Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 2

Trước Tiếp

Chương 2

Hơn nửa năm không về, trong nhà đâu đâu cũng là bụi bẩn. Việc đầu tiên Mộc Thiêm làm khi vào cửa là mở cửa sổ thông gió, việc thứ hai là lật tấm vải chống bụi trên ghế sofa ra để Khang Khang ngồi nghỉ ngơi.

Kiểu nhà trong tòa tập thể này đều giống nhau, toàn bộ là ba phòng ngủ một phòng khách. Đặt ở thời điểm hiện tại thì đây chỉ là một khu tập thể cũ bình thường, nhưng nếu là hai ba mươi năm trước, để mua được một căn nhà như thế này là chuyện không hề dễ dàng.

Tất nhiên, bố của Mộc Thiêm không có bản lĩnh đó, chủ yếu là do ông bà nội Mộc Thiêm giỏi giang, năm đó đã trả thẳng tiền mua căn nhà này cho con trai kết hôn. Đáng tiếc là hai cụ mất sớm, sau khi họ đi, người bố không cầu tiến của Mộc Thiêm đầu tiên là không làm việc đàng hoàng mà tiêu sạch tiền tiết kiệm trong nhà, rất nhanh sau đó lại bạo hành đánh đuổi vợ đi, cuối cùng thì tự làm hại chính mạng sống của mình.

Nhưng ở một khía cạnh nào đó, việc bố Mộc Thiêm mất sớm cũng không hẳn là chuyện xấu, vì với cái đức hạnh đó của ông ta, nếu còn sống thêm vài năm nữa thì chưa biết chừng đã bán sạch căn nhà này rồi, giờ ít nhất cũng để lại được cho Mộc Thiêm căn nhà này.

Mộc Thiêm từ nhỏ đã quen tự lập nên làm việc rất nhanh nhẹn. Đầu tiên cậu dọn dẹp ban công, sau đó đem chiếu, ga trải giường, vỏ gối các thứ đi giặt sạch rồi mang ra đó phơi, sau đó mới bắt đầu dọn dẹp những chỗ khác.

Khang Khang ngồi yên trên ghế sofa, cho đến khoảng một tiếng sau, có lẽ là do ngồi không yên nữa, cuối cùng cũng nhớ ra mình có thể giúp đỡ nên đứng dậy sán lại gần chỗ cậu.

Mộc Thiêm nhìn qua khóe mắt thấy Khang Khang đi tới, cũng không bắt anh ngồi lại mà đưa cho một miếng giẻ lau bảo anh lau bụi.

Sau khi dọn dẹp xong nhà cửa, cậu và Khang Khang đều đã mồ hôi nhễ nhại, thế là lần lượt đi tắm. Chờ họ tắm xong, bên ngoài đã rực rỡ sắc mây hồng của buổi hoàng hôn, còn trong nhà do tầng một đón sáng kém nên đã hơi tối.

"Đi thôi, ra ngoài ăn cơm."

Sau khi tắm xong, Mộc Thiêm thay một chiếc áo thun trắng, quần đùi đen, cùng với chiều cao 1m80 và ngoại hình tuấn tú, trông cậu rất sạch sẽ, giống hệt một sinh viên đại học.

"Ăn cơm!"

Khang Khang nghe thấy ăn cơm thì có chút phấn khích, vung tay lặp lại một lần rồi lạch bạch đi theo sau cậu ra ngoài.

Sau khi hai người rời khỏi nhà, không thể tránh khỏi việc thu hút rất nhiều ánh nhìn, còn có người chủ động tiến tới bắt chuyện.

"Mộc Thiêm về rồi đấy à, định đi đâu thế này?"

"Mới về thôi ạ, trong nhà chẳng có gì cả nên cháu định ra ngoài ăn một bữa, sẵn tiện đi siêu thị mua ít đồ."

Trên đường đi, khi mấy người hàng xóm biết Mộc Thiêm đưa Khang Khang về nhà mình, người thì khen cậu tốt bụng, người lại giống như bà Hồ khuyên cậu nên thận trọng, đừng vì một phút bốc đồng mà rước lấy rắc rối lớn vào thân.

Đa số hàng xóm trong khu tập thể đều là người tốt, biết họ có ý nhắc nhở nên thái độ của Mộc Thiêm rất nhã nhặn, cậu gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Tất nhiên, biết là một chuyện, còn làm thế nào lại là chuyện riêng của cậu. Cậu trò chuyện xã giao vài câu rồi dẫn Khang Khang rời đi, tìm một quán nhỏ gần khu tập thể ăn tối đơn giản rồi ghé siêu thị mua đồ.

