Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giây phút bị hôn, Sở Ly quên cả nhắm mắt.
Cô vẫn luôn cảm thấy, bình thường Văn Dữ Trạch đeo mắt kính, lúc tầm mắt nhìn xuống nhẹ nhàng nhìn cô, cả người toát lên cảm giác cấm dục xa cách.
Lúc này cậu tháo mắt kính ra, nhắm mắt, lông mi đen rủ xuống như điều cấm kỵ chìm vào cõi trần vội vã.
Hơi thở bị cướp lấy, mùi hương trên người thiếu niên phủ đến.
Lạnh băng lại nóng bóng, thiêu đốt cả người Sở Ly nóng lên.
Cô không thở được, mặt đỏ bừng, nước mắt ẩm mặn chảy vào trong miệng.
Bàn tay trắng nõn chống lên ngực cậu, đẩy ra. Văn Dữ Trạch bất ngờ thuận theo rời khỏi, nắm cằm cô: "Nghẹn không khó chịu?"
Sở Ly như bừng tỉnh hít sâu một hơi, hốc mắt vẫn còn ướt, lông mi khẽ run, bối rối nói không nên lời.
Kề quá sát, ánh mắt Văn Dữ Trạch di chuyển trên mặt cô, không kiêng nể, "Sao ngại ngùng vậy?"
Sở Ly biện hộ cho mình: "Người bình thường đều sẽ ngại."
"Chưa từng hôn?"
"Qua lâu như thế, đã quên từ lâu rồi."
"Quên à?"
Văn Dữ Trạch cười một tiếng, ánh mắt càng sâu hơn, "Xem ra là anh quá dịu dàng."
Vừa dứt lời liền giữ gáy cô bắt đầu.
Sở Ly chưa kịp trốn đã bị hôn. Ngón tay với khớp xương thon dài luồn vào tóc, cô thừa nhận sức lực không thuộc về bản thân mình.
Sở Ly không biết trừng phạt nói dối tới nhanh như vậy.
Đầu óc hỗn loạn đưa tay phản kháng, nhưng cổ tay cô nhỏ bị một tay cậu nắm chặt đưa ra sau lưng.
Khóc cũng khóc mệt rồi, lúc này càng không có sức.
Cô bị cậu đè lên tường, bị buộc chấp nhận hết thảy, chân như mềm đi dựa vào cậu, mặc cho cậu thấm lấy hơi thở bản thân mình từng chút từng chút.
"Văn Dữ Trạch..."
Cầu xin căn bản vô ích.
Yết hầu Văn Dữ Trạch trượt, quai hàm kéo ra đường nét sắc bén, răng nhẹ nhàng l**m cắn môi cô, cảm giác xâm lược vô cùng, "Có thể nhớ chưa?"
Sở Ly hối hận muốn chết, biết vậy đừng nói câu kia.
Cổ họng cô nghẹn ngào một tiếng, giống như mèo con không có sức.
"Em không thở được."
Văn Dữ Trạch nghiêng đầu đè cô, năm ngón tay không nhịn được dùng sức, bên dưới cảm nhận được vòng eo uyển chuyển, càng hôn càng dữ, đưa tất cả hơi thở nóng rực vào miệng cô.
Sở Ly há miệng muốn hít thở theo bản năng, ngược lại bị cậu nhân cơ hội xâm chiếm, lấy đi càng nhiều hơn.
Nụ hôn không chỉ năm phút đồng hồ.
Cô gấp đến độ muốn cắn người, đột nhiên tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên.
Căn phòng kiều diễm bị đánh tan.
Văn Dữ Trạch thu lại, lúc rời khỏi cô cánh môi ướt át, nhắc nhở, "Có người tìm em."
Sở Ly hít sâu một hơi, điều chỉnh hơi thở.
"Không nhận sao?" Cậu cười, giọng điệu cợt nhả ngả ngớn, "Vậy tiếp tục nhé?"
".........."
Mặt Sở Ly vẫn còn đỏ, tức giận liếc mắt nhìn cậu một cái, nghe điện thoại, "Alo, Diểu Diểu."
Giọng bên kia gấp gáp: "Sở Ly cậu đâu thế, sao gửi tin nhắn cho cậu không trả lời?"
