Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 2O – Dụ bẫy
“Này, có người không, ly ở đây bị vỡ rồi.”
Tôi đứng dậy, giấu một mảnh kính vụn nhỏ vào kẽ móng tay. Tiện tay lấy thùng đá từ khay của nhân viên phục vụ đang đi qua rót rượu, tôi thêm đá cho Kamal rồi vòng sang bên cạnh Kiều Mộ. Y liếc tôi một cái, bàn tay đang đặt trên bàn gạt nhẹ, chiếc khăn ướt liền rơi xuống gầm bàn. Rõ ràng y muốn tôi phải cúi xuống nhặt, để tận hưởng cái cảm giác bề trên được đứa người hầu như tôi hầu hạ. Tôi coi như không thấy, gắp đá bỏ vào ly của y, nhân tiện rung nhẹ ngón tay, thêm chút gia vị vào trong.
Y không hề phát hiện, đôi mắt vẫn dán chặt vào Bạc Dực Xuyên nhưng miệng lại nói: “Khăn ướt của tôi rơi rồi, phiền cậu nhặt giúp tôi với.”
“Đợi một chút, tay tôi đang bận đồ rồi.” Tôi dĩ nhiên chẳng thèm đếm xỉa đến y, thoắt cái đã đi thẳng ra cửa đặt thùng đá xuống rồi không vào nữa. Một nhân viên phục vụ khác đổi khăn mới cho Kiều Mộ, y vẫn cười, nhưng độ cong của khóe môi rõ ràng không còn tự nhiên như lúc nãy. Cũng may là có Bạc Dực Xuyên ở đây, nếu không cái gã út nhà họ Kiều kiêu kỳ và hẹp hòi này chắc chắn sẽ lộ bản tính gây khó dễ cho tôi giữa đám đông. Tôi khoanh tay, lạnh lùng chờ xem kịch hay. Một mảnh kính vụn nhỏ không lấy nổi mạng của thằng nhóc này, nhưng cũng đủ cho y nếm mùi đau khổ, còn chuyện y có nuốt phải hay không thì phải xem y may mắn đến đâu, hay là ông trời có rủ lòng thương tôi không đã.
“Thiếu tá Bạc, ngài Pa cực kỳ lo lắng cho ngài, đó cũng là lý do tôi mời bác sĩ quân y Kiều đến đây. Tôi hy vọng được tìm hiểu chi tiết về tình trạng hồi phục của ngài. Nếu cần thiết, tôi sẽ hộ tống ngài đến Bệnh viện Hoàng gia ở Kuala Lumpur để tiếp nhận sự điều trị tiên tiến nhất. Tôi tin rằng dưới sự giám sát của ngài Pa, các bác sĩ sẽ dốc toàn lực để giúp ngài bình phục.” Kamal nghiêm nghị nói từng chữ một, “Xin ngài cho phép bác sĩ Kiều cho tôi xem phim X-quang phần lưng của ngài, đây là nhiệm vụ mà ngài Pa đã giao phó cho tôi.”
Dây thần kinh của tôi nảy lên một cái, thấy Kiều Mộ cũng rõ ràng là sững người.
Tấm phim X-quang đó đã bị đốt rồi mà? Chẳng lẽ việc đốt phim là để đối phó với tình huống hôm nay? Nếu đúng là vậy thì tại sao? Lẽ nào Bạc Dực Xuyên không muốn đến Kuala Lumpur?
“Rất xin lỗi, thiếu tá Kamal,” Kiều Mộ liếc nhìn Bạc Dực Xuyên một cái, “Tấm phim X-quang đó bị lỗi một chút khi tráng, cần phải chụp lại. Hôm nay tôi không mang theo, ngày mai tôi sẽ chụp ảnh rồi gửi cho ngài.”
Kamal gật đầu, nâng ly về phía Bạc Dực Xuyên: “Thiếu tá Bạc, một sĩ quan trẻ tuổi và kiệt xuất như ngài là tài sản của quốc gia, lại càng là tài sản của ngài Pa. Ngài ấy rất mong đợi ngài có thể gặp gỡ viên ngọc quý trên tay ngài ấy, vậy nên hy vọng ngài sớm ngày bình phục.”
