Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Diêu nhị tiểu thư cảm thấy ở đây rất thoải mái, trái tim bị gò bó cũng thả lỏng hơn một chút:
- Chu tiểu thư tao nhã quá.
Tuyết Hàm không thích những thứ phức tạp, nàng cảm thấy xung quanh đã đủ chuyện lục đục rồi, vậy nên nàng muốn sống đơn giản một chút:
- Diêu nhị tiểu thư thích thì tốt quá.
Tô Huyên nhìn Diêu nhị tiểu thư rồi nghiền ngẫm, nói ra thì nàng ta không hiểu gì nhiều về vị tiểu thư này, đa số là những lời đồn ngang ngược, kiêu căng linh tinh. Bây giờ xem ra tất cả chỉ là lời đồn do đố kị thôi, ít nhất nàng ta đã gặp nhiều người giả tạo rồi, còn vị này dù có kiêu ngạo thật nhưng lại không khó gần.
Tô Huyên lắc chén trà trong tay, hoa cúc trong chén trà tản ra, đúng là đẹp thật, tiểu cô tỉ mỉ quá, lần nào nàng ta tới cũng pha trà hoa cúc cho nàng ta. Lại nhìn trà xanh của cô em chồng và Diêu nhị tiểu thư, cạn lời, sao hình như cả nhà đều cảm thấy nàng ta bị nóng trong người nhỉ! Thật ra, nàng ta không cảm thấy nóng trong người, lần nào nổi nóng cũng sẽ phát tiết ra, không những thế mà càng ngày càng cảm thấy Xương Trí không phải người hờ hững. Ngày nào cũng tức giận, đúng là khiến người khác muốn trêu chọc mà, nàng ta rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Tô Huyên đặt chén trà xuống, lơ đễnh hỏi:
- Sao Diêu nhị tiểu thư lại tới thành Tân Châu?
Trong mắt Diêu nhị tiểu thư - Diêu Dao lạnh hơn một chút, sao mình lại bị dồn ép tới mức này chứ. Trong lòng buồn bã, trốn không thoát, thoát không ra. Nàng ta và đại ca đều là con chim bị nhốt trong lồng, không, đại ca sắp vùng ra được rồi, còn nàng ta thì còn quá nhiều vướng bận nên cam lòng bị nhốt:
- Ha ha, tới thăm đại ca thôi, đại ca chỉ có một mình nên ta không yên tâm.
Tô Huyên và Tuyết Hàm liếc nhau, lời này không phải nói thật, nhưng hai người cũng không hỏi lại. Vừa rồi Diêu nhị tiểu thư không giấu kỹ được cảm xúc, ít nhất bọn họ đã biết nàng ta không tự nguyện tới.
Cảm xúc của Diêu Dao đã ổn định lại, cười nói:
- Đừng kêu nhị tiểu thư này nhị tiểu thư nọ nữa, tên ta là Diêu Dao, có thể gọi ta là Diêu Dao.
Tô Huyên nghĩ một lúc rồi nói:
- Vậy đừng gọi ta là An Hòa nữa, Tô Huyên.
Tuyết Hàm cười nói: - Chu Tuyết Hàm.
Diêu Dao nhếch môi cười, hôm nay tới đây là quyết định đúng đắn. Trực giác của nàng ta luôn rất chuẩn, từ trước tới nay nàng ta vẫn biết người nào nên qua lại, người nào không nên quen. Nàng ta chỉ muốn thả lỏng hai ngày này thôi, hai ngày sau nàng ta sẽ lại là quân cờ, lại còn là một quân cờ có thể bị bỏ bất cứ lúc nào.
Một canh giờ rưỡi sau, Diêu Dao cáo từ, Trúc Lan lên tiếng giữ lại:
- Cơm trưa đã chuẩn bị xong, dùng bữa xong lại về nhé?
Diêu Dao xin lỗi:
- Ca ca còn tìm ta có việc, rất lấy làm tiếc.
