Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 588: Người Tới Không Có Ý Tốt

Trước Tiếp

Hoàng thượng do dự một lúc, nói:

- Đúng rồi, đừng nói ra ý chỉ thật sự, con đi giải quyết đi.

Thái tử nhướng mày, phụ hoàng cho y nhúng tay vào vụ án này, nghĩa là phụ hoàng đã nhìn ra được y rất có cảm tình với Chu đại nhân. Đúng vậy, nếu có thêm nhiều thần tử giống như Chu Thư Nhân, y và phụ hoàng có thể đỡ lo một chút.

- Vâng.

*****

Diêu hầu phủ

Đầu óc Diêu Văn Kỳ quay cuồng, Giang Minh bị bắt là do người của ông ta thúc đẩy, nhưng đây thật sự không phải là mệnh lệnh của ông ta. Giang Minh là món quà hậu hĩnh mà ông ta định tặng Chu Thư Nhân, ông ta đã chuẩn bị sẵn lưới rồi, vậy mà lạc mất con mồi vào khắc cuối cùng.

Phải rồi, Nhị hoàng tử đang ở Hình bộ. Ông ta vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí, bây giờ bại lộ mất rồi. Diêu Văn Kỳ không ngốc, ông ta nhớ lại Diêu Triết Dư đã từng trở về, lập tức nghiến chặt răng hàm, quả là thanh đao tốt của Hoàng thượng.

*****

Chu Thư Nhân đang rất yên ổn, bởi vì ngoại trừ Hoàng thượng và Thái tử, không ai đoán ra anh là người đứng đằng sau thúc đẩy mọi chuyện. Một loạt những hành động đã nhận được sự tán thưởng từ Hoàng thượng và Thái tử!

Hôm sau, đến chiều thì Chu Thư Nhân biết được tin tức trong kinh truyền về. Thư đồng của Thái tử đích thân báo tin, còn công khai đi thẳng vào nha môn.

Đường công tử chào hỏi:

- Chu đại nhân, lại gặp mặt rồi!

Chu Thư Nhân có chút hiểu biết về Đường công tử. Đường công tử là thư đồng của Thái tử từ bé - con trai của Lại bộ thượng thư. Vị này vẫn luôn làm việc bên cạnh Thái tử, Hoàng thượng đối đãi với Thái tử thật sự rất tốt.

Chu Thư Nhân: - Hôm nay Đường công tử đến đây là có chuyện gì hay sao?

Đường công tử cười nói:

- Ta tới thay mặt Thái tử truyền tin, vụ án của Giang đại nhân sẽ được giải quyết nội trong ngày mai. Tịch thu gia sản, bãi bỏ chức quan, biếm khỏi Kinh Thành.

Chu Thư Nhân sửng sốt, anh thật sự không lường được Thái tử sẽ nhúng tay vào. Trên mặt anh không lộ ra cảm xúc dư thừa, nói:

- Chu mỗ cảm ơn Thái tử.

Đường công tử cười càng tươi hơn, Chu đại nhân không tự xưng là “bản quan”, mà gọi mình là “Chu mỗ”. Chu đại nhân có ấn tượng rất tốt về Thái tử, phát hiện này khiến tâm trạng Đường công tử trở nên rất tốt.

- Đại nhân, Đường mỗ xin phép quay về Kinh Thành trước.

Chu Thư Nhân đứng dậy tiễn ra:

- Mời Đường công tử.

Anh đứng ở cửa nha phủ, nhìn theo bóng chiếc xe ngựa khuất dần. Anh đứng một lúc, vừa quay đầu lại thì hết cả hồn:

- Đại nhân đến đây từ lúc nào vậy?

Uông Cự: - Ta đứng đây từ chiều rồi, chẳng qua đại nhân suy nghĩ quá mức nhập tâm cho nên không phát hiện ra mà thôi.

Chu Thư Nhân xoay người vào phủ, Uông Cự đuổi theo:

- Thư đồng của Thái tử ư, vị này lợi hại lắm đấy. Đừng thấy là con trai út của Đường đại nhân mà lầm, y thừa hưởng hết vốn liếng của Đường đại nhân rồi đấy. Đến cả phụ thân của ta mà còn phải khâm phục thủ đoạn lòng vòng của Đường đại nhân.