Văn Dữ Trạch tỉnh bơ vòng qua sau lưng cô, nhẹ nhàng ôm lấy eo, cằm đặt lên vai cô.
Thần kinh Sở Ly căng thẳng, "Mình... mình không chú ý."
"Phải đến nhà ăn ăn cơm rồi, sau đó tập hợp ngồi xe bus về trường, chừng nào cậu về?"
Cách rất gần nên Văn Dữ Trạch nghe Tiền Diểu nói rất rõ ràng.
Lông mày cậu nhíu lại, hỏi, "Bây giờ về sao?"
Sở Ly cùng bạn trong lớp ngồi xe bus, cậu không có cách nào ngồi theo được. Đợi quay về trường, toà nhà ký túc xá cách rất xa, lại mấy tiếng nữa không được gặp nhau.
Mất rồi có được khiến người ta mừng như điên, lại khiến họ lo được lo mất.
Văn Dữ Trạch lo lắng chớp mắt, gió thổi qua, Sở Ly trở về với thái độ lạnh lùng cách xa người ngàn dặm, sự nồng nhiệt và dịu dàng ban nãy chỉ là giấc mơ do cậu tưởng tượng ra.
Bọn họ xa cách ba năm, bỏ lỡ ba năm.
Hơn một ngàn ngày đêm dày vò, cậu không muốn trải qua thêm một ngày nào nữa.
Sở Ly cảm thấy lực bên eo siết chặt, nghiêng đầu nhìn cậu một cái.
Ban nãy còn bị giữ bắt nạt, bây giờ lại bị sự mong đợi và không nỡ trong mắt cậu làm cho mềm lòng.
"Mình –"
"Bên cậu có ai thế? Sao lại có tiếng con trai vậy?"
Cho dù Văn Dữ Trạch đã hạ giọng nhưng Tiền Diểu vẫn nghe thấy.
Sở Ly cắn môi, chớp mắt thừa nhận: "Mình... đang ở cùng Văn Dữ Trạch."
Tiền Diểu giật mình khựng lại, giọng điệu lập tức phấn khích: "Ở cùng với nhau? Có phải mình ảnh hưởng đến các cậu làm chuyện chính rồi không?"
Cậu ấn vai Sở Ly, khẽ cười một tiếng, "Phải."
Sở Ly hít sâu một hơi, tức giận véo cậu.
Tiền Diểu bên kia đã bổ não ra vở kịch đầy màu sắc sống động: "Vậy vậy vậy cậu còn về với bọn mình không?"
Sở Ly giật mình, không về sao?
Chưa kịp nói tiếp, Tiền Diểu đã nghĩ xong giúp cô: "Đàn em đi xa theo đuổi qua đây, cậu làm sao cũng phải ở cùng với người ta chứ. Lát nữa mình xin giáo viên nghỉ giúp cậu, nói là ba cậu lái xe đến đón. Các cậu muốn chơi một hai ngày đều được, dù sao ngày mai cũng là thứ bảy."
"Vậy vali của mình làm sao?"
Sở Ly buột miệng hỏi, giây tiếp theo phản ứng lại, những câu hỏi không có đáp án này, bản thân đã đưa ra lựa chọn từ lâu.
"Cái đấy đơn giản, đại sảnh có ký gửi đồ."
"À."
Sở Ly úp úp mở mở: "Vậy... làm phiền cậu."
"Phiền cái gì chứ, mình vô cùng vui vẻ cống hiến sức lực."
Cách điện thoại cũng có thể tưởng tượng được khoé miệng cong đến mức không đè lại được của Tiền Diểu.
Sở Ly mím môi, nói tiếng cảm ơn rồi cúp máy. Ngước mắt lên nhìn thấy Văn Dữ Trạch đeo mắt kính vào từ khi nào, rũ mắt, ung dung nhìn chằm chằm mình.
Gọng kính kim loại mảnh sáng bóng, vẻ ngoài nổi bật tự kiềm chế dường như không phải là người đầy cuồng nhiệt và buông thả ban nãy.
Văn Dữ Trạch ôm vai, cúi đầu hôn gò má cô, "Đói bụng chưa?"
Thật ra Sở Ly có hơi đói, nhưng mà bây giờ xuống nhà ăn sẽ gặp phải giáo viên và bạn học.