Suốt quãng đường, Khang Khang có vẻ rất thích chạy nhảy lung tung, rõ ràng mang diện mạo của một người trưởng thành nhưng lời nói, hành động lại vô cùng ngây ngô.

"Mẹ ơi, anh kia thè lưỡi với con, anh ấy không ngoan!"

Mộc Thiêm nghe thấy một đứa bé bên cạnh mách mẹ, đang định tiến lại giải thích rằng Khang Khang không phải cố ý trêu chọc bé thì nghe thấy người mẹ lên tiếng: "Anh ấy không phải thè lưỡi với con đâu, vì anh ấy bị bệnh nên lưỡi mới thè ra như vậy đấy."

Do khiếm khuyết phát triển bẩm sinh, một trong những đặc điểm của người mắc hội chứng Down là thường hay thè lưỡi. Người mẹ này rõ ràng có hiểu biết về căn bệnh này.

Đứa bé nghe mẹ nói anh trai không phải trêu mình mà là vì bị bệnh, lập tức lấy từ trong túi ra một viên kẹo m*t muốn tặng cho Khang Khang.

"Anh trai, kẹo nè."

Tâm trí của Khang Khang cũng chẳng cao hơn đứa bé trước mặt là bao, anh trực tiếp đưa tay nhận lấy kẹo rồi khoe với Mộc Thiêm.

"Nói cảm ơn đi." Mộc Thiêm nhắc nhở anh cảm ơn đứa bé.

Khang Khang dõng dạc nói: "Cảm ơn!"

Nói xong câu cảm ơn, Khang Khang cúi đầu bóc vỏ kẹo, nhưng lại không tự ăn mà giơ lên nói: "Em trai ăn, ăn kẹo nè~"

Nhìn viên kẹo m*t trước mặt, Mộc Thiêm bất giác nhớ lại lần đầu tiên được bà nội dẫn về nhà ăn cơm. Khi đó, bố mẹ Vưu có chút không vui vì sự xuất hiện của cậu, khiến bầu không khí trong nhà vô cùng ngượng ngùng. Ngay lúc cậu đang định rời đi thì Khang Khang cũng giống như bây giờ, chạy đến trước mặt cậu và đưa cho cậu một viên kẹo m*t, phá tan sự bế tắc lúc đó.

Thật lòng mà nói, cậu tình nguyện quay lại lo cho Khang Khang không hoàn toàn chỉ vì nể mặt bà nội, mà còn vì ở một khía cạnh nào đó, hai người họ có thể coi là cùng nhau lớn lên.

Trong khu tập thể này, cả Mộc Thiêm và Vưu Khang đều có chút đặc biệt. Vưu Khang đặc biệt ở chính con người anh, còn Mộc Thiêm lại đặc biệt ở hoàn cảnh gia đình. Từ nhỏ đến lớn, đám trẻ con quanh đây cơ bản đều không muốn chơi với họ. Ở mức độ nào đó, hai người vừa là bạn nối khố, vừa giống như anh em, chỉ riêng điểm này thôi đã khiến Mộc Thiêm không thể khoanh tay đứng nhìn.

Đến siêu thị, khi mua đồ Mộc Thiêm cũng không quên mua thêm ít đồ ăn vặt cho Khang Khang. Khang Khang vô cùng vui sướng, cứ vỗ tay khen cậu tốt suốt.

Từ nhỏ đến lớn, loại ánh mắt nào Mộc Thiêm mà chưa từng thấy qua. Khi những người xung quanh bị tiếng động của Khang Khang thu hút và nhìn sang, cậu cũng chẳng mấy bận tâm. Sau khi nhắc Khang Khang nói khẽ lại để không ảnh hưởng đến người khác, cậu bình tĩnh đưa Khang Khang đi xếp hàng thanh toán.

Mua sắm xong quay về khu tập thể, trên đường đi cuối cùng cũng không gặp người hàng xóm nào chặn lại hỏi chuyện nữa, Mộc Thiêm khẽ thở phào nhẹ nhõm. Về đến nhà, cậu chốt cửa cẩn thận, mở tivi cho Khang Khang ngồi xem trên sofa, còn mình thì bắt đầu tính toán số tiền tiết kiệm trong tay.

