Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi chiều, trước cửa Chu phủ ở thành Tân Châu xuất hiện mấy chiếc xe ngựa đang đỗ. Đổng thị đừng ở cửa lớn nhìn mấy chiếc xe ngựa đó, nàng ta nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa thồ hành lý đậu ở cuối dãy, trong lòng không khỏi chua xót. Của hồi môn của Đại tỷ chỉ còn lại bao nhiêu đó thôi sao?
Năm đó Giang gia vào kinh, đồ dùng trong nhà thuộc của hồi môn của Đại tỷ đều được thanh lý lại. Đổng thị nhìn số của hồi môn ít ỏi, tâm trạng trở nên phức tạp.
Đổng Y Y xuống xe ngựa trong trạng thái rối bời. Nàng ta nhìn thấy muội muội, trái tim bất an bỗng chốc yên tâm hơn hẳn. Có trời mới biết, nếu như muội muội không cho người tới, cả nhà bọn họ có bị người trong dòng tộc ăn tươi nuốt sống hay không. Bước chân của Đổng Y Y liêu xiêu, nghẹn ngào nấc lên:
- Muội muội!
Đổng thị dìu tỷ tỷ mình, đôi mắt cũng đã đỏ hoe, số của tỷ tỷ đúng là quá khổ.
- Tỷ tỷ, đã an toàn rồi, mọi chuyện đều qua cả rồi, chúng ta vào phủ thôi.
Đổng Y Y gật đầu, rồi nhìn về chiếc xe ngựa phía sau:
- Tỷ phu của muội…
Trong lòng Đổng thị cực kỳ oán trách tỷ phu, thành thật một chút làm quan không tốt hay sao! Giờ thì hay rồi, làm hại tỷ tỷ phải về dựa dẫm vào nhà mẹ đẻ, làm hại tương lai của hai đứa cháu của nàng ta trở nên mù mờ.
- Ta đã mời đại phu rồi, tỷ tỷ yên tâm.
Cho dù có ghét, nàng ta vẫn phải mời đại phu đến khám chân cho tỷ phu. Tỷ phu còn sống thì Đại tỷ không phải là quả phụ. Vả lại tỷ phu vẫn là người có học thức, có thể dạy dỗ các con.
Đổng Y Y gạt đi nước mắt, mỗi tay dắt một đứa con, nói:
- Tỷ đi cảm ơn mẹ chồng của muội cái đã.
Đổng thị nhìn cháu trai và cháu gái có vẻ như còn đang rất sốc, nói:
- Để ta gọi bà tử tới trông chừng bọn trẻ, bọn trẻ đi đường cũng mệt mỏi rồi.
Đổng Y Y xót con trai và con gái, cố nén nước mắt rồi nói:
- Cũng được.
*****
Chính viện
Trúc Lan nghe được tiếng bước chân, nhìn thấy là Đổng Y Y bèn nói:
- Bình an là tốt rồi.
Đổng Y Y cố gắng lắm nhưng nước mắt vẫn rơi xuống, nói:
- Thẩm thẩm nói phải, bình an vô sự là điều may mắn.
Nói xong định quỳ xuống nói cảm ơn, Trúc Lan lập tức đưa mắt ra hiệu cho Đổng thị, Đổng thị nhanh chóng cản lại.
Trúc Lan thở dài, nói:
- Chu gia cũng không giúp được gì, ngươi không cần phải làm lễ lớn như vậy.
Đổng Y Y lau nước mắt, đáp:
- Thẩm chịu cho chúng ta ở lại đã là ơn lớn lắm rồi, chúng ta không có gì báo đáp thẩm.
Nếu không tới Chu phủ ở tạm, nếu không có người Chu phủ, nàng ta thật sự không biết nên làm thế nào cho phải.
Trong lòng Trúc Lan có chút thổn thức, số phận của tỷ tỷ Đổng thị đúng là khổ thật.
- Ngươi cũng lo lắng không yên suốt mấy ngày nay, bây giờ có thể yên tâm được rồi. Bọn trẻ đang rất cần ngươi, ngươi trở về nghỉ ngơi trước đi.
Đổng Y Y không dám ở lâu, bây giờ Giang phủ là hiện thân của điềm rủi.
