Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 26

Trước Tiếp

​Chương 26

​Trong khoảnh khắc bị lăn đi, Sở Trọng Củ theo bản năng dùng một tay che đầu cho Trình Trục Phong, tay còn lại bảo vệ chiếc máy ảnh.

​Chiếc Hasselblad chỉ bị bẩn một chút, dính vài bông tuyết, nhưng chiếc Nikon đeo chéo trên người Trình Trục Phong thì không may mắn như thế, nó bị lộn mấy vòng trong tuyết.

“Úi, thành máy ảnh bọc đường luôn rồi.” Trình Trục Phong bò dậy, dùng găng tay phủi lớp tuyết trên vỏ máy, trên kính lọc UV vẫn còn đọng những giọt nước.

“Có bị vào nước không?”

“Chúng ta phải cảm ơn thần linh phù hộ cho cái UV này.” Cậu dùng răng cắn giữ găng tay để lột ra, sau đó dùng tay trần kéo vạt áo giữ nhiệt bên trong ra để lau kính UV.

“…” Sở Trọng Củ lấy giấy từ trong túi ra, đưa đến trước mặt cậu.

“Vải áo hút nước nhanh hơn.” Cậu túm lấy vạt áo lau sạch những giọt nước còn sót lại, rồi mở máy nhấn thử một kiểu hướng về phía tuyết, cố ý thở dài một tiếng.

“Hửm?” Sở Trọng Củ nhìn sang.

“Có những em Nikon lá ngọc cành vàng, nhưng cũng có những em Nikon xông pha trận mạc, vẫn chạy tốt chán.” Trình Trục Phong vẫn cắn chiếc găng tay, tiện tay rút tờ giấy trên tay anh để thấm nốt nước trên vạt áo giữ nhiệt.

​Sở Trọng Củ bất lực: “Có những chiếc áo dùng để giữ ấm, nhưng cũng có những chiếc áo lại biến thành giẻ lau.”

​Trên bầu trời vang lên một tiếng chim hót trong trẻo, Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn, đưa máy ảnh lên nhắm thẳng vào con đại bàng đang chao lượn.

​Sở Trọng Củ mặc kệ cho cậu chụp chim, anh lấy chiếc găng tay đang ngậm trong miệng cậu ra, túm lấy vạt áo cậu mà vắt bớt nước.

​Con chim vỗ cánh bay đi, Trình Trục Phong cúi đầu thấy Sở Trọng Củ đang dùng giấy siết chặt lấy vạt áo mình để thấm nước, cậu thấy ngại nên không dám động đậy, cứ giữ nguyên tư thế giơ máy ảnh.

​Chiếc máy cùng ống kính 150-500 trên tay quá nặng, khiến cánh tay cậu không tự chủ được mà run nhẹ.

​Sở Trọng Củ cảm nhận được sự cứng nhắc của người trước mặt, động tác của anh chậm lại.

“Chụp xong rồi à?” Sở Trọng Củ xác nhận vạt áo không còn vắt ra nước nữa mới nhét nó trở lại, sau đó đưa tay đỡ lấy cánh tay đang run rẩy của Trình Trục Phong.

“Ừm.” Trình Trục Phong lùi lại một bước nhỏ để dời cánh tay đi, né tránh ánh mắt của anh, “Cũng ổn lắm.”

​Sở Trọng Củ khẽ gật đầu, im lặng một lát rồi hỏi: “Mặt nước thì nên chụp thế nào?”

“À, đi qua đây em chỉ cho.” Trình Trục Phong nhìn ánh sáng lấp lánh trên mặt hồ, nheo nheo mắt.

​Chân cao chân thấp bước đi trên nền tuyết xốp, hai người tiến sát đến ven hồ. Gió cuốn mặt nước hồ lên, những tinh thể băng vụn tỏa sáng trong không trung.

​Cả hai đều không mang chân máy, cứ thế đứng cạnh nhau giơ máy ảnh lên. Trình Trục Phong chụp vài tấm núi tuyết phía xa, trong lòng đã nắm chắc các thông số cho mặt nước.

​Cậu cúi đầu nhìn các chỉ số trên máy ảnh của anh: “Anh chụp thử một tấm xem, em sẽ bảo anh cách chỉnh.”

​Sở Trọng Củ hơi khuỵu gối, đặt máy ảnh sát mặt đất, ống kính hướng về phía mặt hồ đang dập dềnh và những phiến đá phủ đầy tuyết.

​Trình Trục Phong cúi người nhìn vào màn hình của anh. Mặt nước phản quang, ngọn núi phía bờ bên kia cũng phản quang, thế giới trong màn hình lấp lánh đến mức khó phân biệt được sáng tối.

