Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giờ này dưới lầu không có ai, Sở Ly chạy ra ban công nhoài người lên lan can, không nhìn thấy Văn Dữ Trạch.
Cô quét mắt nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại dưới tàng cây ngô đồng bên tường vây nhìn thấy bóng người cao lớn ngồi ở ghế dài.
Ánh nắng tràn đầy chiếu xuống ngọn cây tạo thành những bóng râm đan xen.
Văn Dữ Trạch mặc áo khoác màu xám, dựa vào lưng ghế, chân dài chống lên mặt đất. Cậu đưa lưng về phía toà nhà ký túc xá nên chỉ có thể nhìn thấy đường nét sườn mặt và ngón tay kẹp điếu thuốc của cậu.
Sở Ly mím môi.
Văn Dữ Trạch tới sớm đợi dưới lầu như thế nhưng cô lại nhỡ hẹn. Đi thư viện không được mà ngay cả ăn cơm trưa cũng không thể ăn cùng nhau.
Cậu nhất định sẽ thất vọng, thậm chí còn có thể sẽ tức giận.
Sở Ly lắc lắc đầu, dừng suy tưởng, lập tức gạt cuộc gọi nói chuyện qua. "Tút tút" hai tiếng, bên kia nghe máy.
"Văn Dữ Trạch." Cô gọi cậu.
Văn Dữ Trạch thản nhiên "ừm" một tiếng, giọng nói trầm thấp khàn khàn vừa mới tỉnh ngủ.
"Sửa soạn xong rồi sao?"
Sở Ly hít sâu một hơi, nhẹ giọng: "Em có chuyện nói với anh."
Đối phương dừng một giây: "Chuyện gì?"
"Hôm nay em, không thể đi thư viện với anh được."
"Sao vậy?"
Sở Ly l**m l**m môi, cố gắng hết sức dịu dàng giải thích: "Ban nhạc có việc gấp bảo em qua giúp, buổi sáng tỉnh dậy em cũng mới nhìn thấy tin nhắn."
Cô nhìn bóng lưng xám gầy xa xa, nuốt nước bọt một cái nói, "Em nghĩ đợi lát nữa gọi điện cho anh, còn chưa kịp gọi anh đã đến dưới lầu rồi."
Im lặng chốc lát, Sở Ly nghe thấy hai tiếng "cạch" khi bật lửa được ấn xuống.
"Không sao."
Văn Dữ Trạch rũ mắt, ngón tay thon dài nghịch bật lửa, "Vậy ăn cơm trước?"
"Bây giờ em phải đến ban nhạc tập luyện."
Sở Ly siết chặt lòng bàn tay, thấp giọng nói, "Thời gian có hơi gấp, cơm trưa có thể ăn trong đội."
".........."
Văn Dữ Trạch im lặng, bỗng chốc không nói chuyện.
Sở Ly sợ cậu giận thật vội bổ sung một câu, "Buổi chiều diễn xong em sẽ về trường, buổi tối chúng ta cùng ăn được không?"
Giọng cô hơi khàn khàn, giọng điệu rất dịu dàng, có ý dỗ dành.
Nói Văn Dữ Trạch không thất vọng là giả, nhưng mà vẫn chưa đến mức thật sự tức giận với cô vì chuyện này.
Cậu cất bật lửa vào túi quần, cúi đầu cười một tiếng, "Tập luyện ở đâu?"
"Phòng đa chức năng ở Quảng trường Bắc."
"Vậy em làm xong xuống dưới, anh qua đó với em."
-
Mặc dù chỉ là buổi trình diễn nhưng cũng là một buổi biểu diễn chính thức, Sở Ly không dám sơ suất.
Cô chải đầu rồi trang điểm nhẹ nhàng. Mười phút sau thay bộ váy và giày cao gót, đeo đàn xuống lầu.
Văn Dữ Trạch đứng ở trước cổng toà nhà ký túc xá, một tay nhét túi quần, nhìn thấy Sở Ly chậm rãi đi tới, vẫn có giây phút cậu ngẩn ngơ.
