Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân ôm Trúc Lan, dùng giọng vô cùng nhỏ để nói bên tai cô:
- Năm ngoái, danh sách đăng ký nơi lưu đày bị cháy mất hơn phân nửa, Hoàng Thượng lại điều tra những người tử vong năm nay, họ toàn là những người sức khỏe tốt, ở độ tuổi tráng niên từ hai mươi đến ba mươi tuổi. Hoàng Thượng tức giận, bảo anh điều tra những quan viên khả nghi.
Trúc Lan nghĩ thầm, ở triều đại này chưa có chuyện lưu trữ ghi chép về phạm nhân mắc tội nặng của tiền triều, nhưng chắc sau lần này là có rồi:
- Lần này không quan viên nào ở nơi lưu đày có thể trốn được.
Chu Thư Nhân ừ một tiếng, theo hiểu biết của anh về Hoàng Thượng, sàng lọc quy mô lớn là điều chắc chắn:
- Nhưng không phải lúc này, chưa tới thời cơ sẽ rút dây động rừng.
Trúc Lan nói một câu thâm ý:
- Chắc cũng sắp động rừng rồi.
Dù có điều tra lén lút thế nào thì vẫn để lại dấu vết thôi.
Chu Thư Nhân im lặng. Đúng thế, càng tìm hiểu sâu hơn thì càng khó điều tra. Anh điều tra được trong số các thương nhân, có vài hộ rõ ràng chẳng liên quan tới nhau, nhưng lại thường xuyên qua lại lén lút. Nếu anh muốn tiếp tục điều tra thì chắc chắn sẽ khiến đối phương nhận ra.
Chu Thư Nhân nhắm mắt lại, lực lượng chằng chịt mười mấy năm quá khổng lồ. Lần này là do tìm đúng đường dây, không thể một mẻ bắt hết thì lần sau khó mà tìm được đầu mối.
*****
Hoàng cung, Thái Tử còn chưa về, vẫn đang giúp phụ hoàng xử lý chính vụ. Nhớ lại buổi sáng hôm nay, Thái Tử căng thẳng. Quá kinh khủng, tin tức nhận được sáng nay đã thả con thú dữ trong lòng phụ hoàng ra, người to gan như y còn muốn chạy trốn mà!
Hoàng Thượng nằm nghiêng nhắm mắt nghỉ ngơi, trong chính điện rất yên tĩnh, nhưng lòng ngài thì lại không. Ngài buồn bản thân, mười mấy năm rồi mới phát hiện lỗ hổng lớn như vậy. Chắc chắn số lượng người bị bắt đi mấy năm qua không ít, chỉ cần nghĩ tới việc đám người đó đang nằm trong tay một thế lực khác là cơn tức của Hoàng Thượng lại bốc lên tới đỉnh đầu. Liễu công công nép sát vào cửa, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình. Hắn thật sự rất muốn bỏ nghề về dưỡng lão, hắn đã già rồi, sắp chịu không nổi nữa.
Hoàng Thượng mở mắt nhìn Thái Tử đang cúi đầu nghiêm túc xem sổ con, tâm trạng khá hơn một chút. Lại nghĩ tới Chu Thư Nhân, tâm trạng lại tốt thêm, phúc tinh đây rồi, nếu lần này không có Chu Thư Nhân thì ngài vẫn chưa phát hiện ra được.
Hoàng Thượng nhắm hai mắt lại, nói:
- Sáng mai lão Ngũ tới thành Tân Châu rồi đúng không!
Thái Tử vẫn luôn để ý tới phụ hoàng, tiếp lời:
- Ngày kia mới tới ạ.
