Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 571: Muội Có Đúng Con Gái Ruột Của Cha Không

Trước Tiếp

Ngũ hoàng tử Trương Cảnh Hoành không điên, còn khuya y mới tới phủ Thái Tử, hừ, y không cho rằng Thái Tử sẽ chọn một thê tử tốt cho mình đâu. Nghĩ tới người được chọn làm chính phi, Trương Cảnh Hoành siết chặt nắm tay, cuối cùng quay đầu nhìn Diêu hầu phủ.

Tam hoàng tử nhìn Diêu hầu phủ nghiền ngẫm, lão Ngũ nhắm vào Diêu hầu phủ sao? Nhưng mà không hiểu sao Diêu hầu gia lại trốn mất? Đến Diêu nhị tiểu thư không còn giá trị cũng không nỡ gả đi, theo lý thì Diêu nhị tiểu thư và lão Ngũ cũng từng có liên quan tới nhau, không phải gả luôn sẽ tốt hơn à?

Tam hoàng tử thấy lão Ngũ hừ một tiếng rồi bỏ đi, cười khẽ một tiếng, đúng là càng ngày càng thú vị, hắn chắp tay sau lưng đi về phía trước, lão Ngũ không tới phủ Thái Tử nhưng hắn thì rất muốn tới đó, hiếm khi nào Thái Tử không tới chính điện.

*****

Buổi tối, Trúc Lan nói cho Chu Thư Nhân nghe nội dung của tư liệu điều tra, Chu Thư Nhân cũng có biết, nhưng toàn là biết từ miệng Uông đại nhân, bây giờ thì biết tỉ mỉ hơn:

- Xem ra đúng là mối duyên tốt, ngày mai được nghỉ, bảo Xương Liêm mời Hà Thúc tới đây một chuyến để anh gặp xem sao.

Trúc Lan dừng lại một lúc, nói:

- Có phải trực tiếp quá rồi không, em mới viết thư cho Ngô Minh thôi, không đợi Ngô Minh trả lời à?

Chu Thư Nhân nói:

- Chắc chắn Ngô Minh sẽ đồng ý thôi, bỏ qua cơ hội lần này thì khó kiếm được mối tốt hơn lắm.

Trúc Lan cười:

- Vậy được, để sáng mai mời người ta tới nhà mình. À mà, Mạnh Kiệt thật sự không tham gia kỳ thi đồng sinh năm nay à? Năm nay Mạnh Kiệt cũng mười bảy tuổi rồi.

Cô cứ tưởng Mạnh Kiệt hồi kinh để tham gia kỳ thi, không ngờ lại không phải. Nói ra thì cô không quan tâm lắm tới người học trò này của Chu Thư Nhân, nếu không nghe Tuyết Hàm nói thì đúng là cô không để ý tới.

Chu Thư Nhân súc miệng xong rồi nói:

- Mạnh cử nhân cảm thấy Mạnh Kiệt còn nhỏ, cần chờ hai năm nữa.

Trúc Lan đưa khăn tay cho Chu Thư Nhân:

- Không chỉ vì lý do này thôi đúng không.

Chu Thư Nhân lau mặt, nói:

- Trực giác của bà xã chuẩn không cần chỉnh, chủ yếu là vì Giang Minh, năm ngoái Giang Minh viết thư cho Mạnh cử nhân, Mạnh cử nhân không muốn con trai về Kinh Thành rồi bị tính kế, vậy nên mới không vội cho Mạnh Kiệt tham gia thi cử.

Trúc Lan thật sự không ngờ còn có chuyện này, tiếp lời:

- Mạnh cử nhân cũng đang chờ anh vào kinh đúng không, ông ấy cho rằng hai năm đủ để anh vào kinh, chỉ cần anh vào kinh thì Mạnh Kiệt cũng không sợ bị Giang Minh tính kế nữa.

Chu Thư Nhân cúi đầu hôn lên hai má của Trúc Lan:

- Phu nhân nói rất đúng.

Trong lòng Trúc Lan cảm thấy khó chịu:

- Quyền lực thật sự tuyệt vời đến thế sao? Giang Minh thay đổi tới nỗi cả Mạnh cử nhân cũng đề phòng hắn ta.

