Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cả ngày thứ Bảy, Văn Lĩnh chỉ gặp Lư Kinh Hồng đúng một lần. Lư Kinh Hồng đến đưa cho cậu một túi nhu yếu phẩm, bao gồm cả một số loại thuốc thường dùng, tất cả đều được xếp gọn gàng ngăn nắp trong một chiếc hộp chia ngăn. Đưa đồ xong, anh rời đi rất nhanh, sau đó còn nhắn cho Văn Lĩnh một tin, dặn dò cậu cần mang thêm những gì. Vào buổi tối hôm ấy, họ cũng không ăn cơm cùng nhau.
Không ai đề cập đến chuyện ăn tối cùng nhau, cũng chẳng ai nhắc đến lý do tại sao lại không ăn cùng.
Văn Lĩnh thu dọn hành lý mất gần nửa ngày trời. Thật ra cậu không có nhiều đồ đạc phải mang theo, nhưng khi đối chiếu với danh sách Lư Kinh Hồng liệt kê, cậu lại cảm thấy hình như cái này cũng phải mang, cái kia cũng cần đem, thế nên cứ do dự mãi không quyết. Hơn nữa, còn có một món đồ khiến cậu vô cùng khó xử, không biết có nên mang theo hay không--tập tranh "Bác sĩ Tai".
Cậu ngồi đối diện với chiếc vali chưa đóng nắp rất lâu, hồi sau mới gập vali lại, khóa luôn khóa số. Sau đó cậu vẫn không buồn nhúc nhích, cứ ngồi im lặng thêm vài phút, cũng chẳng hiểu bản thân đang khẽ thở dài với ai, rồi cậu đứng dậy đi đến bên giường cầm lấy tập tranh, mở khóa số ra, và nhét nó xuống tận đáy vali.
Đằng nào thì cũng chưa chắc sẽ xem.
Chuyến bay vào sáng Chủ nhật, cả Từ Kha và Lư Kinh Hồng đều đến sân bay tiễn Văn Lĩnh. Từ Kha là lái xe đi có việc, tiện đường nên ghé qua tiễn cậu, còn Lư Kinh Hồng là chuyên tâm đến tiễn. Từ Kha chẳng hề có chút tự giác nào của một cái "bóng đèn", cứ líu lo nói chuyện với Văn Lĩnh cả buổi, nhắc đến việc sắp tới rảnh rỗi sẽ đi thành phố A thì lại càng hớn hở ra mặt. Ngược lại, Lư Kinh Hồng chỉ im lặng đứng bên cạnh, không nói một lời.
Văn Lĩnh một mặt ứng phó với Từ Kha, mặt khác lại lén lút để ý Lư Kinh Hồng. Lư Kinh Hồng nói gì đó với cậu thì có thể cậu sẽ thấy không tự nhiên, nhưng Lư Kinh Hồng chẳng nói năng gì thì cậu cũng thấy không dễ chịu. Đợi đến khi cái miệng của Từ Kha cuối cùng cũng chịu ngừng lại thì đã sắp đến giờ ra cửa khởi hành. Lúc này Lư Kinh Hồng mới lên tiếng, anh đưa cho Văn Lĩnh một chiếc túi nhỏ: "Sợ em chưa ăn sáng nên anh mua cho em một chiếc bánh ngọt."
Văn Lĩnh nhận lấy, chiếc túi phát ra một tiếng "soạt", cậu cảm thấy âm thanh này sao mà lớn thế. Lư Kinh Hồng bước lên hai bước, ôm nhẹ Văn Lĩnh, nói ngắn gọn bên tai cậu: "A Lĩnh, đi sớm về sớm. Em mà không về nhanh, thì dù em không đồng ý anh cũng sẽ đuổi theo qua đó đấy."
"Em..." Văn Lĩnh giật mình, nhớ đến những lời anh nói hôm kia liền lập tức nắm lấy tay áo anh: "Em sẽ cố gắng về sớm hết sức có thể."
Lư Kinh Hồng mỉm cười không thành tiếng.
Nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ máy bay, ngàn dặm mây tầng thu trọn vào đáy mắt, khi bay xuyên qua biển mây thì như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Chỉ có điều, Văn Lĩnh ngồi cạnh cửa sổ lại chẳng có tâm trạng nào mà ngắm cảnh, cậu đang nhìn chằm chằm vào chiếc túi Lư Kinh Hồng đưa mà thẫn thờ. Bánh được mua từ tiệm bánh mà cậu thích ăn, nhưng tiệm này lại cách trung tâm thành phố khá xa, nên cậu rất ít khi mua. Số lần ít ỏi được ăn bánh ở đó hình như đều là do Lư Kinh Hồng mua cho cậu.
Cậu nhìn mãi, nhìn đến mức thấy thèm ăn, bèn xé bao bì chiếc bánh ra, rồi nhai từng miếng nhỏ. Bánh vừa xốp vừa mềm, vẫn là hương vị mà cậu thích như ngày nào.
Văn Lĩnh đến thành phố A thấm thoát đã hơn một tháng, gần giống với kế hoạch dự kiến. Trong thời gian này, cậu vẫn giữ liên lạc đều đặn với Lư Kinh Hồng. Lư Kinh Hồng hầu như ngày nào cũng nhắn tin đến, nhưng có lẽ sợ làm phiền cậu nên tần suất không nhiều, chỉ là chào hỏi buổi sáng và buổi tối mà thôi. Văn Lĩnh một khi đã lao đầu vào công việc thì rất ít khi phân tâm, hơn nữa lịch trình mỗi ngày của cậu tại thành phố A đều được xếp kín mít. Chỉ riêng việc xử lý các vấn đề của phòng khám đã khiến cậu quay như chong chóng, gần như chẳng có chút thời gian nghỉ ngơi thực sự nào. Cũng có thể là do cậu cố ý không để bản thân rảnh rỗi, vì vậy cậu thường xuyên không thể trả lời tin nhắn của Lư Kinh Hồng kịp thời. May mà Lư Kinh Hồng thấu hiểu và không để bụng.
Đôi khi Văn Lĩnh cũng thấy áy náy vì điều đó, nhưng cậu cũng tự trấn an bản thân rằng, hai người ít liên lạc một chút cũng tốt, đây chẳng phải vốn là mục đích ban đầu của cậu sao.
Mấy ngày nay liên tục có những buổi tiệc tùng xã giao, đồng thời công việc ở phòng khám mới cũng bận tối mắt tối mũi. Mỗi khi Văn Lĩnh trở về căn hộ đều mệt lử, rồi cứ thế ngã vật xuống giường, đến một ngón tay cũng chẳng buồn nhúc nhích. Phương Lập Minh thấy vậy bảo cậu không cần phải gấp gáp, cứ từ từ làm cũng không sao. Quả thực chẳng có gì phải vội, bên thành phố S đã có Hoàng Ức Nùng báo cáo công việc, không cần lo lắng. Nhưng cậu cứ cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa thiêu đốt, thôi thúc cậu không được ngơi tay dù chỉ một khắc.
Một buổi tối nọ, Văn Lĩnh đột nhiên phát hiện điện thoại có cuộc gọi nhỡ của Lư Thiền. Cậu lật xem tin nhắn, quả nhiên còn một tin nhắn chưa đọc từ cô.
Lư Thiền: Anh Lĩnh, em có gửi ít đồ lặt vặt đến nhà anh, tiện thể gửi luôn quà sinh nhật cho anh trai em cùng đợt đó, anh nhớ chuyển giúp em nhé.
Quà sinh nhật?!
Văn Lĩnh lập tức xem thời gian gửi tin nhắn, là hôm kia. Cậu xóa đi viết lại hồi lâu mới trả lời được: Lúc trước anh không thấy tin nhắn. Hiện tại anh không ở thành phố S, chắc không chuyển giúp em được rồi.
Lư Thiền lúc này chắc cũng đang rảnh, tin nhắn trả lời đến rất nhanh: Không sao ạ, chỉ là hôm qua anh trai em chắc phải đón sinh nhật một mình thê thảm rồi. Em còn sợ làm phiền thế giới của hai người nên chẳng dám gọi điện cho ổng. Hahaha thương thay cho ổng 5 giây.
