Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 565: Ngọc Nghi

Trước Tiếp

Chu gia rất có kinh nghiệm trong việc đón trẻ chào đời, cho dù là 30 Tết, họ vẫn chuẩn bị tương đối đầy đủ, chỉ có bà đỡ là chưa mời thôi. Đêm 30 Tết đi mời bà đỡ, với địa vị của Chu gia hiện tại, bà đỡ không được ăn Tết cũng sẽ không dám oán trách, thậm chí trong lòng còn tràn ngập niềm vui, có thể nhận được gấp đôi tiền thưởng.

Trúc Lan ở Tứ phòng chờ một hồi thì bà đỡ đến, bọn họ chào hỏi vội vàng rồi vào phòng sinh. Tống bà tử đi ra thông báo:

- Tứ phu nhân vẫn đang rất ổn.

Trúc Lan: - Ngươi vào đó trông chừng đi, có ngươi ở trong ta càng yên tâm.

Tống bà tử: - Vâng.

Trong viện Tứ phòng chỉ có Trúc Lan và Xương Liêm, những người còn lại tiếp tục chờ đón năm mới. Trúc Lan day day cái trán, nói:

- Xương Liêm, con đừng có đi qua đi lại trước mặt mẹ nữa, quay quá làm mẹ chóng mặt.

Xương Liêm không tài nào bình tĩnh được, nói:

- Mẹ, sao Đổng thị không phát ra tiếng kêu nào thế nhỉ?

Còn Trúc Lan thì rất thích Đổng thị ở điểm này, nói:

- Đổng thị đang để dành sức.

Ban đầu Xương Liêm không dám nói chuyện với mẹ, nhưng bây giờ không thể dừng lại được, hắn cần phải làm gì đó để phân tán lực chú ý:

- Mẹ, mẹ nghĩ đứa trẻ trong bụng Đổng thị là con trai hay con gái?

Trúc Lan hỏi lại:

- Con thấy thế nào?

Xương Liêm buồn bực, nói:

- Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng con cảm thấy có khả năng cao sẽ là con gái.

Cảm thấy là con gái từ hồi nào? Đúng, lúc Đổng thị mang thai được sáu tháng, Xương Liêm nằm mơ, mơ thấy trong lòng có một đứa trẻ, rõ ràng là con trai, sau đó biến thành con gái.

Trúc Lan “ồ” lên một tiếng, nói:

- Mẹ cũng nghĩ là con gái.

Xương Liêm: “...”

Cuộc hội thoại hôm nay chấm dứt ở đây.

Đổng thị thét lên một tiếng, Trúc Lan tính toán canh giờ, sắp rồi, cô yên lặng chờ.

Nha hoàn bưng điểm tâm tới, nói:

- Chủ mẫu, cả một buổi tới người chưa ăn gì, ăn chút điểm tâm đi ạ!

Trong bụng Trúc Lan thật sự không có thứ gì, cô cầm điểm tâm, ăn chưa được mấy miếng thì Lý thị và Tô Huyên cũng tới. Trúc Lan hỏi:

- Bữa tối xong rồi à?

Lý thị ngồi xuống bên cạnh mẹ chồng, nói:

- Tàn tiệc rồi ạ, cha uống khá nhiều cho nên trở về nghỉ ngơi.

Tô Huyên hỏi:

- Mẹ, tình hình Tứ tẩu sao rồi?

Trúc Lan: - Không sao, mới bắt đầu sinh.

Lý thị nhớ lại lời của cha chồng trước khi trở về, ngoài mặt hay trong lòng đều muốn ám chỉ mẹ chồng chưa kịp ăn miếng cơm chiều, hôm nay lại mệt nhọc cả một ngày. Lý thị hiểu ra ẩn ý:

- Mẹ, ở đây có con trông chừng là được, mẹ về nghỉ ngơi trước đi.

Trúc Lan chần chừ một lúc, đây là con đầu lòng của Đổng thị.

Tô Huyên vội vàng tiếp lời:

- Mẹ, con sẽ ở lại đây với Đại tẩu, mẹ cứ yên tâm.

