Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 25
Ăn cơm xong, Trình Trục Phong leo lên giường trước, ôm máy tính bảng xem bình luận. Trên giường chỉ có duy nhất một chiếc chăn, Sở Trọng Củ tắm xong cũng tự nhiên lật chăn lên, nằm xuống bên cạnh cậu.
“Anh xem này.” Trình Trục Phong nghiêng máy tính bảng sang, “Rất nhiều bình luận hỏi về anh đấy.”
Sở Trọng Củ nghiêng đầu nhìn, Trình Trục Phong đang dán sát lại gần.
Trong từng nhịp thở, anh ngửi thấy mùi kem dưỡng da còn vương trên mặt Trình Trục Phong, là hương bưởi thanh ngọt thoang thoảng, rất dễ chịu.
Trình Trục Phong ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh, chớp chớp: “Anh nhìn đi đâu vậy?”
“Bình luận mà, sao vậy?” Sở Trọng Củ chột dạ, vội rướn người về phía trước.
“Ừm…” Trình Trục Phong đặt máy tính bảng vào lòng Sở Trọng Củ, “Hay là anh tự xem đi?”
‘Bên cạnh Phong Phong có người kìa?’
‘Giọng nghe gợi cảm quá, sao không lộ mặt nhỉ.’
‘Lộ mặt đi! Lộ mặt đi!’
Sở Trọng Củ lướt màn hình, bên dưới đa số bình luận đều hỏi anh là ai, chỉ có lèo tèo vài câu nhắc đến phong cảnh.
Anh từng xem qua khu bình luận trước đây của cậu, trong những video Trình Trục Phong không lộ mặt, bình luận thường chỉ xoay quanh địa điểm hoặc thông số máy ảnh, rõ ràng chiều hướng của hôm nay đã hoàn toàn thay đổi.
“Có gây rắc rối cho em không?” Sở Trọng Củ dè dặt cất tiếng hỏi.
Trình Trục Phong xua tay: “Em thì không vấn đề gì, em chỉ muốn hỏi anh có để ý không thôi.”
Sở Trọng Củ mỉm cười, biết rồi còn hỏi: “Để ý chuyện gì?”
Trình Trục Phong bị hỏi ngược đến ngẩn người, lúng túng tìm từ: “Thì là… nói thế nào nhỉ… ầy… kiểu như không phải ai cũng muốn lên hình ấy, em còn chưa được anh đồng ý đã làm vậy, xin lỗi anh.”
Không ngờ cậu lại xin lỗi, Sở Trọng Củ giật mình bấm tắt màn hình máy tính bảng: “Lúc em đưa video cho anh xem chính là đang hỏi ý anh rồi.”
“À.” Trình Trục Phong gật đầu, “Vậy anh muốn lộ mặt không? Hay cứ xuất hiện giọng nói như bây giờ?”
“Sao cũng được, anh không ngại.” Sở Trọng Củ nhìn cậu, “Tùy ông chủ Trình sắp xếp.”
Trình Trục Phong “ò” một tiếng rồi cắm sạc máy tính bảng, chui tọt vào chăn.
“Trước mắt cứ lộ giọng đã, mặt mũi tính sau, ngủ thôi.”
“Ừ.” Sở Trọng Củ tém lại góc chăn, “Phong Phong, ngủ ngon.”
Đắp chăn xong, vì ở Shigatse ngủ không ngon nên giờ vừa đặt lưng xuống Trình Trục Phong đã ngủ say như thường lệ. Cả hai tắt đèn và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm, Trình Trục Phong bị khô họng đến thức giấc. Cậu uống nước xong, định xem dự báo thời tiết rồi ngủ nướng thêm lát nữa.
Vừa nằm xuống đã thấy điện thoại của Sở Trọng Củ nhấp nháy, hiện lên cuộc gọi: Mẹ.