Cô mặc váy đen dài, bên ngoài khoác áo khoác kiểu Chanel màu nâu, tóc dài đen mượt xoã trên vai, vạt váy đến ngang bắp chân lộ ra mắt cá chân mảnh khảnh.
Đứng dưới ánh mặt trời tựa như nữ thần xinh đẹp mà đoan trang, mỗi ánh mắt đều rung động.
"Xin lỗi anh, đợi lâu phải không." Sở Ly xuống lầu, xin lỗi cười với cậu.
Đồng tử nhạt màu mơ màng, môi hồng nhẹ, làn da trắng đến mức gần như trong suốt.
Đôi mắt Văn Dữ Trạch sâu xa, cảm nhận rõ rệt trái tim đập thình thịch thình thịch.
Thế mà nghĩ tới cô ăn mặc trang điểm như này không phải vì mình.
"........."
Cậu nhíu mày, môi mím lại đi qua nhận lấy đàn violin trên vai cô, "Anh nhớ em nói đã rời nhóm rồi."
"Tạm thời giúp một cái." Sở Ly đi bên cạnh cậu, kéo lấy tay áo cậu lắc trái lắc phải, "Anh đừng không vui mà."
Sở Ly hiếm khi làm nũng một lần, mùi hương trên người phả qua, lông mày Văn Dữ Trạch thả lỏng, nắm lấy tay cô.
Nhưng mà vẫn kéo dài giọng, giọng điệu khó chịu: "Em ăn mặc như này đi gặp những người khác, sao anh vui được."
"Nào có những người khác." Sở Ly nghe xong dở khóc dở cười, "Bọn em là nhóm nhạc giao hưởng, cũng không phải ban nhạc nên hơi chính thức một chút."
Văn Dữ Trạch rũ mắt, nhìn gương mặt cô xinh đẹp không gì sánh được khẽ hừ một tiếng, "Cuối tuần, thư viện không đi được, bạn gái cũng chạy theo người ta."
"............"
Cô nào có chạy theo người ta.
"Thật ra, một người cũng có thể đi thư viện." Sở Ly cười trêu.
"Ha?" Văn Dữ Trạch nghẹn lời, "Đàn chị à, em rốt cuộc có lương tâm không, hôm nay vì gặp em đội bóng rổ trong khoa hẹn anh chơi bóng anh cũng từ chối đấy."
Cậu ôm vai cô, ngón trỏ chọc chọc cằm cô, "Hôm qua quên gọi điện thoại, hôm nay lại cho anh leo cây. Mới vừa yêu nhau ba ngày, không lẽ em bắt đầu chán rồi chứ?"
Sở Ly thật sự không nói lại anh, lại không hiểu sao cảm thấy buồn cười, không nhịn được mà bật cười.
Văn Dữ Trạch nâng cằm cô lên, không buông tha: "Em còn cười?"
"Được rồi em không cười."
Sở Ly nhịn cười, giọng cũng run lên, nhéo nhéo ngón tay cậu: "Anh đừng nghịch, em trang điểm đấy."
.......
Gió thu phe phẩy, mặt hồ gợn sóng.
Hai người nắm tay vòng qua hồ nhân tạo, đi về phía quảng trường Bắc.
Trên vai Văn Dữ Trạch mang đàn violin của Sở Ly.
Không phải đàn cậu tặng.
Trước đó ở tiệc tối chào đón tân sinh viên cậu phát hiện ra, Sở Ly không dùng đàn cậu tặng.
Năm đó Sở Ly đi dứt khoát kiên quyết, không nhìn cậu một cái nào.
Nhưng cuối cùng mang đàn violin mà cậu tặng đi.
Một chút đường lui, có nghĩa có một tia hy vọng.
Cũng chính chút cơ hội này khiến niềm tin mong manh trong lòng Văn Dữ Trạch tìm được chỗ dựa, nâng đỡ cậu vượt qua ba năm u ám không ánh sáng.
Cuối cùng mọi chuyện yên ổn, chuyện xưa không cần nhắc lại.
