Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 554: Đại Nhân, Xin Hãy Dừng Bước!

Trước Tiếp

Diêu Triết Dư siết chặt mấy đầu ngón tay, nhìn vào hai người nha hoàn đang đứng một bên: một người quyến rũ động lòng người, một người đẹp kiểu trong sáng. À, hắn ta xoay người bước chân ra ngoài không thèm dừng lại một khắc, đúng là làm cho người ta cảm thấy buồn nôn.

- Khoan đã, đây là Hầu gia dặn dò, Thế tử dẫn về đi…

Diêu Triết Dư không hề dừng bước, đằng sau lại nói gì đó mà hắn ta chẳng nghe lọt chữ nào. Diêu Dao chờ sẵn ở khoảng sân trước cửa, nàng ta vừa nhìn thấy Đại ca, bất đắc dĩ mới gọi:

- Đại ca!

Diêu Triết Dư dừng bước, nói:

- Tìm ta có chuyện gì à?

Diêu Dao à một tiếng, nói:

- Huynh cũng biết là muội không thể rời khỏi phủ, trong phủ đã ngừng mang giấy mực đến cho muội rồi. Đại ca, huynh có thời gian có thể mua giúp muội một mớ không?

Diêu Triết Dư đẩy lại số bạc trước mặt, nói:

- Muội cứ cầm về đi, ta biết rồi.

Diêu Dao cười cong cong mắt, nói:

- Cảm ơn đại ca.

Diêu Triết Dư cầm tờ giấy trong lòng bàn tay, đáp lại: - Ừm.

*****

Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân ăn sáng xong liền dẫn Cẩn Ngôn lên phố mua đồ. Đầu tiên là ghé cửa hàng trang sức mua quà cho vợ, sau đó tìm mua một vài món đồ chơi đẹp mắt cho con trai. Cẩn Ngôn ôm một đống hộp trong tay, vẻ mặt ngây dại. Đây cũng là lần đầu tiên y đi dạo phố, cũng lần đầu tiên y phát hiện ra đại nhân có sở thích mua sắm, mỗi một cửa hàng đều muốn vào xem. Thận Hành cũng không khá hơn bao nhiêu, hai tay đã xách đầy đồ. Y không khỏi cảm thán vì lão gia luôn nghĩ về chủ mẫu, đồng thời lại rất cạn lời, dường như lão gia chỉ mua đồ cho chủ mẫu và tiểu công tử thôi, còn những người khác trong phủ không có, thật sự bất công không thèm che giấu chút nào.

Chu Thư Nhân đã đi tới cửa hàng bán giấy bút, anh vừa ngước mắt là đã nhìn thấy Diêu Triết Dư.

- Thế tử?

Lúc này không bận túi bụi tùng bùng hay sao? Sau đó ngẫm lại cũng phải, Nhị hoàng tử nhận việc cốt yếu là để giẫm đạp Ngũ hoàng tử, sao có thể để Diêu Triết Dư tiếp tục nhúng tay vào chứ.

Diêu Triết Dư đã trả tiền xong, bèn nói:

- Chu đại nhân, chúng ta đúng là có duyên. Không còn sớm nữa, tìm một chỗ nghỉ ngơi được không?

Chu Thư Nhân cũng có chút mệt mỏi, hỏi:

- Thế tử mời sao?

Chú em bao thì đi, miễn phí vẫn luôn tốt hơn.

Diêu Triết Dư giật giật khóe môi. Chu đại nhân, ngài thật sự không nghèo đâu.

- Đúng vậy.

Chu Thư Nhân mỉm cười, nói với Thận Hành phía sau:

- Mua giấy tốt một chút, sau đó tới tửu lầu ở góc đường tìm ta.

Thận Hành đực mặt ra, đáp: - Vâng.

Lúc này Diêu Triết Dư mới nhìn tới đồ vật trong tay hai người hộ vệ của Chu Thư Nhân, hắn ta nhìn Chu đại nhân với vẻ hết biết nói gì:

- Giờ ta mới biết Chu đại nhân còn có sở thích mua sắm.