Trình Trục Phong đắn đo vài giây rồi gọi: “Anh Sở, hình như mẹ anh gọi.” Cậu sợ có việc gấp nên đưa điện thoại đến trước mặt Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ vừa mở mắt đã thấy chiếc điện thoại trước mặt, anh đón lấy rồi vuốt màn hình.
“Mẹ ạ? Vâng, ở đây mọi thứ đều ổn. Có ạ, đang ngủ, lát nữa con mới ra ngoài. Vâng.” Sở Trọng Củ trả lời vào ống nghe.
Trình Trục Phong ngoan ngoãn ngồi bên mép giường, mái tóc vừa ngủ dậy rối bù xù như lông nhím. Đợi anh đặt điện thoại xuống cậu mới lật chăn nằm lại chỗ cũ.
Cậu hơi muốn hỏi có chuyện gì không, nhưng lại thấy hỏi ra thì không tiện, bèn lăn qua lộn lại trên giường, cố gắng đè nén sự tò mò trong đầu xuống.
“Phong Phong, em đang lật bánh rán à?”
“Không có, em đang hóa thân thành hải cẩu phơi nắng.” Trình Trục Phong chột dạ, mắt nhìn láo liên khắp nơi.
Sở Trọng Củ nằm nghiêng người, mỉm cười với cậu: “Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi.”
“Điện thoại gọi anh về nhà ạ?”
“Ừ.” Sở Trọng Củ khẽ cười.
“Cái gì?!” Trình Trục Phong bật dậy ngay lập tức, lo lắng nhìn anh.
“Nhưng anh không cần phải nghe lời gia đình nữa.” Sở Trọng Củ thở dài, “Có tuổi rồi mà.”
“À đúng rồi.” Trình Trục Phong vỗ vỗ ngực, nằm lại vào chăn, “Thế thì tốt quá.”
Sở Trọng Củ bị phản ứng của cậu làm cho buồn cười, anh giải thích: “Không phải gọi anh về, mẹ chỉ hỏi anh đang ở đâu, bên cạnh có ai không. Anh bảo có người đang dẫn anh đi.”
“À à.” Trình Trục Phong kéo chăn lên cao, “Em có thể hỏi thêm một câu nữa không?”
“Em hỏi đi.” Sở Trọng Củ l**m môi, “Hỏi bao nhiêu câu cũng được.”
Trình Trục Phong chống nửa thân trên dậy, vẻ mặt nghiêm túc: “Tại sao anh lại nghỉ việc, nguyên nhân cụ thể một chút ấy.”
“À…” Nghe thấy câu hỏi này, Sở Trọng Củ khẽ thở hắt ra một hơi, “Em nhịn suốt dọc đường rồi đúng không?”
“Ừm, em thấy hỏi thì không tiện lắm.” Trình Trục Phong gật đầu.
“Giống như xát muối vào vết thương hả?”
“Đúng vậy.” Trình Trục Phong cười ngượng ngùng, “Nếu thật sự có vết thương thì thôi, em có thể tự mình tưởng tượng ra cũng được…”
“Tưởng tượng cái gì?” Sở Trọng Củ bắt đầu thấy hứng thú.
Trình Trục Phong lẩm bẩm nhỏ nhẹ: “Nào là đại chiến giữa bác sĩ và bệnh nhân, tai nạn y tế, cầm dao hành thích, rồi kinh hoàng giữa đêm khuya.”
Nghe câu trả lời của cậu, Sở Trọng Củ ngẩn người rồi bật cười thành tiếng: “Không đến mức khủng khiếp thế đâu. Cũng gần giống như những gì anh kể với em hôm đầu tiên thôi, chỉ là anh không chịu đựng được thử thách nên đã làm kẻ đào ngũ.”
“Hửm?” Trình Trục Phong lắc đầu, “Con người ai cũng có lúc gặp khó khăn, trốn tránh không phải là lỗi lầm. Anh rời bỏ bệnh viện để chọn một cuộc sống chưa biết trước, đó cũng là một sự dũng cảm, không phải kẻ đào ngũ.”
