Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu

Chương 81

Trước Tiếp

Trời trong sáng sủa, ngay cả gió cũng trong suốt không nhiễm hạt bụi.

Hai người men theo đường nhỏ đi chầm chậm rồi lại vòng về sườn núi đã là buổi chiều.

Văn Dữ Trạch hỏi Sở Ly có muốn ngồi xe về thành phố trước rồi tìm chỗ ăn cơm tối không.

"Em nghe bạn học nói gần đây có tiệm lẩu rất nổi tiếng, rau rừng và đồ ăn vặt rất đặc sắc." Sở Ly hơi ngửa đầu, giọng mềm mại, "Bọn mình đi thử một chút không?"

Buổi trưa tâm tư cô đều bị Văn Dữ Trạch chiếm lấy, căn bản không nhớ ra.

Nếu đã đến đây, thế nào cũng phải thể nghiệm đồ ăn ngon ở địa phương.

"Anh sao cũng được." Văn Dữ Trạch nhướng mày, "Nhưng mà ăn xong rồi xuống núi kịp không?"

"Ừm, ban nãy lúc trả phòng em hỏi rồi, trước tám giờ tối đều có xe xuống núi."

Văn Dữ Trạch vòng qua vai, ngón trỏ khẽ gãi cằm cô, "Vậy đi."

.........

Buổi chiều mặt trời ngả phía tây, nhiệt độ trong núi giảm mạnh, không khí ẩm ướt.

Thời tiết này thích hợp ăn chút đồ nóng hổi.

Bọn họ đi khá muộn, tiệm lẩu đã đầy người, chỉ còn một bàn trống ở khu vực cách tầng hai.

Hai người ngồi xuống, ghế gỗ, không gian có hơi chật.

Văn Dữ Trạch chân dài cong lại chống lên chân bàn, cầm thực đơn nền xanh chữ trắng trước mặt quét mắt nhìn một cái rồi đưa cho Sở Ly, "Em gọi đi."

Sở Ly gọi một phần lẩu đặc sắc, lại thêm mấy nguyên liệu thích ăn rồi đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ bên cạnh.

"Muốn lẩu uyên ương không?"

Mắt Văn Dữ Trạch khựng lại, nhìn về phía nhân viên phục: "Không cần, nước trong là được."

Nhân viên phục vụ là bác gái năm mươi tuổi, bên dưới có khách đang gọi, bà ấy lấy bút móc hai cái trên thực đơn, "Vậy nước trong ha." Vội vàng nói xong rồi đi xuống lầu.

Sở Ly xé bộ đồ ăn ra, lấy ly rót nước uống một ngụm, môi ẩm ướt: "Khẩu vị thay đổi khi nào thế, trước đây không phải anh rất thích ăn cay sao?"

"Ăn cay nổi nóng." Văn Dữ Trạch lười biếng kéo dài âm: "Vẫn nên ít ăn chút cho tốt."

Sở Ly nhìn làn da trắng lạnh, gương mặt không chút tì vết của cậu, nghi hoặc chớp mắt, "Vậy à, nhìn không ra."

Nhớ lại trước kia, lúc ở cùng cậu suốt ngày chưa bao giờ thấy cậu nổi mụn hay gì các thứ, da đẹp vô cùng.

Văn Dữ Trạch rút khăn giấy, duỗi cánh tay lau phía bàn bên cô, giọng nói lười biếng: "Bị em nhìn ra thì nguy."

Sở Ly nhìn mặt muốn cười mà không cười của cậu, bỗng chốc nghĩ tới cái gì, mặt đỏ lên dời mắt.

Sao lời nào đến miệng cậu đều có thể xuất hiện chút ý nghĩa kỳ quái.

Nhân viên phục vụ bưng lẩu lên bàn, nồi nước nóng hổi, mùi hương toả ra. Với lại ông chủ chia lượng khá đủ, thịt và đồ ăn ngập đầy nồi lớn.

Thảo nào nhiều du khách nghe tiếng tới như thế.

Ăn thịt rau xong thêm đồ ăn chay, Sở Ly thích ăn khoai tây lát, Văn Dữ Trạch sợ nấu lâu quá bị mềm nên cậu nấu mỗi lần một ít, mỗi lần đều vừa đủ độ mềm và giòn.

Sở Ly gắp miếng khoai tây đưa vào miệng, ăn từ tốn, nâng mí mắt nhìn cậu, "Anh cũng ăn đi, đừng chỉ lo gắp cho em."

