Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau, Trúc Lan bảo Tống bà tử đi nghe ngóng về tiếng tăm của Ngọc Sương và Ngọc Lộ. Tin tức nghe ngóng được cũng không khác những gì cô đoán lắm, chỉ nói đúng là Ngọc Sương có vẻ ngoài ưa nhìn, còn những mặt khác thì bị bỏ qua. Cũng may mà Trúc Lan đã đổi đồ trang sức cho Ngọc Sương, ăn diện khiêm tốn mới không rước về những lời đồn đãi không hay. Còn những lời bàn tán về Ngọc Lộ đều là lời hay, chính miệng Đào thị và Tề thị nói nàng ấy có phúc, lại thêm vài người nói hùa theo, càng nhiều người nói trông Ngọc Lộ có phúc lắm, tính cách điềm tĩnh, vậy là truyền ra cái tiếng giống cô cô. Nói thật thì Trúc Lan rất biết ơn Tề thị, bởi vì Nhiễm tam tiểu thư Nhiễm Nghiên, hơn nữa ngoại tôn nữ được nuôi ở chỗ Hoàng Hậu được cưng chiều hết mực mà lời nói của Tề thị rất có sức nặng trong nhóm quan quyến, đến cả phủ Thẩm thế tử và Thẩm huyện chúa cũng khiêm nhường với Tề thị.
Tống bà tử nói nhỏ:
- Sáng nay Ngọc Sương tiểu thư cũng đã cho người đi nghe ngóng tin tức.
Trúc Lan: - Ngươi không cần giấu, nếu nó muốn biết thì cứ nói cho nó biết.
Đây cũng là một lần trưởng thành, những điều dạy dỗ Ngọc Sương trước khi chỉ toàn là lý luận suông, bây giờ thực tế xảy ra, chỉ mong rằng con bé này có thể nhanh chóng suy nghĩ thông suốt.
Tống bà tử: - Vâng.
Chu Thư Nhân chờ Tống bà tử đi ra ngoài, nói:
- Cũng do em quá nhọc lòng.
Trúc Lan:
- Em thà để mình nhọc lòng nhiều một chút, cũng không muốn mấy đứa cháu gái của chúng ta gặp bất hạnh trong tương lai.
Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, nói:
- Còn có anh mà!
Trúc Lan cười nói:
- Vậy anh phải tìm cho Ngọc Sương một bến đỗ tốt đấy.
Chu Thư Nhân nghẹn họng, trong hai đứa cháu gái thì tìm nhà chồng cho Ngọc Sương là khó nhất.
Đinh quản gia bước vào, nói:
- Gia chủ, mấy vị cử nhân lão gia đã đến.
Chu Thư Nhân đứng lên:
- Anh ra sân trước.
- Ừ.
Trong lòng Chu Thư Nhân không muốn đi chút nào, nhất là không muốn gặp Thẩm Dương, nhưng tiếc là năm người đứng đầu bảng lần này, ngoài Hà Thúc còn đang nghỉ bệnh không tới thì bốn vị còn lại đều có mặt. Chu Thư Nhân biết hết mấy vị này, lúc yết bảng đã từng ăn chung một bữa cơm.
Người đứng đầu, Liễu cử nhân mở miệng trước:
- Sáng mai ta sẽ khởi hành vào kinh, vậy nên hôm nay mới cố ý dành thời gian tới thăm, quấy rầy ngày nghỉ của đại nhân rồi.
Chu Thư Nhân nhìn Liễu cử nhân, tuổi tác vị này cũng không còn nhỏ nữa, ba mươi lăm tuổi, rất giống anh của năm đó:
- Tân Châu cách Kinh Thành chừng nửa ngày đi đường thôi, ngươi vào kinh sớm thế làm gì?
Liễu cử nhân vội giải thích:
- Cũng vì ở gần nên mới đi sớm một chút để chọn xong chỗ ở, tránh chuyện tới sát ngày lại phát sầu vì chuyện ở đâu.
