Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân ra hiệu cho Giang Minh ngồi xuống, rồi nói:
- Ta trở về khá đột ngột, trong phủ không có gì để chiêu đãi, cũng chẳng có trà ngon gì. Đây là ít lá trà vừa mới mua, không ngon xin đừng để bụng.
Anh mới có thói quen uống trà đây thôi, ở thời hiện đại anh rất ít khi uống trà, anh thích nước trái cây ngọt ngào, bởi vì nó có vị ngọt. Còn nước trà có vị hơi đắng và chát, những năm tháng sống vò võ một mình anh nếm đủ rồi. Thế nhưng từ khi xuyên tới cổ đại, anh không còn một mình nữa, anh có bà xã, còn là một người tri kỷ luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu. Bây giờ anh có một đứa con trai, một gia đình hoàn chỉnh. Anh dần học được cách thưởng thức trà, anh phẩm ra mùi vị cuộc sống trong từng loại trà.
Giang Minh cầm lấy chén trà, tay hơi khựng lại. Không có gì để chiêu đãi là đang nhắc nhở hắn ta không nên tới đây hay sao? Khóe môi hắn ra giật giật, hắn ta lớn tuổi hơn Chu Thư Nhân, ấy vậy mà vỏn vẹn vài năm trôi qua, hắn ta vẫn còn dậm chân tại chỗ, còn Chu Thư Nhân thì đã đi từ một tú tài già lên tới vị trí Tri phủ Tân Châu rồi.
Tri phủ Tân Châu! Theo quy tắc ngầm trên triều, Tri phủ Tân Châu đều sẽ về kinh, vị trí này chẳng qua chỉ là nhịp cầu ở giữa mà thôi. Chẳng hạn như Nhị công tử của An Bình hầu phủ đã từng nhậm chức Tri phủ Tân Châu trước đó, bây giờ đã làm tới chức Tòng tam phẩm. Mà Chu Thư Nhân còn là tâm phúc của Hoàng thượng, thần tử tâm phúc, cho dù chỉ mới Tứ phẩm, đến cả hoàng tử cũng phải kính trọng. Sau khi hắn ta biết tin hôm qua Chu Thư Nhân ăn cơm cùng mấy vị hoàng tử, đúng, còn thêm một vị Diêu hầu gia không coi ai ra gì, bụng dạ hắn ta nóng lên. Hôm nay nghe nói Chu Thư Nhân gặp gỡ An Bình hầu gia, hắn ta không nhịn được nữa.
Giang Minh nhấp một hớp nước trà, đúng là không phải trà ngon, nhưng cũng có chút hương vị. Hắn ta nói với vẻ đầy ẩn ý:
- Trà ngon không nằm ở chỗ giá cả của nó, mà quý ở chỗ nó sẽ được uống ở đâu. Ta nghĩ trong lòng đại đa số người hiện nay, đây chính là một thức trà ngon.
Hắn ta ghen tị! Hắn ta cảm thấy năng lực của mình không hề thua kém Chu Thư Nhân ở chỗ nào, thế nhưng từ lúc hồi kinh chău từng được ai thưởng thức. Bước từng bước một không phải là điều hắn ta mong muốn, hắn ta đã chịu đủ những ánh mắt coi thường và làm lơ đó rồi. Có rất nhiều lần, hắn ta hối hận vì sao lại quay trở về Kinh Thành.
Chu Thư Nhân nhìn Giang Minh bằng ánh mắt không mấy cảm tình, vì vậy có thể nói rằng Kinh Thành là là nơi thật sự có thể thay đổi một con người. Hậu viện của Giang Minh có thêm nhiều mỹ nhân, còn không phải là bởi vì hắn ta muốn tìm kiếm cảm giác được người khác sùng bái mình hay sao? Làm vậy sẽ khiến Giang Minh cảm thấy hắn ta vẫn còn là trời, chứ không phải là một kẻ thường bị coi thường bên ngoài. Chu Thư Nhân day day giữa trán, nói thẳng ra là hắn ta không giữ vững được bản tính ban sơ của mình.
- Ta thì không cảm thấy trà ở chỗ ta có gì ngon.
