Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chỗ ngồi của Tiết Quỳnh Lâu khá heo hút.
Góc tối ánh nến lờ mờ tựa như một thung lũng đen kịt, nhưng bản thân hắn lại tựa ngọc trời sinh, ngọc ở trong núi thì cây cỏ cũng nhuận sắc, ngọc ẩn trong đá khiến non sông thêm rạng rỡ, như vầng trăng sáng nơi ranh giới giữa biển đêm và bầu trời, thiêu cháy bóng tối thành một khoảng sáng chói lòa.
Khi Bạch Lê và Khương Biệt Hàn tìm được hắn, trên đầu gối hắn đặt một quyển sách, cúi đầu lật xem không chút phân tâm. Một thân trường bào tuyết ti chất liệu thượng hạng, đường may tinh xảo, ngọc bội dương chi được chạm khắc tỉ mỉ rủ ngay ngắn bên hông, khí chất vàng ngọc, tựa sương mù lững lờ trôi.
Không lúc nào là không làm bộ.
Bạch Lê cảm thấy cả con người hắn giống hệt một viên bánh trôi nhân mè dính chặt dưới đáy nồi đen.
“Tiết đạo hữu.” Khương Biệt Hàn trông như người bán bảo hiểm, vỗ vai Bạch Lê, không thầy tự hiểu mà quảng bá y thuật của nàng: “Chẳng phải trước đó huynh bị thương sao? Vị đạo hữu này tu chính là y đạo, để nàng xem cho huynh thử, thế nào?”
Tiết Quỳnh Lâu ngẩng đầu khỏi trang sách, rất nể mặt mà đứng dậy.
“Làm phiền Khương đạo hữu phải bận tâm.” Ánh mắt hắn chuyển sang, bất chợt chạm phải Bạch Lê, cong mày mỉm cười, nụ cười ôn nhu như ngọc, phong thái nhã nhặn lịch thiệp, không tìm ra chút khuyết điểm nào: “Vậy xin làm phiền vị đạo hữu này.”
Thật muốn đấm cho hắn một quyền vào mặt, xem có đánh bật được nhân mè trong viên bánh trôi này ra không.
Bạch Lê cắn răng chịu đựng, gượng gạo nặn ra một nụ cười bất đắc dĩ: “Không phiền.”
Trong góc đặt một chiếc hương án, bên cạnh được bày biện rất cẩn thận hai chiếc ghế, giữa đại sảnh ồn ào này mở ra một góc nhỏ tĩnh lặng riêng biệt.
Khương Biệt Hàn đứng sang một bên, Bạch Lê ngồi xuống đối diện, chưa được bao lâu đã có một đệ tử kiếm tông gọi Khương Biệt Hàn đi.
Lúc này chỉ còn lại hai người.
Khoan đã, Khương đại huynh đệ, đừng đi chứ! Ta không muốn một mình gánh hết đâu!
Bạch Lê ngồi như trên đống kim, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt quan tâm của Tiết Quỳnh Lâu: “Đạo hữu, ngươi nóng lắm sao?”
Lời vừa dứt, một trận gió đêm xào xạc lướt qua đại sảnh, Bạch Lê lạnh đến run người, hắt hơi liền mấy cái.
Hắn thu tay lại với vẻ đầy áy náy, gió lập tức ngừng, những trang sách đang lật lạo xạo cũng đứng yên, hơi ấm từ dòng người đông đúc lại ùa tới.
“Hóa ra đạo hữu đang lạnh à.”
Hóa ra ngươi bị mù à.
Bạch Lê hít sâu một hơi, bình tĩnh vén tay áo hắn lên. Bên dưới ống tay rộng là lớp bảo vệ bó chặt, máu bẩn đã nhuộm đỏ lớp lụa trắng, vải vóc dính bết vào da thịt, cả cẳng tay gần như lở loét hết, nhìn mà rợn người.
Quả nhiên là vết thương do kiếm gây ra.