- Vâng.
Tỷ muội Đổng thị đi rồi, Tống bà tử cũng vừa trở về. Trúc Lan hỏi:
- Hỏi được những chuyện xảy ra ở Kinh Thành chưa?
Tống bà tử nói:
- Đã hỏi rõ rồi, bà tử của Tứ phu nhân đến rất đúng lúc, tộc lão Giang gia cũng vừa mới tới. Bởi vì có mặt người của Chu phủ, kế hoạch của dòng tộc Giang thị không thành công, không kiếm được lợi lộc cho nên bực dọc rời đi. Nhưng mà, Giang Minh đã bị tộc Giang thị gạch tên ra khỏi gia phả rồi ạ.
Trúc Lan cũng đoán được, thấy Tống bà tử có vẻ vẫn còn muốn nói:
- Còn chuyện gì khác không?
Tống bà tử nói tiếp:
- Tộc Giang thị còn muốn quyết định hôn phối của tiểu thư Giang gia. Nếu như hôm nay không ai ở Chu phủ đến, tiểu thư Giang gia sẽ phải ở lại dòng tộc Giang thị.
Trúc Lan trầm mặc. Tộc Giang thị này không coi trọng Giang Mộc Thần, trái lại để ý đến giá trị của Giang Mộc Lam.
- Đúng là tính toán rất giỏi.
Tống bà tử hạ giọng nói:
- Niềm hy vọng duy nhất của tộc Giang thị là Giang Minh, mấy năm trở lại đây bọn họ vơ vét không ít lợi lộc từ chỗ Giang Minh, năm nào người trong dòng tộc cũng tới vòi tiền. Bây giờ Giang phủ gặp nạn, bọn họ trốn đi thật xa thì thôi, còn bỏ đá xuống giết nữa. Nô tỳ nghe tên đầy tớ nói, trong tộc Giang thị có người biết y thuật, thế mà không thấy nói rằng sẽ khám chân cho Giang Minh.
Trúc Lan nghiền ngẫm rồi nói:
- Thảo nào tộc Giang thị xuống dốc không phanh, hư thối từ gốc.
Tống bà tử khinh thường trong lòng, nói tiếp:
- Còn có người dám nói ra của hồi môn của Đại Đổng thị nữa chứ. Nói gì mà Giang Minh làm hại cả tộc Giang thị, cần phải bồi thường!
Trúc Lan không biết nói gì hơn:
- Chẳng ra hệ thống cống rãnh gì!
Tống bà tử từng gặp rất nhiều gia tộc, có gia tộc hết sức đoàn kết, có gia tộc là chỗ dựa, có gia tộc cực kỳ thực dụng.
- Của hồi môn của Đại Đổng thị đâu có bao nhiêu, chỉ cần một chiếc xe ngựa là đủ.
Trúc Lan đắn đo một lúc, rồi nói:
- Ngươi tới phòng may thông báo một tiếng, làm cho bốn người trong nhà họ Giang một bộ quần áo. Đúng rồi, thiếp thất của Giang Minh đâu?
Cô vẫn còn nhớ, sau này Giang Minh cưới thêm hai người thiếp thất. Tính ra thiếp thất của Giang Minh cũng không ít à nha.
Tống bà tử: - Có phước cùng hưởng có họa mạnh ai nấy chạy. Mấy người thiếp thất cầu xin Đại Đổng thị, Đại Đổng thị viết thư thả tự do cho thiếp thất, Giang Minh ấn dấu vân tay, cho đi hết rồi.
Trúc Lan không nói gì nữa, mà ra hiệu cho Tống bà tử đi sắp xếp.
*****
Buổi tối Chu Thư Nhân trở về, có hỏi:
- Tình hình Giang Minh sao rồi?
Trong lòng Trúc Lan vẫn còn sợ hãi, đáp:
- Đánh gãy đầu gối phải luôn rồi, đại phu xem xong nói rằng không có cơ hội hồi phục như bình thường nữa.
Chu Thư Nhân: - Hắn ta dùng một cái chân đổi lấy cái mạng, sống nhưng tàn tật, còn khó chịu hơn g**t ch*t Giang Minh bằng một nhát một.