Để bảo vệ vợ và con trai, anh phải bước đi từng bước thận trọng, thật sự không cảm thấy trà ở Chu phủ có gì hấp dẫn.
Giang Minh thở phào nhẹ nhõm, hắn ta tới đây không phải là để nói chuyện, trong lòng hắn ta hiểu rõ, Chu Thư Nhân có giới hạn đạo đức. Vì vậy, chỉ cần hắn ta không đi quá giới hạn của Chu Thư Nhân là được. Hắn ra ngồi chơi lâu lâu một lúc đủ rồi, trong kinh có rất nhiều người muốn qua lại với Chu Thư Nhân. Hắn ta chẳng cần gì nhiều, dựa hơi một chút mà thôi. Giang Minh tự rót cho mình thêm một chung trà, lúc trước Chu Thư Nhân cũng dựa hơi hắn ta còn gì?
Chu Thư Nhân dò xét Giang Minh, anh không nói gì, trong lòng thầm nghĩ: Dòng tộc Giang thị đã xuống dốc từ lâu rồi, toàn bộ Giang gia chỉ có một mình Giang Minh làm quan, những người trong tộc trở thành gánh nặng trên lưng Giang Minh. Giang Minh có dã tâm, nhưng không để ý thấy, trong triều không có ai chống lưng cho hắn ta, không có gia tộc giúp sức, Giang Ninh có thể an vị tại vị trí này còn không phải là nhờ vẫn luôn dựa hơi anh thì là gì! Bằng không, quan viên không có gia tộc mạnh mẽ và mạng lưới quan hệ rộng rãi, nhất là Giang Minh ở độ tuổi này, có khi đã bị người ta hạ bệ để nhường lại vị trí từ đời kiếp nào rồi.
Chu Thư Nhân thầm thấy đáng tiếc trong lòng. Anh thật sự rất thích Giang Mộc Thần, đứa nhỏ này rất có tài, là con rể nằm trong danh sách ứng cử viên của anh. Bây giờ buộc phải gạch tên ra khỏi danh sách thôi, trừ khi… Chu Thư Nhân liếc nhìn Giang Minh. Đừng đi quá giới hạn chịu đựng của anh, một khi vượt quá khả năng chịu đựng thì anh thật sự sẽ không nể tình đâu. Anh vẫn luôn là một kẻ ích kỷ, không ai được phép gây nguy hiểm cho vợ con của anh, đến cả không phải con ruột mà anh còn che chở mà! Huống chi là vợ con giữ vị trí quan trọng nhất ở trong lòng anh.
*****
Tân Châu, Chu phủ
Trúc Lan nhận được tin từ Đào thị, báo là đã tìm được tiên sinh rồi. Trúc Lan sai người đi nói với Đổng Y Y một tiếng, mời Đổng Y Y ngày mai cùng tới Uông phủ.
Tứ phòng
Đổng Y Y nhận được tin tức, vui vẻ mỉm cười, nói với muội muội:
- Thật sự cần phải cảm ơn mẹ chồng của muội đàng hoàng.
Đổng thị có điều muốn nói lại thôi, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài: - Tỷ tỷ!
Đổng Y Y nắm tay muội muội, nói:
- Ta biết muội muốn nói gì, mấy năm vừa qua đúng là của hồi môn của ta đắp vào cả đống chỗ thâm hụt cho Giang gia, thế nhưng của hồi môn năm xưa của ta còn không ít. Muội yên tâm đi, ta có của cải, có thể nuôi nổi tiên sinh.
Đổng thị không tin. Giá cả mời một tiên sinh không rẻ, Chu phủ dám mời vài vị tiên sinh là vì Chu phủ đủ sức chi trả. Nàng ta có một người mẹ chồng rất giỏi kiếm tiền, nàng ta không biết trong phủ có bao nhiêu bạc để dành, nhưng có thể tính được gia sản bao gồm: thôn trang, cửa hàng, đồng ruộng, phủ đệ,... Tất cả chỗ đó đều có thể quy đổi ra bạc. Huống chi bọn họ còn có một người cha chồng được Hoàng thượng tín nhiệm, Hoàng thượng ban thưởng, quan viên bánh ít trao đi bánh quy trao lại, thương nhân biếu tặng,... gom lại sẽ là một khoản không nhỏ. Còn đại tỷ thì sao, năm đó đúng là mang đi hơn nửa của cải, Đại tỷ cũng có tích lũy chút đỉnh từ việc kinh doanh. Thế nhưng trong kinh tiêu xài rất nhiều, mà nàng ta còn biết rất rõ dòng tộc Giang thị không khác gì gánh nặng.