Xương Liêm lấy lại tinh thần, nhìn ánh mắt của Đại tẩu lập tức hiểu được, chắc chắn là ý của cha. Hắn nghĩ về đôi tay của Xương Trí, hùa theo khuyên nhủ:

- Mẹ, Đổng thị không có việc gì, mẹ cứ yên tâm. Mẹ mệt mỏi cả một ngày, cứ về nghỉ trước đi ạ. Khi nào đứa trẻ chào đời, con lập tức cho người qua đó báo tin.

Trúc Lan nhớ ra con trai cũng phải đi ngủ, giờ này con trai nên đi ngủ rồi, mỗi ngày đều cần cô ru cho ngủ.

- Vậy mẹ về trước, có gì nhớ phải cho người tới báo với mẹ.

Xương Liêm: - Vâng.

Trúc Lan quay trở về viện, vừa vào trong phòng đã nghe tiếng khóc của con trai út. Chu Thư Nhân uống không ít rượu, mà còn phải dỗ dành con trai, mồ hôi lấm tấm đầy đầu. Trúc Lan ngó thấy Chu Thư Nhân te tua thì cười phụt ra thành tiếng.

Đầu Chu Thư Nhân đầy mồ hôi, nói:

- Còn đứng đó mà cười cho được, mau tới dỗ ông cố nội này đi.

Trúc Lan mà không quay lại, thì anh cũng sẽ cho người qua đó kêu về. Thằng nhóc này bực lên tính tình thật là nóng nảy.

Trúc Lan bế con trai lên, nhóc con ấm ức thôi rồi, hai tay túm lấy quần áo Trúc Lan, miệng thì luôn kêu ê a không biết muốn nói cái gì. Trúc Lan bật cười, thường thì buổi tối cô sẽ không rời khỏi con trai, có lẽ con trai đang sợ.

- Được rồi, không khóc, mẹ về rồi mà.

Nhóc con tủi thân sụt sịt cái mũi: - Mẹ… mẹ…

Trúc Lan đang vỗ vỗ lưng con trai lập tức khựng lại, đột ngột quay đầu hỏi Chu Thư Nhân:

- Thư Nhân, anh nghe gì không?

Chu Thư Nhân hoàn hồn, trong mắt chan chứa dịu dàng:

- Nghe rồi, cuối cùng thì thằng nhóc này cũng biết gọi mẹ.

Trúc Lan không biết tâm trạng của những người làm mẹ khác khi lần đầu tiên nghe con trai gọi mẹ là như thế nào. Cô chỉ biết, con trai biết gọi mẹ rồi.

- Em có cảm giác như đang có được cả thế giới này.

Chu Thư Nhân tàn thành cách nói của Trúc Lan, tâm trạng của anh lúc trước cũng như thế này.

- Con à, gọi cha xem nào.

Nhóc con mím môi, xoay cái đầu nhỏ đi không nhìn cha nữa, do cha không chịu bế nó đi tìm mẹ.

Chu Thư Nhân xoa đầu con trai, bé tí mà đã học được thói thù dai rồi.

Trúc Lan dụ dỗ con trai gọi thêm vài tiếng "mẹ", cô muốn nghe nhiều hơn cơ. Tiếc là nhóc con buồn ngủ, Trúc Lan bèn dỗ nhóc con đi ngủ. Cô dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ lông mày con trai, hôn xuống vài cái y như bảo bối.

Chu Thư Nhân thấy hơi chua chua, lâu rồi Trúc Lan không có hôn anh. Rõ ràng mới thành thân cách đây không lâu! Anh ôm chặt eo Trúc Lan, nói:

- Không chịu! Rõ ràng mới cưới, trái lại đi thẳng tới giai đoạn cuộc sống của vợ chồng già.

Trúc Lan vỗ vỗ bàn tay của Chu Thư Nhân, bảo anh nhẹ tay một chút:

- Đổi góc độ khác, chứng tỏ tình cảm chúng ta sâu đậm, cuộc sống của vợ chồng già cũng có vị riêng của nó.

Chu Thư Nhân tiếp thu cách nói này, đáp:

- Em cũng mệt nguyên một ngày rồi, ngủ một lúc đi, lát nữa còn phải dậy đấy.

Trúc Lan thật sự rất mệt: - Ừm.

