Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Họ đã quá quen thuộc với từng thay đổi biểu cảm nhỏ nhặt của đối phương.
Vì vậy, khi ánh mắt của Mạnh Duật trở nên lạnh lùng và sâu thẳm, khi sắc màu đậm đặc nơi đáy mắt như muốn nuốt chửng cô, cô đã nhận ra sự kìm nén của anh và cả d*c v*ng sâu không thấy đáy ẩn sau lớp vỏ bọc đó.
Anh thích đường cong nơi chiếc cổ ngẩng cao của cô, thích nốt ruồi son càng thêm đỏ thắm khi cơ thể cô nóng lên, thích cảm giác lòng bàn tay áp chặt vào cổ, cảm nhận được nhịp đập của mạch máu dưới da.
Mạnh Duật giữ lấy chân cô, đầu ngón tay hơi lún vào thớ thịt mềm mại. Anh nâng cô lên, thuận theo động tác của cô để cô áp sát vào người mình hơn nữa, gần như là hoàn toàn ngồi hẳn lên người anh.
Giọng anh trầm khàn, đáp lại cô: “Ừ, có cảm giác lắm.”
“Chẳng phải Tri Nghi đã cảm nhận được rồi sao.”
Rõ ràng là cô chủ động trêu chọc trước, vậy mà khi nghe anh thản nhiên thừa nhận, vành tai cô lại là nơi đỏ ửng lên đầu tiên.
“Em có biết thứ A Thần tặng là gì không?”
Mạnh Duật đưa mắt ra hiệu về phía chiếc túi giấy đặt bên cạnh: “Mở ra xem đi.”
Đàm Tri Nghi nhìn theo ánh mắt của anh.
Trên chiếc túi xách cỡ lớn sẫm màu có in logo của một xưởng đồ da, tổng thể trông vừa sang trọng vừa bí ẩn.
Cô mở miếng dán niêm phong trên miệng túi, chỉ vừa liếc vào trong một cái đã vội vàng khép miệng túi lại.
Dây thừng, cây vỗ bằng da, roi da, nến nhiệt độ thấp…
Lúc A Thần đưa cho anh, vẻ mặt anh ta trông rất thản nhiên. Cô còn tưởng đó cùng lắm chỉ là các sản phẩm đồ da thông thường, như thắt lưng hay vòng tay gì đó thôi.
Sao lại là…
Anh rũ mắt, nhìn thấy hết mọi phản ứng của cô vào đáy mắt. Khi Đàm Tri Nghi ngẩng đầu lên, vừa hay đâm sầm vào ánh nhìn của anh.
“Chọn một món nhé?”
Đàm Tri Nghi mím môi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Thế nhưng một cảm xúc thầm kín từ tận sâu trong đáy lòng lại từ từ trỗi dậy, hiển hiện rõ mồn một trong tim cô và cảm xúc ấy mang tên…
Mong chờ.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài bó sát, vì tư thế ngồi trên người anh nên vạt váy đã cuộn lên đến tận đùi.
Con người thường nhạy cảm hơn gấp bội với những gì quen thuộc. Dù cách mấy lớp vải, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng trạng thái của anh.
Dù vậy, trông anh vẫn ung dung điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ vẻ khác thường nào.
Mạnh Duật lật cổ tay xem đồng hồ, vẫn còn nửa tiếng nữa mới đến nơi.
“Hôm nay em biểu hiện tốt lắm.”
“Có muốn nhận chút phần thưởng trước không?”
Giọng anh trầm ổn, dường như bất cứ chuyện gì, dù có vượt quá giới hạn đến đâu, qua tay anh cũng đều trở nên thật thong dong.
Cô cắn môi gật đầu, nhìn anh chậm rãi, khoan thai dùng khăn ướt lau tay. Bàn tay anh sạch sẽ và đẹp đẽ, những ngón tay dài hơn người thường, bên cạnh ngón tay có một lớp chai mỏng, khi v**t v* có thể cảm nhận được sự thô ráp như có như không.
Thật ra cô hoàn toàn có thể hiểu được, vì sao khi Mạnh Duật thấy cô đo vòng cổ lại không thể dời mắt và lại có cảm giác đến vậy.
Bởi vì cô cũng thế.
Chỉ riêng việc nhìn bàn tay anh thôi, cô đã cảm thấy một cơn nóng ẩm thầm kín đang dần lan ra.
Đầu gối cô tì vào bên hông anh, bất giác đung đưa, biên độ động tác rất nhỏ…
Mạnh Duật giữ lấy gáy cô, cắn lên môi cô.
Ngay khi cô khẽ kêu đau, đầu lưỡi anh đã luồn vào quấn quýt lấy cô, tựa như công thành chiếm đất, khuấy đảo nhịp thở của cô.
Cô nhắm mắt, hàng mi dài và cong đổ một bóng râm nhỏ xuống dưới mắt. Nhiệt độ truyền từ đầu ngón tay anh đến qua lớp vải mỏng manh.
Thế là hàng mi khẽ run như cánh bướm đang rung động.