Trước đó nàng đoán không sai chút nào.
“Bạch đạo hữu?”
Bạch Lê hoàn hồn, đối diện ánh mắt mỉm cười của hắn: “Đạo hữu đang nhìn gì mà chăm chú thế?”
Nhìn vết thương của ngươi chứ gì.
“Có nhìn gì đâu.” Bạch Lê đáp qua loa, cổ tay khẽ xoay, lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu xanh ngọc, bỏ vào mấy viên thuốc, rồi cầm chày nhỏ tỉ mỉ nghiền nát.
Tiết Quỳnh Lâu vừa lật sách vừa lơ đãng trò chuyện với nàng: “Đạo hữu cũng họ Bạch à? Trùng hợp thật, cùng họ với một người quen gặp thoáng qua của ta.”
“Người quen gặp thoáng qua” là kiểu ngữ pháp quỷ gì thế? Đang thăm dò nàng sao?
“Vậy à? Trùng họ thì cũng bình thường thôi.” Bạch Lê ngồi thẳng lên một chút, giả vờ thản nhiên: “Vị ‘người quen gặp thoáng qua’ ấy của huynh giờ đang ở đâu?”
Tiết Quỳnh Lâu liếc nàng một cái.
Bạch Lê nghiêm nghị nói: “Nếu nàng ta bị thương, ta tiện thể chữa luôn.”
“Bạch đạo hữu quả là có lòng của người làm thầy thuốc, chỉ tiếc là…”
Hắn chống tay lên tay vịn ghế, dáng vẻ lười nhác:
“Nàng ấy có lẽ đã bị sói ăn rồi.”
Bạch Lê: “……” Tính sai rồi, tên này căn bản chẳng có chút lương tâm nào.
Nàng kéo khóe môi cười: “Sao huynh biết?”
“Nơi đó thường có bầy sói lui tới, còn có cả rắn ăn thịt người.” Động tác lật sách của Tiết Quỳnh Lâu khựng lại, “Nói vậy mới thấy… cũng có chút lo cho nàng ta.”
Trong lòng Bạch Lê thầm sinh chút mong đợi: “Hay là huynh đi tìm nàng ta đi, bây giờ vẫn còn kịp.”
“Ta cũng muốn đi tìm nàng ấy, chỉ là...”
“Chỉ là gì?”
“Chỉ là ta đã quên nàng ta trông như thế nào rồi.” Tiết Quỳnh Lâu áy náy cười một tiếng, “Trừ phi dung mạo như tiên nữ, hoặc xấu đến mức Ngô Diệm tái thế, còn lại ta đều bị mù mặt.”
Bạch Lê: “……” Người này đúng là đỉnh cao của sự chó má.
Nàng im lặng cúi đầu, lấy thuốc đã giã ra, nhanh tay bôi lên cho hắn, động tác dứt khoát không chút nương tay. Tiết Quỳnh Lâu khẽ rụt tay, quyển sách trong tay rơi xuống mặt bàn.
“Bạch đạo hữu, ngươi thật sự đã từng nghiên cứu y thuật sao?”
Hai chữ “nghiên cứu” được hắn cố ý nhấn mạnh.
“Không có, ta chỉ đang thực tập thôi.” Bạch Lê ưỡn ngực, không hề tự ti, “Đối với người có nhân phẩm tốt mà nói, xác suất chết rất thấp, Tiết đạo hữu cứ yên tâm.”
“……”
Bạch Lê gỡ lại được một ván, khóe môi cong lên đầy đắc ý, vô tình liếc thấy trên trang đầu quyển sách đặt trên bàn mấy chữ “Tam khắc phách án kỳ đàm”.
“Đây là thoại bản chốn nhân gian sao?”
Tiết Quỳnh Lâu buông tay áo xuống, những ngón tay thon dài như ngọc đè lên trang sách, cong môi cười: “Không sai, phần ta đang đọc kể về một kẻ xui xẻo, say rượu trốn trong tủ, lại bị người thê tử ngoại tình và gian phu phát hiện, bị giết hại tàn nhẫn, hủy xác diệt tích.”