Chu Thư Nhân không trả lời, anh đang suy nghĩ. Hôm nay Đường công tử huênh hoang tới đây gặp anh, sẽ tạo ảnh hưởng cho anh. Thay đổi bất ngờ không có trong kế hoạch này thật sự không khiến anh vui vẻ nổi.

Uông Cự không đi theo nữa, ông ấy chậm rãi xoay người. Ông ấy cũng muốn ngẫm lại ý của Thái tử, ông ấy còn chưa vào kinh, mà đã có rất nhiều chuyện cần phải làm rồi.

Chu Thư Nhân gọi Cẩn Ngôn tới, nói:

- Ngươi trở về phủ… thôi, không vội!

Cẩn Ngôn lại lui ra ngoài, y ngẩng đầu lên nhìn trời, những ngày thảnh thơi chắc chẳng còn lại bao nhiêu.

*****

Buổi chiều, Đường công tử còn chưa về đến Kinh Thành, mà tin tức y đi gặp ai đã được lan truyền khắp trong Kinh Thành. Nhị hoàng tử biết Thái tử nhúng tay vào chuyện Giang Minh thì bực cả mình, Thái tử đang làm ơn để lấy lòng. Hay lắm, hắn cũng không muốn tha cho Giang Minh, dám vờn hắn à, cứ giữ cái mạng này lại trước vậy.

Tam hoàng tử hối hận thôi rồi, biết trước Thái tử sẽ chỏ mỏ vào, hắn đã cứu người ra trước. Về phần mạng của Giang Minh, chuyện dễ như trở bàn tay.

Còn Tứ hoàng tử lại nghĩ, mấy năm gần đây Thái tử không ít lần làm chuyện khác người. Bây giờ công khai cho người đi gặp gỡ Chu Thư Nhân, hướng đi của Thái tử đại ca càng ngày càng khiến người ta cảm thấy khó lường.

*****

Buối tối Trúc Lan mới biết tin này, nói:

- Ngày mai cho người đi đi là vừa, Giang phủ sẽ loạn lên cho mà xem.

Chu Thư Nhân: - Đừng cho người hầu thân cận bên cạnh chúng ta qua đó, bảo Đổng thị cử một bà tử qua thôi. Trấn thủ là được, không cần nhúng tay vào những chuyện khác.

Trúc Lan cũng nghĩ như vậy, giọng điệu trở nên nhẹ bẫng:

- Giải quyết càng sớm càng tốt, anh cũng không cần phải lo lắng nữa.

Chu Thư Nhân thật sự không quá lo lắng chuyện này, anh có thể giúp một tay là tốt lắm rồi, ngày sau Giang Minh ra sao hoàn toàn dựa vào số mệnh của hắn ta thôi. Anh còn chưa tốt đến mức móc tim móc phổi vì Giang Minh đâu.

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Giang Minh không có chức quan, lại bị buộc rời khỏi Kinh Thành, sau này hắn ta sẽ đi về đâu?

Chu Thư Nhân: - Hắn ta sẽ đi theo Đổng Y Y về nhà mẹ đẻ.

Trúc Lan nhướng mày, nói:

- Em còn cho rằng anh có suy đoán hắn ta sẽ ở lại thành Tân Châu chứ!

Chu Thư Nhân cười lạnh, nói:

- Hắn ta sẽ không ở lại Tân Châu, trong thâm tâm hắn ta hiểu bây giờ còn sống chỉ là tạm thời. Nếu như hắn ta ở lại, hai đứa nhỏ Giang Mộc Thần và Giang Mộc Lam có giữ được mạng hay không cũng là một vấn đề đáng suy ngẫm.

Trúc Lan im lặng, chết bất đắc kỳ tử ở cổ đại thật sự quá dễ dàng. Giang gia muốn sống bình yên ở phủ thành Tân Châu, trừ khi sống trong Chu phủ, bằng không hoàn toàn không có khả năng bình yên.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Vả lại trong lòng Giang Minh hiểu được, sau này anh sẽ vào triều, cụ thể lúc nào thì không ai biết. Có điều, hắn ta không thể bước vào Kinh Thành, một khi anh đi, điều đang chờ đợi hắn ta vẫn là cái chết. Chi bằng ở xa một chút, trở về nguyên quán của Đổng gia. Đổng Y Y có thể dựa vào Đổng gia, còn có thể che chở cho hai đứa bé.