“Ưu tiên khẩu độ, thử để f11 xem sao.”

​Sở Trọng Củ nhấn nút chụp vài tấm rồi đưa cho cậu xem.

​Vân nước hiện lên rất rõ, ánh nắng tan ra thành những ngôi sao nhiều cánh xếp chồng lên nhau, ẩn dưới ánh sáng là sắc xanh đặc trưng của Tây Tạng.

“Khá đấy.” Trình Trục Phong gật đầu, “Nếu anh chỉ chụp nước thì để tốc độ màn trập cao lên một chút, em đi dạo quanh xem có chim không.”

​Cậu đi dọc bờ hồ và phát hiện một đàn hải âu.

​Lũ hải âu dập dềnh trên mặt nước theo dòng chảy, Trình Trục Phong đút hai tay vào túi quần, lũ chim há mỏ, vỗ vỗ cánh.

​Cậu cầm máy ảnh chụp chúng, chụp từ xa vài tấm, lũ hải âu kiêu ngạo ngẩng cao đầu.

​Cậu định tiến lại gần chụp tiếp thì thấy con hải âu nhìn cậu chằm chằm từ trên xuống dưới, thấy tay cậu trống trơn, nó liền bơi đi thật nhanh, bộ dạng cứ như muốn nói: “Không có đồ ăn thì chụp choẹt cái gì”.

“Ơ, cái con chim này.” Trình Trục Phong sờ túi quần, quay đầu nhìn Sở Trọng Củ.

​Sở Trọng Củ cũng vừa vặn hạ máy ảnh xuống, đi về phía cậu.

“Sao thế?” Sở Trọng Củ hỏi.

“Trong túi anh có gì ăn không? Người mẫu không chịu hợp tác, em định dùng năng lực tiền tệ đây.” Trình Trục Phong nghiến răng.

​Sở Trọng Củ lấy ra một gói bánh quy mặn nhỏ.

“Anh cầm đi, em chụp.”

“Được.”

​Sở Trọng Củ bóc gói bánh, lũ hải âu bị thu hút từ từ bơi lại gần.

​Ống kính hướng về phía hải âu, chú chim hợp tác dang rộng đôi cánh tung mình lên không trung, ngay khoảnh khắc nó chỉ còn cách miếng bánh nửa mét và chuẩn bị đớp lấy.

​Trình Trục Phong đột ngột đưa tay lấy mất miếng bánh rồi bỏ tọt vào miệng mình.

​Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, tay Sở Trọng Củ vẫn còn lơ lửng giữa không trung, còn chú hải âu đang bay lượn thì quay đầu nhìn anh với vẻ mặt đầy vẻ khó tin.

​Sở Trọng Củ: “Em… đói à? Anh vẫn còn bánh trong vỏ chưa đụng vào này.”

​Trình Trục Phong vừa đỡ mấy mẩu bánh vụn vừa nói: “Không phải, không được cho động vật hoang dã ăn đâu.”

​Chú hải âu “Cạp! Cạp!” kêu lên rồi vỗ cánh trên không trung, tức tối quay đầu bay đi, hạ cánh xuống mặt nước phía xa.

“Ồ? Còn biết giận luôn à.” Trình Trục Phong ngồi xổm xuống, xoay vòng lấy nét.

​Trên mặt hồ xanh thẳm, chú hải âu khẽ cử động lớp màng chân màu đỏ, cái đầu đen có đường viền mắt trắng toát, đôi mắt nhìn chằm chằm vào người đang giơ máy ảnh phía xa.

“Wow.” Trình Trục Phong chụp xong, phóng to màn hình lên, “Ờm…”

​Cậu lộ vẻ khó xử, đưa màn hình cho Sở Trọng Củ xem: “Anh nhìn xem, cái này phải nói sao nhỉ?”

​Sở Trọng Củ suy nghĩ một chút: “Xác suất bị hải âu sát hại tuy nhỏ nhưng không phải là tuyệt đối không có.”

​Trình Trục Phong gãi gãi sau gáy, phân trần với con chim đang ở ngoài hồ: “Ăn bánh quy mặn không tốt đâu, không phải tao không cho mi ăn, mà là nó không lành mạnh…”

​Chú hải âu “Cạp!” một tiếng, quay mông về phía hai người đang đứng trên bờ.

​Trình Trục Phong ngẩng đầu mỉm cười với Sở Trọng Củ: “Giờ xem ra nó sẽ không ám sát em đâu, nó chẳng thèm nhìn em luôn rồi.”

“Chắc là nó nghe không hiểu thôi.” Sở Trọng Củ vỗ vai cậu, “Để hôm nào anh đăng ký cho em một lớp học tiếng chim nhé.”