Mắt cô khóc sưng lên, môi vẫn còn tê, nói không chừng cũng có hơi sưng. Dù cô không quan tâm đến ánh mắt người ngoài cũng không dám mang mặt như vậy rêu rao khắp nơi với Văn Dữ Trạch.
Cô cắn môi: "Không đói lắm, xíu nữa chúng ta xuống nhé."
Văn Dữ Trạch nhìn vẻ mặt cô đã đoán được hơn phân nửa bèn cười, kéo cô đến sofa, ôm cô ngồi lên đùi mình.
Sở Ly không quá quen với loạt hành động này, cơ thể cứng nhắc, tim đập thình thịch thình thịch nhưng ép bản thân ngồi thẳng, mặc cho cậu ôm.
Cảm nhận được sự thuận theo của cô, yết hầu Văn Dữ Trạch trượt, lại sợ làm gì nữa thật sự doạ người nên cậu kiềm chế nghiến răng.
"Đàn chị không muốn thừa nhận mối quan hệ của chúng ta?" Bàn tay cậu vắt bên eo cô, thấp giọng, "Hay là anh không được nhìn người khác."
Sở Ly nhỏ giọng trách: "Em không nhìn người khác được, còn nữa, sao anh cứ gọi đàn chị đàn chị thế?"
"Chiều theo sở thích đó." Văn Dữ Trạch rũ mắt nhìn cô, muốn cười nhưng không cười, "Không phải thích nghe anh gọi em là chị sao?"
Sở Ly khựng lại, cô nào có sở thích đó, chẳng qua là câu nói đùa năm đó mà thôi. Cô không thích những cái linh tinh lộn xộn này, cảm thấy gọi tên là rất tốt rồi.
"Với lại anh vốn nhỏ hơn em thì phải gọi em là chị chứ."
"........."
Sở Ly càng cạn lời hơn.
Trước kia rõ ràng cậu rất kháng cự cách xưng hô này, bây giờ trái một câu phải một câu mà gọi, không ngại một chút nào.
"Hoặc là, em muốn nghe anh gọi cái khác?"
Văn Dữ Trạch lại nói, nắm lấy tay cô, ngón tay v**t v* làn da phía trong cổ tay cô từng chút từng chút một, "Bạn gái? Đại tiểu thư? Hay là –"
Sở Ly mở to mắt, trước khi chữ cuối cùng kia được thốt ra đã che miệng cậu lại, "Anh nghĩ hay quá."
-
Vốn định ở phòng nghỉ ngơi một tiếng mới ăn cơm, kết quả mới nửa tiếng Sở Ly thật sự không chịu nổi nữa.
Văn Dữ Trạch rất quấn người, động một tí là kéo lấy cô hôn, mà còn chạm vào rồi là không thu lại được.
Sở Ly không biết đáp lại thế nào, mỗi lần đều bị hôn đến đầu óc choáng váng, trong phòng tràn ngập tiếng hôn môi. Cô cảm thấy thẹn đến mức tam quan cũng có hơi vỡ tan nhưng mà Văn Dữ Trạch rất thoải mái, mỗi lần tiếp xúc đều mang theo sự run rẩy nóng rực.
Sở Ly có hơi tức giận nhìn đôi mắt cậu, vuốt lại mái tóc rối: "Chúng ta xuống ăn cơm nhé."
Văn Dữ Trạch nắm tay cô: "Không sợ gặp bạn học à?"
"Vậy em tìm Tiền Diểu lấy vali qua trước."
Cậu nhướng mày, ung dung: "Gấp thế à?"
".........."
Ý bị xuyên tạc, Sở Ly ngại ngùng liếc cậu một cái: "Lát nữa ăn cơm xong anh cũng phải trả phòng, chúng ta cùng về trường, đừng nghĩ lệch lạc."
"Ồ?" Văn Dữ Trạch vân vê ngón tay cô, đuôi mắt rũ xuống, dáng vẻ không để ý, "Cái gì mà nghĩ lệch, nói nghe xem, anh thật sự không biết."
"........."
"Văn Dữ Trạch!"
Văn Dữ Trạch cười một tiếng, sợ chọc giận thật nên kéo tay cô đứng dậy, "Đi thôi, đi ăn cơm."
