Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân v**t v* bức tranh, trong mắt chan chứa dịu dàng. Bởi vì che chở Chu gia, bởi vì che chở vợ con, anh không có thời gian nghĩ về quá khứ, ánh mắt phải luôn hướng về phía trước. Mấy bức tranh này gợi lại tất cả ký ức trong anh, anh đi đằng trước, Trúc Lan vẫn luôn đứng ở phía sau dõi theo từng bước anh đi.
Chu Thư Nhân cẩn thận đặt bức tranh xuống, nói:
- Anh rất thích món quà này, sau khi chúng ta qua đời, những bức họa này sẽ được chôn xuống dưới mồ cùng chúng ta.
Trúc Lan : - Em cũng có suy nghĩ này.
Chu Thư Nhân cong môi cười, nói:
- Cái này người ta gọi là thần giao cách cảm.
Sinh nhật của Chu Thư Nhân đã xong, hai vợ chồng Xương Liêm cũng chuẩn bị lên đường. Bởi vì chân của Giang Minh cần được nghỉ ngơi vài ngày, cho nên thời gian lên đường chậm lại hai ngày so với dự tính. Vợ chồng Xương Liêm thu xếp hành lý đâu vào đấy, Trúc Lan mới biết được tin thông qua lời kể của Tống bà tử: Đổng Y Y đã bán lại hết của hồi môn rồi, còn một số quần áo thì mang đi cầm cố. Giang Minh trở thành thường dân, không liên lụy đến Giang Mộc Thần đã là may mắn lắm rồi, quần áo trước kia không thể mặc nữa, vải vóc và quần áo có giữ lại cũng chỉ để nhìn mà thôi. Về phần trang sức, một số món trang sức không bị cấm đều được giữ lại, cái nào không được phép đeo thì bán đi hết. Trúc Lan không có lòng tốt chuẩn bị hành lý giúp Đổng Y Y, Đổng Y Y không phải không có của hồi môn, cho dù có nghèo hèn trắng tay cỡ nào cũng còn Đổng thị và Đổng gia ở đó. Hành động của cô đại diện cho Chu Thư Nhân, nên chỉ đứng nhìn tốt hơn.
Xương Trung là đứa không chịu ngồi yên, buổi chiều ngủ dậy là phải ra ngoài chơi ngay, còn lì lợm kéo Trúc Lan đi cùng. Trúc Lan hết cách, bắt buộc đi ra ngoài với thằng nhóc. Trúc Lan nhìn Xương Trung chạy nhảy trong vườn, thở dài:
- Sao thằng bé này không thể ngoan ngoãn ngồi xuống một chỗ để chơi thế nhỉ, nếu ta trẻ lại chừng bảy tám tuổi, ta đã không mệt giống như bây giờ.
Tống bà tử nói:
- Chủ mẫu cũng còn rất trẻ mà.
Trúc Lan xua tay:
- Trước kia ta nghe ai nói ta trẻ thì ta còn tin, bây giờ không tin. Thêm một tuổi trong lòng không thể theo kịp một tuổi sức khỏe, lòng ta hiểu rõ.
Cho dù cô có chăm chút kỹ càng đến đâu, thì cũng không thể đuổi kịp tốc độ lão hóa. Chu Thư Nhân già đi, cô có khác gì. Nhất là sau khi cô sinh Xương Trung, chăm sóc cẩn thận vẫn nhìn ra được.
T nghe tiếng con trai cười vang, bất lực đi theo qua đó. Nhìn thấy không chỉ một mình Xương Trung, cả Giang Mộc Lam và Ngọc Lộ cũng đang ở đó. Hai ngươi đứng dậy chào hỏi, Trúc Lan hỏi Ngọc Lộ:
- Sao hôm nay con không lên lớp?
Hôm nay tiên sinh không có xin nghỉ, sao con bé này lại ở trong vườn?
Ngọc Lộ trả lời:
- Dạ thưa bà nội, con để quên sách đàn, con xin phép tiên sinh về lấy ạ.
Xương Trung nói chen vào:
- Nhị chất nữ, tiểu thúc đi học đàn chung với ngươi.
Trúc Lan vui vẻ:
- Thằng nhóc này, rất giỏi nhận dạng người khác.