Sở Trọng Củ dùng một tay che mắt mình lại, im lặng một lát rồi nói tiếp: “Bệnh nhân đến khoa của anh rất phức tạp, bệnh của mỗi người nghe qua thì khác nhau, nhưng thực chất lại rất giống nhau. Anh hơi… cố chấp, lúc nào cũng nghĩ là sẽ chữa khỏi được, nhưng có những người không thể khỏe lại. Cho nên… có người đã chọn cách từ bỏ sinh mạng.”
Trình Trục Phong thở dài bất lực: “Bệnh nhân của anh sao?”
“Ừ.” Sở Trọng Củ gật đầu, “Lúc đó trạng thái làm việc của anh rất tệ, kết quả là bệnh nhân của anh vừa nhận được thuốc đã uống loạn xạ. Người đó được đẩy từ khoa anh đi cấp cứu, may mà cứu sống được. Nhưng… nếu nhỡ không cứu được thì sao? Anh không gánh nổi một mạng người này.”
Trình Trục Phong nhất thời không biết trả lời thế nào, cậu nắm lấy tay Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ siết nhẹ bàn tay ấm áp của cậu, rũ mắt nói: “Anh biết đây tuyệt đối không phải lần cuối cùng trong đời cầm kim của mình xảy ra chuyện này. Đây là lần đầu tiên, sau này có thể sẽ còn nhiều lần nữa. Anh không cách nào làm quen với nó được, nên anh đã từ chức.”
Nói xong, anh nở một nụ cười khổ. Chẳng còn cách nào khác, lý do của anh hợp tình nhưng không hợp lý. Đã nỗ lực suốt mười mấy năm trời, đồng nghiệp đều khuyên anh ráng chịu đựng chút đi, chuyện đó không liên quan đến anh, không cần thiết phải nghỉ việc.
Giọng Trình Trục Phong rất nhẹ: “Sẽ không quen được đâu, em hiểu anh mà.”
Sở Trọng Củ hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan chút cay nồng nơi sống mũi: “Ừm.”
“Tuyết vẫn chưa ngừng, ngủ thêm lát nữa đi.” Trình Trục Phong nắm cổ tay Sở Trọng Củ, suy nghĩ một chút rồi bảo: “Ngủ dậy rồi mình lên đường.”
Anh không ngờ Trình Trục Phong lại đưa ra câu trả lời như vậy. Anh cứ tưởng sẽ nghe được những câu kiểu như “chuyện này bình thường mà” hay “đó không phải lỗi của anh”.
Nhưng Trình Trục Phong chỉ bảo anh ngủ đi, ngủ dậy họ sẽ đến một nơi khác, để suy ngẫm xem ở nơi tiếp theo sẽ có điều gì.
Chuyện quá khứ không còn quan trọng nữa, anh đã đi đủ xa rồi, đến lúc phải nhìn ngắm những thứ mới mẻ hơn.
“Được.” Sở Trọng Củ nhắm mắt lại, trong giấc ngủ nướng, anh mơ thấy bệnh viện.
Trong bệnh viện, những cuốn tạp chí được xếp ngay ngắn trên giá sách. Anh ngẩn ngơ nghĩ về những địa danh trong ảnh, ngoài đời thực sự đẹp như thế sao?
Ánh nắng hắt qua khung cửa sổ, Sở Trọng Củ nhìn ngắm ngọn núi băng trên trang bìa, chú ý đến dòng tiêu đề màu trắng: 《Mùa Đông》.
Một giọng nói vang lên từ phía sau, một ngón tay vươn tới chạm nhẹ vào trang bìa.
Sở Trọng Củ ngoảnh lại, nhìn thấy người đang đứng sau lưng mình.
Ánh nắng rơi trên gương mặt người ấy, nụ cười nơi khóe môi rạng rỡ đến chói mắt. Trên cổ cậu đeo một chiếc máy ảnh, miệng ngậm một viên kẹo: “Đẹp lắm đấy, anh đi cùng em đi, em đưa anh đi xem.”
“Đi xem cùng em sao?” Sở Trọng Củ hỏi trong mơ.
