Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân lắc đầu:
- Chuyện đăng ký hộ tịch đã gần xong rồi, rất thuận lợi. Anh chỉ đang nghĩ tại sao chuyện tuyển Ngũ hoàng tử phi lại rầm rộ đến thế.
Với những hành động gần đây của Hoàng Thượng, nhà nhà quyền quý ở Kinh Thành, chỉ cần có đầu óc thì sẽ không muốn gả con gái cho Ngũ hoàng tử. Chuyện cưới hỏi của những tiểu thư đại gia tộc ở cổ đại cũng là một nguồn tài nguyên quan trọng, không thể dùng lãng phí được. Vậy thì mục đích của Hoàng Thượng là gì đây?
Trúc Lan cũng có nghe nói:
- Chắc là sợ Ngũ hoàng tử không tìm được chính phi chăng? Lâm tiểu thư từng tự sát ở tiệc cưới nên chuyện tìm chính phi thích hợp rất khó, đâm ra Thái Tử mới đảm nhận chuyện này.
Chu Thư Nhân im lặng, anh vẫn luôn cho rằng chuyện Lâm tiểu thư tự sát có mấy vị hoàng tử nhúng tay vào, sau đó nghĩ lại cẩn thận thì cảm thấy khả năng Hoàng Thượng làm sẽ cao hơn. Nếu thật sự là Hoàng Thượng làm, vậy thì Hoàng Thượng cũng không muốn cho Ngũ hoàng tử cưới chính thế, thế nhưng với hành động lúc này, có khác nào Hoàng Thượng đang vả mặt mình không.
Chu Thư Nhân mở miệng nói:
- Anh cứ có cảm giác đây là phép thử.
Rốt cuộc Hoàng Thượng đã phát hiện điều gì? Tại sao phải thử như thế?
Trúc Lan vốn bội phục Hoàng Thượng của triều đại này, nói:
- Có thể là vì muốn ép Diêu hầu gia?
Chu Thư Nhân cảm thấy không đơn giản như vậy, trực giác của anh nói cho anh biết, chắc chắn Hoàng Thượng đã phát hiện điều gì khó lường rồi.
Tống bà tử bưng nước nóng quay lại, hai vợ chồng Trúc Lan kết thúc cuộc trò chuyện với nhau, hai người rửa mặt xong thì về phòng chơi với con trai, kỹ thuật diễn của hai người càng ngày càng tự nhiên. Cổ đại đúng là nơi tốt để tôi luyện một người.
*****
Kinh Thành
Hoàng Thượng cầm quân cờ đen trong tay, ra hiệu cho Thái Tử:
- Nghĩ kỹ rồi thì đặt xuống đi, còn do dự cái gì?
Thái Tử đặt quân cờ trắng trong tay xuống, thật ra y cũng muốn nhanh nhẹn đặt cờ, nhưng gần y không nghiền ngẫm được tâm tư của phụ hoàng. Trước kia, y còn phân tích được một chút, ấy vậy mà bây giờ phụ hoàng đã che giấu hết bản thân, còn chưa suy nghĩ cẩn thận thành ra y không dám đặt quân cờ xuống.
Hoàng Thượng nhanh nhẹn đi tiếp:
- Tới phiên con.
Thái Tử nhìn bàn cờ, sững sờ. Y chẳng còn đường nào để đi nữa, lúc trước phụ hoàng đang bày một tấm lưới chằng chịt, quân cờ vừa rồi là để thu lưới, trán y ứa mồ hôi:
- Nhi thần thua rồi.
Hoàng Thượng cầm một quân cờ trắng lên, nói:
- Không, con chưa thua, xem kỹ đi.
Quân trắng vừa được đặt xuống, bàn cờ lại sống dậy.
Thái Tử ngây ngẩn cả người:
- Nhi thần đánh cờ không giỏi, khiến phụ hoàng thất vọng rồi.
