiện đang đóng.
Tôi l**m nhẹ đầu răng, nhìn Bạc Dực Xuyên lạnh mặt ném một chai nước lên ghế chỗ tôi đang nằm: “Uống đi, trong này có pha men hòa tan, có thể làm dịu bớt các chất k*ch th*ch trong rượu thuốc.”
“Anh trói tôi thế này thì tôi uống kiểu gì?” Đầu óc tôi choáng váng, duỗi thẳng đôi chân đang bị trói, gác thẳng lên đùi anh, dùng cái móc da của dây đai treo vớ cọ cọ vào thắt lưng quân phục của anh. Thân hình Bạc Dực Xuyên chấn động, anh túm chặt lấy cổ chân tôi, trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ.
“Sao cậu có thể như thế này…” Anh nghiến răng, dường như không tìm được từ nào để mô tả chính xác về tôi. Tôi bật cười: “Để tôi nói giúp anh nhé, sao lại có thể —— lăng, loàn, đến vậy. Đại thiếu gia chẳng phải biết rồi sao, tôi từng làm việc ở hộp đêm mà. Hơn nữa cũng không giấu gì anh, từ nhỏ tôi đã thế này rồi, cái máu lẳng lơ nó ngấm vào xương tủy rồi.”
Tôi vừa nói vừa cắn lấy dây an toàn để mượn lực rướn người dậy, nhào về phía anh, đưa đôi tay đang bị thắt lưng quân phục của Lặc Sa trói chặt đến tận dưới mí mắt anh: “Phiền đại thiếu gia, cởi trói giúp tôi trước đã?”
Anh rũ mắt nhìn cổ tay bị trói của tôi, thần sắc trở nên có chút khác lạ. Anh nhìn chằm chằm vài giây rồi mới đưa tay ra cởi, tôi thừa cơ luồn mũi chân xuống dưới, liền bị hai đầu gối anh đột ngột khép chặt kẹp cứng lại.
“Chán sống rồi phải không?” Anh siết chặt cổ chân tôi, đôi mắt đen thâm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tuy tôi chưa kịp chạm vào thứ gì, nhưng chỉ riêng việc trêu cho anh căng thẳng thế này đã khiến lòng tôi sướng rơn. Tôi ghé sát tai anh: “Hóa ra trai thẳng cũng không chịu nổi những trò khêu gợi này à?”
Ngay khắc sau, cổ tôi bị bóp chặt, cả người bị ấn mạnh vào lưng ghế. Tôi túm lấy cổ áo quân phục của anh, ngón tay cách lớp vải gãi nhẹ lên cơ ngực, hai tay lập tức bị anh dùng thắt lưng trói nghiến lại lần nữa.
Anh nhìn tôi, ánh mắt đột nhiên toát ra một vẻ hung hãn đầy chiếm hữu mà tôi hoàn toàn xa lạ, hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi: “Đó là súng lục của tôi.”
Tôi chưa bao giờ thấy một Bạc Dực Xuyên như thế này, ngẩn ra một lúc mới phản ứng được anh đang nói gì, trong phút chốc không nhịn được cười. Cái kiểu không đánh mà khai này là sao đây? Có ai lại giắt súng ở vị trí đó không? Bạc Dực Xuyên ơi, em chỉ tùy tiện trêu anh chút thôi mà anh đã giấu đầu hở đuôi, tự khai ra rồi ư?
Sao anh lại thuần khiết, lại đáng yêu đến thế kia chứ?
“Súng của d8ại thiếu gia sao mà nóng vậy, có phải sắp cướp cò rồi không,” tôi được đà lấn tới tiếp tục trêu anh, lời chưa dứt đã bị anh bóp lấy cằm, ép phải há miệng ra. Nước được đổ thẳng vào miệng, tôi chỉ có thể “ư ư” nuốt xuống, nước tràn ra từ khóe môi làm ướt sũng cả ngực áo lẫn đáy quần.
Đợi đến khi đổ hết cả chai, anh mới buông tay. Bụng tôi căng ních nước, trong miệng thì đắng ngắt, xe vừa xóc một cái là tôi lập tức cảm thấy muốn nôn.
