Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giây phút nghe thấy giọng nói ấy, trái tim Sở Ly không hiểu sao đập trật một nhịp.
Cô xoay người nhìn, Văn Dữ Tạch đứng cách đó không xa, nhíu mày, mái tóc đen bị ánh nắng nhuộm thành màu vàng nhạt, mím môi, không nói lời nào nhìn chằm chằm cô.
.......
Cái ôm ban nãy với Vương Duệ không có một chút ý gì khác.
Nhưng mà trong lòng cô rõ ràng là một chuyện, bị Văn Dữ Trạch nhìn thấy lại là chuyện khác.
Sở Ly chớp mắt, môi giật giật: "Anh đợi em một chút trước nhé."
Cô xách đàn trong tay, vội xuống bục cất vào hộp đàn rồi nói Đàm Hinh cầm lên xe trước giúp cô.
Đàm Hinh không biết cơn giông sắp tới, nhướng mày trêu: "Theo đến tận đây rồi, thật sự là không thể chia xa một phút nào nha."
Trong lòng Sở Ly căng thẳng, không có tâm trạng đùa: "Làm phiền đàn bị cầm về giúp tôi, lát nữa chúng tôi tự về trường."
Ý là còn muốn hẹn hò riêng.
Đàm Hinh vừa cảm thán sự dính người của cặp đôi, sảng khoái gật đầu: "Đi đi đi đi, yên tâm giao cho tôi."
Sở Ly nói tiếng cảm ơn rồi nâng váy đi qua.
Văn Dữ Trạch đứng ở quảng trường, dáng người sắc bén lười biếng, vẫn là tư thế kia, quanh người toả ra vẻ lạnh lùng, không vui rất rõ ràng.
Sở Ly nắm lấy tay áo cậu, ngửa đầu: "Anh đến lúc nào vậy?'
Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn về phía Vương Duệ, giọng lạnh nhạt: "Đến được một lúc."
"Em không thấy anh." Sở Ly không biết cậu sẽ qua đây.
Ban nãy dưới sân khấu một vòng người bao quanh, trong ngoài ba lớp. Lúc nghỉ giữa chừng để đổi bài, cô cũng không nhìn thấy cậu.
Văn Dữ Trạch yên lặng nhìn cô một lúc, nâng tay xoa đầu cô, "Đứng trên sân khấu lâu như vậy, mệt không?"
"Vẫn ổn." Sở Ly khẽ chớp mắt, có hơi không an lòng.
Bất ngờ là Văn Dữ Trạch không nói cái ôm ban nãy là như nào.
Nhưng mà giọng điệu càng lúc lạnh nhạt càng nghiêm trọng.
Nhóm Vương Duệ còn chưa đi, cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chốn thị phi này.
"Khu phía Đông có một tiệm hải sản kiểu Nhật khá ngon, em dẫn anh đi ăn nhé." Cô nhẹ giọng, cẩn thận quan sát sắc mặt cậu.
Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn cô một cái, nắm tay cô: "Vậy đi."
Cậu không hỏi nhiều, sắc mặt không khác bình thường, nhìn không ra được chỗ nào không đúng.
Nhưng mà Sở Ly lại cảm nhận rõ được, sức nắm tay cô rất chặt, mang theo cảm giác áp bức rõ rệt khiến xương ngón tay hơi hơi đau.
...........
Nhà hàng hải sạn cách Quảng trường Thời đại một con phố, bọn họ qua đó sớm nên không cần xếp hàng.
Nhân viên phục vụ dẫn hai người vào chỗ, Sở Ly hỏi ý kiến của Văn Dữ Trạch rồi chọn một phần bữa ăn cho hai người.
Nhà hàng rộng rãi, ánh đèn nhu hoà.
Không gian tao nhã yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện nhẹ nhàng và âm thanh lanh lảnh của bát đĩa va vào nhau.
Văn Dữ Trạch cởi áo khoác, bên trong mặc áo T-shirt dài tay màu đen rộng rãi, cổ áo hơi thấp lộ ra xương quai xanh sắc bén.
Suốt đường qua đây cậu không nói chuyện nhiều lắm, nhưng không nhìn ra dấu hiệu tức giận, dường như là cố gắng kiềm chế gì đó.
Sở Ly nhìn cậu, biết bầu không khí không thích hợp, mở miệng hỏi trước: "Buổi chiều không đi chơi bóng hả?"
Văn Dữ Trạch dựa vào lưng ghế, giọng lạnh nhạt: "Không muốn đi."
"Sao qua đây không nói một tiếng?"
Lỡ như cô không nhìn thấy cậu rồi theo các thành viên ngồi xe quay về trường thì làm sao.
Cậu nhướng mày: "Có gửi tin nhắn cho em."
