Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 609: Có Duyên

Trước Tiếp

Xương Liêm vén màn xe lên, thấy phía trước có hai chiếc xe ngựa, trông giống như thương nhân từ biên cảnh:

- Được thôi.

Chẳng bao lâu thì xe ngựa phía trước đã ra khỏi vũng lầy, có người tới cảm ơn, Xương Liêm không xuống xe ngựa mà chỉ vén màn xe lên nói:

- Ai cũng có lúc gặp chuyện khó khăn mà, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, không cần quan tâm đâu.

Nam tử đứng ngoài xe ngựa để râu rất dài, che hơn nửa gương mặt. Dung Xuyên nhìn lướt qua rồi cúi đầu tiếp tục đọc sách, có Tứ ca thì hắn chẳng cần nhọc lòng làm gì.

Nam tử ngoài xe ngựa có vóc dáng rất cao, dáng người cũng vạm vỡ, nói:

- Nếu công tử đã nói thế thì ta xin cảm ơn, sau này có duyên sẽ gặp lại.

Xương Liêm không muốn có duyên gặp lại, nhà ngoại luyện võ, nhà mình cũng có nhiều gia đinh biết võ, nhiều năm qua hắn còn được cha dạy cho cách quan sát tỉ mỉ, hắn biết chắc chắn thân phận của nam tử trước mắt không phải là thương nhân, Xương Liêm chỉ cười rồi thôi.

Dung Xuyên nghe xong lời này lại ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nam tử ngoài xe chú ý tới, muốn nhìn lâu thêm một lát nhưng tiếc là màn xe đã bị buông xuống. Nam tử không dừng bước chân, hắn không thể làm mọi chuyện phức tạp hơn nữa, nhanh chóng ngồi lên xe ngựa rồi rời đi, vừa rồi chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, ấn giữa lông mày, đi đường nhiều ngày quá mệt mỏi.

Dung Xuyên thấy Tứ ca cau mày, bèn hỏi:

- Thân phận có vấn đề sao?

Xương Liêm mân mê ngọc bội đeo bên hông, nói:

- Đâu chỉ có vấn đề, mà là vấn đề quá lớn luôn mới đúng, thân phận của đoàn người này không đơn giản.

Thận Hành đứng ngoài xe, chờ đoàn xe phía trước lướt nhanh đi xa, Thận Hành mới nói:

- Đoàn người này có rất nhiều cao thủ.

Xương Liêm bừng tỉnh, hóa ra Thận Hành đã biết từ lâu nhưng lại không thể không hỗ trợ, vì sợ đối phương sẽ phát hiện, vậy thì bất lợi cho họ:

- Trên đường đi cẩn thận hơn một chút.

Thận Hành đáp lại, canh chừng xe ngựa không rời một tấc.

Dung Xuyên cũng không đọc sách nữa, nói:

- Mấy năm trước triều đình chúng ta đánh thắng ngoại tộc, ngoại tộc ở biên cảnh Đông Bắc ngoan ngoãn hơn một chút, nhưng hai năm gần đây lại bắt đầu hơi rục rịch.

Xương Liêm: - Đúng vậy, sớm muộn gì cũng đánh thêm một trận.

Dung Xuyên dựa vào xe, nói:

- Vất vả lắm mới hòa bình mấy năm, giờ lại sắp dấy lên ngọn lửa chiến tranh, không biết lại thêm bao nhiêu binh sĩ mất đi sinh mệnh.

Xương Liêm lặng thinh, chiến tranh vô tình, biểu đệ mất cũng vì lý do đó.

*****

Tân Châu, Trúc Lan dẫn hai đứa cháu gái lộ diện, ánh mắt đầu tiên của nhóm quan quyến dừng lại trên người hai tiểu cô nương. Trúc Lan không ngăn cản những ánh mắt đó mà cũng liếc nhìn hai đứa cháu gái.