“Oẹ——” Tôi gục xuống đùi Bạc Dực Xuyên, nôn khan một tiếng thì bị anh bịt chặt miệng lại.
Lần này đến lượt tôi trừng mắt giận dữ nhìn Bạc Dực Xuyên, nhưng anh lại coi như không thấy, nhắm mắt dưỡng thần. Tôi nghiến răng, chỉ hận không thể nôn thẳng ra tay anh, làm bẩn bộ quân phục đại lễ này của anh cho bõ ghét. Khổ nỗi dù trong dạ dày đang cuộn lên như sóng trào nhưng muốn nôn thật cũng không nôn ra được, chỉ thấy ẩn hiện một cơn đau rát âm ỉ. Chẳng mấy chốc, nước trong bụng bắt đầu rút xuống, bụng dưới căng tức, dần dần nảy sinh ý muốn đi vệ sinh.
“Ư ư!” Tôi vật lộn muốn hất tay anh ra, muốn nói rằng mình muốn đi tiểu, nhưng Bạc Dực Xuyên cứ như đi guốc trong bụng tôi, anh thậm chí chẳng thèm nhấc mí mắt: “Nhịn đi. Sắp đến nơi rồi.”
Đồ Bạc Dực Xuyên chết tiệt! Bạc Dực Xuyên thối tha!
Tôi co hai chân lại, dùng đầu húc vào bụng dưới của anh, nhưng lại bị bàn tay còn lại của anh tóm chặt gáy. Giống như diều hâu vồ thỏ, mặc cho tôi có vùng vẫy thế nào cũng không tài nào thoát ra được.
“Anh Xuyên,” giọng Lặc Sa vọng tới từ phía trước, không biết có phải vừa ngoảnh lại nhìn thấy cảnh tượng phía sau hay không mà đột nhiên im bặt, giây tiếp theo chỉ nghe thấy tiếng cửa sổ kim loại “rầm” một cái đóng sập lại.
Tôi không kìm được cười hừ một tiếng. Tư thế này trông giống như đang làm chuyện gì đó mờ ám là điều hiển nhiên, để cấp dưới lâu năm hiểu lầm mình đang mây mưa với người hầu ngay trên xe, hiểu lầm này đúng là lớn chuyện rồi. Tôi há miệng, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay thô ráp của anh. Ngón tay Bạc Dực Xuyên khẽ run lên, cuối cùng anh cũng mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi không chớp mắt đối diện với ánh nhìn đó, đưa lưỡi xoay những vòng thật chậm, thật chậm nơi kẽ tay anh.
Cổ họng thắt lại khi bị anh bóp chặt, anh cúi đầu nhìn xuống tôi, ánh nước mưa dao động trong đôi đồng tử đen sẫm làm tôi liên tưởng đến vịnh biển đêm ở cảng Teluk Bahang. Tôi mặc kệ bản thân chìm đắm vào đó, đắm mình nơi đáy sâu, như nàng tiên cá sắp tan thành bọt biển trước lúc bình minh, bơi ngược dòng nước hướng về phía đôi môi có đường nét lạnh lùng của anh: “Đại thiếu gia, có phải anh vẫn chưa từng hôn ai không? Để tôi dạy anh… có muốn thử chút không?”
Bạc Dực Xuyên không đáp lời, nhưng thế mà anh lại chẳng hề nhúc nhích. Tôi vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị anh đẩy ra, nhưng anh chỉ nhìn xoáy vào mắt tôi, ánh mắt rất tĩnh lặng. Thế nhưng có lẽ do ảo giác từ mạn đà la gây ra, sự tĩnh lặng này lại khiến tôi bất giác liên tưởng đến loài cá sấu cửa sông đang ẩn mình săn mồi ở cửa sông Chao Phraya.
Điềm tĩnh, hung mãnh, mọi cử động của con mồi đều nằm trong tầm kiểm soát, một khi đã bùng phát là sẽ tung đòn chí mạng.
Tôi không biết tại sao mình lại có cảm giác này, trong lòng thoáng chút sờ sợ.