Chu Thư Nhân chỉ thuận miệng hỏi thôi chứ không tin lời Liễu cử nhân nói, nhìn cách ăn mặc của mấy vị này là biết, ai cũng là kẻ có tiền.
Trong lòng Thẩm Dương quặn thắt khó chịu, mục tiêu của hắn ta là hạng nhất, ban đầu còn mừng vì Hà Thúc bị thương thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới chuyện phát huy, kết quả lại có một vị Liễu tú tài xuất hiện. Hắn ta cũng muốn nói chuyện vài câu với Chu đại nhân, nhưng phía trước có Liễu cử nhân, hắn ta còn phải đợi.
Chu Thư Nhân nhìn bốn vị cử nhân, trong lòng anh biết rõ người nghĩ ra cách gom thành một nhóm tới thăm hỏi, chắc chắn không phải là của Thẩm Dương, loại trừ Liễu cử nhân thì không biết là ai giữa Tào và Mã. Biết được điều này khiến trong lòng Chu Thư Nhân nặng trĩu, nhiều năm như vậy đã bao nhiêu người bước vào triều đình và địa phương thông qua khoa cử rồi?
*****
Thôn Chu gia, hai vợ chồng Xương Liêm và Dung Xuyên đã tới Khương gia, Xương Liêm nói:
- Xa nhà nhiều ngày như vậy, chắc chắn cha mẹ vô cùng nhớ mong, vậy nên sáng mai sẽ khởi hành về nhà, hôm nay cố ý tới tạm biệt với tỷ tỷ.
Tuyết Mai luyến tiếc nói:
- Ngày mai phải đi rồi sao?
Xương Liêm: - Đã trì hoãn mấy ngày rồi, không thể kéo dài thêm được nữa.
Hắn lo cho cha mẹ, nhớ thương con gái, cũng không muốn để Dung Xuyên ở lại quá lâu, hắn và Dung Xuyên đã trúng cử, hắn sợ có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra.
Tuyết Mai: - Để ta gọi tỷ phu của đệ về, hôm nay mọi người uống một chén với nhau.
Xương Liêm cười nói: - Được ạ.
Tuyết Mai tự mình đi tìm tướng công, trên đường tới trường tộc có rất nhiều người chào hỏi nàng ấy, tất cả đều là nhà mẹ đẻ mang tới cho nàng ấy. Đệ đệ và Dung Xuyên trúng cử đồng nghĩa Chu gia có người kế thừa, địa vị của nàng ấy ở tộc Chu thị lại tăng cao kha khá. Trong lòng Tuyết Mai vui vẻ, nàng ấy hi vọng Chu gia càng ngày càng khá hơn, nghĩ tới đại chất tử Minh Vân và ngũ đệ Xương Trí, bước chân càng nhẹ nhàng hơn một chút.
Đổng thị và Xương Liêm cũng tới Giang gia. Lần này ở Bình Châu một khoảng thời gian dài, Đổng thị vô cùng lo cho nhà đại tỷ, lúc đến cổng sân, Đổng thị nhìn sân gọn gàng ngăn nắp:
- Tướng công, ta thật lòng khâm phục đại tỷ.
Cho dù đánh mất mọi thứ nhưng vẫn sống rất nghiêm túc.
Xương Liêm cũng bội phục tỷ tỷ của nương tử:
- Vào thôi.
Đổng Y Y nhìn thấy muội muội và muội phu thì trong lòng vui vẻ:
- Đã về rồi, các ngươi tới thì tới, còn mang quà theo làm gì, các ngươi đã quan tâm nhà ta rất nhiều rồi.
Đổng Sở Sở nói:
- Những thứ này là cho bọn nhỏ, còn có thuốc và rượu thuốc là Xương Liêm cố ý mua cho tỷ phu.
Đổng Y Y đỏ vành mắt, nói:
- Cảm ơn muội và muội phu.