Nói đến đây hắn dừng lại một chút, giọng nói dịu đi đôi phần: “Thất lễ rồi, Bạch đạo hữu còn chưa có đạo lữ, không nên nói chuyện này trước mặt ngươi.”
Nói rồi còn giả vờ quân tử cái gì!
Bạch Lê phẩy tay một cách phóng khoáng: “Không sao, ta từng thấy heo chạy rồi, không chỉ một lần đâu.”
“……”
“Vậy nên, Tiết đạo hữu muốn hỏi điều gì?”
Ngón tay hắn lướt nhẹ trên trang sách, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ, vẻ lơ đãng ban nãy cũng theo đó tan biến:
“Hắn say rượu, đầu óc mụ mị, lẽ ra chẳng thấy được gì. Vậy mà trốn đâu không trốn, lại chui vào tủ, thế thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi.”
Tiết Quỳnh Lâu chớp chớp mắt, trông như thật sự chỉ đang bàn luận tình tiết với nàng, giọng điệu hòa nhã: “Theo đạo hữu, tên say rượu kia có đáng chết hay không?”
Lúc này Bạch Lê vẫn chưa hiểu thì nàng đúng là ngốc đến mức hết thuốc chữa.
Hắn đang dò xét xem nàng là giả ngất hay thật sự ngất.
Bạch Lê suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Ba người này có quen biết nhau không?”
Tiết Quỳnh Lâu gật đầu, ánh mắt mang ý trêu chọc: “Kẻ tư thông với thê tử hắn, chính là bằng hữu của tên say rượu kia.”
“À, vậy thì càng đơn giản.” Bạch Lê vỗ mạnh lên bàn án:
“Không biết Tiết đạo hữu đã từng nghe qua một câu nói thế này chưa: khi một người, có được người mình thích là một niềm vui. Có được tri kỷ cả đời lại là một niềm vui khác, hai niềm vui chồng lên nhau sẽ thành niềm vui gấp đôi, mà niềm vui gấp đôi ấy còn có thể mang đến càng nhiều niềm vui hơn nữa.”
Tiết Quỳnh Lâu sững lại, ánh mắt hơi vặn vẹo: “Ý gì?”
“Ý ta là, tên say rượu kia nên nhảy ra ngoài, vui vẻ gia nhập cùng họ!”
Tiết Quỳnh Lâu: “……”
“Không giấu gì huynh, quê ta cũng có những câu chuyện kỳ án tương tự, chỉ là người phá án không phải huyện thái gia, mà là một đứa trẻ mới bảy tuổi. Nếu ở thế giới đó, tên say rượu kia chỉ cần nuốt một viên thuốc có thể thu nhỏ thân thể, rồi bắn hai mũi tên vào sau gáy hai người kia làm họ mê man, là có thể ung dung đào thoát rồi!”
“……”
Nhặt bảo
Tiết Quỳnh Lâu hơi mở to mắt, trông như đã bị nàng dẫn lệch hướng, đến mức quên mất mục đích ban đầu khi nhắc tới chuyện này.
Tay Bạch Lê đang vặn lọ thuốc chợt khựng lại, trên bàn án gỗ mun làm nổi bật làn da trắng như ngọc, mỏng như ánh tơ, mảng tuyết trắng ấy thoáng hiện như hoa đàm nở sớm, rất nhanh đã thu lại vào trong tay áo, nàng ngẩng lên đối diện đôi mắt đen thẳm của hắn: “Tiết đạo hữu, sao vậy?”
“Không có gì.” Đôi mắt ấy dường như biết nói, thoắt cái từ mưa gió mịt mù biến thành ngân hà vạn dặm: “Những lời vừa rồi, ngươi quên đi.”
Bạch Lê lẩm bẩm: “Ai bảo huynh không nói tiếng người!”
“Ngươi nói gì?” Hắn mỉm cười nhìn sang.