Đối với đệ đệ ruột này, trong lòng Thái Tử cảm thấy rất phức tạp. Y không phải người máu lạnh, người nào được y tán thành thì y sẽ bảo vệ dưới cánh chim của mình, chắc chắn y sẽ bảo vệ được, trừ khi y thua cuộc và chết, nhưng lão Ngũ khiến y thất vọng quá, xen vào quá nhiều và cũng không xem y là ca ca ruột. Trên người y gánh vác rất nhiều: thê tử, mẫu thân, nhi tử. Y không thể vì một người đệ đệ xem mình như kẻ thù mà vứt bỏ những trách nhiệm khác. Lòng dạ y đủ cứng rắn, nếu vượt qua giới hạn chịu đựng của y thì ngại quá, y sẽ không nương tay đâu. Y biết lão Ngũ là bia ngắm, biết lão Ngũ bị thương rất nặng, nhưng thế thì sao, vào lúc lão Ngũ hạ độc con y thì tất cả đã thay đổi. Trưởng tử của y, đứa con trai duy nhất của y và Thái Tử Phi, đứa con y gửi gắm kỳ vọng rất lớn mà lão Ngũ thật sự dám ra tay!
Hoàng Thượng mở mắt nhìn Thái Tử:
- Tiểu thư dòng chính của Diêu gia cũng tới rồi à?
Thái Tử biết: - Vâng ạ.
Một nữ tử đáng thương, nói ra thì Thái Tử Phi còn đánh giá rất cao về tiểu thư dòng chính của Diêu gia. Đáng tiếc, số đã định là quân cờ bị bỏ rồi.
Hoàng Thượng nói một câu có thâm ý:
- Lão Ngũ cũng tới tuổi rồi, nên lập gia đình thôi.
Trong lòng Thái Tử biết rõ, chắc chắn không phải là tiểu thư dòng chính của Diêu gia, trong lòng y ngẫm nghĩ xem sẽ là ai đây!
*****
Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân tới nha môn, Uông đại nhân đã sửa sang lại xong tư liệu:
- Thời gian ba ngày không đủ, đây là phần sửa sang lại được trong ba ngày qua.
Chu Thư Nhân cầm lên lật xem, ba ngày chỉ đủ sửa sang lại hai năm gần nhất thôi:
- Vất vả rồi.
Uông đại nhân sờ tóc, mấy ngày nay rụng nhiều lắm chứ đùa:
- Mấy năm gần đây còn đỡ, mười mấy năm trước mới thật sự khó điều tra.
Đó không phải là chuyện có thể điều tra ra ngay được.
Chu Thư Nhân để tư liệu điều tra xuống:
- Biết rồi, Uông đại nhân cứ cố gắng hết sức là được.
Uông đại nhân: - Đại nhân, ta đi về trước.
Chu Thư Nhân gật đầu, chờ Uông đại nhân đi rồi, Chu Thư Nhân xoa giữa hàng lông mày, có nhiều chuyện quá.
*****
Sân sau Chu phủ, Trúc Lan đón Tề thị vào:
- Sao đột nhiên hôm nay lại tới đây?
Tề thị cười nói:
- Lâu rồi không nói chuyện với muội muội, vậy nên hôm nay mới đến.
Trúc Lan bĩu môi trong lòng, nói chuyện gì với cô chứ, là biết hôm qua Diêu nhị tiểu thư đến đây nên hôm nay mới cố tình tới tìm hiểu tin tức chứ gì, Tề thị làm vậy Tam hoàng tử thì có:
- Gần đây Nhiễm tam tiểu thư có khỏe không?
Ý cười trên mặt Tề thị chân thành hơn rất nhiều, cuộc sống của nữ nhi không tệ. Lần trước thị còn đi thăm, dường như nữ nhi có da có thịt hơn nhiều, trong lòng biết ơn Thái Tử, đồng thời lại thấy khó xử bởi vì Tề gia ủng hộ Tam hoàng tử. Giọng Tề thị sa sút một chút:
- Cũng tạm.
Trúc Lan im lặng không đáp lại, cô đang chờ Tề thị mở miệng. Tề thị cũng biết nhiều chuyện, thị tới là vì muốn biết Chu phủ sắm vai gì trong chuyện này, chuyện Diêu nhị tiểu thư đến Chu phủ rất kỳ lạ. Tề thị cau mày, nhớ tới mấy vị hoàng tử trong Kinh Thành, trong lòng phiền muộn:
- Nghe nói hôm qua Diêu nhị tiểu thư đã tới đây.