Văn Dữ Trạch nhướng mày, "Không muốn ăn nữa sao?"

"Không phải, rất phiền phức."

Cậu hơi khựng lại, cười nhạo một tiếng, "Chăm sóc bạn gái ăn khoai tây, sao lại phiền."

Sở Ly hơi hơi cong môi, mu bàn tay chống má, chuyên chú nhìn gương mặt đẹp trai của thiếu niên.

Qua một lúc đột nhiên hỏi: "Nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"

Cô nói, suy nghĩ tựa như trở lại vào tối hôm sau cơn mưa to ấy.

Đó là ngày đầu tiên cô đến huyện Ninh, bước trên những phiến đá xanh bẩn của thị trấn nhỏ, lòng đầy phẫn nộ khó chịu.

Sau đó lại xảy ra liên tiếp chuyện hồi hộp, xoay chuyển ly kỳ.

Mà lúc đó thiếu niên ngồi trên xe motor ấy, sắc mặt lười biếng uể oải lạnh lùng trở thành điều ngoài dự đoán quan trọng nhất trong đời cô.

Đương nhiên Văn Dữ Trạch cũng nhớ rõ, ngón trỏ cậu đẩy mắt kính, giọng lạnh nhạt: "Nhớ chứ, hồi đó em kéo vali, bùn dính lên trên váy. Kiêu ngạo lại mất kiên nhẫn, nhìn cái gì cũng không thích giống như ngỗng trắng lớn xù lông."

"Ngỗng trắng lớn?" Sở Ly không quen lắm nhíu mày, nào có ai hình dung bạn gái mình như thế chứ.

"Thiên nga đi trên đường bùn, không phải thành ngỗng trắng lớn sao?"

".............."

Sở Ly mím môi, nghẹn nửa ngày cuối cùng bật cười.

Mặt mày cô cong cong, lông mi đen dài mà dày, xinh đẹp đến mức khiến người ta lòng dạ rối bời.

Văn Dữ Trạch nhìn cô chằm chằm một lát, hỏi: "Sao đột nhiên lại nhớ trước kia?"
"Không có." Sở Ly nhún vai, "Chỉ là cảm thấy thần kỳ."

Thời thế thay đổi, thiếu niên từng luôn gây khó dễ cô.

Bây giờ, đã thành bạn trai cô.

Văn Dữ Trạch nhướng mày, "Thần kỳ gì thế?"

Sở Ly hất cằm về phái bát khoai tây lát, trong mắt chứa ý cười, "Là không ngờ, Trạch gia còn có mặt tinh tế như thế."

Trước kia ở huyện Ninh là như vậy. Văn Dữ Trạch bất cần đời, không quan tâm, chuyện gì cũng làm như không quan trọng.

Nhưng lại rất tỉ mỉ với chuyện của cô, chăm sóc từng chút một khiến người ta cảm thấy thành thạo, kinh nghiệm phong phú.

Văn Dữ Trạch nghe thấy xưng hô đã lâu không gặp, khẽ cười một tiếng, đưa tay nhéo mặt cô, "Xem như em đang khen anh."

-

Hai người sau khi ăn xong cùng quay về làng du lịch lấy vali.

Thời gian mới qua 7 giờ, xuống núi hoàn toàn kịp.

Sở Ly đến quầy tiếp tân hỏi đợi xe ở đâu nhưng lại được báo cho biết vì sườn núi bỗng có sương lớn, đoạn đường dốc đứng ở dưới núi bị phong toả.

Mùa thu sương dày, gặp thời tiết cực đoan bình thường đều sẽ thu xe sớm.

Sở Ly không hề chuẩn bị cái này, nhất thời có hơi hoang mang. Với lại trước đó Văn Dữ Trạch đã hỏi cô có thể sẽ về muộn không, cô thề son sắt nói sẽ không, kiên trì ăn cơm tối xong mới xuống núi.

"............"

Cô cắn môi, hỏi nhân viên lễ tân: "Còn có cách khác có thể xuống núi không ạ?"

Nhân viên lễ tân xin lỗi: "Cũng có thể đi đường vòng xuống núi, nhưng mà đường rất quanh co, phải tốn hơn một tiếng. Lúc đó trạm vận chuyển khách xuống núi đã không có xe khách về thành phố, chỉ có thể tự mình gọi xe về thôi ạ."

Sở Ly nghe vậy nhíu mày.

Bây giờ xách vali lăn lộn xuống núi một phen, rồi gọi xe quay về thành phố phỏng chừng ký túc xá đã đóng cửa.