-
Lúc đi ra đã gần một giờ trưa.
Hai người đến nhà ăn tuỳ tiện gọi đồ ăn, sau đó tuỳ ý đi dạo ở đường nhỏ gần làng du lịch.
Mây mưa tan đi, sương mù trên núi bốc hơi.
Không nói rõ được là nhiệt độ không khí buổi chiều cao, hay là do cái gì khác mà Sở Ly không cảm thấy lạnh chút nào, gió lướt qua gò má lành lạnh rất thoải mái.
Trên đường đi, Văn Dữ Trạch cực kỳ tự nhiên nắm lấy tay cô.
Rõ ràng vừa mới ở bên nhau, cậu làm những hành động này đều điềm tĩnh, thành thạo.
Con đường lên núi vẫn bị phong toả, dây cảnh giới kéo dài, không có người canh nhưng vẫn để biển cảnh báo.
Sở Ly bỗng nhiên dừng bước, nhìn về phía xa xa, "Không biết người bị chôn vùi thế nào rồi."
Xảy ra hiểu lầm, đối phương chỉ là người xa lạ không quen biết nhưng xảy ra chuyện như vậy vẫn khiến người ta lo lắng.
Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn theo tầm mắt cô, giọng lạnh nhạt: "Lúc thanh toán nghe thấy nhân viên phục vụ nói, đã cứu ra thành công rồi, vết thương nhẹ."
"Thật hả?" Sở Ly quay đầu nhìn cậu, thả lỏng vai, "May mà không đáng ngại."
Văn Dữ Trạch rũ mắt nhìn cô hai giây, chợt cong khoé môi khẽ cười một tiếng.
"Anh cười cái gì?" Sở Ly hỏi.
"Cười em đáng yêu."
Đôi mắt màu trà của Sở Ly tròn xoe, ngơ ngác nhìn cậu.
"Nhân viên phục vụ còn nói người bị vùi là nữ." Ý cười trong mắt Văn Dữ Trạch vẫn chưa tan, nâng tay niết mặt cô, "Cái này cũng có thể nhận nhầm thành anh?"
Sở Ly nghe vậy thì giật mình.
Buổi sáng ông cụ kia nói người cao, quần áo đen, đeo mắt kính, quả thật không nói nam hay nữ.
"Là em sốt ruột quá." Lúc đó cô cuống cuồng, căn bản không nghĩ nhiều như vậy.
"Nếu không phải chuyện hiểu lầm hôm nay, anh cũng không biết em quan tâm anh."
Sở Ly nghiêng đầu thấy Văn Dữ Trạch hơi nhíu mày, gương mặt toát lên chút kiềm nén. Dưới ánh sáng nhạt càng tôn lên làn da trắng lạnh, ngũ quan lạnh lùng sắc bén.
Cậu nói khá tủi thân, sống mũi Sở Ly chua xót, cảm thấy khó chịu lại đau lòng.
Cô không muốn tổn thương Văn Dữ Trạch, nhưng lại liên tiếp từ chối cậu. Cứ thế nhìn sự kỳ vọng tha thiết của cậu dần dần bị tiêu tan, bị xoá nhoà.
Nhưng con người một khi học được cách dũng cảm ngốc nghếch, làm sao chịu từ bỏ dễ dàng.
Cậu giống như con thú nhỏ bị thương trốn trong góc lẻ loi l**m vết thương. Biết rõ có thể bị thương nữa nhưng vẫn lại gần không ngừng, mặc bản thân tỉnh táo cảm nhận cơn đau đấy.
Sở Ly nuốt nước miếng, nắm chặt tay cậu: "Em không có không cần anh."
Có thể cô biết nói dối, nhưng nhịp tim đập sẽ không.
Cô nhớ rõ tiệc tối hôm chào đón tân sinh viên, giây phút nhìn thấy Văn Dữ Trạch, trái tim tựa như luồng nhiệt tuôn ra từ xương sống lan đến tay chân.
Loại cảm giác này chưa bao giờ xuất hiện, thậm chí cô đã tốn rất nhiều sức lực mới miễn cường đè xuống được.
"Nhưng anh không cảm nhận được một chút nào." Văn Dữ Trạch thấp giọng, đôi mắt đen láy nhìn cô tựa như chú chó con tủi thân.