Trúc Lan không hơi sức đâu mà thương xót cho Đổng Y Y, có chút ngậm ngùi:

- Sai một li là đi một dặm.

Chu Thư Nhân: - Đừng suy nghĩ nữa, mấy ngày gần đây em đủ mệt rồi, ăn cơm chiều xong thì đi nghỉ ngơi sớm một chút đi.

Trúc Lan day day giữa trán, nói:

- Ừm, không thèm nghĩ nữa.

Chu Thư Nhân cồn cào trong bụng, anh muốn biết quà sinh nhật, anh hay để ý nhưng vẫn chưa thể nhìn thấy bóng dáng quà tặng bên trong phòng ngủ.

- Tính ra sắp đến sinh nhật anh rồi, bà xã có chuẩn bị quà gì chưa?

Trúc Lan cong cong khóe môi, nói:

- Có chuẩn bị rồi, chờ đến lúc đó sẽ biết.

Chu Thư Nhân tính ngày, nghĩa là còn phải chờ đến dài cổ.

*****

Sáng sớm hôm sau, Đổng Sở Sở sai bà tử của nàng ta theo xe ngựa lên Kinh Thành.

Kinh Thành

Giang phủ đã bị quan binh bao vây từ sáng, tất cả người nhà họ Giang tập trung trong một cái phòng. May mà có lệnh không được quấy nhiễu chủ tử trong phủ, bằng không quan binh cũng không khách sáo thế này. Giang Mộc Lam sợ hãi vùi vào lồng ngực mẫu thân, Giang Mộc Thần tuổi vẫn còn nhỏ, hai tay có chút run rẩy. Nha hoàn và bà tử của phủ khóc lóc nãy giờ, mấy người thiếp thất trông cứ như sắp ngất đến nơi. Người duy nhất còn bình tĩnh là Đổng Y Y, trong lòng nàng ta có chút tự tin, đã kết thúc rồi. Điều đáng tiếc nhất là của hồi môn của nàng ta chẳng còn bao nhiêu. Thứ nàng ta có thể mang đi chỉ có của hồi môn, phần của hồi môn nàng ta gom góp cho con gái đã bị tịch thu. Sớm biết thế này, chi bằng nàng ta bổ sung vào của hồi môn của mình hết.

Giang phủ không lớn, quan binh xét nhà rất có kinh nghiệm, bọn họ nhanh chóng tịch thu tài sản xong. Sau đó kiểm tra và đối chiếu của hồi môn của Đổng Y Y, gia hạn ngày mai phải rời khỏi tòa nhà này. Không bao lâu sau, bọn họ khiêng từng cái rương ra ngoài.

Đổng Y Y trông khá điềm tĩnh, bao bà tử của mình trông chừng của hồi môn rồi cầm khế ước bán mình trả lại cho nô bộc. Người gác cổng là nô bộc đi theo nàng ta từ nhà mẹ đẻ, hoảng loạn chạy vào:

- Phu nhân, lão gia về rồi!

Đổng Y Y lạnh lùng nhìn đám thiếp thất quỳ trên mặt đất cầu xin được thả đi, hỏi:

- Lão gia có chỗ nào không ổn không?

Người gác cổng do dự, rồi nói bằng giọng run run:

- Lão gia bị mất một chân rồi ạ.

Hắn ta nghe có tiếng động mới đi ra ngoài xem thử, thì thấy lão gia bị ném ở cửa, đã ngất đi rồi.

Đổng Y Y hít vào một hơi thật sâu, dùng hết sức lực nắm chặt lòng bàn tay của mình lại, ít ra còn sống.

- Đi mời đại phu đi.

Người gác cổng nhỏ giọng nói:

- Đại phu sẽ không tới đâu!

Đổng Y Y buồn bã, lại nghe thấy có rất nhiều tiếng bước chân. Lúc nàng ta hoàn hồn thì tộc lão của dòng tộc Giang thị đã vào được rồi, bọn họ tới đây không có ý tốt!

Trước Tiếp