​Trình Trục Phong gật đầu nghiêm túc: “Được ạ, nhớ báo danh lớp khu vực Tây Tạng nhé, em sợ chúng nó nói tiếng địa phương.”

​Đàn hải âu vỗ cánh bay đi, chẳng muốn dây dưa với hai kẻ kỳ quặc trên bờ nữa.

​Bước trên lớp tuyết dày, cả hai leo trở lại con đường rồi mở cửa lên xe. Ngồi trong xe, Sở Trọng Củ lấy quần áo từ phía sau đưa cho cậu thay.

“Không cần thay đâu, em chẳng có cảm giác gì cả, tí là khô ngay ấy mà.” Trình Trục Phong định từ chối, “Cơ thể em có chế độ sấy khô thông minh.”

​Sở Trọng Củ nhìn cậu không cảm xúc, cậu lập tức nhận lấy quần áo, nhe răng cười tiêu chuẩn.

“Thay đi.” Thấy cậu bắt đầu cởi áo, Sở Trọng Củ cầm lấy chiếc áo khoác lông vũ, “Mặc đồ ướt sẽ cảm lạnh đấy, lần sau đừng làm thế nữa.”

​Một lần lạ hai lần quen, Trình Trục Phong thay đồ không chút do dự, động tác dứt khoát mượt mà, quần áo thay ra đều bị Sở Trọng Củ cầm lấy.

​Mặc mỗi chiếc áo giữ nhiệt khiến Trình Trục Phong run rẩy vài cái, lúc đang tròng chiếc áo nỉ vào thì điện thoại bỗng reo vang, cậu phải dùng một tay để kéo tay áo.

“Trong túi áo lông vũ ấy, anh lấy giúp em với.” Trình Trục Phong hất cằm ra hiệu cho anh cứ việc thò tay vào móc.

​Sở Trọng Củ lấy điện thoại ra, nhìn thấy dòng chữ hiển thị: “Chị Lân”. Anh nhấn nút nghe rồi áp vào tai cậu.

​Trình Trục Phong ghé sát vào điện thoại, nương theo tay anh: “Alo, chị Lân ạ, có chuyện gì thế?”

​Cậu dùng mặt kẹp lấy điện thoại, ra hiệu bằng ánh mắt cho Sở Trọng Củ rằng mình đã giữ được rồi, anh có thể buông tay.

​Sở Trọng Củ chỉ cử động môi chứ không phát ra tiếng: ‘Không sao, em cứ mặc áo đi, anh cầm cho.’

​Cậu gật đầu, ngước mặt lên vừa trò chuyện vừa tìm ống tay áo. Sau khi mặc xong, cậu vỗ nhẹ vào mu bàn tay Sở Trọng Củ.

“Em cúp máy đây.”

“Được.”

​Sở Trọng Củ l**m môi, hạ điện thoại xuống.

​Trình Trục Phong gọi một tiếng: “Anh Sở.”

“Em nói đi.” Sở Trọng Củ tựa lưng vào ghế.

​Trình Trục Phong đưa điện thoại sang: “Chị Lân hỏi chúng ta có tiện nhận chụp một đám cưới không. Khách hàng lớn của chị ấy đã mua bộ hỷ phục Tây Tạng đó, muốn đến Namtso chụp ảnh cưới.”

​Trên WeChat Trương Lân đã gửi ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện giữa chị và cô dâu. Cô dâu đã mua váy cưới của Trương Lân, còn nhờ chị hỏi xem nhiếp ảnh gia có nhận chụp ảnh cưới không.

​Trương Lân báo trước một mức giá chụp thương mại cấp tốc của Trình Trục Phong, cô dâu liền chuyển tiền cọc luôn và hỏi xem cậu có lịch trống không.

​Sở Trọng Củ hỏi: “Ông chủ Trình thấy sao?”

“Chụp ảnh cưới chỉ mất hai ngày thôi, ở Namtso cũng không làm chậm trễ hành trình.” Trình Trục Phong bổ sung thêm: “Ừm… chủ yếu là vì chị Lân đối xử với em rất tốt, vả lại chỉ cần hai ngày là hai chúng ta kiếm đủ tiền xăng xe lẫn tiền ăn cho cả tháng tới rồi.”

​Sở Trọng Củ biết cậu đang nghĩ gì, anh trả lại điện thoại cho cậu: “Phong Phong, anh biết em không coi anh là trợ lý, nhưng em phải hiểu rằng anh đang đi theo em, anh ủng hộ mọi quyết định của em.”

​Trình Trục Phong gãi gãi sau gáy, có chút ngại ngùng: “Thì chúng ta cũng nên bàn bạc với nhau chứ.”