Chiếc xe vẫn bon bon chạy trên đường.
Bên ngoài cửa sổ, những tòa nhà gạch đỏ và các tòa nhà chọc trời san sát nhanh chóng lùi về phía sau, nhắc nhở cô về nơi mình đang ở lúc này.
Anh lượn lờ, đi ngang, quanh quẩn nhưng trước sau vẫn chưa hề tiến sâu vào.
Nụ hôn của anh dần dần lưu luyến trên cổ cô, cắn nhẹ lên vùng da xung quanh nốt ruồi son.
Cảm giác đau nhói khiến tâm trí cô bỗng chốc tỉnh táo, kh*** c*m thầm kín nảy sinh vì anh giữa khu phố sầm uất, song hành cùng nỗi ngượng ngùng, hòa quyện vào nhau tạo nên một cảm giác còn k*ch th*ch hơn, khiến cô không kìm được mà chìm đắm vào đó.
Lớp vải bị kéo khỏi vị trí ban đầu, làn da ẩm ướt tiếp xúc với không khí cảm nhận được hơi lạnh.
Đàm Tri Nghi không cần nhìn cũng biết, nơi cô đang ngồi chắc chắn đã bị cô làm cho ướt đẫm, loang thành một mảng màu sẫm.
Cảm giác thỏa mãn bị anh trì hoãn bỗng đột ngột ập đến.
Hơi thở cô hỗn loạn, tim đập nhanh quá mức.
Cửa kính xe là loại chống nhìn trộm, tấm ngăn được kéo lên đã cách ly phần lớn âm thanh. Phía sau xe như được tách thành một không gian tương đối độc lập, vô cùng riêng tư.
Nhưng Đàm Tri Nghi vẫn cắn chặt môi, không để âm thanh nào thoát ra.
Anh quá rõ cô thích gì.
Vị trí, lực đạo, tần suất, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Cô vòng tay qua vai anh, đôi chân run rẩy không thành hình.
Cảm giác tích tụ dần trong cơ thể.
Cô cắn chặt môi, trong không gian chỉ vỏn vẹn vài tấc vuông này, cảnh vật trước mắt dần mờ đi, thứ duy nhất rõ ràng hơn lại là tiếng nước.
Trán cô tựa vào vai anh, cảnh tượng trước mắt như một tấm kính phủ đầy hơi nước, phải một lúc lâu sau mới rõ ràng trở lại, tầm nhìn từ từ tập trung.
Tầm mắt cô dừng lại trên tay anh, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, bề mặt phủ một lớp trong suốt.
“Làm bẩn rồi…”
“Không sao.” Giọng anh vang lên bên tai cô, trầm thấp và đầy từ tính.
“Anh giúp em… sạch nhé?”
Cô vừa nức nở gật đầu lại vừa lắc đầu, không tài nào chịu nổi việc anh dùng gương mặt thanh cao đài các kia để nói những lời dung tục như vậy.
Sự tương phản này khiến dây thần kinh của cô càng lúc càng căng chặt, gần như căng thành một sợi chỉ mỏng, trên bờ vực đứt gãy.
Mạnh Duật giữ chặt eo cô, đảo vị trí của cả hai rồi đặt cô ngồi lên ghế.
Cô tựa vào lưng ghế mềm mại, còn anh quỳ một chân g*** h** ch*n cô, đỡ lấy cô rồi đẩy vạt váy đang bị cô đè lên trên.
Anh vừa ngắm nhìn vừa thưởng thức, rồi nghiêng đầu đặt một nụ hôn lên bắp chân cô. Đàm Tri Nghi run lên như có luồng điện chạy qua, khẽ rên một tiếng.
Anh quệt vệt ẩm ướt trên đầu ngón tay lên môi cô, bảo cô cắn lấy vạt váy của mình: “Suỵt, nhỏ tiếng một chút.”
Khi cảm nhận được sự mềm mại chạm vào mềm mại, ẩm ướt quyện vào ẩm ướt, mọi giác quan của cô như muốn nổ tung, cơ thể không ngừng run rẩy, đầu óc hoàn toàn trống rỗng không thể suy nghĩ.
Anh cứ giữ nguyên tư thế đó mà ngước mắt nhìn cô.
Sắc dục nơi đáy mắt bỏng rát tựa như một con mãnh thú đang ẩn mình, gắt gao nhìn chằm chằm con mồi đã bước vào lãnh địa của mình.
Khi ánh mắt họ chạm nhau, một cơn kh*** c*m tột độ leo thẳng lên não cô.
Người nắm quyền Mạnh thị ra tay sấm sét, giờ đây giám đốc Mạnh thanh cao nho nhã lại đang…
Chỉ cần nghĩ đến chuyện này thôi, cũng đủ để khiến cô…
Cô vội vàng cắn lên mu bàn tay trong dáng vẻ hơi thảm hại, mới ngăn được tiếng rên thoát ra.
Rõ ràng anh đang quỳ gối trước mặt cô, vị trí thấp hơn cô rất nhiều, thế nhưng vẫn khiến cô cảm nhận được một cảm giác bề trên.