Trúc Lan nhìn Diêu nhị tiểu thư, không nhắc tới lần sau có nghĩa là sẽ không tới nữa:
- Đúng là tiếc quá, Tô Huyên tiễn Diêu nhị tiểu thư thay mẹ nhé.
Tô Huyên đứng lên:
- Mời đi bên này.
Tuyết Hàm nghĩ ngợi rồi cũng đi theo, nàng thấy có thiện cảm với Diêu Dao, không liên quan gì tới xuất thân. Hôm nay Diêu tiểu thư đã khiến nàng bội phục, chỉ bàn luận một canh giờ rưỡi, nàng phát hiện Diêu tiểu thư tinh thông hết cầm kỳ thi họa, còn hướng dẫn nàng một chút.
Trúc Lan chờ bọn họ đi mất, nói với Tống bà tử:
- Tô Huyên và Tuyết Hàm rất thích Diêu gia tiểu thư.
Người nhà mình nên Trúc Lan hiểu, đừng nhìn mà tưởng Tô Huyên tùy tiện, thật ra nàng ta mới là người có lòng cảnh giác cao nhất. Tuyết Hàm là đứa minh mẫn thấu đáo nên hiếm ai có thể gạt nàng.
Tống bà tử chưa từng tới Hầu phủ, tên bà ấy thuộc hàng chữ Đinh, nhưng nhìn người vẫn chuẩn:
- Diêu tiểu thư là người không tồi.
Trúc Lan gật đầu đồng ý, từ chuyện tặng quà có thể nhìn ra được, dưới lớp vỏ kiêu ngạo đó là một trái tim tỉ mỉ. Tiếc là Diêu Triết Dư có thể lao ra liều mạng vì bản thân, nhưng Diêu tiểu thư lại không thể, tiếc thật.
Trong lòng Trúc Lan lại thấy hơi bức bối, Diêu phủ để Diêu tiểu thư đến, nhưng Diêu tiểu thư không đính hôn với Ngũ hoàng tử, Ngũ hoàng tử quay về đây trong lén lút, mà đám người ở Kinh Thành đều tu luyện thành tinh hết rồi, ai cũng biết rõ một sự thật, ném Diêu nhị tiểu thư tới đây là đang chơi một ván cờ vứt bỏ nữ tử. Nếu đính hôn được thì còn đỡ, nhưng lỡ không đính hôn được thì sao, mà dù đính hôn hay không đính hôn cũng chỉ có Diêu nhị tiểu thư xui xẻo thôi. Đính hôn, chứng minh thái độ của Hoàng Thượng đối với Ngũ hoàng tử có vấn đề, không đính hôn thì sẽ không ai muốn cưới Diêu nhị tiểu thư nữa.
Tô Huyên và Tuyết Hàm đã trở lại, Tô Huyên nói:
- Mẹ, Diêu nhị tiểu thư không phải tự nguyện tới đây.
Trúc Lan khẽ nói: - Nhưng vẫn tới rồi.
Biết rõ phía trước không có đường, nhưng vẫn sẵn sàng sải bước.
Trong lòng Tô Huyên cũng hiếm khi thấy nặng trĩu thế này, càng hiểu thì nàng ta càng thích Diêu Dao, tiếng đàn ban nãy của Diêu Dao khiến lòng người thấy áp lực, nàng ta cảm thấy mình hạnh phúc quá:
- Mẹ, con về trước ạ.
Tuyết Hàm thì ở lại:
- Mẹ, con ở lại ăn trưa với mẹ.
Trúc Lan cười: - Được.
Tô Huyên quay về sân, ngồi trên ghế dựa dưới tàng cây với vẻ mất tinh thần, đã gặp nhiều chuyên như thế nhưng vẫn khiến người ta thấy buồn nôn mà. Xương Trí trong phòng sờ bụng, đói ghê, thường thì giờ này nương tử đã gọi hắn đi ăn rồi, sao hôm nay lại không gọi hắn nhỉ. Hắn để cuốn sách trong tay xuống, ra ngoài thì thấy nương tử với vẻ mặt cô đơn. Hắn không thích Tô Huyên như vậy, mặc dù Tô Huyên bạo dạn nhưng hắn vẫn thích Tô Huyên hoạt bát tùy ý như thế hơn.
