Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 591: Kìm Nén Nỗi Hận

Trước Tiếp

Chu lão nhị thấy mọi người đều đang nhìn mình, hắn bưng cái mâm tiến lên, trên đó là ông Thọ được điêu khắc từ ngọc bích.

- Cha, con trai chúc cha khỏe mạnh và sống lâu.

Trúc Lan vừa nhìn là biết ông Thọ cùng một chất liệu với con ngựa bằng ngọc của Xương Trung. Lão Nhị cũng thật chịu chi, món quà này không hề rẻ.

Chu Thư Nhân tổ chức sinh nhật nên rất vui vẻ, nói: - Có lòng.

Chu lão nhị thấy cha thích cũng an tâm hơn, không uổng ông hắn bỏ nhiều tâm tư vào việc suy nghĩ quà tặng.

Xương Liêm tặng cha tranh chữ, trên bức tranh là cây tùng, bên cạnh còn đề một bài thơ do chính hắn sáng tác, Chu Thư Nhân đọc xong thơ thì cho đánh giá khá cao.

Món quà của Ngũ phòng do Tô Huyên chuẩn bị, một quyển sách hiếm, hiếm khi trên mặt Xương Trí không lộ ra vẻ tiếc của.

Quà của Tuyết Hàm thì Chu Thư Nhân đã mặc ở trên người rồi, Xương Trung không có chuẩn bị quà gì, bèn đọc một đoạn lời chúc phúc.

Kế tiếp là đến đời cháu chúc thọ, đám trẻ Chu gia không có thói quen tiêu tiền phung phí, mỗi người đều có quỹ riêng. Nhưng mà lần đám người Minh Vân cùng nhau chuẩn bị quà tặng, không có ý định hơn thua, dường như giữa huynh đệ chúng rất có tình cảm.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói với Minh Vân: - Không tệ.

Minh Vân nhớ kỹ lời dạy của ông nội, con cháu Chu gia trong nhà cần phải đoàn kết, có lòng cũng chỉ được phép tính kế người ngoài. Hắn đứng thẳng sống lưng, ý tưởng là do chính hắn nghĩ ra, hắn xứng đáng nhận lời khích lệ của ông nội.

Chu lão đại nhoẻn miệng cười khờ, hắn tự hào vì Đại phòng có nhiều con trai, Minh Vân lại là cháu trai trưởng. Mặc dù hắn không có khiếu học hành, nhưng con trai của hắn vẫn rất lợi hại. Nhìn xem, con trai của hắn được cha khen ngợi còn gì. Chu lão đại nhìn hai đứa con trai còn lại, không khỏi nở nụ cười, hơi nghịch ngợm một chút nhưng trông đáng yêu. Bốn đứa cháu trai đang đứng xếp hàng, trong đó có ba đứa là của Đại phòng rồi.

Chu lão nhị nhìn Minh Vân bằng ánh mắt khao khát, rồi phóng tầm mắt tới chỗ Minh Thụy. Cũng may, còn của hắn không đến nỗi nào, nếu không hắn sẽ càng ghen tị mất. Hắn thoáng nhìn sang Xương Liêm, ít ra Nhị phòng còn có một đứa con trai. Tứ phòng thì không biết được, hắn nhìn kiểu gì cũng thấy Tứ phòng có số đẻ toàn con gái!

Xương Liêm cảm nhận được ánh mắt của Nhị ca, có ý gì đây? Đau lòng quá đi, hắn không tin đâu, chờ Tứ phòng có con trai để vả vào mặt Nhị ca.

Tầm mắt Xương Trí dừng lại trên người nương tử, tính ra đã thành thân gần một năm, hắn luôn miệt mài nổ lực, lẽ ra con cái cũng nên đến rồi mới phải. Hắn còn suy nghĩ, hắn nghe lời cha mài giũa tính tình, không tham gia thi khoa cử mà ngoan ngoãn ở lại nhà ba năm, định sinh hẳn hai đứa luôn.

Tô Huyên trộm nhìn Xương Trí, người này đang nhìn chằm chằm nàng ta, Đại tẩu cũng đã để ý thấy rồi. Xương Trí xuýt xoa một tiếng, thành thật nhìn sang chỗ khác.