Yết hầu Văn Dữ Trạch trượt, vẫn không nhịn được hỏi: "Đồ tặng em năm đó, vẫn còn chứ?"
Sở Ly chớp mắt, phản ứng trong phút chốc, "Để ở phòng đàn trong nhà."
Văn Dữ Trạch rũ mắt, cười một tiếng, "Còn tưởng em ném đi rồi."
"Sao vậy được." Sở Ly thích cây đàn kia, bởi vì ý nghĩa khác thường.
Nhưng mà cùng lúc đó ký ức cấm kỵ bị khoá chặt, chỉ cần chạm vào một chút người cũ chuyện xưa ùa về trong lòng mang đến cảm giác đắng cay khó chịu.
"Đàn đắt như thế, em không nỡ vứt."
Sở Ly hít hít mũi, cong môi, "Lần sau biểu diễn nhất định sẽ mang."
Cô hơi ngửa đầu, môi hồng anh đào, đồng tử chứa đầy ánh mặt trời giống như hai viên hổ phách xinh đẹp.
Văn Dữ Trạch rũ mắt, đầu lưỡi lướt một vòng khoang miệng, kiềm chế kích động, "Hôm nay ngoan thế, biết bản thân có lỗi với anh à?"
Sở Ly nghe lời này có nghĩa khác, nhưng bản thân đuối lý trước nên thuận theo cậu nói: "Ừm, cho nên buổi tối mời anh ăn cơm, bù đắp cho anh."
Văn Dữ Trạch nắm cằm cô, được voi đòi tiên: "Ăn một bữa là xong chuyện sao? Định đuổi người ăn xin hả?"
"............"
Sở Ly liếc mắt nhìn cậu một cái, thật sự không có cách với cậu, vội chuyển chủ đề: "Buổi chiều anh còn đi thư viện không?"
"Không đi."
Văn Dữ Trạch lại hỏi, "Biểu diễn ở đâu? Nào xong anh tới đón em."
Địa điểm biểu diễn ở Quảng trường Thời đại phía Đông, mà trường học ở phía Tây, đi qua lại phải mất hơn một tiếng, rất xa.
"Không cần đón đâu, đội trưởng bao xe rất tiện."
Sở Ly nghiêng đầu nói, "Trước sáu giờ có thể về, đến lúc đó em gọi điện cho anh."
Văn Dữ Trạch nghiêng người, khẽ xoa đầu cô: "Xem tình hình đã."
-
Phòng đa chức năng ở tầng một toà nhà dạy học chính, đẩy cửa vào, tiếng nhạc cụ và tiếng nói chuyện xen lẫn, thành viên nhóm nhạc đã chuẩn bị.
Văn Dữ Trạch không muốn quấy rầy bọn họ tập luyện, đưa cô đến rồi rời đi.
Thổi ống sáo trong nhóm là cô gái năm ba tên là Đàm Hinh, đúng lúc nhìn thấy cảnh này bèn đi qua, vỗ vỗ vai Sở Ly.
"Chàng trai ban nãy kia... có phải học chuyên ngành phần mềm năm nhất không?"
Sở Ly gật đầu, "Ừm."
Ánh mắt Đàm Hinh nhìn theo bóng lưng ấy, lẩm bẩm: "Cậu ấy cực kỳ thu hút người ở khoa Máy tính, rất nhiều cô gái theo đuổi cậu ấy, phòng ký túc xá bọn tôi có một người."
"Vậy à." Sở Ly khẽ nhướng đuôi lông mày.
"Nhưng mà cái người này có tiếng lạnh lùng. Bạn cùng phòng tôi thuộc kiểu nữ thần ngầu, xem như được hoan nghênh trong khoa á. Lúc huấn luyện quân sự cô ấy đã nhìn trúng cậu năm nhất đó bèn theo đuổi, tiếc là ngay cả ánh mắt đối phương cũng lười nhìn."
