Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan cũng rất hiểu cho tấm lòng của Triệu thị, làm mẹ của một đứa trẻ không tên hiển nhiên nàng ta sẽ thấy khó chịu trong lòng. Cô thở dài, nói:
- Chu Ngọc Điệp. Điệp và Điệt đồng âm, Điệt là người cao tuổi có thể sống đến bảy tám chục tuổi. Lấy cái tên này, hy vọng Ngọc Điệp sẽ luôn khoẻ mạnh và sống lâu trăm tuổi.
Tên của cô cháu gái thứ ba do chính Trúc Lan nghĩ ra, cô đã quyết định từ rất lâu trước đây rồi. Cô cảm thấy với tư cách là một người bà, đây là trọng trách của cô, cho nên cô luôn nghĩ sẵn tên cho mỗi một đứa cháu.
Trong lòng Triệu thị không có khó chịu nữa, nàng ta lẩm bẩm "Ngọc Điệp":
- Cảm ơn mẹ ạ.
Sự không vui trong mắt Đổng thị nhanh chóng biến mất, Nhị tẩu sinh con gái út rất khó, nàng ta không nên tức giận vì chuyện này. Thôi, thích giành sự chú ý của con gái nàng ta thì cứ giành đi, nàng ta không chấp.
- Chúc mừng Nhị tẩu, Tam chất nữ đã có một cái tên mang ý nghĩa tốt.
Gương mặt Triệu thị có chút cứng đờ, cuối cùng nàng ta cũng ý thức được không nên đề cập đến tên của con gái mình hôm nay. Nàng ta đang định giải thích, nhưng lại không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể khô khan nói:
- Cảm ơn Tứ đệ muội.
Tô Huyên mỉm cười lấy một chú cừu vàng trong túi tiền ra, nói:
- Đây là quà cho tiểu chất nữ của ta.
Tô Huyên đã đặt từ trước, hôm qua nàng ta tưởng đâu phí công đặt rồi, may mà đứa nhỏ này vẫn chào đời vào năm con dê.
Trúc Lan thấy vậy mới sực nhớ ra, nói:
- Xem ta này, ta quên mất đưa quà mừng Ngọc Nghi chào đời. Đây là khoá vàng và kiềng cổ bằng vàng.
Lý thị cũng tặng một đôi vòng tay vàng, Triệu thị tặng một cái khoá vàng. Sau đó Tuyết Hàm và Ngô Ninh đều đến, chờ mọi người đều thấy mặt đứa trẻ thì Đổng thị cũng mệt mỏi.
Sáng mùng một Tết, Chu gia có thêm thành viên, trong nhà trở nên vô cùng náo nhiệt. Trúc Lan quay trở lại phòng, Chu Thư Nhân thả sách trong tay xuống.
- Về rồi à!
Trúc Lan xoa bóp cần cổ, đáp:
- Ăn tết xong rồi, thêm mấy ngày nữa có phải Dung Xuyên sẽ phải trở về tham gia kỳ thi đồng sinh hay không?
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy, đến lúc chuẩn bị lên đường rồi, Tân Châu bên này cũng đang chuẩn bị.
Trúc Lan nhìn Chu Thư Nhân, hỏi:
- Học thức của Minh Vân cũng không tệ, anh định thế nào? Chờ hai năm sau, hay là năm nay trở về cùng Dung Xuyên luôn?
Chu Thư Nhân nói:
- Sang năm Minh Vân mới có mười ba, quá nhỏ, vả lại nhà ta không cần thần đồng. Chờ hai năm nữa cũng chưa muộn đâu, năm nay cứ để Dung Xuyên trở về một mình.
Trúc Lan nghĩ đến mấy huynh đệ Ngô gia, nói:
- Ngô Minh có hai đệ đệ, năm nay Ngô Vịnh 18, Ngô Thính 16, không biết bọn chúng có tham gia đồng sinh năm nay không!
Chu Thư Nhân ăn một quả táo, nói:
- Ngô Minh không có nhắc đến trong thư, có điều theo như tuổi tác thì năm nay nên tham gia thi đồng sinh.
Trúc Lan nói tiếp:
- Nhà ở Bình Châu bán rồi, chúng ta không có chỗ tá túc ở Bình Châu. Anh viết thư hỏi Ngô Minh thử xem, nếu hai huynh đệ Ngô gia cũng trở về thi thì bọn chúng có thể giúp đỡ lẫn nhau. Chắc là Ngô gia vẫn còn giữ lại tòa nhà ở thành Bình Châu.