Sở Ly nhìn hiểu ngay, cô cười một cái, sau đó kiễng mũi chân hôn lên má anh.
"Thật ra, em vốn định đến suối Mặt Trăng với anh." Giọng cô sạch sẽ, nụ cười xinh đẹp, "Nếu như mưa tạnh."
.......
Văn Dữ Trạch rõ ràng sững sờ, trong lòng như có ngàn con thuyền đi qua, tựa như đợi mây tan thấy được trăng sáng.
Cậu nắm tay Sở Ly, ngón cái cọ cọ mu bàn tay cô, cổ họng khô rát: "May mà, tạnh mưa rồi."
Mây trôi sương tan, mặt trời ló dạng.
Bọn họ lại sóng vai đặt mình trong thế giới ồn ào mà mâu thuẫn này.
Ác ý, tan vỡ, tuyệt vọng, hồi sinh.
Con đường bọn họ đi xa, nghiêng ngả chao đảo, gặp lại với nhau.
Trái tim trở lại chốn cũ, là sống sót sau tai nạn.
Sở Ly ngẩng đầu, đôi mắt màu trà nhạt bị ánh nắng chiếu sáng.
Phản chiếu trong đồng tử là Văn Dữ Trạch với bộ đồ đen mạnh mẽ, dáng người phóng khoáng cao ngất, gương mặt như bức tranh thuỷ mặc nhuộm quầng sáng.
Thiếu niên đơn thuần, thẳng thắn, hết sức lông bông kia lại đi về phía mình lần nữa.
Sở Ly chớp mắt, không nói rõ được nguyên nhân, bỗng nhiên nhớ đến hôm nào đó vào ba năm trước.
"Hôm đại hội thể dục thể thao, chúng ta ăn cơm xong anh đưa em đến trạm xe bus. Sau khi xe đi, anh đứng ở trạm xe có nói với em một câu." Sở Ly nhớ rõ cảnh
tượng khi đó.
Cô đứng trên xe, qua cửa sổ quay đầu lại nhìn thấy Văn Dữ Trạch giơ tay che bên miệng, lớn tiếng hô một câu gì đó với cô.
Cách khá xa, Sở Ly không nghe rõ cũng không thấy rõ.
Mà Văn Dữ Trạch nói xong cũng không đi, đứng yên ở đó, hai tay buông bên chân nhìn bản thân phía xa xa.
"Anh nói gì vậy?"
...........
Văn Dữ Trạch nhíu mày nhớ lại, bỗng nhiên cong môi bật cười.
Năm tháng qua lâu, lời ban đầu đã không còn nhớ rõ.
Nhưng mà cảnh này cậu không quên.
Không nhớ được bắt đầu lúc nào, cậu đã xuất hiện sự chiếm hữu không có lý do với Sở Ly.
Tránh cũng không tránh được, cậu thừa nhận. Hôm đó rốt cuộc cậu cũng nhận ra được chuyện này rõ rệt, sau đó có chút can đảm không quan tâm mọi thứ.
"Anh nhớ anh nói, không muốn làm bạn với em."
Sở Ly hơi khựng lại.
Văn Dữ Trạch rũ mắt, giọng nói trầm thấp, lại hết sức chân thành: "Anh muốn làm bạn trai em."
Giống ba năm trước, chỉ cần cô vừa quay đầu lại là có thể thấy cậu vẫn luôn phía sau cô.
Cho dù năm tháng chảy như nào, cậu như ngọn núi sừng sững, yên lặng bao dung, lại không thể rung chuyển.
Gió trong núi rừng thổi qua như bàn tay lớn vuốt mái tóc Sở Ly, nhẹ nhàng vỗ về gương mặt mịn màng, thì thầm tình yêu đầu dịu dàng lưu luyến.
Sở Ly quay đầu lại nhìn về nơi có dây cảnh giới.
"Vậy bạn trai." Cô ngửa đầu, đôi mắt sáng long lanh như chứa ánh sáng vụn vặt, "Còn muốn đến suối Mặt Trăng không?"
"Không đi."
Sở Ly hơi hơi nhướng mày.
Văn Dữ Trạch rũ mắt, xoay bàn tay, cùng cô đan cài mười món tay.
"Bởi vì nguyện vọng đã được thực hiện."