Nếu như không có phu thê muội muội quan tâm thì nhà bọn họ đừng hòng ở lại thôn Chu gia, càng đừng mơ tới cuộc sống an ổn hiện tại. Từ sau khi muội phu trúng cử, ca ca và tẩu tử ở nhà mẹ đẻ cũng dè chừng hơn, như vậy đã đủ rồi.
Xương Liêm và Giang Minh đã bắt đầu nói chuyện, Giang Minh hỏi:
- Sang năm đệ và Dung Xuyên cùng vào kinh sao?
Xương Liêm gật đầu: - Phải.
Giang Minh nói:
- Ta cũng chẳng có gì để dặn dò đệ, chỉ có thể lấy chuyện của mình ra mà nói, nhất định lại giữ vững bản thân.
Xương Liêm cười nói:
- Cảm ơn tỷ phu, có điều tỷ phu không tính đưa Mộc Thần tới trường tộc Chu thị sao? Ta nghĩ rằng đứa nhỏ vẫn nên tới trường để học hành mới tốt.
Giang Minh nhìn nhi tử bên cạnh, nói:
- Ta hiểu ý của đệ.
Xương Liêm cũng không nói nhiều, hắn hi vọng Mộc Thần sẽ tiếp xúc với những người bạn đồng trang lứa nhiều hơn, đừng chỉ chung đụng với tỷ phu để tránh chuyện sau này hình thành tính tình cực đoan.
*****
Tân Châu Chu phủ, Trúc Lan nhướng mày:
- Sao về sớm thế?
Chu Thư Nhân ôm con trai, nói:
- Anh không giữ lại ăn cơm.
Trúc Lan hỏi:
- Có tâm sự à?
Chu Thư Nhân đáp một tiếng:
- Ngày mai Thẩm Dương sẽ vào kinh, vậy nên anh suy nghĩ nhiều.
- Đây không phải chuyện tốt sao? Không phải anh chỉ ước hắn ta cút nhanh thôi à?
Chu Thư Nhân nắm bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của con trai, nói:
- Đúng là chuyện tốt, chỉ là vào kinh hơi sớm thôi.
Không biết đằng sau có mưu tính gì không, là không tính chờ tới kỳ thi đình sang năm à?
Trúc Lan vui vẻ:
- Em cảm thấy đã khá nhiều chuyện ngoài ý muốn xảy ra, mà anh thì như đàn gảy tai trâu, không bằng đi sớm thì hơn, Tân Châu đã không còn lý do để ở lại nữa rồi.
Chu Thư Nhân nghe được lời này thì nở nụ cười:
- Đúng là thế, không cần tốn thời gian thêm nữa.
Trong mắt Trúc Lan toàn là ý cười, ai bảo đã đào sẵn bẫy cho Chu Thư Nhân mà Chu Thư Nhân tinh mắt biết bao nhất quyết không chịu nhảy vào, vậy nên chỉ có thể đổi kế hoạch:
- Chắc chắn Kinh Thành sẽ náo nhiệt lắm đây.
Chu Thư Nhân ước lượng cân nặng của con trai đang dỏng tai nghe:
- Con còn nhỏ xíu, nghe có hiểu gì không?
Xương Trung bĩu môi:
- Cha à, cha đang nói con ngốc à?
Còn lâu nó mới nhận là nói nghe không hiểu thật!
Trúc Lan hôn con trai một cái, nói:
- Xương Trung thông minh nhất.
Kêu quen cái tên này rồi, thấy cũng thuận miệng!
Thằng nhóc đó đắc chí hất cằm:
- Cha, con thông minh, con đã biết tất cả động vật được vẽ trong tranh rồi.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Vậy sao? Vậy cha phải kiểm tra con mới được.
- Được ạ.
Trúc Lan ngồi bên cạnh xem hai cha con tương tác với nhau, chỉ cần Chu Thư Nhân được nghỉ thì thằng bé này bám lấy cha không rời. Nhìn Chu Thư Nhân cưng chiều con trai, Trúc Lan cười, Chu Thư Nhân hơi cuồng con trai rồi đấy!