Cậu tốt nghiệp cấp ba xong là không đi học tiếp mà chọn đi làm ngay, tính ra cũng đã bôn ba được bốn năm năm. Vốn dĩ cậu cũng có một khoản tiết kiệm, nhưng năm ngoái khi bà nội Khang Khang lâm bệnh nhập viện, cậu đã dốc hết tiền ra để chữa trị cho bà, hiện giờ trong tay chỉ còn lại số tiền lương tích góp được từ đầu năm đến nay.

Nếu vẫn còn trong trạng thái "một mình ăn no cả họ được nhờ", Mộc Thiêm hoàn toàn có thể nghỉ ngơi thư thả vài tháng rồi mới đi tìm việc. Nhưng nhìn Khang Khang đang ngồi trên sofa vừa xem hoạt hình vừa cười ngây ngô, cậu không khỏi suy tính đến công việc mới.

Đầu tiên, công việc mới chắc chắn phải ở gần nhà, nếu buổi trưa có thời gian về nhà là tốt nhất. Bởi vì với tình trạng của Khang Khang, nếu để anh một mình quá lâu sẽ rất dễ xảy ra chuyện.

Công việc có thời gian thoải mái thì chắc chắn có, nhưng lương lậu chắc chắn không cao. Muốn tìm việc vừa nhàn hạ vừa lương cao, Mộc Thiêm tự biết mình biết ta, nghĩ với bằng cấp của mình thì tốt nhất đừng mơ mộng.

Tuy nhiên, cậu cũng không hối hận vì ngày trước không chọn nỗ lực để học lên đại học, bởi sau khi đi làm được độc lập về kinh tế, cảm giác tự mình kiếm tiền, tự mình tiêu xài thực sự rất tốt. Hơn nữa, nếu không đi làm sớm thì năm ngoái khi bà nội ốm, cậu cũng không thể lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để chạy chữa cho bà. Cho dù cuối cùng bà vẫn không qua khỏi, nhưng ít nhất không phải vì thiếu tiền mà không được cứu chữa, như vậy lòng cậu cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào.

Sau khi Khang Khang buồn ngủ và về phòng đi ngủ, Mộc Thiêm vẫn đang trăn trở xem mình nên làm công việc gì. Cậu lấy điện thoại mở ứng dụng tuyển dụng để tìm kiếm thông tin việc làm tại địa phương, nhưng xem đi xét lại vẫn không thấy công việc nào phù hợp.

Hay là thử bày quầy bán vỉa hè nhỉ...

Ý nghĩ này bất chợt lóe lên trong đầu Mộc Thiêm, càng nghĩ cậu càng thấy hợp lý. Bởi vì nếu bày quầy thì không chỉ tự do về thời gian, cậu còn có thể mang theo Khang Khang bên mình.

Nhờ thói quen biết tiết kiệm, dù chỉ có vài tháng lương của năm nay nhưng hiện tại trong tay cậu vẫn có một khoản tiền gửi năm chữ số, đủ để cậu thử sức với việc kinh doanh nhỏ.

Ngay lúc cậu bắt đầu suy nghĩ xem món gì vốn ít mà lại hợp để bày bán, bất chợt cậu nghe thấy một tiếng "ting".

Hửm?

Khi cậu mải mê xem ứng dụng tuyển dụng, thời gian đã trôi qua từ lúc nào không hay, lúc này đã hơn mười giờ đêm. Khang Khang đã sớm chìm vào giấc ngủ ở phòng bên cạnh, khu tập thể cũng trở nên yên tĩnh, khiến cho khi nghe thấy tiếng động, Mộc Thiêm theo bản năng nhìn vào điện thoại, nhưng cảm giác âm thanh đó không phải phát ra từ máy.

Ngay lúc cậu đang nghi ngờ liệu có phải mình nghe nhầm hay không, âm thanh đó lại vang lên lần nữa, lần này cậu cảm nhận rõ ràng nó trực tiếp vang lên trong não mình.

[Hệ thống 917 đã ràng buộc, chào ký chủ, hệ thống này đến từ hành tinh Alpha, nhiệm vụ của hệ thống là thu thập những cảm xúc sinh ra từ mỹ thực...]

Thời buổi này, ai mà chẳng từng đọc qua vài cuốn truyện về hệ thống, sau khi xác định mình không xuất hiện ảo giác, Mộc Thiêm có chút kinh ngạc, nhưng đồng thời cũng không quên chất vấn hệ thống tại sao không thông qua sự đồng ý của cậu mà đã trực tiếp ràng buộc.