Hoàng Thượng cầm quân cờ đen lên tiếp tục đặt xuống, nói:
- Con còn phải luyện thêm, mấy ngày tới con không cần tới đây bận rộn nữa, dành thời gian ở cạnh mẫu hậu con nhiều hơn đi.
Đầu năm Thái Tử nhiều việc, đúng là đã lâu rồi không tới thăm mẫu hậu, nhìn thoáng qua phụ hoàng, phụ hoàng đang lo cho mẫu hậu sao?
- Vâng.
Hoàng Thượng phất tay, nói:
- Tự ta chơi tiếp, con đi về đi.
Thái Tử đứng dậy:
- Nhi thần cáo lui.
- Ừ.
Đợi một hồi, Hoàng Thượng xác định Thái Tử đã đi xa mới dùng một tay gạt nguyên bàn cờ xuống đất, đám người Liễu công công vội vàng quỳ thụp xuống đất. Đầu Liễu công công dán sát gạch men, trong lòng hắn biết rõ, Hoàng Thượng không tức giận vì Thái Tử, nếu là vì Thái Tử thì đã ném bàn cờ từ lúc Thái Tử vừa ra cửa rồi, rõ ràng là nén cơn giận xuống chờ Thái Tử rời đi. Liễu công công rất muốn khóc, hắn thật sự nên về hưu rồi, bắt đầu từ năm mới, hắn đã cảm nhận được cơn giận đang nén trong lòng Hoàng Thượng, hắn sợ run cả người, đầu càng dán sát xuống nền gạch hơn. Hu hu, lại nghĩ tới chuyện Thái Tử sẽ không tới đây vài ngày là hắn rầu thúi ruột. Thái Tử ơi cứu mạng với, chỉ lúc Thái Tử ở đây thì Hoàng Thượng mới bình thường thôi!
*****
Hôm sau, Chu Thư Nhân đến nha môn, mới một lúc là Uông đại nhân đã tới, Uông Cự nói:
- Hai ngày nữa là kiểm tra xong chuyện đăng ký hộ tịch toàn bộ phủ Tân Châu rồi.
Chu Thư Nhân nhìn hộ tịch có vấn đề trong tay, nói:
- Ấy chà, cả Tân Châu đúng là nhiều hộ tịch có vấn đề thật.
Thậm chí hơn hai trăm hộ tịch có vấn đề cơ, trong số này có bao nhiêu kẻ là thám tử, bao nhiêu người là kẻ đào vong? Lại còn bao nhiêu người chưa điều tra được vì che giấu quá kỹ? Nhưng mà, sau lần đăng ký lại này, cho dù có che giấu kỹ thế nào cũng phải thành thật lại, có vấn đề có thể trực tiếp tới tìm người.
Uông đại nhân cũng không ngờ lại nhiều như thế, hộ tịch giả thì châu thành nào chẳng có, trong tay môi giới bán người là nhiều hộ tịch giả nhất. Nói ra thì ông ấy rất khâm phục Chu đại nhân, rốt cuộc trong đầu Chu đại nhân có bao nhiêu suy nghĩ kỳ diệu thế nhỉ? Có thể điều tra ra hộ tích có vấn đề với hiệu suất thế này, đều nhờ công của bảng biểu mà Chu đại nhân làm. Mỗi hộ đăng ký đều phải hỏi theo bảng biểu một lần, mặc dù có thể vẫn còn sót chưa điều tra ra, nhưng cũng đủ tìm được phần lớn hộ tịch có vấn đề rồi.
Uông đại nhân nói:
- Đăng ký lại lần nữa, sau này hộ tịch giả của môi giới bán người ở Tân Châu sẽ vô dụng.
Chu Thư Nhân ừ một tiếng:
- Đại nhân và Vương đại nhân soạn ra hộ tịch được chuyển tới đây trong năm năm gần nhất rồi gửi cho ta nhé.
Uông đại nhân: - Được.