Ngọc Lộ cười mỉm, nói:
- Tiểu thúc thúc, lần trước thúc thúc đi học cùng với cô cô, trên đầu tiên sinh muốn bốc khói rồi.
Xương Trung không hiểu:
- Tại sao?
Ngọc Lộ cười cong đôi mắt, nói:
- Bởi vì bị tiểu thúc chọc tức điên đó.
Đến cả tiên sinh con sợ tiểu thúc, lần trước tranh của tiên sinh bị phá tan tành, sắc mặt tiên sinh khó coi suốt mấy ngày trời!
Xương Trung bật cười:
- Ta hứa sẽ không lộn xộn.
Ngọc Lộ lắc đầu, nàng ấy không tin. Ở Chu phủ này, không ai quản được tiểu thúc. Đồ của ông nội mà tiểu thúc còn dám đụng vào, huống hồ chi là tiên sinh.
Thấy Xương Trung xụ mặt, Ngọc Lộ khẽ cười:
- Tiểu thúc có thể rủ Minh Huy chơi cùng mà, Minh Huy rất thích tiểu thúc.
Xương Trung lắc đầu nguầy nguậy:
- Thôi khỏi, giống mẹ.
Trúc Lan bật cười thành tiếng, Minh Huy thật sự càng lớn càng trông giống cô. Hai vợ chồng Chu lão đại không dám đánh cũng không dám mắng, trước mắt chỉ có Minh Vân mới quản thúc được Minh Huy.
Ngọc Lộ cười xòa, tiểu đệ càng lớn càng biết cách tận dụng lợi thế khuôn mặt của mình, không ít lần dùng gương mặt từa tựa bà nội chơi khăm Nhị ca.
- Tiểu thúc, con đi lấy sách đàn cái đã.
Xương Trung túm lại không chịu buông tay, nhìn chằm chằm vào chất nữ. Giang Mộc Lam khẽ cắn khoé môi, nói:
- Chu tiểu thúc, để ta chơi với tiểu thúc được không?
Nàng ta không cần đi học, nàng ta có thời gian rảnh. Trong lòng nàng ta không khỏi tưởng tượng, nếu… nếu có thể khiến Chu tiểu thúc thích mình, để nàng ta được ở lại Chu gia thì hay biết mấy.
Trúc Lan ngắm nhìn Mộc Lam, cô không ghét cô bé này, chỉ thấy đáng tiếc. Mộc Lam và Mộc Thần đều không còn nhỏ, trong lòng hai đứa nhỏ này hiểu hết mọi chuyện. Mấy ngày trước đó vẫn còn hoảng loạn cho nên không dám làm bậy, bây giờ sắp sửa đi rồi, khó mà tránh khỏi trong lòng nảy sinh ý đồ khác thường. Cả hai đứa nhỏ đều đang oán trách Giang Minh, cô nắm rõ tình hình trong phủ như lòng bàn tay, bọn chúng rất ít đi thăm Giang Minh. Trong khi chân của Giang Minh đã khá hơn chút, trải qua nhiều ngày tỉnh táo, trái lại hắn ta thật sự im lặng, không gây ồn ào hay suy sụp gì cả, thậm chí còn rất kiên nhẫn tính chuyện mai sau với Đổng Y Y.
Xương Trung có vẻ mê chơi, tuy rằng còn nhỏ nhưng cũng hiểu được. Cô nương trước mắt chỉ mới gặp mặt vài lần, là người xa lạ. Nó mím môi nói:
- Mẹ, con muốn về phòng.
Ngọc Lộ nhìn Mộc Lam, khom lưng hôn tiểu thúc một cái, nói:
- Bà nội, tiên sinh đang chờ con, con về viện trước.
Trúc Lan nắm tay con trai, gật đầu rồi nói với Mộc Lam:
- Hôm qua có mưa, hơi ẩm hơi nặng, chúng ta nên trở về thôi.
Mộc Lam sửng sốt, sau đó cúi chào.
Xương Trung được Liễu bà tử bế, lúc không còn thấy tiểu cô nương nữa, Xương Trung mới nói:
- Mẹ, con không thích cô nương hồi nãy.