Cô trái lại có thể về nhà ở Bắc Thành, nhưng Văn Dữ Trạch làm sao.

Sở Ly suy nghĩ một lúc rồi quay đầu nhìn người bên cạnh: "Ngày mai anh có việc gì không?"

"Không."

"Vậy chúng ta ở thêm một đêm rồi mai về nhé?"

Dù sao mai cũng không có tiết, dứt khoát ở lại một đêm, ngày mai ngủ nướng một giấc rồi lại về.

Trước kia ở huyện Ninh sống đối diện với phòng cậu nửa năm, giờ mối quan hệ đã khác, cũng không cần phải ngại ngùng nữa.

Văn Dữ Trạch mong vô cùng nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, bất đắc dĩ nhún nhún vai, nói: "Chỉ có thể như vậy."

Hai người lấy chứng minh nhân dân, Sở Ly mở miệng trước hỏi lễ tân hai phòng gần nhau.

Bọn họ vừa mới ở bên nhau, ở một phòng thì không thích hợp lắm. Với lại buổi trưa cô đã trải nghiệm rồi, cái người này ở một phòng là quấn lấy cô, căn bản không có dáng vẻ người gì cả.

Sở Ly thấy cậu không phản đối thì thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Nhân viên kiểm tra trên máy tính một lúc, ngẩng đầu xin lỗi: "Xin lỗi chị, chỉ còn một phòng ạ."

Sở Ly bỗng chốc ngơ ra, "Hết phòng rồi??"

"Dạ đúng, hôm nay xuống núi gặp trở ngại nên rất nhiều khách đều gia hạn phòng."

Hoá ra bị kẹt không chỉ có bọn họ, còn có một nhóm người thích yoga nghỉ ngơi đến núi tham gia hoạt động teambuilding.

Với lại mùa thu ở núi Mặt Trăng có thể ngắm lá phong, cuối tuần lượng khách không nhỏ, phòng được đặt gần hết.

"Thật sự xin lỗi, loại phòng khác đều được đặt hết rồi ạ." Nhân viên lễ tân xin lỗi, ánh mắt lướt qua hai người.

Cô ấy nhớ buổi sáng chàng trai đến mượn cục sạc dự phòng, mà lúc đó cô gái đứng ở đại sảnh, khóc dữ dội.

Diện mạo hai người nổi bật, liếc mắt nhìn một cái đã có ấn tượng.

Mà giờ phút này, Sở Ly cầm chứng minh nhân dân ở thế khó xử.

Thiến niên đứng bên cạnh lại hoàn toàn tương phản với cô, đuôi mày hơi nhướng lên, sắc mặt bình thản tự nhiên.

Đây là cãi nhau xong còn chưa dỗ hả?

Nhân viên lễ tân nhìn nhiều, cười trêu: "Còn tưởng anh chị là người yêu, hoá ra không phải ạ?"

Văn Dữ Trạch không vội trả lời, liếc mắt nhìn Sở Ly, nhẹ nhàng, ánh mắt sâu xa.
Càng không nói lời nào, càng chứa tình cảm.

Khiến cô giống như tệ bạc với cậu vậy.

Sở Ly bỗng chốc cạn lời, hỏi lễ tân, "Phòng như nào ạ?"

"Rất rộng, 80 mét vuông, giường lớn 2m2 ạ."

........

3m2 cũng không cần.

Đây là ý phải ngủ chung giường với cậu.

Mọi thứ đến rất đột ngột.

Cô hiểu rõ nam nữ ngủ chung giường là ý gì.

Không phải nói không muốn, mà là căn bản chưa từng nghĩ đến mặt đó.

Cô không chuẩn bị gì cả, đầu óc có hơi ngơ ngác.

Còn đang do dự thì Văn Dữ Trạch chống khuỷ tay lên quầy, liếc mắt nhìn cô, chậm rì rì nói: "Nói ăn xong xuống núi là em, nói chắc chắn kịp cũng là em."

Cậu vô cùng biết nắm điểm của cô, đẩy mắt kính, "Căn phòng này rốt cuộc có thuê không, cho câu trả lời chắc chắn nhé đàn chị."

"..........."

Chuyện này thật sự không có cách nào phản bác.

Sở Ly cắn môi, cứng lòng, đưa chứng minh nhân dân lên quầy: "Vậy phòng đó đi."

-

Thang máy đến phòng ở tầng trệt, 'ting' một tiếng.