Chu Thư Nhân ung dung đi ra ngoài, nói:

- Hiếm có dịp về Kinh Thành, cho nên muốn mua ít quà cho thê tử. Thế tử à, chờ khi nào ngài đón dâu sẽ biết, lúc nào đi xa cũng sẽ thường xuyên nghĩ về.

Diêu Triết Dư có thể nghe ra sự vui sướng trong giọng nói của Chu đại nhân, Ánh mắt hắn ta trở nên phức tạp hơn hẳn. Trong mắt hắn ta, Chu đại nhân vẫn luôn là một kẻ kỳ quái, ngài ấy chẳng bao giờ che giấu bản thân để ý người nhà cỡ nào, cũng không bao giờ giả bộ yêu mến thê tử sâu sắc. Ngài ấy thoải mái phô ra điểm yếu của mình, à, người này đang nói cho mọi người biết đây là vảy ngược và chạm vào là chết ngay!

Diêu Triết Dư nghĩ đến bản thân và Thẩm huyện chúa, hắn ta sẽ đối đãi với Thẩm huyện chúa thật tốt.

- Chờ đến lúc ta thành thân, nhất định sẽ mời Chu đại nhân, còn mong khi đó Chu đại nhân vui lòng đến dự.

Chu Thư Nhân vẫn không dừng bước, mối hôn sự này không dễ gì thành!

- Ừm.

*****

Tân Châu, Uông phủ

Đào thị béo hơn rất nhiều, thị khoác trên người quần áo thật dày, xấu hổ nói:

- Từ lúc vào đông ta lại càng sợ lạnh hơn, ta còn định đi ra đón tỷ đấy.

Trúc Lan thấy sắc mặt Đào thị không tệ, lên tiếng:

- Vốn dĩ chúng ta tới đây đã là làm phiền muội muội, quấy rầy thời gian nghỉ ngơi của muội.

Đào thị lắc đầu, nói:

- Ta còn ước gì tỷ tới đây chơi thêm vài lần nữa, ngày ngày ta ở trong phủ thực sự bức bối muốn điên lên rồi.

Trúc Lan vui vẻ, Đào thị là người thích tham gia tiệc tùng:

- Uông đại nhân lo cho muội lắm, bây giờ muội là bảo bối của Uông đại nhân đấy.

Đào thị chạm vào bụng mình, đúng là bảo bối. Mẹ chồng không ngừng đưa tới rất nhiều đồ vật, đến cả cha chồng cũng đích thân tới thăm. Có thể thấy được nam nhi Uông gia quý giá đến cỡ nào, hy vọng trong bụng thị là con trai.

- Phải rồi, vị này là Đại Đổng thị đúng không?

Trúc Lan gật đầu, nói:

- Ừm, là tỷ tỷ của thê tử Lão Ngũ - Đổng Y Y.

Đổng Y Y nhoẻn miệng cười, nói:

- Làm phiền.

Đào thị mỉm cười đáp lại, thị không quen biết Đổng Y Y:

- Tiên sinh tới rồi, hay là gặp tiên sinh trước?

Trúc Lan cười nói: - Được.

Đổng Y Y cười không nhiệt tình cho lắm, mặc dù nàng ta từ Kinh Thành tới thì sao? Đối với những nhà thế gia như vậy, Giang phủ thật sự chẳng là cái thá gì cả. Đào thị khách sáo, nhưng không để nàng ta vào mắt. Nàng ta đã từng cao ngạo, tiếc là tới Kinh Thành rồi không còn sót lại gì cả.

Tiên sinh đã tới, trông khá lớn tuổi. Đào thị chủ động nói chuyện:

- Tỷ nói với ta rằng tiểu thư Giang gia có tài đánh đàn, ta bèn tìm một sư phụ có kỹ năng đánh đàn không tệ.

Trúc Lan nói cảm ơn trước, sau đó mới nhìn Đổng Y Y, nói:

- Ngươi thấy thế nào?

Đổng Y Y mỉm cười:

- Cũng được.

Nàng ta không có tư cách kén chọn, có thể mới được tiên sinh là tốt lắm rồi.