Anh hoàn toàn khống chế cô.
Cô càng lúc càng căng cứng, không tự chủ được mà ngả về phía anh, như thể con mồi tự dâng mình đến miệng thú.
Anh dùng sức siết chặt đùi cô, nhưng cơn đau ấy lại càng k*ch th*ch cô hơn. Cô muốn nắm lấy tay anh, ngược lại bị anh bắt lấy đầu ngón tay, dẫn dắt cô tự mình làm cho cảm giác của bản thân thêm mãnh liệt.
Cô đột nhiên giãy giụa một lúc, trong đầu loé lên từng vệt sáng trắng.
Khi tỉnh táo lại, thứ cô nhìn thấy là gương mặt tuấn tú của Mạnh Duật, cằm anh vương một lớp dịch trong suốt.
Nói là làm cho sạch, vậy mà lại càng tệ hơn.
Khoảnh khắc đó, hành động của cô còn nhanh hơn mệnh lệnh trong đầu, cô vòng tay qua cổ anh, đầu lưỡi l**m đi vệt long lanh ẩm ướt trên cằm anh.
Ánh mắt Mạnh Duật càng tối đi vài phần.
Hai người trở về phòng suite của khách sạn, cửa vừa đóng lại, Mạnh Duật đã ép cô lên cửa, áp sát từ phía sau và nhấc một chân cô lên.
Nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng lên, hương gỗ đàn và hương hoa trà quyện vào nhau thành một mùi hương quyến luyến, tựa như những nhánh dây leo xoắn xuýt quấn lấy nhau.
Toàn thân Đàm Tri Nghi run rẩy, mất hết sức lực đến mức không vịn nổi vào cửa, chân mềm nhũn gần như không đứng vững.
Cánh cửa lạnh lẽo và cơ thể phía sau tạo thành hai thái cực đối lập. Anh cúi đầu, cố ý để hơi thở phả vào bên tai cô, trầm thấp mà quyến rũ.
Cưỡng ép đóng đinh cô tại chỗ.
Tiếng khóc của cô quá mềm mại, không phân biệt được rốt cuộc là đang khóc hay đang r*n r*.
Không chỉ cô, mà anh cũng rất có cảm giác. Cứ lặp đi lặp lại, khó mà kìm nén.
Anh chống tay lên cửa, dừng lại một chút. Rồi siết lấy eo cô, dễ dàng vác người lên vai, tay vòng qua khoeo chân cô.
Bước vào phòng ngủ, anh mở chiếc hộp nhỏ trong tủ đầu giường của khách sạn, đến lúc xé mở bao bì vuông vức mới phát hiện ra kích cỡ không vừa.
“Nhỏ quá.”
“Cứ vào thẳng đi.” Hôm nay cô đặc biệt dính người, lại bám lấy vai anh mà áp sát vào.
Cô l**m m*t trên yết hầu anh, “Anh kiềm chế một chút.”
Gân xanh trên thái dương Mạnh Duật nổi rõ, phủ một lớp mồ hôi mỏng, rõ ràng anh cũng đang phải kìm nén rất vất vả. Anh lật người cô lại, “Sao hôm nay lại hưng phấn thế?”
Mặt cô vùi vào gối, eo hõm xuống, cảm giác mãnh liệt khiến cô không nói nên lời, tiếng rên yêu kiều bị nghẹn lại trong gối.
Anh kéo mặt cô ra khỏi gối, hôn lên môi cô, nhắc nhở: “Thở đi.”
Lời nói của Đàm Tri Nghi bị ngắt quãng bởi những âm thanh vụn vỡ: “Không được… sâu quá…”
Mạnh Duật bật cười, tiếng cười như tràn ra từ lồng ngực, lọt vào tai cô. Từ vành tai đến sống lưng, tê dại râm ran.
Anh cầm tay cô để cô cảm nhận: “Mới vào được một nửa thôi.”
Cô nức nở lắc đầu, vừa khóc vừa không kìm được mà r*n r*, giọng nói trở nên nhão nhoẹt.
“Hôm nay em có vẻ đặc biệt nhạy cảm.” Anh cắn lên d** tai cô, động tác rất chậm nhưng không cho phép từ chối, cảm nhận được cô run rẩy siết chặt.
Đầu óc Đàm Tri Nghi nóng ran, phải một lúc lâu sau cô mới phản ứng lại được anh đang nói gì. Cô hoàn toàn không thốt nên lời, toàn thân mềm nhũn, sợi tơ bạc không ngừng trượt xuống từ khóe môi.
Cho đến khi giữa hai người không còn khoảng cách.
Hơi thở của Mạnh Duật cũng trở nên nặng nề, dồn dập, khó mà kìm nén.
Cảm giác này quá đỗi rõ ràng, cả hai người cùng bị cuốn vào cơn sóng tình cuộn trào, chỉ còn lại những gì nguyên thủy và thuần khiết nhất…
Chuyện chọn dụng cụ gì đó lúc nãy đã hoàn toàn bị ném ra sau đầu, chẳng còn nhớ gì nữa.