Hành lang chật hẹp bỗng chốc yên tĩnh, chỉ có tiếng bánh xe ma sát với thảm.

Sở Ly ngửa đầu nhìn Văn Dữ Trạch, nhẹ giọng, "TV trong phòng có thể chiếu, lát nữa chúng ta tìm bộ phim xem."

"Ừm."

"Anh ăn no chưa? Buổi tối nếu đói có thể gọi điện cho lễ tân gọi bữa khuya."

Đuôi lông mày Văn Dữ Trạch khẽ nhếch, hỏi lại: "Em chưa ăn no?"

"Em no rồi." Sở Ly chớp mắt nói, "Nói ra chúng ta vẫn chưa từng xem phim với nhau, anh thích thể loại nào?"

Văn Dữ Trạch không trả lời cô mà dừng lại một chút, ngược lại hỏi: "Em đang căng thẳng à?"

Một câu thành công đấm trúng chỗ.

Đồng tử Sở Ly hơi phóng to, cứng cổ: "Không có."

Văn Dữ Trạch khẽ cười một tiếng, nhìn cô chớp mắt, dáng vẻ giả vờ bình tĩnh quả thật dễ thương muốn chết.

Hôm nay thuê phòng đúng là ngoài ý muốn, cậu trái lại không định thật sự làm gì cả.

Hai người vừa mới ở bên nhau ngày đầu tiên, nói cái gì cũng phải chú ý một chút, lỡ như thật sự doạ người thì làm sao, cái tự chủ đấy cậu vẫn có.

Cậu có thể cảm nhận được sự cứng nhắc và không yên của Sở Ly, hoàn toàn không nỡ làm gì cô.

"Anh có nói muốn làm gì đâu." Cậu kéo tay cô, ngón cái cọ cọ mu bàn tay cô, "Ngủ một giấc mà thôi, đừng căng thẳng."

Sự lo lắng không yên dần dần tiêu tan theo câu nói của Văn Dữ Trạch.

Sở Ly ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt màu trà nghiêm túc lại sạch sẽ: "Ừm."

..........

Quẹt thẻ đẩy cửa đi vào, phòng quả thật rất rộng.

Trang trí xa hoa hơn phòng bình thường nhiều, phòng khách còn có sofa và bàn trà toát lên vẻ ấm áp đặc biệt dưới ánh sáng vàng ấm.

Văn Dữ Trạch buông vali, quét mắt nhìn đồng hồ treo tường, hỏi: "Muốn ăn vặt không?"

Sở Ly hơi nhướng mày.

"Không phải nói muốn xem phim sao?" Giọng cậu lạnh nhạt, "Anh mua cho em nhé?"

"Ừm." Cô hiểu ra, khẽ gật đầu, "Cũng được."

Văn Dữ Trạch khẽ xoa đầu cô, xoay người ra ngoài.

Tâm trạng Sở Ly hoàn toàn tĩnh lại bèn lấy quần áo trong vali đến phòng vệ sinh.

Sáng nay vừa lăn lộn một hồi, hồn cô cũng rớt mất một nửa, mồ hôi lạnh chảy mấy lớp, tối nay nhất định phải tắm rửa thay quần áo.

Nhưng mà Văn Dữ Trạch ở phòng cô vẫn cảm thấy không được tự nhiên, dứt khoát nhân lúc cậu xuống lầu mua đồ ăn nhanh chóng tắm một cái.

............

Tóc chỉ sấy một nửa, vẫn còn hương gỗ của dầu gội đầu.

Lúc Sở Ly đi ra thoáng nhìn thấy mấy túi đồ ăn vặt lớn các thứ ở trên bàn trà.

Văn Dữ Trạch đã trở lại nhưng không thấy ở trong phòng.

Vừa ngước mắt lên nhìn thấy cậu cởi áo khoác, chỉ mặc áo sơmi mỏng, đang dựa vào lan can ban công hút thuốc.

Làn khói trắng phả ra bỗng chốc biến mất ở chân trời tối đen.

Mái tóc thiếu niên bay bay, gió đêm buộc vòng eo thon gầy của cậu.

Nhiệt độ không khí cuối tháng mười không phải chuyện đùa, huống chi là đang ở trong núi.

Sở Ly đẩy cửa ban công đi ra, nắm lấy tay cậu, "Ở đây không lạnh hả?"

Hương thơm bỗng nhiên lại gần.

Văn Dữ Trạch quay đầu lại, nhìn thấy tóc Sở Ly hơi ướt, mặc bộ quần áo ở nhà lông nhạt màu, tắm xong làn da mịn màng phiếm hồng, ngũ quan xinh đẹp cũng trở nên mông lung.