Xương Trí ra hiệu cho bà tử và nha hoàn lui xuống hết, tới cạnh ghế dựa:
- Nương tử đang nghĩ buổi chiều nên luyện chữ đúng không, để ta nghĩ lại xem.
Tô Huyên bừng tỉnh, căng thẳng nhìn chằm chằm Xương Trí, người này nguyên tắc thấy ghê, hắn đã quyết thì có nói gì cũng không có tác dụng, dù nàng ta có nhõng nhẽo cũng không được:
- Vậy chàng nghĩ được gì rồi?
Trong mắt Xương Trí có ý cười, nói:
- Ta cảm thấy chữ của nương tử cũng hơi tiến bộ, để tiếp tục không ngừng phấn đấu thì sau này, mỗi ngày viết thêm năm tờ nữa nhé. Ta sẽ luyện chữ cùng nương tử, nương tử có vui không?
Tô Huyên hít vào thở ra: - Chu Xương Trí.
Xương Trí nhanh chân bỏ chạy, Tô Huyên đứng lên:
- Chàng đứng lại đó cho ta, hừ, ta thấy không vui, không vui chút nào luôn nhé.
Có trời mới biết tại sao nàng ta phải luyện chữ trong khi không cần tham gia thi cử.
Bà tử và nha hoàn ngoài cổng sân liếc nhìn nhau, ai nấy cũng thở phào, sau đó nở nụ cười, cuộc sống thế này khá tốt. Kỳ Mặc cạn lời nhìn trời, hắn cảm thấy Ngũ gia đúng là càng ngày càng không sợ chết, cứ như ngày nào không chọc tức phu nhân sẽ cảm thấy không thoải mái trong người vậy, nhất quyết phải chơi dại kiểu này.
*****
Diêu phủ, Diêu thế tử chờ muội muội quay về, hỏi:
- Vui lắm à?
Diêu Dao ngồi xuống thoải mái, đáp:
- Ừ, hôm nay rất vui.
Không có mẹ, không có người cha ra vẻ đạo mạo, không có thứ nữ phiền phức, không có bất cứ điều gì về Hầu phủ, đúng là thoải mái thật.
Trong lòng Diêu Triết Dư căng thẳng: - Muội...
Diêu Dao cười cong mắt, nói:
- Ta lựa chọn rồi, nhưng mà đại ca à…
Diêu Triết Dư nhìn chằm chằm vào tiểu muội duy nhất được tính là quan hệ cũng tốt: - Sao?
Ánh mắt Diêu Dao nghiêm túc:
- Chu tiểu thư đính hôn rồi, thanh mai trúc mã, tình cảm đậm sâu, đại ca nên từ bỏ đi thì hơn.
Diêu Triết Dư lặng đi một lúc, xoa đầu muội muội, nha đầu này là người biết giả vờ nhất trong phủ. Không, phải nói là nhất trong đám người biết giả vờ luôn mới đúng.
*****
Buổi tối, Chu phủ, Trúc Lan nhìn một cái là biết trong lòng Chu Thư Nhân có tâm sự. Sau khi ăn tối xong thì anh đi tìm Mạnh tiên sinh, Trúc Lan cứ tưởng sẽ không chờ được tới lúc anh về, không ngờ trước khi đi ngủ thì người đã quay lại rồi.
Trúc Lan nói nhỏ giọng:
- Lại xảy ra chuyện gì à?
Chu Thư Nhân lắc đầu, đáp:
- Hoàng Thượng phái người gửi tới vài tin tức, mà bên anh cũng điều tra được kha khá.
Trúc Lan tiếp tục nói nhỏ:
- Gửi tới tin gì?