Đàm Hinh có tiếng là nói nhiều, nói đến mức hào hứng, chậc chậc lắc đầu, "Người ta nói con gái theo đuổi con trai cách tầng sa, nhưng một người đẹp như cô ấy quả thực không chọc được, xung quanh trắc trở, nói chưa từng gặp người khó tiếp cận như thế."
Sở Ly nhịn không được cong môi, "Anh ấy lạnh lùng vậy hả?"
"Đúng vậy."
Đàm Hinh khoanh tay, giọng điệu dường như mang sự khinh thường: "Với lại hồi mới khai giảng cậu ấy đăng ký câu lạc bộ eSport, cô không biết con gái chen vào cỡ nào đâu. Chủ tịch câu lạc bộ suýt phát điên, những người nộp tiền vào chỉ toàn là mấy cô gái không biết chơi. Bây giờ họ phải tăng yêu cầu, bắt buộc phải chứng minh cấp độ mới được vào, cô nói xem có lố hay không?"
Đàm Hinh nói đến vui vẻ, không biết sao nhớ đến cái gì bèn hỏi Sở Ly, "Đúng rồi, hai người không cùng chuyên ngành không cùng lớp, sao quen biết nhau vậy?"
Sở Ly giật giật môi: "Anh ấy... là bạn học cấp 3 của tôi."
Đàm Hinh trợn to mắt, "ồ" gật đầu.
"Bây giờ là bạn trai tôi."
"..........."
Thế mà bản thân nói luyên thuyên cả năm phút trước mặt bạn gái chính thức sao?
Đàm Hinh che miệng, khó có thể chấp nhận sự ngu xuẩn của bản thân: "Có phải ban nãy tôi nói sai rồi phải không?"
Sở Ly cười lắc đầu, "Tôi cũng không biết anh ấy được yêu thích như vậy, còn có những chuyện gì nữa không, tôi muốn nghe một chút."
Đàm Hinh hoảng hốt chết mất, nào còn dám nói.
Cũng may lúc này đội trưởng gào lên chạy qua, giải cứu cô ta khỏi nước lửa –
"Đàm Hinh sao cô lại ở đây, tôi đến tìm cô đấy – đàn em tới rồi."
Đội trưởng tên Vương Duệ, là người đứng đầu trong nhóm, người phương Bắc, dáng người cao lớn mạnh mẽ.
Anh ta thoáng nhìn Sở Ly bên cạnh, cười một cái, "Lần này xem như anh nợ em một ân tình, lát nữa cơm trưa tạm qua loa, buổi tối sẽ mời mọi người ăn cơm."
Đàm Hinh vội xoay chuyển chủ đề: "Đúng, lát nữa phải nghĩ xem buổi tối ăn gì."
Sở Ly đang muốn từ chối, Vương Duệ lại kéo cô đi vào trong, giục: "Có một khoảng thời gian không kéo đàn rồi nhỉ, mau mau vào tập luyện một lần trước đi, tìm cảm giác."
......
Buổi chiều biểu diễn tổng cộng sáu ca khúc, chỉ kịp tập một lần.
Cũng may Sở Ly ở trong nhóm khá lâu nên tất cả mọi người đều ăn ý. Tập luyện xong cơm trưa giải quyết qua loa rồi nhóm người ngồi xe bao đến Quảng trưởng Thời đại trước.
Ngoài cửa sổ phong cảnh lướt qua, xi măng cốt thép cao ngất trong mây.
Một tiếng đã đến nơi, Sở Ly theo mọi người cầm nhạc cụ xuống xe.
Quảng trường Thời đại là kiến trúc đặc sắc ở phía Đông. Giữa các toà nhà cao ốc dày đặc có một kiến trúc tứ hợp viện yên tĩnh.
Ồn ào ầm ĩ xen lẫn sự tĩnh lặng, con hẻm nghệ thuật ngập tràn không khí nghệ thuật.
Hết thảy đều ổn thoả, diễn tấu chính thức bắt đầu.
Âm nhạc theo gió phiêu lãng luồn vào mỗi ngóc ngách trong ngõ nhỏ.