Yết hầu cậu trượt, bỗng nhiên nhớ tới trước đây ở huyện Ninh có một lần cô dạy kèm cho câu, cũng là dáng vẻ vừa mới tắm xong này.

Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh.

Văn Dữ Trạch dời mắt, hút mạnh hơi thuốc, gò má lõm vào, sau đó dập tắt điếu thuốc, kéo tay cô vào phòng, "Lạnh thì em cho anh ôm cái."

Đôi mắt màu trà của Sở Ly cong cong giống như dỗ trẻ con: "Vậy em ôm anh một cái, anh mặc đồ vào đi."

Văn Dữ Trạch nhìn gương mặt gần trong gang tấc của cô, lưỡi chạm vào thành má, "Vậy em làm đi."

Sở Ly nhướng mày, làm thì làm, giống như chắc chắn cậu sẽ không làm gì mình.

Cơ thể nghiêng về phía trước, hai tay nhẹ nhàng vòng qua ôm lấy eo Văn Dữ Trạch, vùi đầu vào trong lòng cậu, không kiêng nể gì mà cọ cọ.

Tóc cô nửa khô nửa ướt, mát lạnh kề sát vào da, cảm giác k*ch th*ch càng rõ ràng hơn.

Như thể có luồng điện từ xương sống lan lên, vừa mảnh lại vừa mạnh mẽ.

Được cô ôm như thế có hơi kiềm chế không nổi.

Văn Dữ Trạch đứng thẳng tắp, chưa kịp đáp lại thì Sở Ly lùi ra sau một bước, kéo khoảng cách.

"Được rồi, mặc quần áo vào đi."

"......."

Ánh mắt Văn Dữ Trạch rũ xuống, cảm thấy mấy chữ muốn ngừng mà không ngừng được cũng không đủ để hình dung trạng thái của cậu bây giờ.

Đồng thời cũng nhận ra, một loạt hành động tối nay chắc chắn là lấy đá tự đập chân mình.

.......

Sở Ly xé một miếng khoai tây, ngậm trong miệng, ngồi trên sofa chọn phim.

"Anh thích loại nào?" Cô không nâng mí mắt, cắn miếng khoai tây nên không nói rõ ràng, "Nghệ thuật, hài, hình sự hay là kinh dị?"

Văn Dữ Trạch với lấy chai nước uống, một hơi uống hết một nửa: "Anh sao cũng được."

Sở Ly vùi đầu tiếp tục chọn phim, lướt đến một bộ huyền bí của nước ngoài, lúc trước đã chiếu trên rạp, được đánh giá khá tốt.

Cô không xem phim kinh dị, nhưng mà huyền bí có thể.

Với lại bầu không khí hôm nay nói thế nào cũng có hơi ngại, xem chút nghiêm túc hoà hoãn vừa lúc.

"Vậy xem bộ 《Charles》nhé?"

Văn Dữ Trạch tiện tay tắt điện, ngồi xuống bên cạnh cô, dựa ra sau, chân dài duỗi ra, "Được."

Trong phòng tối đen, chỉ có ánh sáng trắng phản chiếu từ TV.

Hai người ngồi sóng vai nhau, bộ phim bắt đầu.

Phim kể về một cô bé bị tâm thần phân liệt, sẽ xuất hiện những ảo giác. Cô bé tuyên bố mình có một người bạn tốt tên là "Charles", mỗi tối đều sẽ tới tìm cô chơi.

Cô bé còn quen ghi lại những cuộc trò chuyện và các trò chơi mình chơi với Charles trong cuốn nhật ký.

Nhưng mà sau khi chuyển nhà, hàng xóm xung quanh liên tiếp xuất hiện những án mạng kỳ lạ mà kh*ng b*.

Sau đó ba cô gái phát hiện "Charles" trong cuốn nhật ký của cô bé có liên quan mật thiết với mỗi nạn nhân đã chết.

Cuốn nhật ký thành lời tiên đoán tử vong.

Người bạn tốt "Charles" của cô bé, là hung thủ khả nghi nhất trong án mạng liên hoàn.    

.......

Hình ảnh u ám, hiệu quả đầy đủ kết hợp với âm nhạc nền kinh dị tạo ra cảm giác huyền bí gấp bội.

Sở Ly ngồi trên sofa, khoai tây lát cũng không ăn, lòng bàn tay siết chặt, không dám cử động một tí nào, "Cái này sẽ không phải... phim ma chứ?"