Tim tôi hẫng một nhịp, hóa ra lão công tước Phachara này muốn chọn Bạc Dực Xuyên làm con rể ư?
“Thiếu tá Kamal,” tôi liếc sang bên cạnh, quả nhiên thấy sắc mặt Kiều Mộ đã thay đổi, “Anh Xuyên không cần phải đến Kuala Lumpur điều trị đâu, tôi đã xem phim chụp rồi, chỉ cần anh ấy…”
“Kiều Mộ! Thiếu tá Kamal, ngài đợi một lát.” Bạc Dực Xuyên quát khẽ một tiếng rồi nhìn về phía tôi, “A Thật, ra ngoài đi, đây là cơ mật quân sự, cậu không được nghe.”
“Dạ.” Tôi lui ra tận đầu cầu thang, vốn định lẻn quay lại nghe lén, nhưng vừa quay đầu đã thấy bốn binh sĩ đi cùng Kamal và Bạc Dực Xuyên đã đứng chặn ngay cửa phòng nhã các.
Vừa nãy Kiều Mộ định nói cái gì nhỉ?
Bạc Dực Xuyên không cần đến Kuala Lumpur điều trị? Chỉ cần cái gì?
Lòng tôi cứ như bị mèo cào, chỉ muốn quay lại tìm hiểu cho ra lẽ, nhưng đám lính canh cửa hoàn toàn không cho tôi tiếp cận.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu đau từ trong phòng truyền ra, ngay sau đó là một bóng người lao ra ngoài. Không nằm ngoài dự đoán của tôi, chính là Kiều Mộ. Lúc y lướt vội qua người tôi, tôi thấy y đang bịt miệng, hai mắt đỏ hoe, rõ ràng là dính chưởng rồi. Trong lòng tôi sướng rơn, bèn cùng mấy nhân viên phục vụ đi tới cửa nhà vệ sinh, vọng vào bên trong hỏi: “Thưa ngài, ngài không sao chứ?”
“Đi lấy cho tôi cái tăm, có thứ gì đó kẹt vào kẽ răng tôi rồi!” Kiều Mộ soi gương nhe răng trợn mắt, đau đến mức mặt mũi biến dạng, đâu còn vẻ tinh tế chỉn chu như thường ngày nữa?
Tôi hả hê đứng xem kịch vui, thầm cười lạnh. Xem ra vận may của y vẫn còn tốt chán, không nuốt phải mảnh kính vụn mà chỉ bị kẹt vào kẽ răng thôi, nhưng chỉ bấy nhiêu đó cũng đủ cho y nếm mùi rồi. Chỉ là so với những việc y đã từng làm với tôi, sự trả thù này vẫn còn quá nhẹ nhàng, còn lâu không đủ.
Tôi vốn định động tay động chân thêm một chút vào cây tăm, nhưng ngặt nỗi có nhân viên khác đã nhanh nhảu làm trước, nơi đông người nhiều mắt tôi không tiện ra tay, đành quay lại đứng trước cửa phòng nhã các. Một lát sau, Kiều Mộ từ nhà vệ sinh trở ra, tôi ngước mắt lên nhìn thì bất thần chạm phải đôi mắt hạnh đang đỏ hoe của y. Đáy mắt y thấm đẫm vẻ lạnh lẽo, không biết có phải đã nghi ngờ tôi rồi hay không. Tôi rũ mi mắt: “Anh Kiều, đã đỡ hơn chưa?”
Nhác thấy y giơ tay lên từ khóe mắt, tôi lập tức chộp lấy cổ tay y, chặn đứng một cái tát định giáng xuống mặt mình, rồi giả vờ kinh ngạc nhìn y: “Anh Kiều, anh làm gì vậy?”
“Là mày, đúng không?” Y hạ thấp giọng, “Vừa rồi chỉ có mày mới có cơ hội giở trò vào rượu của tao.”