Tuy nhiên nhạc giao hưởng không sôi động như nhạc rock, cũng không phổ biến như nhạc pop nên ban đầu chỉ có mấy người ít ỏi tò mò vây xem, diễn tấu hai ca khúc xong đã thu hút không ít người qua đường tụ tập lại, dừng chân thưởng thức.
Sau đó người đến càng nhiều tạo thành non nửa vòng, còn có người đi dường lấy điện thoại ra quay video.
Một cặp đôi trẻ tuổi bị nhạc hấp dẫn bèn đứng lại không đi.
Chàng trai hỏi: "Này là khúc gì vậy, hay dã man."
"Cái gì của Beethoven ấy, em cũng không hiểu lắm." Cô gái trả lời, lại hỏi, "Không phải anh chỉ thích nghe nhạc rock sao?"
"Thỉnh thoảng nghe một chút kinh điển cũng không tệ, bọn họ vẫn là sinh viên phải không, chuyên nghiệp quá. Với lại cô gái kéo đàn violin kia trông dáng vẻ rất đỉnh đấy."
Cô gái nghe vậy bèn chú ý đến Sở Ly kéo đàn bên phải.
Mặc dù âm nhạc du dương êm tai, nhưng không bằng diện mạo xinh đẹp của cô.
Gương mặt xinh đẹp như thế, ai cũng không nhịn được nhìn nhiều hơn.
Cô gái sững sờ nhìn một lúc, hơi nhíu mày.
"Tai rất linh hoạt nhỉ." Cô ấy xoay người nhéo người bên cạnh, "Anh tới nghe nhạc hay là nhìn người đẹp đấy hả?"
Chàng trai vội cầu xin tha: "Nghe nhạc nghe nhạc mà."
........
Sở Ly không để ý đến bên ngoài hỗn loạn, tay cầm cung đàn, vô cùng nhập tâm.
Phản hồi từ buổi diễn vượt ngoài mong đợi, thành công rực rỡ.
Diễn tấu khúc 《Khúc chi ca》cuối cùng, Sở Ly cùng các thành viên nhóm cúi đầu chào, bên dưới chậm chạp trong chớp mắt rồi bùng nổ vỗ tay nhiệt liệt.
Nhóm người lần lượt tản đi.
Sở Ly đang định xuống thì Vương Duệ gọi cô lại –
"Đàn em, buổi tối thịt nướng với KTV, anh mời nhé."
Sở Ly cầm đàn trong tay, quay đầu lại: "Buổi tối em có hẹn rồi không đi dược, xin lỗi nhé đội trưởng."
"Hả?" Vương Duệ ngưng cười, "Thật sự không đi à."
Sở Ly nhún nhún vai, cười nói: "Có thời gian lại tụ tập với mọi người."
Vương Duệ thấy cô quyết chí, bất đắc dĩ thở dài, "Nói thật á, chuyện em rời nhóm anh thật sự khó chịu như bị cắt miếng thịt vậy."
Hai người đều là người chơi đàn violin, luôn có sự đồng điệu thông minh của những người tri kỷ.
Sở Ly không biết nói gì cho phải, mím môi nói: "Đến năm hai bận học quá, thực nghiệm cũng nhiều, cố hai đầu có hơi không nổi."
Vương Duệ biết Sở Ly đứng đầu chuyên ngành, hiểu được sự vất vả của cô.
Anh ta "ừm" một tiếng, nghiêng người về phía trước, nhẹ nhàng ôm Sở Ly một cái, "Chỉ cần em muốn, nhóm nhạc chào đón em về bất cứ lúc nào."
Một cái ôm lịch sự, không chứa ý nghĩa nào khác.
Vương Duệ nói xong liền buông ra, Sở Ly cười nhạt một tiếng, "Cảm ơn đội trưởng."
Vừa dứt lời, sau lưng bỗng chốc vang lên một tiếng –
"Đàn chị."
...........
Sở Ly cứng người, quay đầu lại nhìn thấy Văn Dữ Trạch hơi nghiêng đầu, tay nhét trong túi, đứng trong đám người đang dần dần tản đi.