Chu Thư Nhân kéo tay Trúc Lan, nói:
- Em không cần lo quá đâu, lúc Dung Xuyên trở về tham dự kỳ thi, anh sẽ cho Thận Hành đi theo nó.
Trúc Lan lại hỏi:
- Không có Thận Hành ở bên cạnh anh có ổn không đó?
Chu Thư Nhân cười nói:
- Một hai năm tới sẽ không có sóng gió gì, Thận Hành không ở bên cạnh cũng được.
Trúc Lan chớp chớp đôi mắt, hỏi:
- Năm nay Dung Xuyên 16, anh không định cho Xương Trí tham gia thi hương năm nay, vậy nếu Dung Xuyên vượt qua đồng sinh, anh có cho Dung Xuyên tham gia thi hương hay không?
Chu Thư Nhân cười nói:
- Chuyện của Dung Xuyên anh không có lý do gì ngăn cản, nó muốn tham gia thì cứ tham gia, hoàn toàn dựa theo ý muốn của nó.
- Ừ nhỉ, thằng bé Dung Xuyên luôn khiến người ta cảm thấy yên tâm.
*****
Sáng sớm hôm sau, là ngày con dâu về nhà mẹ đẻ. Trong nhà họ Chu chỉ có một mình Tô Huyên trở về nhà Uông đại nhân thôi. Đến chiều Tô Huyên quay lại, còn mang về vài tin tức:
- Mẹ, Nhiễm tam tiểu thư suýt sinh non đấy.
Trúc Lan cạn lời:
- Là tin tức biểu cô của con nghe ngóng được à?
Mạng lưới tin tức của Đào thị cũng quá nhanh nhạy, đây là thành Tân Châu, cho dù có gần cũng không phải là Kinh Thành, vả lại Tết nhất là tin tức còn nhạy bén đến vậy, không phục không được.
Tô Huyên thấy mẹ chồng kiểu một lời khó nói cho hết, suýt nữa thì đã bật cười thành tiếng. Biểu cô rất thích hóng biến, ăn Tết cũng không ngăn được sở thích.
- Biểu cô biết được tin này tử phủ của Mẫn đại nhân đấy ạ.
Trúc Lan ngộ ra.Ngày Tết, Lưu thị của Mẫn phủ cũng không muốn Nhiễm gia yên ổn dù chỉ một ngày. Lưu thị để ý mọi lúc mọi nơi là chuyện dễ hiểu, chắc chắn cố tình tha3t in tức ra, hòng làm cho Nhiễm Tề thị khó chịu.
- Tết mà còn chưa chịu nghỉ ăn Tết!
Tô Huyên cầm quả quýt lên lột vỏ, nói:
- Còn lâu họ mới chịu nghỉ! Năm ngoài Mẫn tam tiểu thư qua đời, Mẫn gia lâm vào hoàn cảnh tang thương, Nhiễm gia lập tức giăng đèn kết hoa. Hai nhà này vẫn luôn đối chọi gay gắt, sao Mẫn gia chấp nhận yếu thế.
Trúc Lan nhận lấy quả quýt đã được Tô Huyên lột vỏ, nói:
- Trước khi hủy diệt, con người ta thường phát cuồng.
Mẫn phủ đã rất yên ắng vào nửa cuối năm, bọn họ vẫn luôn kẹp chặt cái đuôi làm người. Hai vị tiểu thư Mẫn phủ lần lượt qua đời dần dần đẩy Mẫn gia bước vào con đường suy tàn, như thể báo trước ngày tàn của dòng họ Mẫn. Bọn họ thật sự cam tâm để mình lụi tàn hay sao? Dù sao, nếu đó là cô, cô nhất định sẽ kéo theo một kẻ lót dưới.
Tô Huyên sống ở Tân Châu khá lâu, nàng ta rùng mình một cái, nói:
- Sau này nên cách Mẫn phủ càng xa càng tốt.
Nàng ta không muốn bị kéo xuống bùn, đến giờ phút cuối cùng rước rắc rồi vào mình.
*****
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã qua hết tháng Giêng. Như lời Chu Thư Nhân đã nói, không có một chút sóng gió nào nữa. Năm trước vung vẩy thanh kiếm đẫm máu, năm nay cho dù có lòng riêng cũng tạm thời ngủ đông. Bước sang tháng Hai, Trúc Lan tính ngày, Dung Xuyên đã đi được khoảng 20 ngày rồi, bây giờ có lẽ sắp tới nguyên quán, chờ thêm một khoảng thời gian có thể tham gia kỳ thi đồng sinh.