Sở Ly ngớ ra, phản ứng lại buổi chiều quá bận nên điện thoại cũng chưa kịp xem.
Ánh đèn trên đỉnh đầu nhu hoà, mắt kính của Văn Dữ Trạch có hơi phản quang. Từ góc độ của Sở Ly nhìn qua, không nhìn rõ được mắt cậu.
"Điện thoại để chế độ im lặng, em không nhìn thấy."
Văn Dữ Trạch cong môi, ngón cái và ngó giữa đấy gọng kính: "Không sao, không phải bận biểu diễn sao?"
"........."
Giọng cậu lạnh nhạt, dáng vẻ tự nhiên.
Hôm nay mỗi chuyện ập đến cùng lúc, cậu chắc là không vui. Nhưng cảnh cuối cùng kia im bặt không nhắc tới, khác thường muốn chết.
Trong lòng Sở Ly càng lúc càng không yên.
Lúc này nhân viên phục vụ đưa hai chiếc khăn nóng qua rồi mang món ăn lên cùng lúc.
Nhiệt độ khăn nóng truyền đến lòng bàn tay, Sở Ly nghĩ nghĩ, vẫn là chủ động giải thích: "Văn Dữ Trạch, ban nãy cái kia là hiểu lầm. Bình thường đội trưởng rất quan tâm em, anh ấy chỉ là cảm thấy tiếc chuyện em rời nhóm... Em và anh ấy chỉ là quan hệ bạn bè bình thường."
Văn Dữ Trạch lau tay rồi để khăn sang bên, nâng mí mắt lên: "Anh đâu nói cái gì đâu."
".........."
"Ăn đồ trước đi, lát nữa nguội mất."
Văn Dữ Trạch không tiếp tục chủ đề này, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, lựa miếng thịt ốc hương gắp vào chén cô: "Buổi trưa ăn gì?"
"Ăn cơm hộp."
"Thảm thế à." Văn Dữ Trạch cười một tiếng, thản nhiên nói: "Mau ăn nhiều một chút."
Sở Ly gật đầu, lấy đũa gắp ăn từng miếng nhỏ.
Dưới ánh đèn sắc ấm, Văn Dữ Trạch cúi đầu yên lặng ăn, cơ hàm hơi hơi phồng lên, lông mi ép tạo lớp bóng mờ.
Trong set ăn có tôm hùm sashimi, Sở Ly đưa tay định lấy một con để bóc vỏ thì Văn Dữ Trạch cản cô lại: "Cái này vỏ cứng, để anh."
Nói rồi cầm bao tay dùng một lần, đeo vào, nhanh chóng bóc lấy thịt tôm hùm, bỏ từng miếng một vào chén nhỏ phía đối diện.
Hồi học cấp 3, Văn Dữ Trạch vẫn luôn có h*m m**n chiếm hữu gần như cố chấp đối với Sở Ly.
Đừng nói ôm, cô nói chuyện ăn bữa cơm với con trai thôi cũng sẽ tức giận.
Thiếu niên lúc đó ương bướng thô bạo, nói chuyện làm việc không biết nặng nhẹ, cô chịu không ít tủi thân vì cậu.
Sở Ly nắm đũa, lẳng lặng nhìn động tác của cậu.
Ngây thơ cho rằng, chuyện hôm nay đã kết thúc.
Bóc xong một chén nhỏ thịt tôm hùm trắng nõn, Sở Ly nếm một chút, rất tươi ngon, "Anh cũng ăn đi, đừng mải bóc cho em."
Văn Dữ Trạch vẫn còn làm, nhướng mày, "Cho anh nếm thử chút."
".........."
Sở Ly nhìn miếng thịt cậu mới bóc ra trong tay, mím môi, đương nhiên không dám nói gì.
Đôi đũa gắp miếng thịt trong chén, nâng tay đưa qua.
Văn Dữ Trạch cúi đầu, há miệng ăn.
Ánh mắt thong thả dừng trên mặt Sở Ly, vươn đầu lưỡi l**m khoé môi một cái.
-
Bắc Thành tháng mười một gần như đã vào đông.
Sắc trời dần dần mờ tối, đèn rực rỡ nổi lên, đường lớn ngựa xe như nước.
Cơm nước xong, hai người đi dạo gần đó một vòng mới bắt xe về trường.
Trên đường quay về ký túc xá, đi qua hồ nhân tạo của quảng trường phía Bắc.
Ánh đèn ven bờ phản chiếu trên mặt hồ, gió thổi qua khiến sóng nước lấp lánh tạo ra vẻ lãng mạn hiu quạnh đặc trưng của cuối thu.
Sở Ly có hơi lạnh, rụt rụt cổ.