“Đúng vậy, đi Namtso.” Giọng nói ấy rất gần, gần như dán sát vào tai anh.
Anh mở mắt ra, cảm nhận được thứ gì đó đang được nắm trong tay mình. Anh đưa lên trước mắt xem, là tay của Trình Trục Phong.
“?”
“… Nãy nắm tay nhau rồi ngủ quên mất đấy.” Trình Trục Phong khẽ cử động ngón tay, mở lời giải thích: “Em nghe thấy anh nói mớ, tưởng anh đang hỏi em tiếp theo đi đâu cơ.”
“Ừm.” Sở Trọng Củ buông tay cậu ra, ngồi dậy: “Đi Namtso cùng em chụp chim…”
Rời khỏi thị trấn, chiếc xe rẽ vào đường cao tốc Bắc Kinh – Tây Tạng.
Từ thị trấn Yangbajain đến Namtso chỉ có 85km, tuyết phủ trắng xóa những dãy núi hai bên đường, không khí lạnh buốt.
Mỗi chiếc xe đều giữ khoảng cách an toàn, không ai dám lơ là nửa bước.
Trình Trục Phong ngồi thong dong ở ghế phụ, ôm ly trà sữa nóng mua từ thị trấn, hoàn toàn không còn vẻ hoảng loạn như một tuần trước.
Namtso bị bao phủ bởi tuyết trắng, gió thổi từ mặt hồ đập vào cửa kính xe tạo ra những tiếng trầm đục.
“Thời tiết này mà cũng có chim sao?” Sở Trọng Củ dừng lại ở một khúc quanh.
“Chắc là có đấy, nếu không có thì mình cứ đợi, trời rồi sẽ hửng nắng thôi.” Trình Trục Phong mỉm cười, “Dù sao cũng không vội, không có cũng không sao.”
“Phải.” Sở Trọng Củ tựa vào ghế, đạp chân ga, chuyển hướng lái xe vào con đường rải sỏi.
Chiếc xe xóc nảy, phía xa xuất hiện một đàn linh dương Tây Tạng. Đàn linh dương chạy dọc theo hướng gió tuyết, Trình Trục Phong nhanh chóng giơ máy ảnh nhắm chuẩn vào chúng.
Phía xa, những con linh dương sắc vàng trắng xen kẽ bắt đầu di chuyển, mặt nước hồ hiện ra phía sau lưng chúng.
“Biển” của Tây Tạng hiện ra, ánh nắng rơi trên mặt hồ dập dềnh theo làn nước, lấp lánh như những vì sao.
Trình Trục Phong xoay vòng tiêu cự, phóng to khung hình. Những con linh dương Tây Tạng trông như được gắn thêm đôi cánh, đang lướt đi trên mặt nước.
Cậu chụp liên tiếp vài kiểu rồi hài lòng đặt máy xuống: “OK rồi.”
“Chụp theo bộ à?” Sở Trọng Củ hỏi.
“Hửm, em sẽ cố gắng chụp thêm vài tấm ở đây.” Trình Trục Phong đang có tâm trạng rất tốt, “Cứ theo tiến độ này chúng ta có thể đi một chuyến tới Ali luôn đấy.”
Họ dừng chân tại Thánh Tượng Thiên Môn, xách theo chân máy, cả hai cùng đội gió đi xuống phía dưới.
Tuyết bị cuốn lên từ mặt đất, hai người dựng chân máy, nhắm ống kính về phía cổng đá hình voi vốn được điêu khắc bởi bàn tay tự nhiên ở đằng xa.
Những đám mây trên không trung bị gió cuốn đi, chỉ để lại một màu xanh trong vắt, tuyết hóa thành những mảnh kim cương vụn phản chiếu ánh mặt trời.
Chúng đứng đó đầy tự tin, phô diễn sự hùng vĩ và vẻ đẹp vốn có với những vị khách ghé thăm.