Hai cô cháu gái Chu gia cũng chung tay chuẩn bị quà tặng, hai cô bé này sao chép kinh thư. Sau cùng là Ngô Ninh, cũng không thể nói là Ngô Ninh tự mình chuẩn bị quà tặng, mà là Ngô Minh gửi tới cho nên phải gọi là quà của Ngô gia. Trong đó có cả quà của Dung Xuyên, quà tặng của hai người này gồm có tranh chữ “đạo nhái” của Dung Xuyên và bình cổ của Ngô Minh.

Người nhà tặng quà xong rồi, khách khứa cũng lục tục tới cửa. Chu Thư Nhân hơi tiếc vì phải chờ đến tối mới được xem quà của Trúc Lan, anh đứng dậy dẫn mấy đứa con trai đi ra tiền viện. Còn Trúc Lan thì chiêu đãi nữ quyến, may mà nữ quyến không có dẫn theo con gái hoặc cháu gái, bằng không hậu viện không có chỗ chứa. Hôm nay là sinh nhật của Chu Thư Nhân, nhóm con cháu đều trở về viện của mình.

Đào thị ngồi ngay bên cạnh Trúc Lan, nói:

- Nghe noi Lưu thị bệnh nặng, hóa ra là thật.

Trúc Lan: - Sao lại nói vậy?

Nhiễm thị tiếp:

- Nếu không bệnh nặng thì chắc chắn Lưu thị sẽ có mặt trong những dịp như thế này.

Trúc Lan trầm mặc, nghĩa là hai bà chị này vẫn luôn cho rằng Lưu thị giả bệnh.

Đào thị cười tủm tỉm, nói:

- Hôm nay có thể thoải mái ăn uống rồi.

Nhiễm thị phe phẩy cây quạt, đáp:

- Lỗ tai cũng được yên tĩnh.

Trúc Lan khẽ cười, Nhiễm thị và Lưu thị đấu đá, Nhiễm thị là người chiến thắng. Cô nghe Chu Thư Nhân nói, Tam hoàng tử rất nhiệt tình với Nhiễm đại nhân, hiện tại Nhiễm gia đang rất thuận lợi.

Trúc Lan quan sát Nhiễm thị, tính cách của Nhiễm thị thật sự không tệ, Nhiễm đại nhân thì không cần phải nói. Cô cũng có nghe Minh Vân nói sơ sơ về các cháu Nhiễm gia, khá là nổi trội. Trúc Lan nâng chung trà lên, trong lòng nảy sinh ý nghĩ: Nhiễm gia và Thái tử có mối liên hệ, nếu Nhiễm tiểu thư chỉ có công chúa mà không sinh được hoàng tử, vậy thì đời cháu Nhiễm gia là rể hiền hiếm thấy. Tiếc là chức quan của Chu Thư Nhân không thể sánh bằng Nhiễm đại nhân, Lão Đại và Lão Nhị chỉ là thường dân, gả con gái vào nhà cao cửa rộng, kiểu gì cháu gái cũng bị coi thường.

Đào thị rất nhạy tin tức, nhỏ giọng thì thầm:

- Phủ Ngũ hoàng tử giăng đèn kết hoa, cưới Hoàng tử phi cực kỳ long trọng.

Nhiễm thị dùng cây quạt che miệng mình lại, nói:

- Nói chung là để giữ thể diện cho bản thân thôi.

Chứ không, làm sao Ngũ hoàng tử cần phải để tâm chuyện cưới một người thứ nữ như vậy. Chẳng qua là muốn vớt vát lại chút mặt mũi cho bản thân thôi.

Trúc Lan thầm nghĩ, ai cũng hiểu rõ điều này thì phải!

*****

Diêu hầu phủ

Diêu Dao đang ở trong phòng mẫu thân, thuận tay cầm lấy danh sách của hồi môn của Diêu Hinh.

- Mẹ, làm vậy có quá đáng lắm không? Dù sao cũng là gả cho Ngũ hoàng tử làm chính phi mà!