Văn Dữ Trạch nghiêng đầu, hỏi: "Lạnh hả?"
"Có hơi."
"Vậy về nhé."
Giọng cậu rất nhẹ, rất lạnh nhạt, hoà vào trong gió thu chỉ thêm vẻ cô quạnh vắng vẻ.
Dọc đường đi Văn Dữ Trạch nói rất ít, cô nói gì cậu liền trả lời cái đó.
Định mời cậu ăn cơm bù đắp cũng không mời được, bị cậu giành tính tiền trước.
Giây phút này Sở Ly bỗng nhiên nhận ra, Văn Dữ Trạch dường như chẳng hề nguôi giận.
Cậu luôn kiềm chế bản thân, kiềm nén chính mình, cố gắng không biểu hiện cảm xúc ra ngoài mà thôi.
Cổ họng Sở Ly chua xót, không muốn nhìn thấy cậu thất vọng.
"Văn Dữ Trạch." Cô gọi cậu, "Chúng ta qua bên ghế kia ngồi một chút đi."
Văn Dữ Trạch nghiêng đầu: "Không phải nói lạnh sao."
"Một chút thôi."
Sở Ly nâng mí mắt, nghiêm túc, "Em muốn ở cùng anh thêm chốc nữa."
".........."
Sóng nước lăn tăn dưới ánh đèn, mang vẻ đẹp vừa động lại tĩnh.
Chỗ này tương đối yên lặng, cây cối bên hồ thành rừng. Đoạn đường bọn họ qua đây gặp được mấy cặp đôi anh anh em em.
Sở Ly ngồi bên cạnh Văn Dữ Trạch, nhịn không được bèn lén liếc mắt nhìn cậu một cái.
Xung quanh yên tĩnh, khí chất lạnh lùng ở cậu càng rõ ràng hơn.
"Có phải anh vẫn còn giận không?"
Văn Dữ Trạch nghiêng đầu nhìn cô, nhếch khoé môi.
Giận, sao có thể không giận.
Chỉ cần nhớ lại cảnh đó, lồng ngực giống như bị châm, đốt cháy đến mức lục phủ ngũ tạng cậu cũng đau.
Cậu rũ mắt, hỏi lại: "Em nói xem, anh giận cái gì?"
Ánh mắt cậu có vẻ lạnh, như là cô thật sự làm chuyện quá giới hạn vậy, nhìn kỹ cô.
Sở Ly cắn môi, nói thẳng: "Giận em ôm... con trai khác một cái."
Văn Dữ Trạch hít sâu một hơi, lại từ từ thở ra.
"Ồ --"
Quả nhiên vẫn còn đang giận.
"Thực ra đội trưởng xem em như em gái." Sở Ly lại giải thích, "Với lại anh ấy có người mình thích rồi, chỉ là vẫn chưa theo đuổi được, anh đừng ghen."
"Nói những lời này cũng vô ích."
Văn Dữ Trạch dựa lưng vào ghế, giọng lạnh nhạt, "Không bằng làm chút việc thực tế ý nghĩa, nói không chừng anh còn có thể nguôi giận."
Ánh sáng mờ nhạt của đêm tối phác hoạ sườn mặt sắc bén của cậu.
Trái tim Sở Ly như bị cậu niết trong tay, "Cái gì thực tế ý nghĩa?"
Văn Dữ Trạch nhìn cô một lúc, thấp giọng: "Tháo mắt kính anh xuống."
Sở Ly ngẩn ra một lúc rồi nghe theo, gấp mắt kính gọng mảnh lại để bên cạnh ghế.
Lại nhìn lại, không có kính che, đôi mắt đen láy của thiếu niên hoàn toàn tự nhiên, đuôi mắt hẹp dài, tính công kích càng thêm rõ ràng.
"Sau đó thì sao?" Đôi mắt cô sạch sẽ.
Văn Dữ Trạch mím môi, đôi mắt đen láy, nhìn cô từ trên cao.
"Hôn anh."
"......"
"Không phải nói muốn dỗ anh sao?"
".........."
Mặt Sở Ly có hơi nóng, đầu tiên là nhìn mặt cậu sau đó dời mắt xuống nhìn môi cậu.
Hôn môi sao?
Cũng không phải không thể dỗ.
Lần đầu tiên bọn họ hôn môi là cô chủ động.
Chuyện này bị Văn Dữ Trạch túm lấy nói rất nhiều lần, khó tránh khỏi ấn tượng khắc sâu.
Gió đêm như bàn tay dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc Sở Ly.
Cô chớp mắt, nghiêng người về phía trước, đưa tay ôm lấy cổ cậu, kề sát người lại.
Khoảng cách kéo gần từng chút một.