Văn Dữ Trạch dựa vào sofa, tựa như không có chút cảm giác gì.

Cậu nghiêng đầu nhìn cô một cái, nhướng mày: "Không phải phim ma, là phim chính kịch nghiêm túc."

Cơ thể Sở Ly cứng ngắc, đã không muốn nói chuyện.

Cô không tưởng tượng được "Charles" kia rốt cuộc là ai.

Nhưng mà phim quả thật hay, cô sợ hơn nữa cũng muốn xem tiếp.

Bộ phim đến phần cao trào, hung thủ được miêu tả sinh động.

Văn Dữ Trạch nghiêng đầu liếc mắt nhìn cô một cái, nắm tay cô, ngón tay cũng lạnh băng, "Sợ thật à?"

Sở Ly nuốt nước miếng một cái, gật đầu.

Cô luôn không dễ chịu thua, nếu đã chịu thừa nhận chứng tỏ đã sắp đến cực hạn.

"Vậy không xem nữa." Văn Dữ Trạch vừa nói vừa đi lấy điều khiển từ xa.

Sở Ly ấn tay cậu, lắc đầu.

"Em vẫn muốn xem." Đồng tử của cô vừa trong suốt vừa sáng, vẻ mặt nghiêm túc, "Em muốn biết Charles rốt cuộc là ai."

Bình thường Văn Dữ Trạch thích xem phim kinh dị, kinh nghiệm phong phú, cơ bản đã đoán được Charles là ba của cô bé.

Bộ phim này chủ yếu đánh vào tâm lý b**n th**.

Không ngoài dự đoán, đoạn sau sẽ rất kinh dị.

Cậu nhìn dáng vẻ căng thẳng lại sợ hãi của cô, hơi nhíu mày.

Đây là vừa sợ lại thích chơi trong truyền thuyết sao?

"Khúc sau sẽ càng kinh khủng hơn, em xem xong tối gặp ác mộng đấy."

"........"

Không nói còn đỡ, nói xong Sở Ly càng sợ hơn, "Vậy làm sao đây?"

Văn Dữ Trạch rũ mắt, nhìn gương mặt cô được ánh sáng nhu hoà thắp sáng, yết hầu trượt: "Anh dời sự chú ý cho em nhé?"

Sở Ly vẫn còn nửa tâm tư vào phim, chớp mắt, không hiểu ý của cậu.

Ngay sau đó màn hình TV bỗng nhiên b*n r* gương mặt đàn ông, kết hợp với một tiếng gào sắc bén khiến Sở Ly sợ tới mức tim đập lệch một nhịp, suýt chút nữa cũng hét lên.

Nhưng mà cô không có cách nào kêu lên tiếng được.

Hình ảnh trong phim vẫn còn tiếp diễn, Văn Dữ Trạch giữ lấy cằm cô cúi đầu, bỗng nhiên hôn.

Cánh môi bị ngậm lấy, nhẹ nhàng vân vê chầm chậm l**m.

Đầu óc Sở Ly trống rỗng trong phút chốc, phản ứng lại chuyện gì xảy ra thì mặt bỗng nóng lên.

Cằm cô bị cậu giữ lấy, bị ép mở miệng.

Quai hàm Văn Dữ Trạch kéo căng, đầu lưỡi thăm dò đi vào m*t lấy lưỡi cô từng chút từng chút.

Nhạc nền chấn động mà kinh hãi vang lên, bộ phim được đẩy lên cao trào.

Thân phận thật sự của hung thủ đã công bố, hoá ra người thật sự bị bệnh tâm thần phân liệt không phải cô bé.

Mà là ba của cô – "Charles".

Trái tim Sở Ly đập thình thịch thình thịch, cứ vậy bị Văn Dữ Trạch làm như thế, cảm xúc khủng khiếp bị tan đi rất nhiều.

Nhạc nền phim xen lẫn với tiếng nuốt hôn nhau.

Bầu không khí kinh dị xen lẫn với d*c v*ng thô ráp, cực kỳ xung đột k*ch th*ch các giác quan.

Lần này cô không đẩy cậu, miệng ậm ờ không rõ, "Anh còn nhìn em như thế."

Văn Dữ Trạch càng hôn càng mãnh liệt, nghiêng đầu nâng cằm lên, hành động cực kỳ h*m m**n.

"Em xem của em, anh hôn của anh, không ảnh hưởng lẫn nhau."

".............."

Trước Tiếp