Bạch Lê nâng giọng lên: “Ý ta là, ta cũng có một vụ án còn nghi vấn, muốn bàn luận với huynh.”
Tiết Quỳnh Lâu khẽ gật đầu, thản nhiên nói: “Mời nói kỹ hơn.”
“Một thợ săn vào rừng săn bắn, cuối cùng chỉ còn lại hai mũi tên, nhìn thấy một con tinh tinh, mũi tên thứ nhất bị tinh tinh dùng tay trái đỡ được, mũi tên thứ hai bị nó dùng tay phải đỡ được, nhưng tinh tinh vẫn chết, vì sao?”
Bàn tay Tiết Quỳnh Lâu đang giữ trang sách khựng lại, mày dần nhíu chặt, ánh mắt dán vào trang giấy không nhúc nhích. Qua chừng nửa tuần trà, hắn mới ngẩng mắt lên: “Vì sao?”
Bạch Lê cười híp mắt: “Bởi vì con tinh tinh quá vui đó.”
Trong đôi mắt đen của hắn vẫn còn đọng nghi hoặc.
“Tinh tinh vui quá thì sẽ dùng nắm đấm nhỏ đấm vào ngực mình, rồi nó tự đâm chết chính mình.”
“……”
Tiết Quỳnh Lâu mỉm cười một cái, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt: “Bạch đạo hữu hình như rất nhàn rỗi?”
“Đúng vậy, ta chán chết đi được, còn bị người ta gõ cho một cái, giờ đầu vẫn còn đau đây.”
Bạch Lê giả vờ xoa xoa trán, nơi chẳng có lấy một vết thương nào:
“Tiết đạo hữu, huynh có thể cho ta mượn sách để giết thời gian không?”
Tiết Quỳnh Lâu sững lại, rõ ràng không ngờ nàng đột ngột đưa ra yêu cầu này, ánh mắt kỳ quái nhìn nàng: “Ta còn chưa đọc xong.”
“Không sao, ta đọc giúp huynh, còn giúp huynh đánh dấu hung thủ luôn.”
“……”
Tiết Quỳnh Lâu khép quyển thoại bản lại:
“Cho ngươi mượn thì được, nhưng nếu ngươi thật sự đánh dấu ra hung thủ…” Trong mắt hắn là sao trời mênh mông, cười lên môi đỏ răng trắng: “Tổng cộng mười lăm hồi, mười lăm kiểu chết, ngươi tự chọn một cách chết đi.”
Một luồng hàn ý bò dọc sống lưng Bạch Lê, nàng cười khan một tiếng:
“Đùa thôi mà, những lời vừa rồi huynh quên đi, ta không phải kiểu người thích tiết lộ trước đâu.”
Tiết Quỳnh Lâu hạ mắt xuống, trong đáy mắt dậy lên gợn sóng nhỏ.
Hắn tự cho rằng mình từng trải qua đủ mọi thế sự, trong gia tộc cũng có thể tự mình đảm đương một phương. Tuy chưa đến mức thấu triệt lòng người, nhưng nhìn thấu dăm ba phần thì dư dả, nhất là những kẻ không có chút tâm cơ nào, trước mặt hắn chẳng khác gì tờ giấy trắng.
Nhưng từng lời từng cử động của thiếu nữ này, từ nãy đến giờ hắn không đoán trúng lấy một điều.
Nàng trông chỉ như một đệ tử vô danh của một tiểu tông môn, tựa cỏ dại mọc bền bỉ nơi kẽ tường, toàn thân toát ra một luồng sinh khí mảnh mai.
Loại sinh vật vừa ngây thơ không sợ gì, lại chẳng ai để ý đến này, ngược lại còn khiến người ta muốn bẻ gãy những rễ non mảnh mai của nó hơn cả những đóa hoa rực rỡ bắt mắt.