Chu Thư Nhân để Đặng tú tài ở Kinh Thành, từ khi Đặng tú tài được dán thêm cái nhãn là người Chu phủ thì mạng lưới tin tức mà Đặng tú tài tạo ra trước kia cũng sống lại, điều này có lợi cho anh, anh đã nắm bắt tin tức ở Kinh Thành nhanh nhạy hơn trước kia rồi.

Chu Thư Nhân kéo tay Trúc Lan đi về phía phòng ngủ:

- Lần trước anh hồi kinh, Giang Minh có gặp anh, đầu năm hắn ta được tấn chức, Tòng tứ phẩm, bây giờ không biết đang dựa vào ai.

Trúc Lan thở dài:

- Một khi dã tâm của nam nhân thất bại thì phải bồi thường bằng cả gia tộc, Giang Minh đã bị dã tâm làm mờ mắt rồi, em không nghĩ rằng hắn ta sẽ chọn đúng phe, người đáng thương cuối cùng chính là chị gái Đổng thị và hai đứa nhỏ.

Cô thật sự thích hai đứa con của Đổng Y Y.

Chu Thư Nhân nắm chặt tay Trúc Lan, anh càng leo lên cao thì thấy càng nhiều chuyện, trải qua nhiều hơn khiến trái tim ngày một cứng rắn, anh sẽ không quan tâm tới vợ con Giang Minh, điều anh có thể làm chỉ là bình an thoát khỏi trận tranh đấu này:

- Đừng nghĩ nữa, ai có số người nấy.

Trúc Lan cũng chỉ cảm thán thế thôi:

- Có lẽ là lớn tuổi thật rồi, thích lải nhải.

Chu Thư Nhân vuốt tóc Trúc Lan, lại nhìn mái tóc đã xõa ra của mình, trong lòng buồn rầu:

- Tóc anh lại bạc đi nhiều, nhọc lòng tốn sức nhiều quá.

Trúc Lan nhớ tới mấy sợi tóc bạc mới nhổ buổi sáng:

- Em cũng có tóc bạc.

Nếu là ở hiện đại, ngoại trừ vấn đề về sức khỏe thì bình thường hiếm ai có tóc bạc ở tuổi bốn mươi lắm.

Trúc Lan buồn bực, tuổi thọ trung bình ở cổ đại ngắn, không biết cô và Chu Thư Nhân còn sống được bao lâu nữa. Nếu là ở hiện đại, hơn bốn mươi tuổi mà biết cách chăm chút thì vẫn trông trẻ trung xinh đẹp như cũ!

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan dậy trước, nghiêng đầu nhìn chăm chú vào Chu Thư Nhân. Thư Nhân thật sự rất mệt, trước kia ngủ không sâu giấc, còn bây giờ mệt mỏi quá nên ngủ rất say, ngoài cửa sổ có tiếng tí tách, lắng nghe cẩn thận, trời mưa rồi. Trúc Lan không nhúc nhích, nghe tiếng mưa rơi có hiệu quả thôi miên, cô ngáp rồi mơ mơ màng màng ngủ tiếp, không biết đã ngủ thêm bao lâu. Hôm nay Chu Thư Nhân được nghỉ, Tống bà tử và Liễu Nha sẽ không vào đánh thức.

Chờ lúc Trúc Lan dậy thì con trai đã tỉnh từ lâu, đang ngồi một mình chơi với gối nằm, Trúc Lan vừa nhúc nhích là Chu Thư Nhân cũng tỉnh theo. Chu Thư Nhân dựa theo độ sáng trong phòng để tính canh giờ:

- Hiếm lắm mới được nghỉ, vậy mà anh lại dậy sớm thế này.

Trúc Lan cười nói:

- Bên ngoài trời mưa âm u nên trong phòng không sáng sủa thôi, chứ không phải anh dậy sớm đâu.

Chu Thư Nhân ngồi dậy, lắng nghe cẩn thận:

- Đúng là trời mưa rồi, mưa xuân năm nay tới sớm hơn năm ngoái một chút.

Trúc Lan đã mặc quần áo cho con trai xong, nói:

- Mưa xuân quý như dầu, cơn mưa xuân đầu tiên không nhỏ là một điềm báo tốt, hy vọng năm nay có thể mưa thuận gió hoà.