Khuôn mặt Ngọc Sương cứng đờ, cũng may chẳng bao lâu đã bình tĩnh lại, chỉ là hành động hơi mất tự nhiên, dù sao con bé này vẫn còn nhỏ tuổi, mà hầu hết ánh nhìn đều đổ dồn lên người mình và từ nhỏ đã nhạy cảm khi có người nhìn, biểu hiện thế này đã không tồi rồi. Ngọc Lộ thì đừng thấy nàng ấy nhỏ mà nhầm, nàng ấy là đứa bình tĩnh nhất, vẻ mặt cũng chưa đổi lần nào, trên khóe môi vẫn luôn là nụ cười thản nhiên, rất điềm tĩnh.

Thẩm thế tử phi Chu thị cười nói:

- Dương cung nhân có hai đứa cháu gái xinh xắn quá, có phúc thật đấy, khó trách muốn giấu kỹ như thế, nếu là ta thì ta cũng giấu.

Trúc Lan cười khẽ:

- Lúc trước bọn chúng còn nhỏ quá, chưa học xong quy củ, ban đầu ta tính mượn sinh nhật năm nay của mình để giới thiệu hai tiểu cô nương, ai ngờ bệnh ập tới làm rối kế hoạch, nhưng bây giờ cũng không muộn.

Ý trong lòng nói đã bộc lộ rõ ràng, cô chỉ muốn giới thiệu hai cháu gái chính thức thôi.

Chu thị cười nói:

- Đúng là bây giờ cũng không muộn.

Tô Huyên mang thai nên nói hai câu với Chu thị xong thì ngồi xuống.

Trúc Lan và Tô Huyên mỗi người dắt theo một người. Trúc Lan dắt theo Ngọc Lộ, so ra thì Ngọc Sương đi theo Tô Huyên là tốt nhất, thân phận của Tô Huyên có thể ngăn cản rất nhiều quan quyến.

Đào thị đưa tay kéo tay Ngọc Lộ tới:

- Ấy chà, vừa nhìn là biết con bé này có phúc rồi.

Tề thị cũng tụ lại, vừa nhìn đã thích tiểu cô nương:

- Đúng là có phúc.

Trong lòng Trúc Lan biết ngay là Ngọc Lộ sẽ được hoan nghênh hơn, không chỉ vì đại phòng nhiều con trai, mà một phần nguyên nhân khác là vì trưởng tôn Minh Vân của Chu gia. Ngoài ra còn vì khuôn mặt Ngọc Lộ trông có phúc, người cổ đại chọn con dâu rất tin vào điều này.

Bên cạnh Ngọc Sương rất ít quan quyến, dáng dấp có đẹp đến đâu cũng vô dụng, thật ra để chọn con dâu thì hiếm ai chọn người đẹp cho con trai và cháu trai nhà mình. Sau khi hết tò mò về Ngọc Sương, không ai dành nhiều sự chú ý cho nàng ấy nữa.

Tô Huyên mượn việc uống trà để nhìn Ngọc Sương, dù sao tiểu cô nương vẫn còn nhỏ, lòng dạ phải rèn luyện nhiều thêm, vẻ ngoài càng xinh đẹp thì chắc chắn phải đối mặt với càng nhiều lời đồn đãi. Nhìn cách ăn mặc trang điểm của Ngọc Sương đi, nếu không phải lúc tới sân chính, nàng ta và mẹ chồng đổi đồ trang sức cho Ngọc Sương thì không biết sau hôm nay thanh danh Ngọc Sương tệ tới mức nào đâu! Bây giờ còn nhỏ tuổi nên không cần trang điểm cầu kỳ, không chỉ vì vấn đề về thân phận, mà còn phải biết khiêm tốn, càng khiêm tốn thì mới tích lũy được càng nhiều tiếng tốt, nổi bật quá sẽ kéo tới rất nhiều lời đồn đãi, mà dù lời đồn có giả thì cũng thành thật. Tô Huyên vẫn thích Ngọc Lộ hơn, nhìn tiểu cô nương nói chuyện tiến lùi có chừng mực với phu nhân các vị quan viên, nàng ta nhếch môi, con bé này giống Minh Vân thật đấy!