“Anh Kiều, anh đang nói gì vậy?” Tôi cao giọng lên, “Giở trò gì? Anh không được tùy tiện vu khống người khác, muốn trút giận lên ai thì trút đâu! Tôi biết mình chân tay vụng về có lẽ hầu hạ anh không được chu đáo, nhưng tôi cũng không chịu nổi nỗi oan ức này…”
Sắc mặt Kiều Mộ biến đổi, y vội vàng bịt miệng tôi lại: “Câm miệng!”
Trong lòng tôi sướng rơn. Vẫn giống như trước đây, Kiều Mộ sợ nhất là đánh mất hình tượng trước mặt Bạc Dực Xuyên. Y phải duy trì cái vỏ bọc đóa hoa sen trắng thánh thiện, lương thiện, cứu người giúp đời thì mới có cơ hội từ từ gặm nhấm cái gốc cây sắt Bạc Dực Xuyên này. Nếu để Bạc Dực Xuyên biết được đường đường là thiếu gia nhà họ Kiều, một thượng úy quân y lại đi làm khó một đứa người hầu thì sao mà được?
Tôi nhìn y với vẻ mặt đáng thương, Kiều Mộ không dám phát tác thêm nữa, đành phải buông miệng tôi ra, hất tay tôi rồi đi vào trong. Lúc này, mấy người phụ nữ mặc váy Nyonya màu xanh ngọc bích, trang điểm đậm kiểu sân khấu đi lên, tay cầm quạt và trống Kompang, nhìn qua là biết đến để biểu diễn.
Đã bắt đầu biểu diễn thì chắc hẳn chuyện cơ mật bên trong cũng nói xong rồi, tôi lập tức trà trộn theo vào, quay lại bên cạnh Bạc Dực Xuyên thu dọn bát đĩa bẩn. Có lẽ vì lúc nãy bị tôi tập kích nên anh đã có sự phòng bị, tay tôi vừa động, anh đã lập tức giữ chặt lấy đũa và ly, động tác đó còn nhanh hơn cả phản xạ rút súng, cứ như sợ tôi lại giở trò lần nữa. Tôi suýt chút nữa không nhịn được cười, không tìm được cơ hội cúi người nhặt đồ thì tôi không bày ra được chiêu khác chắc? Anh trai xử nam thuần khiết của tôi ơi, làm sao anh đỡ nổi tôi đây?
Vốn dĩ tôi vào đây không phải để quyến rũ anh, nhưng từ nhỏ đến lớn cứ mỗi lần anh như thế này, d*c v*ng chinh phục trong xương tủy tôi lại trỗi dậy hừng hực, không kìm được muốn làm loạn.
Nhân lúc thay bát đĩa sạch, gót chân tôi chạm vào gót chân anh, dây nịt vớ cách một lớp quần cọ xát vào bắp chân anh một cái, sau đó tôi nhấc chân lên, mũi giày dọc theo bắp chân anh trượt dần lên phía trên. Ngay lập tức tôi nghe thấy hơi thở của Bạc Dực Xuyên nặng nề hơn hẳn. Tôi nén nụ cười nơi khóe môi đang định thu quân thì cổ chân bỗng thắt lại, bị năm đầu ngón tay nóng như sắt nung khóa chặt. Tôi tức thì lâm vào thế kim kê độc lập, phải vịn vào bàn mới không đâm sầm đầu vào đống thức ăn. Ngoảnh lại nhìn, đôi mắt đen thẫm đang nhìn tôi chằm chằm, tựa như chim ưng đang nhìn chằm chằm con thỏ rừng.
Tôi bị anh nhìn đến mức rùng mình, phía dưới thế mà lại có phản ứng.
“Đại thiếu gia, xin lỗi, tôi dẫm phải ngài rồi.” Tôi ngoảnh lại nhìn, kỳ vọng anh cũng sẽ giống như tôi, có chút biến động nào đó, nhưng vạt áo quân phục che chắn quá kỹ chẳng thấy được gì. Cảm thấy tay anh càng siết chặt hơn, tôi dùng ánh mắt cầu xin nhìn anh, nhưng tay lại đưa xuống dưới nắm chặt lấy khóa thắt lưng da của anh.