Chu Thư Nhân đón lấy con trai đã mặc quần áo xong:

- Hy vọng ông trời thương cho bá tánh nghèo khổ.

Cuộc sống của dân chúng cổ đại rất vất vả, dù là Tân Châu trù phú thì dân chúng vẫn sống không dư dả gì.

Trúc Lan nhìn Chu Thư Nhân, trong lòng người này có dân chúng, mỗi chuyện Chu Thư Nhân làm đều có lợi cho dân. Khóe môi của cô nhếch lên, quan trường đánh giá Chu Thư Nhân là con cáo già lòng dạ thâm sâu, nhưng lại không thể phủ nhận, Chu Thư Nhân là vị quan tốt hiếm có.

Ăn sáng xong, Chu Thư Nhân bảo Xương Liêm đi mời người tới, đây là tỏ vẻ tôn trọng.

Vương phủ, sau khi Vương đại nhân biết mục đích Chu gia Tứ công tử tới đây thì vui mừng hớn hở:

- Để ta gọi Hà Thúc ra.

Xương Liêm chào hỏi:

- Cảm ơn Vương đại nhân.

Vương đại nhân đánh giá Chu Xương Liêm, vị Tứ công tử này vô cùng nổi tiếng ở thành Tân Châu, ông ấy từng nghe nhi tử nhắc tới vài lần, đánh giá khá cao. Chu phủ có bốn nhi tử đều đã thành thân, lão Đại và lão Nhị không thể trông cậy vào, vậy nên tương lai của Chu phủ sẽ đè nặng trên vai người này, còn về Ngũ công tử thì Vương đại nhân dứt khoát bỏ qua luôn.

Xương Liêm để mặc cho ông ấy đánh giá, hắn là nhi tử của cha, đã gặp nhiều quan viên rồi, thật lòng không để ý, Đúng vậy, hắn không chỉ từng gặp quan viên mà còn gặp được hoàng tử!

Hà Thúc đi ra rất nhanh, vội chào hỏi:

- Chu tứ công tử.

Xương Liêm cười đáp lễ:

- Hà công tử.

Vương đại nhân cười nói:

- Thời gian không còn sớm nữa, đừng để Chu đại nhân chờ sốt ruột, các ngươi muốn nói gì thì hãy nói trên đường về đi.

Vương đại nhân nghĩ thầm, tám chín phần mười là chuyện cưới hỏi này thành công rồi, nếu mối này thành công thật thì chính là cục diện đôi bên cùng có lợi.

*****

Kinh Thành, hôm nay trời mưa, Diêu Dao ngồi bên cửa sổ thêu khăn tay, nghe thấy tiếng bước chân nhưng chẳng buồn quay đầu lại, nói ra thì từ khi còn nhỏ, nàng ta rảnh rỗi nên luyện cách nghe tiếng bước chân để đoán người, chuyện hứng thú nhất thời lại giúp nàng ta nhớ kỹ tiếng bước chân của rất nhiều người trong phủ.

Diêu Hinh cầm cây quạt trong tay, nói:

- Nhị tỷ an nhàn thật đấy.

Diêu Dao nhếch khóe miệng:

- Đúng là rất an nhàn.

Diêu Hinh bực bội, từ sau khi mẹ cả nhận lại việc quản lý gia đình vào cuối năm ngoái thì cuộc sống của nàng ta không dễ chịu chút nào. Mẹ cả là người có thù sẽ báo, hạ nhân bị chèn ép quá nên trút cơn giận lên người di nương và nàng ta.

Diêu Dao không thèm ngẩng đầu, từ trước tới nay trong mắt nàng ta không có thứ muội, ngốc nghếch thế này không cần chú ý nhiều làm gì:

- Sao muội không ở sân của mình chép kinh thư để mài giũa tính tình đi, tới đây làm gì?

Diêu Hinh cong ngón tay, nói:

- Ta đến để chúc mừng tỷ tỷ, nói không chừng vị trí chính phi Ngũ hoàng tử mà người ta giành mất của tỷ sẽ quay lại đấy.

Diêu Dao ngẩng đầu:

- Muội có thật là nữ nhi của cha không?

Vẻ mặt Diêu Hinh thay đổi:

- Có ý gì?

Trước Tiếp