Trên đường về phủ, hai đứa cháu gái ngồi chung một chiếc xe ngựa, Trúc Lan thấy nét mệt mỏi trên mặt Tô Huyên:

- Hôm nay vất vả cho con rồi.

Tô Huyên nén xuống không ngáp, đáp:

- Mẹ, con về nghỉ một lát là đỡ rồi.

Trúc Lan lo cho Ngọc Sương, hỏi:

- Quan quyến ở bữa tiệc hôm nay đối xử khác biệt với Ngọc Sương và Ngọc Lộ, không biết Ngọc Sương có chịu nổi không.

Vẻ ngoài xinh đẹp tạo cho Ngọc Sương rất nhiều tự tin, hơn nữa còn là trưởng tôn nữ của Chu phủ nên Ngọc Sương phải làm gương mọi mặt. Con bé ấy có chút kiêu ngạo từ trong xương, hôm nay đột nhiên hiểu ra vẻ bề ngoài không thể mang tới danh tiếng tốt cho mình, ngược lại còn rước về những lời đồn đãi và đố kỵ, Ngọc Sương chịu cú sốc lớn rồi.

Tô Huyên nhìn mẹ chồng, đây cũng vì Chu gia không muốn lợi dụng Ngọc Sương để trèo lên cao, để Ngọc Sương có thể chịu đựng được chuyện này mà mẹ chồng dạy Ngọc Sương rất nhiều những lúc ở nhà.

- Mẹ à, Ngọc Sương được sinh ra ở Chu gia đã là phúc rồi, hơn nữa mẹ phải tin tưởng Ngọc Sương, con bé là cháu gái được mẹ dạy dỗ mà.

Trúc Lan cười nói: - Ừ nhỉ.

Tô Huyên rời mắt đi, lời nàng ta nói đều là thật, nếu Ngọc Sương đầu thai vào nhà người khác thì chỉ là công cụ bị lợi dụng thôi, còn chưa chắc được làm chính thê, đó mới thật sự là bi kịch.

Đến phủ, Trúc Lan và Tô Huyên đều mệt mỏi, vừa về sân đã đi nghỉ.

*****

Đại phòng, Lý thị thấy nữ nhi đã về, vội vàng hỏi:

- Con có bị ức h**p không?

Ngọc Lộ cười cong mắt:

- Mẹ, con đi theo bà nội thì sao mà chịu ức h**p được chứ, mẹ cứ yên tâm đi. Nhìn nè, không phải con vẫn bình thường à.

Lý thị kiểm tra cẩn thận một lần, nói:

- Không bị ức h**p là tốt rồi.

Sau đó lại hỏi:

- Bữa tiệc hôm nay thế nào? Mau nói cho mẹ nghe xem.

*****

Nhị phòng, từ sáng Triệu thị đã nhận được đồ trang sức bị chính viện trả lại, trong lòng vẫn luôn thấp thỏm. Thấy cuối cùng nữ nhi cũng về, chỉ là trên mặt nữ nhi không có ý cười, cẩn thận hỏi:

- Đã ra chuyện gì sao?

Ngọc Sương nhìn mẹ, trong lòng mệt mỏi. Nàng ấy đi dự tiệc trong sự tự tin, cuối cùng lại về trong hụt hẫng:

- Không có gì ạ, mẹ, con mệt rồi, con về nghỉ trước.

Triệu thị nuốt những lời định nói ngược vào trong:

- À, được.

Trúc Lan ngủ một lát, lúc tỉnh dậy thì nhận được thiệp mời, lật xem rồi nói với Tống bà tử:

- Là tới vì Chu Thư Nhân.

Ngày mai Chu Thư Nhân được nghỉ.

Tống bà tử nói:

- Gia chủ không muốn gặp đâu.

Trúc Lan cầm thiệp mời, nói:

- Bây giờ thân phận khác xưa rồi, những người trúng cử lần này thật là, còn không phải một người muốn tới. Thư Nhân không thể từ chối tất cả được, vẫn phải gặp thôi, bảo quản gia đi trả lời đi!

Tống bà tử nói: "Vâng ạ."

 

Trước Tiếp