Đổng Y Y bị muội muội nhìn như vậy thì có chút khó chịu, nàng ta chưa từng nói ra tướng công giao thiệp cũng tốn không ít tiền của.
- Không tin ta sao?
Đổng thị mỉm cười, đáp: - Tin.
Đổng Y Y đứng dậy, không muốn ở cùng muội muội thêm nữa. Trong lòng nàng ta có chút khó chịu, có thể sẽ ghen tị với muội muội.
- Ta trở về nghỉ ngơi trước, muội cũng đừng làm quá sức.
Đổng thị: - Ừm.
Đổng Y Y ra cửa, đứng ở trong sân. Tuyết lại rơi rồi! Nàng ra quay đầu nhìn lại căn phòng, hâm mộ làm sao! Muội muội không cần quán xuyến trong nhà, ở trên có mẹ chồng tuyệt vời chèo chống, chỉ cần sống tốt cuộc sống trong gia đình nhỏ của mình. Nàng ta cũng đã nhìn thấy Dương gia đưa sổ sách tới, muội muội có thu nhập từ của hồi môn, có thu nhập từ chính sản nghiệp của mình. Nàng ta còn nghe muội muội tính toán, sang năm sẽ mua thêm gia nghiệp. Càng ở đây lâu, nàng ta càng thấy ghen ghét.
*****
Kinh Thành
Chu Thư Nhân tính toán canh giờ, nửa canh giờ trôi qua, là một tiếng đồng hồ. Anh không ngồi nổi nữa, lâu lắm mới không cần phải làm việc vất vả, anh có thể nằm thì sẽ không ngồi, ấy vậy mà hôm nay đã ngồi cả một buổi sáng.
- Ta từng tuổi này, chân cẳng không còn khỏe nữa, ngồi lâu không được.
Giang Minh thấy cũng đủ rồi, hắn ta đứng dậy nói:
- Thúc nghỉ ngơi đi, ta xin phép về trước. Đúng rồi, Đổng thị đang ở quý phủ, làm phiền.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ, Đại Đổng thị không thể ở lại Chu phủ thêm nữa. Anh cười đáp lại:
- Ta xin phép không tiễn.
Trước kia anh còn yếu thế, tú tài và Đồng tri, không tính vai vế. Bây giờ anh không những là trưởng bối, mà chức quan cũng cao hơn Giang Minh, không có khả năng ra tiễn hắn ta.
Giang Minh lẳng lặng nhìn Chu Thư Nhân. Trong lòng hắn ta hiểu rõ, sau ngày hôm nay, giữa Chu Thư Nhân và hắn ta đã có khoảng cách. Tuy nhiên, cũng không hoàn toàn. Chu phủ không thể ép buộc Xương Liêm bỏ vợ, mà hắn ta đã từng chăm sóc Xương Liêm thật, cộng thêm mối quan hệ với Mạnh cử nhân nữa.
Chu Thư Nhân không tiễn Giang Minh, mà ở trong sân hoạt động gân cốt. Anh ngẩng đầu lên nhìn trời, mùa đông năm nay tuyết rơi khá nhiều, nhưng không nặng hạt. Tuyết bay lất phất, lại rất nên thơ.
*****
Diêu phủ
Diêu Triết Dư bị gọi trở về, sắc mặt lạnh tanh. Hắn ta đang rất vui vẻ bởi vì hôm qua Chu đại nhân chơi phụ thân một vố, thật sự không muốn trở về.
Tiếc là lúc đến chính sảnh không có nhìn thấy phụ thân, mà là thiếp thất của phụ thân. Vị thiếp thất này chỉ sinh một trai một gái, bây giờ đang nắm quyền quản lý hậu viện Hầu phủ.