Nếu đường đường là thiếu tá Bạc mà còn không cần thể diện, thì đứa người hầu như tôi cần cái quái gì chứ?
Cùng lắm thì xấu mặt một thể trước mặt Kamal và Kiều Mộ, triệt luôn một khả năng liên hôn của anh, diệt luôn một tình địch của tôi, tôi chỉ có lãi chứ không có lỗ, còn anh thì khác.
Lúc này Bạc Dực Xuyên mới buông tay, tôi đứng vững lại. Nhìn sang phía đối diện, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, Kiều Mộ đang nhìn tôi chừng chừng, đôi mắt hạnh lạnh lẽo như đóng băng, ngay cả nụ cười khách sáo trên mặt cũng không giữ nổi nữa rồi.
Tôi còn muốn chọc tức y thêm chút nữa, nhưng chịu thôi, tôi chưa làm Bạc Dực Xuyên cất cánh được, nhưng anh ấy lại làm tôi bay bổng rồi, nói gì thì cũng phải tìm nơi mà hạ cánh, thế là tôi đành lấy bát đĩa che chắn phía dưới rồi đi ra ngoài lần nữa.
Vào đến nhà vệ sinh, tôi lấy khăn giấy bịt chiếc đồng hồ lại, trốn trong buồng nhỏ c** q**n ra tự giải quyết. Đang sướng được phân nửa thì đột nhiên nghe thấy có người bước vào, tiếng tiểu tiện xối xả như thác đổ vang vọng cực kỳ làm tôi suýt chút nữa thì tịt ngòi. Tôi phải bịt miệng, dốc sức thêm vài cái mới thuận lợi về đích. Bình ổn lại nhịp thở, vừa bước ra cửa tôi đã thấy một người đang đứng hút thuốc trước bồn rửa tay hóa ra là Kamal.
Đối mắt với gã qua gương, tôi mỉm cười, cung kính cúi chào một cái rồi tiến lại bồn rửa tay. Kamal ngậm thuốc, đôi mắt nâu như báo săn cứ lượn lờ trên người tôi. Tôi nhìn vào gương, có gã đứng cạnh làm nền trông tôi còn trắng hơn bình thường vài phần. Nhớ lại hồi trước tôi vừa bước vào quán bar ở Bangkok, ánh mắt Kamal đã dính chặt lên người tôi không rời, xem ra làn da trắng đúng là tâm ma của gã rồi. Tôi thầm buồn cười, vẩy nước trên tay định chuồn lẹ, nhưng gã lại đưa tới một điếu thuốc, thân hình cao lớn ngang ngửa Bạc Dực Xuyên chặn đứng cửa ra vào.
“Cậu là nhân viên phục vụ ở đây à?” Gã vừa tiện tay khóa cửa, vừa dùng tiếng Khách Gia bập bẹ hỏi tôi.
Mẹ nó chứ, thay đổi mặt mũi rồi mà vẫn bị gã quấn lấy, đúng là đời không ai ngờ được. Tôi thầm thở dài, nhận lấy điếu thuốc: “Không phải, tôi là người hầu của thiếu tá Bạc, đi cùng ngài ấy tới đây.”
“Hóa ra là vậy.” Gã cười cười, cúi đầu xuống định châm lửa cho tôi.
Tôi ngả người ra sau tựa vào bồn rửa tay, ngước đầu nhìn gã, cũng nở một nụ cười.
Tôi tuy lăng loàn thật nhưng cũng chẳng phải hạng chó rông gặp ai cũng nhảy vào bất chấp hoàn cảnh. Gã Kamal này cũng thú vị đấy, tiệc đang ăn dở mà đã chạy vào nhà vệ sinh tán tỉnh tôi, bộ tính kế từ cái nhìn đầu tiên lúc nãy rồi sao?