Sau khi chụp xong các góc cố định, Trình Trục Phong lại bắt đầu chuyển sang chụp những ngọn núi tuyết phía xa.
Sườn dốc dưới chân quá cao khiến tiền cảnh trông hơi trống trải.
“Em phải xuống dưới kia quay video mới được.” Trình Trục Phong tháo máy ảnh khỏi chân máy, “Anh có xuống không?”
“Đi thôi.” Sở Trọng Củ đeo balo, bật chế độ ghi hình, vừa quay Trình Trục Phong vừa dò dẫm đi xuống.
Một cơn gió mạnh thổi qua, Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn anh, nở một nụ cười rạng rỡ: “Lạnh quá, mà cũng rất phấn khích!”
“Chú ý dưới chân…” Sở Trọng Củ vừa dứt lời đã thấy Trình Trục Phong quỳ sụp xuống đất, giơ máy ảnh lên.
Phía sau anh đột nhiên có một con chim khổng lồ bay vụt qua, Trình Trục Phong hét lớn: “Giơ tay về phía bên phải của anh đi, nhanh lên!”
Sở Trọng Củ vô thức làm theo lời cậu, giơ tay lên. Trình Trục Phong nằm rạp trên mặt tuyết, căn góc chụp lấy khoảnh khắc đó. Trong khung hình, con đại bàng với sải cánh dài tới 2m trông như đang được Sở Trọng Củ dắt trong tay, đầy vẻ ngạo nghễ và phóng khoáng.
“Trời ơi! Anh Sở, anh ngầu bá cháy luôn!” Trình Trục Phong lồm cồm bò dậy, người đầy bông tuyết, cậu cuống quýt định leo lên để cho anh xem ảnh, nhưng chân lại lảo đảo, phải dùng hai tay chống xuống đất mới đứng vững được.
“… Cứ xuống dưới trước đi, anh xuống đó xem sau.” Sở Trọng Củ bị cậu làm cho giật mình.
“À à, được!”
Độ dốc tầm khoảng 35 độ, Trình Trục Phong dứt khoát ngồi xuống, mượn lớp tuyết dày để chơi cầu trượt.
Cậu trượt thẳng xuống chân dốc, ngẩng đầu lên thì thấy trên sườn núi tuyết đã bị mông mình cày ra một đường rãnh sâu hoắm.
Trình Trục Phong phủi sạch tuyết trên người, hét lớn: “Anh ngồi vào cái rãnh này trượt xuống đi, em ở dưới này đón!”
“Được.”
Sở Trọng Củ ôm máy ảnh ngồi xuống, ống kính vẫn hướng về phía Trình Trục Phong.
Trình Trục Phong đứng ngay giữa rãnh tuyết, nhìn anh lao xuống rồi dang tay ôm chầm lấy: “Bắt được rồi nhé!”
Rãnh tuyết rất trơn, đúng lúc bắt được Sở Trọng Củ thì cậu cũng mất thăng bằng. Trình Trục Phong ngã đè lên người anh, cả hai ôm lấy nhau lăn tròn vài mét.
Sở Trọng Củ nằm trên nền tuyết, tay vẫn che chở cho đầu của Trình Trục Phong.
“Có sao không?” Sở Trọng Củ hỏi.
Trình Trục Phong ngẩng cái đầu đang tì trên ngực Sở Trọng Củ lên, nhe răng cười hì hì: “Hì hì!”
Ngoại truyện nhỏ
Trình Trục Phong: Ỏ, nói mớ kìa? Ghé sát lại xem nào, nghe kỹ xem nói gì! [vểnh tai] [vểnh tai] [vểnh tai]
Sở Trọng Củ: …Đi cùng em.
Trình Trục Phong: Đúng rồi nhá, đi cùng em này [ok]
Sở Trọng Củ mở mắt: Phong Phong?
Trình Trục Phong: Á! Em không có nhìn trộm anh ngủ đâu, là anh nắm tay em đấy nhé! [xua tay] [xua tay] [xua tay]
Sở Trọng Củ: … [chấm hỏi]