Cô chạm vào môi cậu, nhẹ nhàng kề sát. Môi Văn Dữ Trạch hơi mỏng nhưng hôn lại rất mềm. Cảm giác ấm áp giống như dòng điện yếu ớt khiến cho trái tim run lên.
Gió thu phe phẩy, đêm tối tĩnh lặng trên đỉnh đầu.
Động tác Sở Ly trúc trắc, hôn gần nửa phút, Văn Dữ Trạch không nhúc nhích, dường như chẳng hề hài lòng với nụ hôn chuồn chuồn lướt nước của cô.
Cô biết cậu vẫn còn đang giận nên lớn gan, học dáng vẻ của cậu đưa lưỡi l**m môi cậu.
Sở Ly chưa từng làm chuyện như này, ép bản thân chủ động, ngại ngùng đến mức hơi thở run lên.
Cô đỏ mặt, chủ động hôn môi cậu nhưng Văn Dữ Trạch chẳng hề nhập tâm lắm –
Cậu không giống mọi khi, giữ cằm cô tuỳ ý đòi lấy.
Mà là khẽ mở miệng, bàn tay buông xuống để trên eo cô, giao hết thảy chủ động cho cô, đáp lại không nhanh không chậm thậm chí không nhắm mắt.
Hôn một lúc, Sở Ly cảm thấy không có ý nghĩa.
Giống như cô đơn phương dây dưa, sự thờ ơ của Văn Dữ Trạch quả thực khiến người ta nổi giận.
Cô buông ra, định lùi về sau.
Bỗng nhiên lực bên eo siết lại, giọng Văn Dữ Trạch khàn khàn, ánh mắt đen láy: "Cho em ngừng?"
Sở Ly ảo não, đôi mắt mơ màng như sương mù: "Không muốn hôn nữa, anh –"
Chưa kịp phát ra tiếng, Văn Dữ Trạch kề sát người qua, bàn tay lớn giữ gáy cô, cúi đầu hôn.
Vẻ dịu dàng ban nãy không còn tồn tại.
Lúc này, mới là sức hôn của Văn Dữ Trạch.
Cậu vẫn luôn có sự kích động ác liệt với Sở Ly.
Năm ngón tay nổi khớp xương luồn qua mái tóc đen của cô, cố định buộc cô ngửa đầu, cướp lấy lời cô với dáng vẻ không cho kháng cự.
Hơi thở mát lạnh phả vào, sự ghen tuông và h*m m**n chiếm hữu phát tiết hết vào trong nụ hôn này.
Văn Dữ Trạch giữ cô, quai hàm tạo nên đường cong đầy h*m m**n, càng hôn càng mãnh liệt tựa như muốn cô hoàn toàn ướt đẫm.
Đầu óc Sở Ly đơ ra, trong khoang miệng, trong đầu đều là hơi thở của cậu, môi và đầu lưỡi cũng run lên.
Thật sự không thở nổi, Văn Dữ Trạch mới buông cô ra.
Cậu tựa vẫn còn chưa hết, kề sát bên tai cô, nghiến răng: "Ôm con trai khác, có phải em muốn anh tức chết không?"
"......"
Sở Ly thở dồn dập, tim đập sắp nhảy ra ngoài.
"Em thấy là anh muốn nghẹn chết em."
Văn Dữ Trạch rũ mắt, thấy mặt cô đỏ ửng, dáng vẻ vừa ngại lại nghiêm túc, cơn giận trong lòng tan đi gần hết.
"Ai bảo hôm nay em bắt nạt anh."
Cái... cái gì.
Rốt cuộc ai bắt nạt ai chứ.
Văn Dữ Trạch cong môi, ôm vai cô qua, bắt đầu kiêu ngạo, "Thở được chưa, anh vẫn chưa đủ."
"............"
Lúc này đầu óc Sở Ly choáng váng, vẫn khó có thể tin: "Anh không đủ cái gì?"
Cậu kéo cổ áo lên một đoạn lộ ra cần cổ trắng nõn, ngón trỏ chỉ chỉ, "Chỗ này."
Sở Ly phản ứng trong nháy mắt, bỗng chốc mở to mắt, "Anh nghĩ cũng đừng nghĩ."
Cô lạnh mặt, từ chối rất triệt để, "Vết lần trước bây giờ vẫn chưa tan, em không dám mặc áo trễ cổ đấy."
"Anh không muốn, là nói em làm cho anh một cái."
".........."
Văn Dữ Trạch nhìn mắt cô tròn xoe, dáng vẻ tam quan sụp đổ quả thực dễ thương muốn chết.
Cười một tiếng, ôm người ngồi trong lòng, giơ tay kéo cổ táo xuống, không cần mặt mũi: "Ngoan, làm cho anh một cái."