“Em tốt tính quá, biết làm sao bây giờ.” Sở Trọng Củ nhìn cậu, giọng điệu dịu lại: “Nói cách khác, anh đồng ý với mọi ý tưởng của em.”

​Trình Trục Phong ngẩn ra, không hiểu câu nói trước đó của anh cho lắm: “Vâng, cảm ơn anh?”

“Có một ngoại lệ.” Sở Trọng Củ vịn vô lăng, nghiêm giọng: “Anh không đồng ý việc em mặc đồ ướt trên người.”

“Hay là em xuống sông bơi một vòng nhỉ?” Trình Trục Phong nhìn mặt sông, nảy ra ý định trêu chọc anh, híp mắt cười hỏi.

“Cái đó không được.”

​Trình Trục Phong nhướng mày nhìn anh, tặc lưỡi một cái: “Chẳng phải anh đã nói…”

Cạch một tiếng, cửa xe khóa trái.

​Trình Trục Phong kinh ngạc: “Ơ, anh khóa cửa luôn à, em đùa thôi mà!”

​Nhiệt độ ngoài trời vào sáng sớm và chiều tối đã xuống dưới độ âm, buổi trưa nhiệt độ có tăng lên, tuy nước chưa đóng băng hoàn toàn nhưng sát lớp tuyết đã có một tầng băng mỏng trôi nổi.

​Sở Trọng Củ khoanh tay trước ngực, nghiêm túc nói: “Anh không đùa, không được phép xuống bơi, cũng không được làm chuyện gì nguy hiểm, không được đem chuyện này ra đùa.”

“Em không làm đâu.” Trình Trục Phong bị vẻ mặt nghiêm trọng của anh làm cho giật mình, xua tay: “Em trêu anh thôi, em có phải mấy cụ ông ở Thiên Tân đâu mà hở ra là nhảy xuống sông được.”

“Rất nguy hiểm, sẽ bị h* th*n nhiệt.”

“Ui da…” Trình Trục Phong hối hận vì mình lỡ đùa quá trớn, dùng giọng điệu hối lỗi để bày tỏ sự ăn năn.

​Sở Trọng Củ vặn chìa khóa khởi động xe, không nhìn vào biểu cảm của cậu.

​Khoảnh khắc nghe Trình Trục Phong nói muốn nhảy xuống sông, tim anh thắt lại một cái, dù biết rõ cậu đang đùa nhưng anh vẫn rất để tâm.

​Trình Trục Phong cất máy ảnh vào hộp chống ẩm, ôm máy tính chỉnh sửa ảnh, thỉnh thoảng lại lén quan sát sắc mặt của Sở Trọng Củ.

​Gió đập vào thành xe, Sở Trọng Củ lái rất chậm, xe đã quay trở lại đường quốc lộ.

​Trong xe ngoài tiếng thở của hai người thì chỉ còn tiếng click chuột lạch cạch của Trình Trục Phong. Tiếng động ấy như gõ vào tim của cả hai.

​Bầu không khí trong xe còn lạnh hơn cả bên ngoài, Trình Trục Phong càng nghĩ càng thấy chột dạ: “Anh Sở, em chỉ thấy mặt hồ đẹp thôi, không có ý định xuống đó thật đâu.”

“Ừ.”

​Sở Trọng Củ khẽ nuốt khan, anh biết mình đã phản ứng thái quá. Nhưng anh chỉ không muốn Trình Trục Phong gặp bất kỳ nguy hiểm nào, muốn cậu đi đến nơi cậu muốn một cách an toàn và vui vẻ nhất.

“Xin lỗi, anh phản ứng hơi mạnh.” Sở Trọng Củ xin lỗi rồi thở dài: “Đối với những lời nói như vậy, anh có chút…”

​Trình Trục Phong lập tức hiểu ý anh, đầu lắc như chong chóng: “Không sao không sao, không bơi đâu, em sẽ đứng cách xa mép nước, anh đừng giận nhé. Giận nhanh già lắm, anh đang đẹp trai thế này…”

​Cậu cuống quá nên nghĩ gì nói nấy, nói xong mới giật mình bịt miệng, trong đầu thầm nghĩ làm sao để “thu hồi” lời vừa nói.

“Em vừa nói gì? Anh không nghe rõ.” Sở Trọng Củ cũng đồng thời thở phào nhẹ nhõm: “Gió to quá.”

“Nói anh đẹp trai.” Trình Trục Phong chọn đại một câu bùi tai: “Được không ạ?”

​Sở Trọng Củ bật cười: “Đã khen anh rồi thì có gì mà không được chứ.”

Trước Tiếp