Lúc Trúc Lan dậy là còn chưa đến nửa đêm, cô sai người đến Tứ phòng hỏi thăm tình hình. Đứa trẻ vẫn chưa chào đời, Trúc Lan và Chu Thư Nhân đều đã dậy rồi, Trúc Lan nói đùa:

- Chắc đứa nhỏ này sẽ không chọn ngay ngày mùng một Tết để nói "hi" với thế giới này đâu nhỉ?

Chu Thư Nhân tính toán thời gian, xíu nữa là qua nửa đêm rồi.

- Nghi quá, biết chọn ngày sinh phết.

Trúc Lan và Chu Thư Nhân trò chuyện và canh giờ giao thừa, một canh giờ sau thời khắc giao thừa, Tống bà tử mỏi mệt trở về, nói:

- Tam phu nhân sinh được một vị thiên kim, nặng tới sáu cân, nô tỳ kiểm tra thấy tiểu thư rất khoẻ mạnh. Sức khỏe của Tam phu nhân rất ổn định, đã ngủ rồi an.

Trúc Lan mỉm cười, nói:

- Ngươi cũng mỏi mệt cả đêm, trở về nghỉ ngơi trước đi.

Tống bà tử: - Vâng.

Trúc Lan đứng dậy, nói với Chu Thư Nhân:

- Chúng ta vào ngủ tiếp thôi.

*****

Sáng sớm hôm sau, ăn cơm sáng xong, Trúc Lan đến viện Tứ phòng thăm cháu gái mới - đứa cháu nội gái thứ tư. Cô vào phòng sinh, bế đứa bé lên.

- Con bé này xinh xắn quá.

Cháu gái nhỏ không có làn da nhăn nhúm như mấy đứa trẻ mới sinh khác, trái lại da dẻ trắng nõn. Mặc dù còn chưa mở mắt, nhưng khóe môi luôn tủm tỉm cười, còn có má lúm đồng tiền, miệng cười trời sinh đây mà, nhìn là biết con bé có phúc.

Đổng thị ngồi tựa vào gối, nói:

- Mẹ, mẹ ngồi đi ạ.

Trúc Lan ôm đứa trẻ không nỡ rời tay, nói:

- Nhìn xem, đôi mắt và cái mũi giống con, nét mặt thì lại rất giống Xương Liêm. Đứa nhỏ này cũng rất biết chọn ưu điểm của cả cha và mẹ.

Trong lòng Đổng thị cũng mềm mại hơn, lúc đứa trẻ chưa chào đời nàng ta vẫn có những ảo tưởng, bây giờ sinh rồi nàng ta lại thấy vui mừng. Con bé là đứa con đầu lòng của nàng ta.

- Đúng là tinh hoa của cha mẹ ạ.

Trúc Lan cảm nhận đứa trẻ đang cựa quậy, bèn đặt nó xuống:

- Phải rồi, tên của con bé sẽ là Ngọc Nghi.

Nghĩa là "nghi gia nghi thất" (nên cửa nên nhà), hy vọng con bé có thể hạnh phúc và khỏe mạnh.

Đổng thị lặp lại một lần:

- Chu Ngọc Nghi, cảm ơn cha mẹ.

Lúc này đám người Lý thị cũng mới vào nhà, mọi người đều nghe được tên. Lý thị cười nói:

- Tên hay!

Sắc mặt Triệu thị hơi mất tự nhiên, đến giờ con gái nàng ta còn chưa có tên, biết là sợ nuôi không được nên mới chưa đặt tên nhưng trong lòng của người làm mẹ như nàng ta vẫn thấy khó chịu. Nàng ta nắm chặt mấy đầu ngón tay, nói:

- Mẹ, sức khoẻ của Tam nha đầu đã khá hơn nhiều. Bước sang năm mới, vậy thì cũng nên đặt tên cho Tam nha đầu chứ ạ?  

Trúc Lan nhìn sang Đổng thị, trong mắt Đổng thị có chút không vui. Cũng phải, Triệu thị nên tới nói riêng với cô lời này, chứ không phải nói ngay trước mặt Đổng thị. Bởi lẽ hôm nay là ngày Đổng thị hạ sinh đứa con đầu lòng.

Trước Tiếp