Sinh nhật Lư Kinh Hồng là hôm qua... Văn Lĩnh nhìn ngày tháng, hôm qua là ngày 29 tháng 3, mà hắn hoàn toàn không có chút ấn tượng gì về sinh nhật của Lư Kinh Hồng. Văn Lĩnh mở tin nhắn gần nhất Lư Kinh Hồng gửi cho mình, là tin chúc ngủ ngon tối qua. Trước đó còn mấy tin nữa cậu vẫn chưa kịp trả lời từng cái một. Cậu cầm điện thoại do dự suy nghĩ rất lâu, ngón tay cứ lướt qua lướt lại trên bàn phím. Nghĩ nửa ngày, cuối cùng cậu vẫn gửi một tin nhắn đi: Sinh nhật vui vẻ. Muộn một ngày, xin lỗi.
Làm như vậy dường như chẳng có ý nghĩa gì cả. Sinh nhật người ta đã qua rồi mới gửi một câu chúc mừng thì tính là cái gì chứ? Một hình thức đến muộn sao? Cái loại hình thức này đâu phải thứ Lư Kinh Hồng cần? Nhưng dù vậy, Văn Lĩnh vẫn soạn và gửi tin nhắn này đi.
Chẳng biết xui xẻo thế nào, có lẽ do tín hiệu kém mà tin nhắn lại báo gửi thất bại. Văn Lĩnh bèn ấn gửi lại lần nữa, màn hình hiển thị đang gửi, cậu liền tắt màn hình như muốn trốn tránh, không thèm để ý đến nó nữa.
Vali hành lý của cậu đặt ở góc phòng ngủ. Văn Lĩnh đi tới, lấy ra tập tranh giờ đây đã được đặt ở ngay trên cùng. Chẳng biết đây là lần thứ mấy cậu lật xem kể từ khi đến thành phố A nữa. Cậu giở từng trang, từng trang một, nhưng chẳng xem lọt nổi. Trong lòng chợt dâng lên cảm giác chua chát khó tả, cứ đứng ngồi không yên, ánh mắt cậu chốc chốc lại đảo liên tục không biết đặt vào đâu.
Điện thoại vẫn im lìm, mãi mà chẳng có tiếng chuông báo tin nhắn nào vang lên.
Sau chuyện đó khoảng một tuần, công việc ở phòng khám cuối cùng cũng bớt bận rộn, Văn Lĩnh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm đôi chút. Hiếm hoi lắm cậu mới có hôm đi bộ về căn hộ khi trời chưa tối hẳn. Cái rét se sắt của mùa xuân vẫn còn đó, dù đã cuối tháng Ba nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu ấm lên, thành phố A mấy hôm nay nhiệt độ ngược lại còn giảm xuống.
Hôm nay trước khi ra ngoài, Văn Lĩnh đã thay một chiếc áo khoác bông dày. Cậu đi trong không khí lạnh buốt, vì sợ lạnh nên rụt tay vào túi áo, bất ngờ không kịp đề phòng, cậu chạm phải một vật mềm mại, bông xù--
Một đôi găng tay bằng len cashmere.
Là đôi mà Lư Kinh Hồng đã tặng cậu dịp Tết. Cậu đeo găng tay vào, những ngón tay đang đông cứng dường như ngay lập tức cảm nhận được hơi ấm lớp lớp ùa tới, bao bọc khiến trái tim cậu cũng trở nên ấm áp và dễ chịu.
Văn Lĩnh lên tàu điện ngầm, rồi tìm một chỗ đứng vững. Cậu bèn lấy điện thoại ra, lập tức mở khung chat Wechat với Lư Kinh Hồng. Thế nhưng, tin nhắn cuối cùng vẫn dừng lại ở câu chúc mừng sinh nhật mà cậu gửi.
Lúc này Văn Lĩnh mới phát hiện ra điểm bất thường. Ban đầu cậu tưởng Lư Kinh Hồng giận dỗi không thèm trả lời cậu, nhưng suốt cả một tuần liền mà lại chẳng có lấy một tin nhắn nào. Lư Kinh Hồng chưa bao giờ "chiến tranh lạnh" với cậu, càng không bao giờ giận cậu theo kiểu này. Nói thẳng ra là Lư Kinh Hồng sẽ không bao giờ ngó lơ cậu.
Rốt cuộc là có chuyện gì?