Tiết Quỳnh Lâu co khớp ngón tay, ấn chặt lên trang sách, đẩy quyển thoại bản tới trước mặt nàng, dáng vẻ còn có chút lưu luyến: “Mượn sách không trả…”
Bạch Lê không ngờ nói bừa một câu hắn lại thật sự đưa cho, rốt cuộc cũng tìm thấy một tia sáng le lói trong lương tâm đầy vết nhơ của hắn, lập tức tiếp lời: “Trời đánh sét giáng!”
Tiết Quỳnh Lâu trầm mặc chốc lát: “Ý ta là, phải bồi thường.”
“…Ồ.” Bạch Lê ngượng ngập phát cho hắn một thẻ người tốt: “Tiết đạo hữu quả thật hào phóng.”
Hắn dĩ nhiên là hào phóng rồi, về sau khi đồng hành cùng nam nữ chính, hễ đụng đến tiền bạc là hắn rộng rãi rút hầu bao không một lời oán thán. Tình bằng hữu sâu đậm với vai chính bắt đầu từ tiền bạc, lún sâu vì nhân cách, rồi chết bởi… một nhát đâm bất ngờ.
“Sư phụ.”
“Sư thúc.”
Một luồng sáng lóe lên trong đại sảnh, hai người đột ngột hiện thân. Đám đệ tử đang ngồi, đang nằm, nói chuyện hay nghỉ ngơi đều lập tức đứng cả dậy, chia thành ba nhóm rõ ràng, mọi người đồng loạt cúi đầu hành lễ. Trông chẳng khác nào gió lớn thổi qua ruộng mạ, cây non đổ rạp một lượt, cảnh tượng hết sức ngoạn mục.
Hai vị đại lão vừa bước vào, tất cả mọi người lập tức im bặt như ve sầu mùa đông, không khí nghiêm trang chẳng khác gì buổi chào cờ.
Khương Biệt Hàn và Lăng Yên Yên cũng ở trong hàng, ngay cả Hạ Hiên vốn luôn cợt nhả cũng thu liễm thần sắc, không dám tùy tiện làm càn.
Vị lão nhân râu tóc bạc phơ, khoác áo choàng dài màu xanh mực, chính là chưởng môn của Ngọc Phù Cung, sư tôn của Lăng Yên Yên và Hạ Hiên.
còn người trung niên râu ria xồm xoàm, mặc y phục gọn nhẹ, sau lưng đeo hai thanh cự kiếm kia, là Đoạn Nhạc chân nhân của Cự Khuyết Kiếm Tông, sư phụ kiêm dưỡng phụ của Khương Biệt Hàn.
Trong sách nói rằng người này tính tình khá quái gở, nhưng thực lực không thể xem thường, được coi là người đứng đầu kiếm đạo hiện nay.
Nghe đồn một kiếm của ông có thể dời non lấp biển, sông núi đảo chiều. Một kiếm bổ tách Ngũ Nhạc, bốn phương chấn động, một tòa bí cảnh theo đó mà sinh, vì vậy mới có đạo hiệu “Đoạn Nhạc”.
Thanh kiếm trong tay nam chính Khương Biệt Hàn tên là Trường Kình, lấy ý từ câu “liên nỗ xạ hải ngư, trường kình chính thôi ngôi”, chính là pháp bảo Đoạn Nhạc chân nhân nhặt được trong tiểu thiên địa bí cảnh do mình bổ ra mà luyện thành, truyền lại cho dưỡng tử.
Một chân của ông từng bị thương, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện khi đi vẫn còn hơi cà nhắc.
Trong sách, Khương Biệt Hàn luôn tìm kiếm đan dược có thể chữa khỏi chân cho sư phụ mình, chỉ tiếc là mãi không có kết quả.
Hai vị đại lão bị các đệ tử vây quanh, nét mặt nghiêm nghị căn dặn điều gì đó. những người còn lại đều thu liễm khí tức, nín thở lắng nghe, cúi đầu tiếp nhận lời dạy bảo.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bọn họ đột nhiên bước về phía Bạch Lê.