Đinh quản gia bước vào, nói:
- Chủ mẫu, chủ mẫu Từ gia tới ạ.
Trúc Lan nói:
- Mau mới vào đây.
Không lâu sau đó, Từ Triệu thị và Tề thị bước vào. Từ Triệu thị chủ động lên tiếng chào hỏi, sau đó mới nói:
- Hôm nay đến đây là để tạm biệt.
Trúc Lan đã dự đoán được Từ gia sẽ đi, bèn hỏi:
- Ngày nào khởi hành lên kinh?
Từ Triệu thị kích động thôi rồi, Từ gia bọn họ sẽ cống hiến cho Thái tử.
- Ngày mai lập tức lên đường, cho nên cố tình đến đây từ biệt.
Trúc Lan vẫn phải nhắc nhở một câu:
- Đường lên kinh thành không biết có yên ổn hay là khôn, nên có chuẩn bị một chút thì hơn.
Từ gia ở thành Tân Châu, ban đầu có Chu phủ che chở, sau đó có người từ Kinh Thành tới tiếp quản. Thông qua lời kể của Chu Thư Nhân, cô mới biết được là do Thái tử tiếp quản. Một khi rời khỏi phủ thành Tân Châu, đường lên Kinh Thành chính là cơ hội xuống tay.
Từ gia không hề hấn gì sau đợt càn quét, đồng nghĩa với việc nói cho mọi người biết rằng: Từ gia là tay trong. Đường dây kiếm bạc không còn, tổn thất rất nhiều của cải và con người, Từ gia vẫn rất nguy hiểm. Bởi lẽ, nếu cô là người giật dây, chỉ cần có được cơ hội thì cô sẽ diệt trừ ngay.
Từ Triệu thị cực kỳ cảm kích về lời nhắc nhở, đáp:
- Đã chuẩn bị ổn thỏa cả rồi.
Bởi vì quá mức nguy hiểm, Từ gia mới cần phải đến Kinh Thành. Nếu không bởi vì sản nghiệp to lớn khá khó xử lý, bọn họ đã lên đường từ năm ngoái. Từ gia có đủ kiên nhẫn để chờ, chỉ cần vượt qua nguy cơ, tương lai Từ gia sẽ được đảm bảo.
Trúc Lan không nói gì nữa, mời Từ Triệu thị dùng trà. Lý thị nhanh chóng đến nơi, nàng ta mời Tề thị đến viện Đại phòng. Hơn một canh giờ sau, chủ mẫu Từ gia và Tề thị xin phép ra về, trước khi đi còn không quên cúi chào và cảm ơn lần nữa.
*****
Nha môn
Chu Thư Nhân đang xem sổ sách lưu trữ đăng ký hộ khẩu của những năm trước, trên đầu có bóng người, anh ngẩng đầu lên nhìn:
- Uông đại nhân rảnh rỗi lắm hả?
Sau Tết nguyên đán, Uông đại nhân trở về vị trí công tác của mình, nhân lúc người khác đi rồi, ông ấy cứ hay chạy tới lượn qua lượn lại. Uông đại nhân kéo ghế dựa qua, nói:
- Đại nhân!
Chu Thư Nhân cúi đầu tiếp tục xem sổ sách hộ tịch, không xem thì thôi, vừa xem một cái là thấy có rất nhiều vấn đề. Anh định năm nay sẽ làm lại sổ đăng ký hộ tịch của thành Tân Châu, hộ tịch lưu trữ trước kia thất lạc không ít. Kêu gọi bá tánh đi đăng ký lại, khối lượng công việc khổng lồ, nhưng có rất nhiều lợi ích.
Uông đại nhân thấy Chu đại nhân tiếp tục làm việc, gọi:
- Đại nhân?
Chu Thư Nhân ngẩng đầu lên, nói:
- Xem ra Uông đại nhân rảnh rỗi thật.
Uông đại nhân lập tức thấy lạnh sống lưng. Sau khi Chu đại nhân đến Tân Châu, hiệu quả làm việc của nha phủ rất cao, khối lượng công việc cũng nhiều, ông ấy không muốn bị ghim đâu.
- Đại nhân, ta tìm ngài là có việc.