Trúc Lan gật đầu:
- Diêu nhị tiểu thư và An Hòa từng gặp nhau mấy lần, lại chạm mặt ở sinh nhật của Lâm đại tiểu thư, vậy nên mới có chuyến thăm hỏi đó.
Cô không có gì phải giấu giếm, không bằng trả lời thẳng thắn thoải mái.
Tề thị cười nói:
- Vậy sao, cũng đúng, An Hòa từng ở Kinh Thành mấy năm.
Trúc Lan cười, không hé răng, nếu Tề thị không đến để tìm hiểu tin tức thì cô còn muốn tìm vài đề tài để nói chuyện, chứ bây giờ thì không có hứng thú.
Tề thị cười gượng nâng chén trà lên uống, thị thật sự không muốn tìm hiểu tin tức từ Dương thị, Dương thị là người khôn khéo biết bao, thị vừa vào cửa Dương thị đã biết có chuyện gì rồi, cũng may Dương thị không làm khó thị. Tề thị thở dài, thị không muốn tới. Thị cảm thấy cuộc sống của mình mệt mỏi quá, là quân cờ trong tay cha, hơi nóng của trà bay vào mắt, Diêu nhị tiểu thư và thị có khác gì nhau đâu. Trong thoáng chốc, Tề thị cũng không muốn nói chuyện, chỉ muốn ngồi im lặng uống trà.
Trúc Lan kinh ngạc nhìn Tề thị, ngồi đã một lúc rồi mà vị này chẳng nói câu nào. Lúc này có tiếng đàn truyền tới, Trúc Lan dỏng tai lên nghe. Đây không phải Tuyết Hàm đàn, tiếng đàn của Tuyết Hàm chứa đựng niềm vui bên trong.
Tề thị đặt chén trà xuống, hỏi:
- Đây là tiếng đàn của Chu tiểu thư?
Không thể nào, Chu tiểu thư còn đủ cha mẹ, từ nhỏ đã là đứa trẻ được lớn lên trong sự cưng chiều, sao có thể đàn ra làn điệu bi thương áp lực như thế.
Trúc Lan nói:
- Không phải Tuyết Hàm đàn, là Ngô Ninh đàn.
Tề thị im lặng, là vị tiểu thư được gửi nuôi tại Chu gia, cảm xúc của thị vốn đã tệ rồi, nghe tiếng đàn này xong còn thấy áp lực hơn.
Tề thị đứng dậy nói:
- Ta không làm phiền nữa, xin phép về trước.
Trúc Lan đứng dậy: - Ta tiễn tỷ tỷ.
Tề thị cười đáp: - Được.
Trúc Lan tiễn Tề thị ra cửa, lúc về thì đi theo tiếng đàn ra vườn. Bây giờ đã vào thu, buổi tối hôm qua còn đổ mưa to khiến nhiệt độ hôm nay giảm xuống rất nhiều, thật sự rất lạnh. Ngô Ninh đang ngồi trong đình thông gió bốn phía để đánh đàn. Tiếng đàn áp lực kết hợp với ngày thu lá rụng, trông càng thê lương hơn.
Một cơn gió thổi qua, Trúc Lan cau mày bước nhanh tới đình, tới trong đình thì thấy mặt mũi Ngô Ninh đã trắng bệch vì lạnh, mới đàn một lúc mà mấy đầu ngón tay sưng đỏ lên hết. Ngô Ninh cảm nhận được thẩm thẩm đang giận, cuống quít đứng dậy:
- Thẩm thẩm.
Trúc Lan nhìn ghế đá, Ngô Ninh cũng không thèm lót đệm, Trúc Lan xụ mặt chất vấn Vệ bà tử:
- Ngươi chăm sóc tiểu thư kiểu gì thế?
Vệ bà tử cúi đầu nhận lỗi:
- Là nô tỳ không chăm sóc tiểu thư chu đáo, nô tỳ sẵn lòng chịu phạt.