Trong danh sách của hồi môn không có một món đồ quý giá nào, đa phần là có tiếng mà không có miếng. Điều này làm cho người ta nhìn vào sẽ nghĩ Diêu hầu phủ nghèo túng không có của cải.

Bạch thị lấy danh sách của hồi môn lại, nói:

- Của hồi môn của Diêu Hinh là do Hầu phủ bỏ ra, còn danh sách của hồi môn này là phụ thân của con đưa cho ta đấy. Buồn cười nhất là nhất định phải do chính tay ta trao.

Mấy năm vừa qua, thị gánh không ít tội lỗi thay cho lão gia, càng ngày càng thấy mệt mỏi.

Diêu Dao híp mắt, trước kia cha khá thân thiết với Ngũ hoàng tử, bây giờ dành thái độ này cho Diêu Hinh còn không phải là ghét bỏ Ngũ hoàng tử sao!

- Phụ thân thật sự rất biết cách làm tổn thương người khác. Nếu đã không ưa Ngũ hoàng tử như vậy, cớ sao còn phải lấy con ra làm quân cờ?

Bạch thị nghe xong thì nắm chặt tay lại, ba mẹ con thị chỉ là quân cờ trong mắt lão gia mà thôi, thù hận cuộn lên trong ánh mắt thị nhưng thị phải dằn nó xuống và ra sức dập tắt lửa giận.

*****

Buổi chiều, tiệc rượu ở Chu gia đã xong, Chu Thư Nhân bị chuốc không ít rượu. Hiếm lắm mới có dịp không sợ bị Chu Thư Nhân gài hàng, Chu Thư Nhân thật sự uống rất nhiều. Bên chỗ Trúc Lan cũng đã tiễn nữ quyến về hết, cô kiểm kê quà được tặng, có rất nhiều món quà là của thương nhân Tân Châu đưa đến. Chỉ gửi quà thôi, chứ người thì không thể vào. Quà tặng chất đầy nửa căn phòng, sau khi Trúc Lan xem cong, cảm thán:

- Làm xong cái sinh nhật là giàu lên luôn!

Bán những thứ này lấy tiền có khi gần bằng thu nhập của Chu phủ trong nửa năm đấy.

Tống bà tử nói:

- Cuối cùng cũng phải trả lại mà thôi.

- Cũng phải, có qua có lại mới toại lòng nhau.

Tống bà tử thầm nghĩ, lúc này chỉ mới có quan viên tặng quà lẫn nhau thôi, chờ khi vào kinh, càng có nhiều nhà quyền quý. Mời ngươi mà ngươi không đi là không nể mặt, đi thì phải có quà tặng. Đối với những nhà quyền quý phất lên sau thời chiến loạn, bọn họ đã có quá nhiều đồ tốt, đi đồ bình thường không lọt được vào mắt xanh của bọn họ.

Trúc Lan phân loại và ghi chép quà tặng xong là lúc sắc tới tới đen, cô đứng lên xoa bóp cánh tay. Già rồi! Già rồi! Mới có bao lâu mà cánh tay đã mỏi nhừ.

Lúc quay lại phòng ngủ, Chu Thư Nhân đang rửa mặt, Trúc Lan bèn nói:

- Sao anh không nghỉ ngơi thêm một lúc nữa?

Giọng nói của Chu Thư Nhân hơi khàn, anh uống mấy chén nước rồi nói tiếp:

- Anh cứ nghĩ về quà tặng của em.

Trúc Lan bật cười:

- Vậy để em lấy ra cho anh luôn.

Chu Thư Nhân day day giữa trán, rồi ngồi xuống ghế chờ đợi. Hôm nay không cần biết anh cười xán lạn cỡ nào, mấy người đó cứ nằng nặc rót rượu cho anh, đau hết cả đầu.

Trúc Lan lấy xấp tranh ra, đưa từng bức cho Chu Thư Nhân xem:

- Đây là quà sinh nhật, sau này cứ vào sinh nhật hằng năm của anh, em sẽ vẽ một bức.

 

Trước Tiếp