Nhưng tôi không muốn dây vào gã. Thứ nhất là đang có nhiệm vụ, thứ hai là tính cách Kamal tôi đã lĩnh giáo từ lần trước, hạng người này rất phiền phức, lên giường mà còn đòi tặng nhẫn vàng rồi thề non hẹn biển, tôi sợ nhất là kiểu đó.
Thấy tôi không bắt nhịp, gã đành lôi bật lửa ra châm thuốc cho tôi.
“Cảm ơn.” Tôi rít hai hơi, “Thuốc ngon đấy.”
“Thuốc Ấn Độ, bên trong có dát vàng lá, ở quê tôi đắt lắm. Nếu cậu thích thì cho cậu hết.” Nói đoạn chẳng đợi tôi từ chối, gã đã nhét cả bao thuốc vào túi quần tôi, nhưng tay không rút ra mà thuận thế chống lên thành bồn rửa ngay cạnh hông tôi, cứ như đang giam tôi trong vòng tay gã vậy.
Tôi thật sự cạn lời rồi, vừa định mở miệng từ chối thì một cơn choáng váng ập đến. Cảm giác này rất giống lúc tôi mới tập hút thuốc bị say thuốc lá, nhưng tôi đã hút bao nhiêu năm nay, không thể nào có chuyện đó được. Cảm giác đầu nặng chân nhẹ, toàn thân bủn rủn kéo theo ngay sau đó khiến tôi nhận ra có gì đó không ổn, lập tức vứt điếu thuốc đi: “Thiếu tá Kamal, ngài bỏ cái gì vào thuốc lá vậy?”
“Một chút thứ giúp cậu thư giãn thôi.”
“Thứ gì?” Tim tôi thắt lại, đưa tay đẩy gã ra, nhưng đôi tay cũng mềm nhũn bị gã tóm gọn trong lòng bàn tay. Đầu óc tôi tê dại, đừng nói gã cho tôi hít m* t** đấy chứ?
“Yên tâm, là tinh chất mạn đà la, không phải m* t** đâu. Ở Ấn Độ chúng tôi thường dùng cái này, nó giúp chúng tôi giao tiếp với thần linh, đừng lo.” Tay gã từ sau lưng leo dần lên má tôi, “Cậu trắng quá, hiếm có người da vàng nào trắng thế này, cậu là con lai à?”
May mà chỉ là thảo dược. Tôi thở phào nhẹ nhõm, né tránh bàn tay đang sờ mặt mình: “Thiếu tá Kamal, thiếu tá Bạc còn đang đợi ngài, ngài bỏ dở giữa chừng ra đây dây dưa với người hầu của anh ấy thế này, e là không hay lắm đâu?”
“Tôi không định làm gì quá đáng cả, chỉ muốn tìm cơ hội hỏi cậu xem có hứng thú đi nơi khác làm việc không? Tin tôi đi, chỉ cần cậu đồng ý, tôi mở lời thì thiếu tá Bạc sẽ không từ chối đâu.” Gã ghé sát tai tôi, “Nếu cậu đi theo tôi, tôi sẽ trả lương cho cậu bằng vàng.”
“Thiếu tá Kamal đúng là hào phóng, tôi cũng lung lay lắm, nhưng mà…” Tôi cười lắc đầu, không biết có phải do tác dụng của thảo dược hay không mà bắt đầu thấy tâm hồn sảng khoái, có chút bay bổng, phản ứng cũng chậm chạp hẳn đi. Còn chưa kịp nói hết câu, Kamal đột nhiên cúi đầu định hôn tôi, tôi nghiêng đầu né tránh. Đúng lúc này, một tiếng cạch vang lên, cửa nhà vệ sinh mở ra.
Kiều Mộ đẩy Bạc Dực Xuyên đi vào, bốn người tám mắt nhìn nhau, trong nháy mắt không khí trong nhà vệ sinh như đông cứng lại. Tim tôi hẫng một nhịp, đứng sững tại chỗ, đối diện với đôi mắt đen kịt của Bạc Dực Xuyên, tôi thoáng thấy tình cảnh này quen thuộc đến lạ lùng.