Đôi mắt trẻ con là đôi mắt sáng nhất, Trúc Lan nói:
- Sau này con có thích ai hay không thích ai, giữ ở trong lòng là được, không cho phép con nói ra trước mặt người ta.
Trúc Lan sẽ không phớt lờ chỉ vì con trai còn nhỏ, nhóc con còn nhỏ nhưng đã hiểu biết không ít, toàn là công lao giáo dục của cô.
*****
Giang Mộc Lam trở về viện, nhìn thấy Đại ca đang đọc sách, nàng ta có chút tức giận giật lấy quyển sách ném xuống bàn.
- Đại ca, sao huynh vẫn còn đọc sách vô vậy? Chúng ta phải rời khỏi đây, chúng ta sắp sửa về quê ở rồi.
Nói xong, nàng ta khó chịu túm lấy váy áo. Nàng ta không được phép mặc quần áo lộng lẫy nữa rồi, lúc này đang mặc một bộ váy trơn, trên đầu cũng không có trang sức nào, ngoại trừ hai cái khuyên tai bằng bạc, giày đi dưới chân là giày trơn. Càng nghĩ nước mắt càng rơi như mưa, nàng ta bị ức h**p ở Kinh Thành, nàng ta cố gắng, thế nhưng bây giờ đến cả tư cách bị ức h**p cũng không có, bởi vì nàng ta sắp thành thôn cô mất rồi.
Trong lòng Giang Mộc Thần cũng khó chịu lắm, từ thiếu gia nhà quan đến thường dân, chênh lệch quá lớn. Chỉ khi đọc sách hắn mới không cần suy nghĩ mà thôi. Hắn nhìn muội muội, bé gái luôn rất nhạy cảm, lại đang cậy nhờ Chu gia. Trước kia mặc dù cũng không sánh bằng tiểu thư Chu gia, nhưng không chênh lệch bao nhiêu. Bây giờ chênh lệch quá lớn, trong lòng muội muội là khó chịu nhất.
Đổng Y Y đứng ở cửa, cố nén nước mắt ầng ậng trong mắt. Nên rời đi sớm thì hơn, ở lại càng lâu, đám trẻ vốn có trái tim mong manh sẽ càng cảm thấy khó chịu. Chờ rời đi rồi, từ từ sẽ suy nghĩ thông suốt.
Hai ngày sau, hai vợ chồng Xương Liêm lên đường. Có tổng cộng tám chiếc xe ngựa, phần hai vợ chồng Xương Liêm là năm chiếc, Giang gia ba chiếc: Giang Minh và Đổng Y Y một chiếc, hai đứa nhỏ chung một chiếc, và một chiếc chở hành lý. Cả nhà ra tới tận cửa tiễn, Chu Thư Nhân rất coi trọng Xương Liêm, cứ lo sẽ có chuyện gì đó ngoài ý muốn xảy ra. Nếu không phải vì Thận Hành đã đi theo Dung Xuyên, và Cẩn Ngôn không thể rời đi, Chu Thư Nhân cũng muốn phải Cẩn Ngôn đi theo Xương Liêm. Tuy nhiên, Chu Thư Nhân không những cử gia đinh có võ nghệ cao cường ra mà còn thuê thêm người của tiêu cục.
Trúc Lan trông chừng Xương Trí, thật ra cô sợ Xương Trí lén lút bỏ trốn. May mà Chu Thư Nhân dạy dỗ hơn nửa năm qua có chút thành quả, Xương Trí đã ngoan ngoãn hơn. Xương Liêm đi rồi, Trúc Lan thấy khá khó chịu trong lòng. Tính ra, trong bốn đứa con trai trên trời rơi xuống thì Lão Đại và Lão Nhị bận bịu kinh doanh sản nghiệp trong phủ, thường xuyên ra ngoài, cô đã quen với việc Xương Liêm lượn lờ ở trước mặt cô suốt mấy năm nay, Xương Liêm rất hay tới nói chuyện phiếm với cô. Bây giờ Xương Liêm không có ở đây, Trúc Lan có chút trống vắng.
Trúc Lan than thở một hồi, Xương Trí bỗng nhiên chạy vào với vẻ mừng như phát điên:
- MẸ! MẸ!