Trúc Lan tiếp lời:
- Đúng vậy, Giang Minh từng làm quan ở Bình Châu, bây giờ trở về nơi cũ sinh sống, trước sau cách biệt một trời một vực, chắc chắn sẽ là sự giày vò nhất đối với Giang Minh. Em còn tưởng đâu anh sẽ không đồng ý cho cả nhà Giang Minh nán lại Chu phủ.
Chu Thư Nhân thay quần áo xong, nói:
- Tài liệu học tập tốt như thế này, không lợi dụng triệt để thì thật là uổng phí. Lúc này, Xương Liêm và Xương Trí có thể hiểu sâu sắc hơn về sự tàn khốc của quan trường, tránh cho hai đứa chúng nó cứ lấy anh làm tiêu chuẩn, cho rằng quan trường là nơi tiền bối dìu dắt vãn bối, rất có tình nghĩa.
Trúc Lan bật cười thành tiếng:
- Em nghĩ mục tiêu giáo dục của anh đã thành công rồi đấy!
Mục tiêu giáo dục của Chu Thư Nhân thật sự đã thành công, mấy đứa con trai Chu gia đều đến thăm Giang Minh. Lão Đại và Lão Nhị còn khá hơn chút đỉnh, bọn họ không cần tiếp xúc quan trường, quan trường lắm kẻ lọc lừa còn cách bọn họ quá xa.
Xương Liêm thì không tài nào giữ được bình tĩnh. Ai mà không có tham vọng, nhưng hắn thấy được sự tàn khốc thông qua chuyện của tỷ phu. Nhất là chân của tỷ phu, đây là cái giá đắt mà tỷ phu phải trả.
- Ta có hỏi đại phu rồi, ý của đại phu là chân của tỷ phu không chỉ bị đánh một cái mà ra nông nỗi đó đâu, bị đánh tới vài gậy là ít đấy.
Đổng thị siết chặt khăn tay, nói:
- Sau này chàng có bước chân vào chốn quan trường, nhớ phải cẩn thận. Tỷ phủ là bài học xương máu đó.
Xương Liêm nắm tay nương tử, nói:
- Ta sẽ cẩn thận.
Hắn phát hiện ra, cho dù có cha che chở, nhưng nếu người ta đã muốn trả thù hắn thì hủy hoại dung mạo hay đánh gãy tay chân hắn chẳng qua chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Suy cho cùng, chỉ cần giữ lại mạng sống của hắn là được.
*****
Ngũ phòng
Xương Trí còn đang thất thần, Tô Huyên chồm qua, hỏi:
- Ngồi nửa ngày rồi, mà đến cả một trang sách cũng chưa đọc xong. Trong lòng suy nghĩ chuyện gì mà không thèm quan tâm đến sách luôn vậy?
Xương Trí đặt sách xuống, thở dài thườn thượt:
- Cha vẫn luôn bảo ta phân tích điển cố, ta phân tích nhiều, thành ra cũng hiểu biết nhiều về chốn quan trường. Thế nhưng đến khi thật sự nhìn thấy Giang Minh, ta mới phát hiện, lý luận luôn luôn đơn giản hơn thực tế nhiều.
Tô Huyên mừng thầm trong bụng, nàng ta vui mừng vì Xương Trí chịu bỏ công ra suy nghĩ, chứ không còn kiểu không để bụng bất kỳ chuyện gì như xưa, đây cũng là một biểu hiện của trưởng thành.
- Cha giám sát chàng học là vì cha thương chàng, chàng thấy ngoại trừ Minh Vân thì cha có còn nghiêm khắc với ai nữa không?
Xương Trí ngẫm lại bản thân, nói:
- Nàng nói rất đúng, sau này ta nhất định sẽ chăm chỉ học tập.
Tô Huyên rất vui, nàng ta cảm thấy nên cho cô nương Giang gia một ít trang sức.
*****
Hôm sau, Chu Thư Nhân đến nha môn,Vương đại nhân nói:
- Chu đại nhân có lòng nhân nghĩa.
Chu Thư Nhân chớp mắt, mặt dày đáp lại:
- Dù sao cũng là họ hàng.
Vương đại nhân càng nể trong lòng.