[Xin lỗi, khi hệ thống đến Trái Đất bị thiếu hụt năng lượng, chỉ sau khi ràng buộc mới có thể giao tiếp với ký chủ.]

[Ting~ Thưởng cho ký chủ một lần rút thăm trúng thưởng.]

Mộc Thiêm nghe thấy phần thưởng, với tâm lý tội gì không thử, liền trực tiếp chọn rút thưởng.

[Ting~ Chúc mừng ký chủ rút trúng phân loại mỹ thực... Gói quà lớn Đồ nướng!]

[Ting~ Đang mở gói quà...]

[Ting~ Đang mở khóa khóa học Bậc thầy Đồ nướng, mời ký chủ chuẩn bị sẵn sàng học tập.]

Mộc Thiêm nghe một chuỗi tiếng ting ting ting của hệ thống, còn chưa kịp phản ứng xem mình rốt cuộc rút trúng cái gì, cũng như phải chuẩn bị cái gì, thì cả người đã từ trong phòng xuất hiện trên một bãi cỏ ngoài trời.

Theo bản năng, cậu quan sát môi trường xung quanh, vừa quay đầu lại đã phát hiện bên trái có một "người que" đang đứng đó, suýt nữa thì làm cậu giật mình.

Khi nhìn thấy trên đầu người que có treo mấy chữ lớn "Bậc thầy Đồ nướng", Mộc Thiêm mới phản ứng lại được phần nào, nhưng cậu vẫn muốn hỏi một câu: "Hệ thống, không sao chứ?"

Hệ thống không trả lời cậu, ngược lại là người que kia đi đến trước mặt cậu, trực tiếp bắt đầu dạy học.

Thầy người que quả thực có chút trừu tượng, nhưng nếu bỏ qua vẻ ngoài thì nhân vật này thực sự dạy được những thứ rất hữu dụng.

Là một người đã bước ra ngoài xã hội vài năm, Mộc Thiêm hiểu sâu sắc tầm quan trọng của việc nắm vững một món nghề, cậu không lãng phí thời gian để cà khịa hệ thống nữa mà tập trung tinh thần bắt đầu học tập.

Thầy người que dạy rất kỹ, từ cách lựa chọn nguyên liệu, đến dạy cậu cách thái thịt, xiên thịt; từ việc nhận biết các loại gia vị, đến tỉ lệ phối trộn gia vị khi nướng; từ cách sắp xếp than củi, đến việc nắm bắt lửa khi nướng thịt.

Mộc Thiêm có nền tảng nấu nướng nên học những thứ này không khó, nhưng yêu cầu của thầy giáo thực sự quá cao, chỉ riêng việc thái thịt, xiên thịt cậu đã phải lặp lại ít nhất hàng trăm lần mới đạt yêu cầu.

"Lật mặt quá thường xuyên, không đạt."

"Cho bột thì là quá sớm, không đạt."

"Thịt quá lửa, không đạt."

Khó khăn lắm Mộc Thiêm mới xiên xong thịt cừu để bắt đầu nướng, rõ ràng cậu cảm thấy xiên thịt nướng ra đã rất thơm, nhưng lại nhận được một chuỗi phản hồi không đạt.

Xiên thịt cừu nạc mỡ xen kẽ trên cành liễu đỏ, nướng trên lửa than kêu xèo xèo chảy mỡ, tỏa ra mùi thịt nồng nàn, hòa quyện với hương thơm của bột ớt, bột thì là và các gia vị khác, trông vô cùng hấp dẫn.

Mộc Thiêm không kén ăn, thực tế cậu không nhận ra xiên thịt cừu trong tay mình không đạt ở chỗ nào, nhưng thứ cậu không thiếu nhất chính là sự kiên nhẫn, nếu thầy giáo đã nói không đạt, cậu sẽ nướng lại từ đầu.

Lúc mới đầu Mộc Thiêm còn có thể tự mình ăn hết những xiên thịt nướng không đạt, theo thời gian trôi qua, cậu đã hoàn toàn không thể ăn nổi nữa. Tuy nhiên vừa ăn vừa học, cậu cũng cảm nhận được rằng, những miếng thịt nướng ra sau này thực sự ngon hơn những miếng trước đó rất nhiều.

Trước Tiếp