Đào thị nhìn thoáng qua, thị từng thấy rất nhiều loại quan quyến tương tự nàng ta. Tính ra, tư thái của nữ quyến hoàn toàn dựa vào tướng công và nhà mẹ đẻ.

Đào thị hóng hớt:

- Đúng rồi, tỷ nghe gì chưa, Nhiễm Nghiên có thai rồi đó.

Trúc Lan: - … Hôm qua Tề thị có tới Chu phủ chơi rồi.

Vị này ở nhà nhưng rất nhạy tin tức.

Đào thị vỗ tay, nói:

- Suýt nữa ta cũng quên mất, ta nói tỷ nghe chuyện này! Ta nghe đồn là hôm qua Lưu thị ném vỡ không ít đồ sứ.

Trúc Lan: -... Chuyện ở Mẫn phủ mà muội cũng biết ư?

Đào thị cười gượng, nói:

- Có gì lạ đâu, nhà ai mà không có mấy nô bộc lanh mồm lanh miệng. Kể ra mới thấy Lưu thị cũng thật đáng thương, tiểu khuê nữ ở phủ của Ngũ hoàng tử mà, nghe nói sinh bệnh liên miên.

Trúc Lan mà không nghe Đào thị nhắc đến thì cô cũng không nhớ ra chuyện này, trong phủ của Ngũ hoàng tử còn có một vị Mẫn tứ tiểu thư.

Đổng Y Y ở Kinh Thành nên biết nhiều hơn, nàng ta góp vui:

- Đúng là bệnh rất nghiêm trọng, luôn phải uống thuốc để cầm cự.

Đào thị xoa bụng, nói:

- Ngũ hoàng tử cũng thiệt là tình… ha ha, coi như ta chưa nói gì đi nha.

Trúc Lan biết Đào thị muốn nói gì, phủ Ngũ hoàng tử đúng là rất thảm. Có một Ngũ hoàng tử phi tương lai là con gái của tội thần, tiểu thư Mẫn phủ đau bệnh liên miên, mà sức khoẻ của Ngũ hoàng tử cũng không khá hơn là bao.

Đào thị nhỏ giọng nói:

- Ta nghe nói…

Trúc Lan giật thót:

- Muội lại nghe nói gì nữa?

Cô cũng biết được rất nhiều tin tức, nhưng không nhanh nhạy như Đào thị.

Đào thị tằng hắng một tiếng, nói:

- Ta nghe nói phủ Ngũ hoàng tử chuẩn bị đón dâu xung hỉ.

Trúc Lan ý nhị nhìn Đào thị, chắc chắn tin tức này không được truyền ra từ thành Tân Châu, mà Đào thị nghe được từ nhà mẹ để của thị. Cô nhớ hôm qua nhà mẹ đẻ của Đào thị có đến Tân Châu, ừ nhỉ, nhà mẹ đẻ của Đào thị có một quan viên Lễ Bộ, hiển nhiên nắm rõ tin tức cưới gả nhất rồi.

*****

Kinh Thành

Bụng Chu Thư Nhân có chút no căng, anh chuẩn bị hồi phủ:

- Hôm nay cảm ơn Thế tử gia đã chiêu đãi.

Diêu thế tử nhìn bàn ăn, người này thật sự không hề khách khí, những món gọi ra không có một món nào rẻ.

- Chu đại nhân ăn có ngon miệng không?

Chu Thư Nhân xoa bụng, nói:

- Ngon miệng, cực kỳ ngon miệng.

Không tốn một cắc của mình, rượu thơm thức ăn ngon còn không hài lòng nữa là kiểu gì cũng bị thiên lôi đánh chết!

Diêu Triết Dư chạm vào túi tiền, hôm nay hắn ta thật sự không mang bao nhiêu bạc trắng, đa số đã mua giấy và mực cho muội muội rồi. Chắc là sẽ đủ thanh toán nhỉ, nếu không thì mất mặt lắm!

Chu Thư Nhân đứng dậy, nói:

- Chu phủ có việc, xin phép về trước.

Diêu Triết Dư: - Đại nhân, xin hãy dừng bước.

Trước Tiếp