*****
Chu phủ, Trúc Lan đã nhận được tất cả tư liệu về Hà Thúc. Trúc Lan không khỏi cảm thán ở Chu gia không thiếu người tài, tiếp tục xem tư liệu, ông nội Hà Thúc có bốn đứa con trai, cha Hà Thúc là con trai út và có khiếu học tập, chỉ tiếc là vì sinh non nên sức khỏe không tốt, trong lúc tham gia thi hương thì đổ bệnh mãi không khỏi rồi qua đời. Sức khỏe cha Hà Thúc không tốt nên cũng ít con cái, Hà Thúc là lão đại, còn có một đệ đệ mười ba tuổi.
Trúc Lan xem về mẹ Hà Thúc, cũng mất sớm, qua đời vì khó sinh, khó trách Tiết thị lại không chê Ngô Ninh chút nào, vì đều có tiếng khắc người thân. Trước khi ông nội Hà Thúc qua đời thì Hà gia chia nhà, những nhà khác ở Hà gia chung đụng xem như không tồi, cũng có những vấn đề vụn vặt nhưng tính ra thì Hà gia vẫn rất đoàn kết. Tộc Hà thị được làng trên xóm dưới đánh giá rất cao.
Trúc Lan rất vừa lòng, ở cổ đại thì có gia tộc vẫn tốt hơn, có gia tộc che chở thì ít ra cũng có chốn về lúc gặp hoạn nạn. Mặc dù Hà thị không có mấy người làm quan, nhưng rất nhiều người tham gia dạy học và giáo dục, đây cũng là lý do vì sao tộc Hà thị tích lũy được mạng lưới quan hệ. Khó trách Chu Thư Nhân lại đánh giá cao Hà Thúc. Trúc Lan híp mắt, Vương đại nhân đối xử tốt với Hà Thúc, đúng là có yếu tố nể tình ân sư, nhưng cũng có phần vì mạng lưới quan hệ của Hà gia. Điều khiến Trúc Lan vừa lòng nhất là không có biểu tỷ biểu muội nào, không có thanh mai trúc mã, từ nhỏ Hà Thúc được Hà lão gia nuôi bên cạnh, ngoài tỷ muội nhà mình thì chưa từng tiếp xúc với nữ tử nào khác.
Tống bà tử thấy trên mặt chủ mẫu toàn là ý cười:
- Chủ mẫu, người vừa lòng sao?
Trúc Lan gật đầu:
- Vừa lòng chứ, Hà thị xem trọng quy củ, kính trọng vợ cả nhất, rất hợp với tính tình của Ngô Ninh.
Cô có thể quản được con rể nhà mình, nhưng cô không có quyền nhúng tay vào chuyện trượng phu của Ngô Ninh, tìm một nhà đặt nặng quy củ sẽ tốt cho Ngô Ninh hơn.
Trúc Lan đứng dậy lấy bút viết thư cho Ngô Minh, mặc dù Ngô Minh giao chuyện chọn chồng này cho cô, nhưng vẫn cần người anh trai là Ngô Minh quyết định cuối cùng. Viết thư xong, cô bỏ tư liệu điều tra được vào chung rồi gửi thư đi cấp tốc, không nhiều ngày nữa là kết thúc thi viện, nên quyết định sớm thì tốt hơn, để tránh bỏ lỡ.
*****
Kinh Thành
Ngũ hoàng tử Trương Cảnh Hoành ra khỏi Hầu phủ với vẻ mặt u ám, lão già Diêu Văn Kỳ này, không ngờ hôm nay lại không có ở trong phủ! Trong lòng Trương Cảnh Hoành nghẹn cơn tức, trốn y à?
Tam hoàng tử cười tủm tỉm:
- Ấy chà, lão Ngũ đấy sao, sao khéo quá vậy!
Trương Cảnh Hoành xụ mặt, phủ Tam hoàng tử cách nơi này xa đấy:
- Chân của tam ca cũng dài dữ.
Tam hoàng tử tới là để hóng chuyện thôi:
- Lão Ngũ à, khéo gặp thế này, hay là cùng đi gặp Thái Tử nhé? Tiện thể hỏi thăm xem đã chọn được cho đệ Ngũ hoàng tử phi thích hợp chưa.